Đồng Minh Ở Văn Phòng Luật
Cơn chóng mặt đột ngột ập đến khiến Chi phải bám chặt vào vách kính cường lực của phòng tắm, những ngón tay siết mạnh đến mức khớp xương trắng bệch. Cô nhắm nghiền mắt, cố ngăn thế giới xung quanh đang xoay cuồng như một cơn lốc. Dưới ánh đèn led trắng buốt, gương mặt cô hiện lên trong gương phản chiếu một sắc thái nhợt nhạt, môi tái nhợt và hai bên thái dương giật mạnh liên hồi.
Nhưng thứ đáng sợ nhất lúc này không phải là cơn chóng mặt, mà là cảm giác tê dại hoàn toàn ở đầu lưỡi. Chất độc màu vàng từ viên thuốc an thần liều cao mà Gia Huy ép cô uống ban sáng—dù đã bị cô nôn thải bỏ đến chín mươi phần trăm trong phòng tắm—vẫn kịp ngấm một lượng nhỏ qua niêm mạc khoang miệng vào máu. Cơn tê dại râm ran như hàng ngàn cây kim châm đang từ đầu lưỡi lan nhanh lên vòm họng, làm cứng đờ các cơ quan phát âm.
Chi nhìn lên chiếc đồng hồ thông minh trên tay trái. Đúng 9 giờ 15 phút sáng thứ Bảy.
Cô chỉ có chưa đầy ba tiếng đồng hồ. Bác sĩ Đạt Nghiêm từng cảnh báo cô rằng hoạt chất ức chế thần kinh thế hệ mới này sẽ bắt đầu tấn công và phong tỏa các tế bào não vùng nhớ trong vòng ba giờ sau khi đi vào hệ tuần hoàn. Nếu trước giờ Ngọ cô không tìm được chất đối kháng từ dược sĩ Lê Thị Hoa để trung hòa độc tính, hệ thần kinh của cô sẽ bị tổn thương vĩnh viễn, biến cô thành một kẻ lờ đờ, mất trí nhớ thực sự đúng như bản chẩn đoán lâm sàng khống mà bác sĩ Thành đã ký.
Cô phải rời khỏi biệt thự Pine Hills 09 ngay lập tức. Nhưng làm thế nào để lọt qua mạng lưới giám sát của y tá tư nhân Trần Thị Mỹ và chiếc đuôi di động—tài xế riêng Nguyễn Văn Hùng?
Chi hít một hơi thật sâu theo kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Minh Tâm, ép nhịp tim đang hỗn loạn hạ xuống mức bảy mươi hai nhịp mỗi phút. Cô mở tủ trang điểm, lấy hộp phấn dặm một lớp phấn dày để che đi làn da nhợt nhạt, tô thêm chút son hồng để ngụy trang đôi môi tái. Vết sưng đỏ trên trán do cú va chạm với cạnh bàn tối qua vẫn còn hơi nhức, cô khéo léo kéo vài sợi tóc mái xuống để che khuất.
Bước ra khỏi phòng tắm, Chi nhìn thấy y tá Trần Thị Mỹ đang đứng gác ngay cạnh cửa phòng ngủ, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng như một cai ngục thực thụ.
"Phu nhân cần gì sao?" Mỹ hỏi, giọng điệu chuyên nghiệp nhưng đầy tính giám sát.
Chi cố gắng điều khiển cơ lưỡi đang cứng đờ, nói thật chậm để tránh bị ngọng nghịu: "Tôi... muốn xuống bếp. Chuẩn bị... canh sâm cho anh Huy."
Để tạo vỏ bọc một người vợ hiền hậu, cam chịu và luôn hướng về chồng, Chi đã xuống bếp lấy thố sứ chứa phần canh gà hầm sâm còn ấm từ ban sáng—món ăn mà đầu bếp bà Tám đã chuẩn bị cho cô nhưng cô không chạm vào. Cô tỉ mỉ múc canh vào một chiếc hộp giữ nhiệt chân không màu bạc sang trọng, cẩn thận lau sạch những vệt nước tràn ngoài vỏ hộp bằng chiếc khăn lụa mỏng.
Hành động này diễn ra ngay dưới mắt thần camera AI ở phòng bếp. Trên màn hình điện thoại của Gia Huy lúc này chắc chắn đang hiển thị dòng thông báo: *"Thùy Chi đang chuẩn bị bữa trưa cho chồng. Chỉ số hành vi: Bình thường - 98%."*
Khi Chi xách chiếc hộp giữ nhiệt bước ra sảnh chính biệt thự, tài xế riêng Nguyễn Văn Hùng đã đứng đợi sẵn cạnh chiếc Mercedes S-Class đen bóng. Gã đeo kính râm tối màu, vóc dáng vạm vỡ như hộ pháp đứng im lìm trong sương mù ban mai chưa tan hết của khu Pine Hills.
