Trò Chơi Nuốt Thuốc
Ánh nắng sớm của ngày thứ Bảy chiếu qua khung kính cường lực cao sát trần của biệt thự Pine Hills 09, rải một lớp ánh sáng vàng nhạt, trong vắt lên mặt bàn ăn bằng đá cẩm thạch trắng. Nhưng sự ấm áp của ban mai không thể xua tan đi luồng khí lạnh lẽo, ngột ngạt đang bao trùm khắp phòng khách. Mùi thơm nồng của canh gà hầm sâm từ thố sứ vẽ hoa văn lam cổ điển bốc lên nghi ngút, nhưng đối với Thùy Chi, nó chỉ làm tăng thêm sự buồn nôn đang chực chờ nơi cổ họng.
Trên mặt bàn đá cẩm thạch, ngay sát cạnh ly nước lọc của cô, viên thuốc màu vàng mới tinh nằm im lìm dưới ánh nắng. Nó có kích thước lớn gấp đôi những viên thuốc bổ thông thường, lớp vỏ bọc bên ngoài nhám nhẹ và phản chiếu một sắc vàng nhân tạo rực rỡ đến gai người. Đó không phải là thuốc bổ. Đó là chất ức chế thần kinh thế hệ mới cực mạnh, thứ độc dược mà Gia Huy đã lén mua từ trùm buôn lậu dược phẩm Đặng Văn Hào để bào mòn trí tuệ, bẻ gãy ý chí phản kháng của cô, hợp pháp hóa bản chẩn đoán lâm sàng hoang tưởng mà bác sĩ Thành đã ký khống.
Gia Huy ngồi đối diện cô, thong thả dùng chiếc dao bạc phết bơ lên lát bánh mì sourdough. Cử chỉ của gã luật sư danh tiếng luôn đĩnh đạc, hoàn hảo và chuẩn xác đến từng milimet. Đôi mắt gã sau tròng kính gọng vàng không hề rời khỏi gương mặt Chi, như một chiếc camera thứ hai đang chạy song song với mắt thần AI trên trần nhà thạch cao.
"Uống đi em yêu. Bác sĩ Thành nói em cần phải tuân thủ nghiêm ngặt liệu trình này để điều trị dứt điểm chứng mộng du," giọng Huy trầm ấm, đều đặn, mang theo sự quan tâm giả tạo tột cùng. "Anh chỉ muốn tốt cho em và Bảo Nam thôi."
Đứng ngay bên cạnh ghế của Chi, y tá tư nhân Trần Thị Mỹ mặc bộ đồng phục màu xanh nhạt phẳng phiu. Gương mặt cô ta không một chút cảm xúc, đôi mắt sắc sảo dưới hàng lông mày rậm dán chặt vào ly nước ấm cô ta vừa đặt xuống bàn. Trên tay Mỹ là chiếc khay y tế bằng inox sáng loáng, nơi đặt sẵn hộp thuốc và chiếc đèn pin kiểm tra y tế chuyên dụng. Mỹ không chỉ là người chăm sóc sức khỏe; cô ta là cai ngục y tế trực tiếp được Huy thuê về để khóa chặt tự do của Chi.
Chi khẽ nhúc nhích bàn tay phải dưới lớp áo lụa xám tro dài tay. Cổ tay cô nhói lên một cơn đau buốt lạnh. Vết bầm tím sẫm do lực bóp tàn bạo của gã bảo vệ quá cố Quốc Thắng vẫn còn nguyên vẹn, như một chứng tích câm lặng về sự nguy hiểm cận kề. Lòng bàn tay phải của cô, nơi có vết xước dán băng cá nhân màu da do cậy bệ đá nhẫn cưới cũ, khẽ rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Cô nhìn chiếc nhẫn cưới bạch kim mới dày cộp trên ngón áp út tay trái—chiếc nhẫn chứa chip định vị GPS chập chờn mà cô mạo hiểm mạng sống để tráo đổi.
Cô không thể từ chối uống viên thuốc này. Từ chối đồng nghĩa với việc thừa nhận sự tỉnh táo, thừa nhận cô biết viên thuốc có độc, và điều đó sẽ lập tức kích hoạt sự nghi ngờ tột cùng của Gia Huy. Cô phải uống. Nhưng cô phải sống.
Chi nhắm mắt lại trong một giây, vờ như đang mệt mỏi vì cơn đau đầu sau sinh hành hạ. Trong bóng tối tạm thời của mi mắt, cô kích hoạt Kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Minh Tâm. Cô hít sâu bằng mũi trong bốn giây, giữ hơi thở bảy giây, rồi thở ra từ từ trong tám giây. Nhịp tim cô lập tức hạ từ cơn hoảng loạn một trăm mười nhịp xuống mức bảy mươi hai nhịp mỗi phút đầy ổn định. Khi cô mở mắt ra, cơ mặt cô đã hoàn toàn giãn ra, không để lại bất kỳ sự co thắt bất thường nào ở khóe mắt hay khóe môi trước ống kính camera AI trên trần.
