Mảnh Vụn Sự Thật
Tiếng rít sắc lẹm của máy hủy tài liệu từ phòng lưu trữ mật vang lên kẽ kẹt, từng dải giấy mỏng rơi xuống sọt rác như đang băm nát cơ hội cuối cùng của Chi.
Đứng ngoài hành lang lát đá thạch anh trắng muốt của Văn phòng luật sư Tạ & Cộng sự, Thùy Chi phải tựa hẳn liên sườn vào vách kính cường lực dày để giữ cho cơ thể khỏi quỵ xuống. Cơn chóng mặt dữ dội ập đến thành từng đợt, kéo theo một luồng khí lạnh buốt chạy dọc từ sống lưng lên đại não. Đầu lưỡi cô lúc này đã tê dại hoàn toàn, một vị đắng ngắt như kim loại rỉ sét lan tỏa khắp khoang miệng, khiến tuyến nước bọt đông cứng lại. Tác dụng của mười phần trăm độc chất từ viên thuốc màu vàng liều cao ban sáng—thứ hoạt chất ức chế thần kinh tàn bạo mà Gia Huy đã ép cô nuốt—đang bắt đầu phong tỏa các khớp thần kinh vùng nhớ.
Cô chỉ còn chưa đầy hai tiếng đồng hồ trước khi các tổn thương não bộ trở thành vĩnh viễn.
Chi khẽ nhấc bàn tay phải lên. Cổ tay cô, dưới lớp măng-sét của chiếc áo khoác lụa xám tro, hằn sâu những vệt bầm tím sẫm do lực bóp tàn bạo của gã bảo vệ quá cố Quốc Thắng để lại. Lòng bàn tay cô nhói lên một cơn đau buốt lạnh; vết xước rách da do chiếc dũa móng tay cậy bệ đá nhẫn cưới cũ hôm qua vẫn chưa khép miệng, làm ẩm ướt lớp băng cá nhân màu da. Trên ngón áp út tay trái, chiếc nhẫn cưới bạch kim mới dày dặn, lấp lánh ánh kim lạnh lẽo dưới đèn led văn phòng, đang âm thầm phát đi những tín hiệu định vị chập chờn về phía thám tử Khánh Lâm.
Cách đó năm mét, tài xế riêng Nguyễn Văn Hùng đứng gác như một pho tượng đá. Gã đeo kính râm tối màu che khuất ánh mắt, hai tay đan chéo trước bụng, nhưng Chi biết mọi chuyển động nhỏ nhất của cô—từ nhịp thở dốc đến cái tựa vai mệt mỏi—đều đang nằm trong tầm quan sát của gã.
*Két... kẹt...*
Cánh cửa gỗ sồi của phòng lưu trữ mật khẽ mở. Thư ký Nguyễn Thị Xuân bước ra ngoài, trên tay ôm một xấp bìa kẹp file trống. Ả liếc nhìn Chi bằng ánh mắt sắc lẹm đầy đố kỵ, khóe môi nhếch lên một vệt cười mỉa mai rồi thong thả sải bước về phía bàn lễ tân.
Chi hiểu rằng đây là thời cơ duy nhất. Cô nhìn thấy Lê Hồng Nhung—người phụ nữ dọn dẹp vệ sinh ngoài tứ tuần—đang đẩy chiếc xe rác inox từ góc hành lang khuất tiến lại gần phòng lưu trữ mật. Bà Nhung mặc bộ đồng phục lao công màu xám rộng thùng thình, mái tóc xơ xác búi vội phía sau, gương mặt khắc khổ luôn cúi thấp để tránh ánh nhìn của giới luật sư thượng lưu.
Năm ngoái, khi con trai bà Nhung bị suy tim cấp phải nằm phòng hồi sức tích cực, chính Chi đã âm thầm dùng quỹ đen cá nhân hỗ trợ năm mươi triệu đồng để chi trả viện phí. Món nợ ân tình cứu mạng đó là sợi dây liên kết duy nhất giữ cho người phụ nữ nhút nhát này đứng về phía cô trong hang ổ của Gia Huy.
Chi hít một hơi thật sâu theo kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Minh Tâm, ép nhịp tim đang hỗn loạn hạ xuống mức bảy mươi hai nhịp mỗi phút. Cô thong thả bước đi, vờ như đang lờ đờ tìm kiếm một chỗ vứt chiếc khăn giấy thấm mồ hôi.