"Phu nhân muốn đi đâu?" Hùng hỏi, giọng trầm đục không một chút cảm xúc.
Chi siết chặt quai hộp giữ nhiệt bằng bàn tay phải dán băng cá nhân màu da. Cổ tay phải của cô—nơi hằn sâu vết bầm tím sẫm do gã bảo vệ quá cố Quốc Thắng bóp mạnh—nhói lên một cơn đau buốt lạnh dưới lớp áo lụa dài tay. Cô cố giữ giọng điệu đều đặn, chậm rãi: "Hùng... đưa tôi đến văn phòng... đưa cơm trưa... cho anh Huy. Hôm nay thứ Bảy... anh ấy bận họp."
Hùng nhìn chằm chằm vào chiếc hộp giữ nhiệt màu bạc trên tay cô, rồi lướt ánh mắt qua vết băng cá nhân trên lòng bàn tay phải của Chi. Gã không nói gì, chỉ im lặng mở cửa sau cho cô bước vào.
Chiếc xe Mercedes lướt đi trong im lặng cực hạn. Suốt chặng đường từ ngoại ô vào trung tâm Quận 1, Chi phải nhắm mắt, tựa đầu vào ghế da để chống chọi với cơn chóng mặt ngày càng dữ dội. Đầu lưỡi cô lúc này đã mất hoàn toàn cảm giác vị giác, nước bọt tiết ra mang theo vị đắng ngắt của hóa chất. Cô biết mình đang chạy đua với thời gian. Cô cần phải gặp Quỳnh Anh—nữ trợ lý luật sư trẻ tại văn phòng của Huy—người duy nhất có thể giúp cô liên lạc với dược sĩ Lê Thị Hoa để lấy chất đối kháng.
Khoảng mười giờ ba mươi phút sáng, chiếc xe dừng lại trước tòa nhà văn phòng hiện đại của Văn phòng luật sư Gia Huy & Cộng sự giữa trung tâm Sài Gòn. Tòa nhà kính xanh cao tầng hiện lên sừng sững, biểu tượng cho sự thành đạt, sạch sẽ và quyền lực pháp lý tuyệt đối của chồng cô. Nhưng Chi biết, đằng sau lớp kính bóng loáng kia là một đế chế bẩn thỉu, nơi những giao dịch rửa tiền bằng Bitcoin của diễn đàn mạng tối Red Room được ngụy trang hoàn hảo dưới danh nghĩa các hợp đồng tư vấn pháp lý.
Tài xế Hùng mở cửa xe, hộ tống Chi đi thẳng vào sảnh thang máy VIP. Gã bám sát sau lưng cô không rời một bước, cánh tay vạm vỡ luôn đặt hờ gần hông như sẵn sàng khống chế cô nếu cô có bất kỳ hành vi bất thường nào.
Bước ra khỏi thang máy tầng 15, không gian văn phòng luật hiện ra với sàn đá thạch anh trắng muốt và những vách kính cách âm dày dặn. Tiếng gõ bàn phím đều đặn và tiếng máy in chạy rè rè tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn. Nhưng đối với Chi, mỗi góc khuất hành lang ở đây đều đầy rẫy những ánh mắt dòm ngó, rình mò.
Ngay tại bàn lễ tân chính, thư ký riêng Nguyễn Thị Xuân đang ngồi thẳng lưng, ngón tay sơn móng đỏ gõ nhịp trên mặt bàn kính. Xuân mặc một bộ váy công sở màu đen bó sát tôn lên vóc dáng nóng bỏng, gương mặt trang điểm sắc sảo nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ đố kỵ và căm ghét tột cùng khi nhìn thấy Chi.
Xuân yêu thầm Gia Huy từ nhiều năm nay. Đối với ả, Thùy Chi chỉ là một người đàn bà xuất thân nông thôn nghèo khó, không có học thức pháp lý, không xứng đáng đứng ở vị trí phu nhân của một luật sư danh tiếng như Huy. Xuân luôn tìm mọi cách để ngăn cản Chi đến văn phòng, âm thầm làm tai mắt báo cáo mọi hành vi của cô cho Huy.
"Ơ, phu nhân," Xuân đứng dậy, nở một nụ cười giả tạo dripping độc tố. "Hôm nay thứ Bảy mà chị cũng cất công lên đây sao? Giám đốc Huy đang bận họp kín với khách hàng VIP trong phòng làm việc chính. Anh ấy đã dặn tuyệt đối không được để ai vào làm phiền."
Chi cố gắng đứng thẳng, hai chân cô hơi run rẩy do cơn chóng mặt hành hạ. Cô nâng chiếc hộp giữ nhiệt lên, nói thật chậm: "Tôi chỉ... mang canh sâm... cho anh nhà. Tôi sẽ đợi... ở phòng khách."
Xuân liếc nhìn chiếc hộp giữ nhiệt màu bạc bằng ánh mắt khinh miệt, rồi nhìn sang tài xế Hùng đang đứng canh sau lưng Chi như một cái bóng. Ả nhếch môi cười nhạt: "Vậy phiền phu nhân ngồi đợi ở phòng chờ VIP phía cuối hành lang. Khi nào giám đốc họp xong, tôi sẽ báo."
Chi gật đầu nhẹ, thong thả bước đi dọc theo hành lang kính. Mỗi bước đi của cô đều nặng nề như đeo chì. Cơn tê dại đã lan xuống tận cuống họng, khiến cô bắt đầu cảm thấy khó thở.
Đúng lúc đó, cửa phòng lưu trữ hồ sơ mật bên cạnh hành lang khẽ mở. Quỳnh Anh bước ra ngoài, tay ôm một chồng hồ sơ tố tụng dày cộp. Cô gái 23 tuổi mặc bộ đồ công sở giản dị, mái tóc buộc cao năng động. Khi nhìn thấy Chi, đôi mắt tròn sáng của Quỳnh Anh chợt lóe lên sự ngạc nhiên và lo lắng. Cô nhanh chóng nhận ra sắc mặt nhợt nhạt bất thường và vết sưng trên trán của người phụ nữ mà cô luôn thần tượng.
Quỳnh Anh biết rõ những rạn nứt đen tối trong cuộc hôn nhân của sếp mình, và cô cũng là người âm thầm báo cáo lịch trình của Huy cho Chi trước đây.
Nhìn thấy tài xế Hùng đang đứng canh ở góc hành lang cách đó khoảng năm mét, và thư ký Xuân vẫn đang dán mắt theo dõi từ bàn lễ tân, Quỳnh Anh khéo léo ôm chồng hồ sơ đi lướt qua Chi. Cô vờ như bị vấp chân vào mép thảm, làm rơi vài tờ tài liệu xuống sàn ngay sát chân Chi.
"Ôi, em xin lỗi phu nhân! Em vụng về quá," Quỳnh Anh kêu lên, nhanh chóng quỳ xuống nhặt tài liệu.
Chi cũng từ từ cúi xuống, vờ như giúp cô nhặt giấy tờ. Khoảng trống hẹp giữa hai vách kính cách âm và chồng hồ sơ dày dặn tạm thời che khuất tầm nhìn của tài xế Hùng từ phía sau.
"Chị Chi... sắc mặt chị tệ quá. Có chuyện gì xảy ra ở biệt thự sao?" Quỳnh Anh thì thầm, giọng nói đầy lo lắng, đôi mắt cô lướt nhanh qua vết bầm tím trên cổ tay phải của Chi khi vạt áo lụa khẽ lệch sang một bên.
Chi cố gắng phát âm thật nhỏ, hơi thở đứt quãng: "Quỳnh Anh... thuốc màu vàng... độc chất. Chị bị... tê lưỡi... chóng mặt. Cần liên lạc... Lê Thị Hoa... lấy chất đối kháng... gấp. Chị chỉ còn... hai tiếng."
Quỳnh Anh bàng hoàng, ngón tay cô run lên làm rơi một tờ đơn xuống sàn. Cô hiểu ngay mức độ nghiêm trọng của sự việc. Gia Huy đang đầu độc vợ mình bằng hóa chất cấm.
"Em hiểu rồi. Em sẽ lén dùng điện thoại rác liên lạc với chị Hoa ngay lập tức để gửi thuốc đối kháng đến địa điểm an toàn cho chị," Quỳnh Anh thì thầm nhanh, tay vẫn thoăn thoắt xếp lại hồ sơ. "Nhưng chị Chi ơi, có một chuyện khẩn cấp khác..."
Giọng Quỳnh Anh chợt run rẩy đầy sợ hãi. Cô liếc nhìn về phía phòng làm việc đóng kín của Gia Huy ở cuối hành lang.
"Chuyện gì?" Chi hỏi, trái tim cô thắt lại.
"Em vừa phát hiện ra một số chứng từ giao dịch tài chính bất thường trong hệ thống nội bộ của văn phòng... Các khoản thanh toán khống trị giá hàng triệu đô la bằng Bitcoin được ngụy trang dưới các hợp đồng quảng cáo truyền thông giữa văn phòng luật Gia Huy và một công ty con của tập đoàn Vĩnh Phát..."
Sự liên kết tài chính giữa Huy và Trịnh Thế! Đúng như những gì thám tử Khánh Lâm đã nghi ngờ. Đây chính là dòng tiền máu từ diễn đàn mạng tối Red Room đang được rửa sạch qua các kênh truyền thông bẩn của Trịnh Thế.