Khi đi ngang qua xe dọn vệ sinh của bà Nhung, Chi khéo léo lách người che khuất góc nhìn của tài xế Hùng. Bàn tay phải dán băng cá nhân của cô khẽ chạm vào tay vịn inox của chiếc xe rác, môi cô mấp máy, phát âm thật chậm để tránh bị ngọng do cơn tê lưỡi:
"Cô Nhung... giúp cháu... sọt rác mật... mã số 409... Vĩnh Phát..."
Bà Nhung khựng lại trong một phần mười giây, chiếc chổi lau nhà trên tay khẽ run lên. Nhưng là một người đã quen sống vô hình trong tòa nhà này, bà nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cúi đầu thấp hơn vờ như đang lau sạch một vệt nước đổ trên sàn.
"Cháu yên tâm," bà Nhung thì thầm thật nhỏ, giọng run rẩy nhưng kiên định. "Cô sẽ lấy bằng được trước khi xe ép rác đến."
Chi khẽ thả mảnh giấy nhỏ ghi mã số hồ sơ bị hủy do Quỳnh Anh cung cấp vào trong khay để dụng cụ của xe rác, rồi thong thả bước về phía phòng chờ VIP ở cuối hành lang, nơi chiếc hộp giữ nhiệt chứa canh sâm vẫn đang tỏa ra làn hơi ấm áp giả tạo.
***
Mười một giờ trưa.
Không gian bên trong phòng lưu trữ mật của Văn phòng luật sư Tạ & Cộng sự lạnh ngắt và nồng nặc mùi ozone từ chiếc máy hủy tài liệu công suất lớn. Bà Lê Hồng Nhung đẩy chiếc xe dọn vệ sinh vào phòng, đầu cúi thấp hệt như mọi ngày.
Chiếc máy hủy tài liệu đặt ở góc phòng vừa ngừng hoạt động. Phía trên nắp máy, đèn tín hiệu màu xanh vẫn nhấp nháy, báo hiệu một chu kỳ hủy vừa kết thúc. Bên trong hộc chứa bằng nhựa trong suốt, hàng ngàn dải giấy mỏng như sợi mì nằm chồng chéo lên nhau, xám xịt và hỗn độn. Đó là những gì còn lại của tập hồ sơ tài chính giả của Công ty con Vĩnh Phát—chứng từ thép chứng minh dòng tiền bẩn hàng triệu đô la được rửa sạch từ diễn đàn mạng tối Red Room.
Bà Nhung rút mảnh giấy nhỏ trong túi áo ra, mắt quét nhanh qua dãy số: *VP-409-SHR*.
Tim bà đập liên hồi trong lồng ngực gầy guộc. Bà biết nếu bị phát hiện đang lục lọi rác thải mật của văn phòng, bà không chỉ bị sa thải mà còn có thể bị gã luật sư tàn nhẫn Tạ Gia Huy dùng quyền lực tư pháp tống vào tù. Nhưng gương mặt nhợt nhạt, run rẩy của Thùy Chi—người ân nhân đã cứu mạng con trai bà—đã tiếp thêm cho bà một lòng dũng cảm phi thường.
Bà Nhung nhanh chóng rút một chiếc túi rác màu đen lớn từ dưới đáy xe dọn vệ sinh, giả vờ như đang dọn dẹp định kỳ. Bà mở nắp hộc chứa của máy hủy, luồn đôi bàn tay thô ráp vào bên trong. Những dải giấy vụn dính đầy tĩnh điện bám chặt vào da tay bà, lạnh ngắt và sắc bén. Bà Nhung lướt nhanh ngón tay tìm kiếm chiếc thẻ tag nhựa màu đỏ kẹp ở đầu tập hồ sơ hủy—thứ duy nhất ghi nhận mã số *VP-409-SHR* trước khi bị máy cắt đứt.
*Đây rồi.*
Đầu ngón tay bà chạm vào một miếng nhựa cứng bị cắt làm đôi, dính liền với một cụm dải giấy màu xanh nhạt của tập hồ sơ tài chính. Bà nhanh tay vốc toàn bộ cụm giấy vụn xung quanh miếng nhựa đó, nhét sâu xuống đáy chiếc túi rác màu đen của mình.