"Các tài liệu đó... đang ở đâu?" Chi hỏi dồn, ngón tay cô siết chặt tờ giấy nợ cờ bạc giả dưới sàn.
Nhưng đúng lúc đó, tiếng gót giày nhọn gõ mạnh trên sàn đá thạch anh vang lên dồn dập. Nguyễn Thị Xuân đang bước lại gần hành lang, ánh mắt ả sắc lẹm đầy nghi ngờ khi thấy hai người cúi đầu trò chuyện quá lâu.
"Hai người đang làm gì ở đó thế? Quỳnh Anh, cô không lo dọn dẹp phòng hồ sơ mà lại đứng đây buôn chuyện à?" Xuân lớn tiếng hách dịch, giọng nói chói tai cắt ngang bầu không khí căng thẳng.
Tài xế Hùng từ phía sau cũng bắt đầu nhích bước chân lại gần, bàn tay gã đặt lên chốt cửa kính hành lang.
Chi biết mình phải hành động ngay lập tức để giải tỏa sự nghi ngờ của Xuân, nếu không toàn bộ liên minh giữa cô và Quỳnh Anh sẽ bị thiêu rụi ngay tại chỗ. Cô áp dụng Quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật' để hạ thấp trí tuệ của mình trước mặt Xuân, biến mình thành một phu nhân hời hợt chỉ quan tâm đến việc nội trợ.
Chi khẽ ngẩng đầu lên, nở một nụ cười yếu ớt, ngơ ngác nhìn Xuân: "À... cô Xuân đừng mắng em ấy. Tôi đang hỏi Quỳnh Anh... cách chọn hạt sen và táo đỏ khô ở chợ Quận 1. Huy dạo này mất ngủ nhiều quá... tôi muốn hầm canh sâm cho anh ấy... nhưng không biết mua nguyên liệu ở đâu ngon."
Xuân dừng bước chân lại, khóe môi ả nhếch lên một vệt cười khinh bỉ tột cùng. Ả nhìn Chi từ đầu đến chân, như nhìn một sinh vật thấp kém lạc lõng giữa văn phòng luật sang trọng.
"Hóa ra là chuyện chợ búa," Xuân nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai lịch thiệp. "Phu nhân đúng là chu đáo quá. Nhưng đây là văn phòng luật sư tranh tụng, không phải cái chợ. Quỳnh Anh, nhặt xong tài liệu thì mang vào phòng lưu trữ ngay đi. Đừng để tôi phải báo cáo với giám đốc về thái độ làm việc của cô."
"Dạ, em biết rồi chị Xuân," Quỳnh Anh vờ sợ hãi cúi đầu, nhanh chóng gom nốt những tờ giấy cuối cùng.
Sự khinh miệt của Xuân đã trở thành lá chắn hoàn hảo cho Chi. Xuân quay lưng bước đi đầy kiêu kỳ, tin rằng Chi chỉ là một người vợ ngốc nghếch, vô hại. Tài xế Hùng thấy vậy cũng lùi lại vị trí cũ, tiếp tục đứng cảnh giới.
Nhưng ngay khi Xuân vừa quay đi, Quỳnh Anh lách người che khuất góc camera, cô ghé sát tai Chi thì thầm bằng giọng run rẩy tột độ:
"Phu nhân... các tài liệu giao dịch gốc với tập đoàn Vĩnh Phát đó... anh Huy đã ra lệnh cho em mang vào phòng lưu trữ mật để tiêu hủy bằng máy hủy tài liệu giấy ngay trong chiều nay. Toàn bộ chứng từ giấy sắp bị xé vụn hoàn toàn!"
Chi bàng hoàng, lồng ngực cô nghẹn lại như có ai bóp nghẹt. Gia Huy đang tiến hành tiêu hủy mọi chứng cứ vật lý để xóa sạch dấu vết dòng tiền máu trước khi cuộc thanh tra của bộ công an ập đến.
"Em chỉ kịp ghi lại mã số hồ sơ bị hủy vào tờ giấy này trước khi anh ấy khóa cửa phòng lưu trữ mật," Quỳnh Anh nói nhanh, ngón tay cô lén nhét một mảnh giấy nhỏ gấp gọn vào trong túi áo khoác lụa xám tro của Chi.
Chi khép chặt tà áo lụa, cảm nhận mảnh giấy nhỏ nằm im lìm trong túi áo như một khối than nóng bỏng. Cô nhìn về phía cánh cửa gỗ sồi khóa kín của Phòng lưu trữ mật ở cuối hành lang.
Chứng cứ đang bị xé vụn ngay lúc này. Thời gian của cô chỉ còn tính bằng phút, và chất độc trong máu đang dần bóp nghẹt nhận thức của cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!