*Cạch.*
Tiếng khóa cửa phòng lưu trữ mật đột ngột xoay động.
Bà Nhung giật bắn mình, toàn thân đông cứng lại. Chiếc túi rác đen vẫn đang mở toang, và một nắm dải giấy vụn vẫn còn dính trên mu bàn tay bà.
Tú—nhân viên bảo vệ tòa nhà văn phòng luật, một gã đàn ông lực lưỡng với bộ cảnh phục nghiêm nghị—bước vào phòng. Gã cầm theo một chiếc máy tính bảng và một chiếc kìm bấm niêm phong.
"Bà Nhung? Sao giờ này còn chưa dọn dẹp xong phòng này?" Tú hỏi, giọng điệu hách dịch và đầy nghi ngờ. Ánh mắt gã lướt qua chiếc xe rác đặt chênh vênh cạnh máy hủy.
Bà Nhung lập tức hạ thấp vai, hai đầu gối khẽ khụy xuống để tạo ra dáng vẻ của một người lao động nghèo khổ, sợ hãi trước quyền lực. Bà dùng mu bàn tay trái lén miết mạnh vào vách xe inox để gạt bỏ những dải giấy vụn còn bám lại, rồi lắp bắp nói bằng giọng run rẩy thật thà:
"Dạ... dạ cậu Tú. Tôi... tôi xin lỗi. Tại hôm nay phòng họp bên cạnh tan muộn quá, tôi phải đợi họ ra hết mới dám vào thu dọn rác giấy. Cậu thương tình đừng báo cáo ban quản lý, họ trừ lương tôi chết..."
Tú nhìn chằm chằm vào gương mặt đầy nếp nhăn và những giọt mồ hôi hột đang lăn dài trên trán bà Nhung. Sự nhút nhát và nghèo khổ tự nhiên của bà đã hoàn toàn đánh lừa được gã bảo vệ kiêu ngạo. Gã tặc lưỡi, gõ nhẹ chiếc kìm bấm vào lòng bàn tay:
"Dọn nhanh lên rồi mang rác xuống tầng hầm B3 để ép thủy lực. Hôm nay có đợt thanh tra an ninh, cấm để rác tồn đọng trong phòng này."
"Dạ, dạ, tôi biết rồi cậu. Tôi dọn ngay đây ạ," bà Nhung cúi đầu lia lịa, nhanh tay buộc chặt miệng túi rác màu đen lại, khéo léo giấu nó xuống dưới lớp vỏ hộp nước ngọt và khăn lau bẩn của xe dọn vệ sinh.
Tú liếc nhìn một lần cuối rồi quay người bước ra ngoài hành lang.
Khi cánh cửa sồi đóng lại, bà Nhung phải tựa vào thành xe rác để thở dốc. Toàn thân bà đẫm mồ hôi lạnh, nhưng bà biết trận chiến mới chỉ đi được một nửa chặng đường. Bà phải mang được chiếc túi rác này xuống hầm B3 mà không bị hệ thống camera giám sát nhận diện hành vi bất thường.
***
Mười một giờ ba mươi phút trưa.
Khu vực bãi đỗ xe ngầm tầng B3 của tòa nhà văn phòng ngập trong ánh sáng vàng mờ nhạt và tiếng gầm rú trầm đục của hệ thống thông gió trung tâm. Đây là điểm mù giao dịch đen tối của văn phòng luật, nơi không có camera giám sát trực tiếp ở góc khuất phía sau cột bê tông số năm.
Tài xế Nguyễn Văn Hùng đang đứng hút thuốc cạnh chiếc Mercedes S-Class, mắt gã dán vào màn hình điện thoại để theo dõi báo cáo định vị từ chiếc nhẫn cưới của Chi.
Chi đứng tựa vào thân xe, cơn chóng mặt lúc này đã chuyển sang trạng thái đau thắt ở vùng đỉnh đầu. Đầu lưỡi cô tê cứng đến mức cô không thể nuốt nước bọt một cách bình thường. Cô xách chiếc túi vải canvas lớn dùng để đựng hộp giữ nhiệt canh sâm ban sáng, cánh tay phải bầm tím run lên bần bật dưới lớp áo lụa.
Bà Nhung đẩy chiếc xe rác từ phía thang máy kỹ thuật đi ra, thong thả tiếp cận góc khuất của cột bê tông số năm. Bà vờ như đang phân loại các chai nhựa rỗng để bỏ vào bao tái chế.
Khi đi ngang qua Chi, bà Nhung khéo léo rút chiếc túi rác màu đen nhỏ chứa các dải giấy vụn đã được giấu sẵn trong một chiếc túi vải lớn đựng rác tái chế vô hại.
"Của cháu đây," bà Nhung nói thì thầm, nhanh tay nhét chiếc túi rác đen vào sâu dưới đáy chiếc túi canvas của Chi, đè chiếc hộp giữ nhiệt màu bạc lên phía trên để ngụy trang.
"Cảm ơn... cô Nhung," Chi thầm thì, giọng nói thều thào gần như không phát ra hơi.
"Cháu phải cẩn thận. Gã tài xế kia... gã đang nhìn đấy," bà Nhung cảnh báo, rồi nhanh chóng đẩy xe rác về phía máy ép thủy lực ở cuối hành lang hầm.
Chi siết chặt quai túi canvas bằng bàn tay phải dán băng cá nhân. Sức nặng của chiếc hộp giữ nhiệt và túi giấy vụn khiến vết bầm tím trên cổ tay cô nhói lên đau đớn. Cô quay trở lại xe, thong thả bước vào hàng ghế sau dưới ánh mắt dò xét lạnh lùng của Nguyễn Văn Hùng qua gương chiếu hậu.
"Về biệt thự, thưa phu nhân?" Hùng hỏi, giọng gã trầm đục đầy tính toán.
"Về... nhà," Chi đáp thật chậm, cố giữ cho các cơ mặt không bị co giật dưới tác động của độc chất.
Chiếc xe Mercedes từ từ lăn bánh, thoát khỏi hầm B3 tối tăm để lao vào dòng xe cộ ồn ã của Sài Gòn. Chi ngồi phía sau, ôm chặt chiếc túi canvas vào lòng. Cô lén luồn tay vào bên trong túi, cảm nhận những dải giấy vụn xột soạt dưới ngón tay.
Đây chính là manh mối duy nhất. Những mảnh vụn này chứa một phần địa chỉ ví Bitcoin ẩn danh dùng để chuyển tiền của diễn đàn Red Room và tên của Trịnh Thế. Cô phải mang được chúng về biệt thự Pine Hills 09 an toàn để cùng bà Nhàn chắp vá lại dưới bóng tối phòng ngủ tầng hai.
Cơn chóng mặt ngày càng dữ dội khiến Chi phải nhắm mắt lại. Cô thầm cầu nguyện rằng Gia Huy vẫn đang bận họp tại văn phòng quận 1 và sẽ không trở về biệt thự trước khi cô kịp tẩu tán túi giấy vụn này vào nôi của Bảo Nam.
***
Mười hai giờ mười lăm phút trưa.
Chiếc Mercedes S-Class lướt qua cổng an ninh nghiêm ngặt của khu đô thị biệt lập Pine Hills, rẽ vào con đường rợp bóng thông sương mù dẫn đến căn biệt thự số 09.
Khi xe dừng lại trước sảnh chính, Chi cố gắng dùng hết chút sức lực tàn dư để đứng vững. Cô xách chiếc túi canvas lớn bước xuống xe, bước đi uyển chuyển nhưng cố tình giữ cho vai hơi thõng xuống để hợp thức hóa vỏ bọc mệt mỏi của một sản phụ trầm cảm sau sinh.
Tài xế Hùng bước xuống xe, ánh mắt gã dán chặt vào chiếc túi canvas Chi đang ôm sát sườn. Gã nhích bước chân lại gần cô, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sự đe dọa vô hình:
"Phu nhân, để tôi mang chiếc túi này vào nhà giúp cô. Trông cô có vẻ rất mệt."
Trái tim Chi nảy lên một nhịp kinh hoàng. Nếu Hùng chạm vào túi, gã sẽ lập tức nhận ra sức nặng bất thường và tiếng sột soạt của hàng ngàn dải giấy vụn giấu dưới đáy.
"Không... cần," Chi nói thật chậm, cố điều khiển cơ lưỡi đang tê dại để phát âm rõ ràng nhất có thể. "Tôi tự mang... vào được. Canh sâm... còn thừa... tôi muốn... tự tay dọn."
Hùng khựng lại, đôi mắt sau lớp kính râm tối màu lướt qua vết sưng đỏ trên trán của Chi rồi lùi lại một bước đầy tính toán: "Vâng, thưa phu nhân."
Chi quay người, đẩy cánh cửa kính lớn bước vào sảnh chính của biệt thự Pine Hills 09.
Không gian bên trong ngôi nhà thông minh ngập tràn ánh sáng ấm áp giả tạo từ hệ thống đèn led thông minh, sảnh chính lát đá thạch anh bóng loáng phản chiếu những bức tranh nghệ thuật đắt tiền treo trên tường lụa. Tiếng nhạc cổ điển không lời phát ra từ hệ thống loa âm trần nhẹ nhàng, êm dịu, nhưng đối với Chi, nó hệt như tiếng nhạc tiễn đưa trong một nhà tù công nghệ cao.
Cô bước qua ngưỡng cửa, chuẩn bị hướng thẳng về phía cầu thang dẫn lên phòng ngủ tầng hai để giấu túi giấy vụn dưới nôi của Bảo Nam.
Nhưng ngay khi cô vừa tiến vào giữa sảnh, bước chân của Chi đột ngột khựng lại.
Toàn thân cô đông cứng, máu trong huyết quản như đông đặc lại dưới cái lạnh buốt của sự kinh hoàng.
Gia Huy đang đứng ngay giữa sảnh chính.
Gã không hề ở lại văn phòng luật Quận 1 để họp đến chiều như lịch trình của thư ký Xuân. Gã đã trở về biệt thự sớm hơn thường lệ từ lúc nào.
Gia Huy mặc một bộ vest may đo màu xám tro sang trọng, tóc chải ngược gọn gàng không một sợi lệch vị trí. Gã đứng thẳng lưng, một tay đút vào túi quần tây, tay kia đang thong thả xoay nhẹ chiếc kính gọng vàng tri thức. Gương mặt gã luật sư psychopath hoàn hảo không một chút biểu cảm, nhưng đôi mắt sau tròng kính đang dán chặt vào Thùy Chi bằng một ánh nhìn lạnh lùng, sắc lẹm như dao cạo.
Sự xuất hiện đột ngột của chồng ngay tại sảnh chính biệt thự giữa trưa là một tai biến nằm ngoài mọi tính toán xác suất của Chi.
"Em về rồi sao, Chi yêu?" giọng Huy trầm ấm, đều đặn vang lên trong không gian tĩnh lặng của sảnh chính. Gã thong thả bước lại gần cô, tiếng đế giày da nện xuống sàn đá thạch anh vang lên những tiếng *cộp, cộp* dứt khoát hệt như tiếng gõ búa của một thẩm phán đang tuyên án tử.
Chi nín thở hoàn toàn, cô siết chặt quai chiếc túi canvas sát vào sườn để che giấu sự run rẩy dữ dội của ngón tay phải. Cô cố gắng giữ cho nhịp tim không tăng vọt, áp dụng kỹ thuật thiền định để giữ vững mặt nạ của một người vợ hiền cam chịu dưới mắt thần camera AI đang nhấp nháy ánh đỏ trên trần nhà.
"Anh... Huy," Chi nói thật chậm, cố ngăn cơn tê dại ở lưỡi làm hỏng giọng nói. "Sao anh... về sớm... thế?"
Gia Huy dừng bước chân ngay trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức Chi có thể ngửi thấy mùi nước hoa gỗ tuyết tùng lạnh lẽo vương trên áo vest của gã. Gã không trả lời câu hỏi của cô.
Ánh mắt sắc lẹm của gã từ từ hạ thấp xuống, dán chặt vào chiếc túi canvas lớn màu xám mà Chi đang ôm khít bên hông—nơi chứa hàng ngàn dải giấy vụn hồ sơ tài chính giả của tập đoàn Vĩnh Phát đang nằm im lìm dưới đáy.
Khóe môi Gia Huy khẽ nhếch lên một vệt cười lạnh lùng đầy tính toán, gã đưa bàn tay thon dài, lạnh ngắt lên chạm vào quai túi canvas của cô, giọng nói thì thầm bên tai Chi hệt như tiếng thì thầm của ác quỷ:
"Chiếc túi này trông có vẻ nặng nề quá nhỉ? Em mang thứ gì từ văn phòng về nhà thế, em yêu?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!