Cô đã chuẩn bị trước cho tình huống này. Hai mươi phút trước, khi ở trong phòng tắm riêng của phòng ngủ tầng 2, Chi đã bí mật dùng đầu ngón tay lết một lớp sáp mật ong mỏng, không thấm nước mà cô tự chế từ sáp ong tự nhiên, bôi kín vào kẽ răng hàm dưới bên phải và vùng niêm mạc dưới lưỡi. Lớp sáp này sẽ đóng vai trò như một lá chắn vật lý tạm thời, ngăn không cho viên thuốc tiếp xúc trực tiếp với niêm mạc miệng và làm chậm quá trình hòa tan của nó trong nước ấm.
"Vâng... Em uống liền đây. Đầu óc em dạo này cứ nhớ nhớ quên quên, có y tá Mỹ nhắc nhở thế này em cũng yên tâm," Chi nói bằng giọng thều thào, lờ đờ giả tạo của một sản phụ trầm cảm.
Cô dùng những ngón tay run rẩy—một phần do mệt mỏi thực sự, một phần do cô cố tình giả lập triệu chứng—cầm viên thuốc màu vàng lên. Viên thuốc lạnh ngắt bám vào đầu ngón tay cô. Chi đưa viên thuốc vào miệng, đặt nó một cách chính xác vào kẽ răng hàm dưới bên phải, ngay trên lớp sáp mật ong bảo vệ.
Ngay lập tức, vị đắng chát, nồng nặc mùi hóa chất công nghiệp bắt đầu rỉ ra qua lớp vỏ ngoài của viên thuốc. Mặc dù đã có lớp sáp mật ong che chắn, nhưng một lượng cực nhỏ dung dịch đắng ngắt vẫn len lỏi vào đầu lưỡi cô, kích hoạt phản xạ nôn mửa bản năng. Chi cảm thấy cơ họng mình co thắt dữ dội, một luồng khí nóng từ dạ dày chực chờ trào ngược lên.
Cô siết chặt ngón tay phải vào lòng bàn tay, để vết xước dưới lớp băng cá nhân nhói lên một cơn đau buốt. Cơn đau vật lý sắc bén giúp cô chuyển hướng sự tập trung của hệ thần kinh trung ương, đè bẹp phản xạ nôn mửa ngay lập tức. Cô nở một nụ cười dịu dàng, yếu ớt nhìn Huy.
Y tá Trần Thị Mỹ lạnh lùng nâng ly nước ấm lên đưa sát vào tay cô. Chi đón lấy ly nước. Cô biết nước ấm sẽ làm viên thuốc tan nhanh hơn nước lạnh, cô buộc phải thao tác cực nhanh trước khi lớp sáp mật ong bị chảy ra.
Chi ngửa cổ, uống một ngụm nước ấm lớn. Cô cố tình tạo ra tiếng ực rõ ràng ở cổ họng, lồng ngực phập phồng tự nhiên để chứng minh động tác nuốt. Trong khoảnh khắc dòng nước ấm tràn qua khoang miệng, cô dùng đầu lưỡi đẩy mạnh viên thuốc màu vàng vào sâu trong kẽ răng hàm dưới, ép chặt nó vào vách lợi nơi có lớp sáp mật ong dày nhất, đồng thời nuốt trọn ngụm nước ấm xuống thực quản.
Cô đặt ly nước xuống bàn, khẽ thở hắt ra một hơi, đưa tay lên lau khóe miệng đầy mệt mỏi.
Trên màn hình điện thoại bảo mật của Gia Huy đặt trên bàn ăn, biểu đồ sinh trắc học của Chi hiển thị một đường thẳng băng ổn định. AI chấm điểm: *"Thùy Chi: Bình tĩnh - 95%. Hành vi nuốt thuốc: Thành công."*
Gia Huy khẽ gật đầu hài lòng. Gã cầm tờ báo tài chính lên, chuẩn bị lật trang. Chi thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cô chỉ cần đợi thêm một phút nữa để xin phép lên phòng chăm Bảo Nam, rồi trốn vào phòng tắm kích nôn.
Nhưng đúng vào lúc cô chuẩn bị đứng dậy, y tá Trần Thị Mỹ đột ngột bước lên một bước, chặn ngay trước lối đi của cô. Khay inox trên tay cô ta khẽ chạm vào nhau tạo ra một tiếng *coong* lạnh lẽo.
"Khoan đã, phu nhân," giọng Mỹ khàn đặc, chuyên nghiệp nhưng không có chút hơi ấm. "Giám đốc Huy đã chỉ thị cho tôi phải thực hiện quy trình kiểm tra chéo lâm sàng. Tôi cần xác nhận viên thuốc đã hoàn toàn trôi xuống thực quản để tránh việc thuốc bị nghẹn ở khoang miệng do chứng co thắt cơ họng sau sinh của cô."
Đại não Chi lạnh buốt như bị dội một gáo nước đá. Trực giác nhạy bén của một cựu sinh viên tâm lý học hành vi mách bảo cô rằng đây không phải là quy trình y tế thông thường. Đây là chiếc bẫy do Gia Huy giăng ra sau khi gã phát hiện vệt nước sữa mỏng trên máy tính bảng của Hùng và vết xước trên ổ khóa phụ tầng ba. Gã muốn kiểm tra xem cô có thực sự mộng du lờ đờ hay đang dùng kỹ thuật ngụy trang.
Chi nhìn sang Huy. Gã luật sư không ngẩng đầu lên khỏi tờ báo, nhưng Chi nhận thấy khóe tai gã khẽ giật nhẹ—gã đang nín thở lắng nghe phản ứng của cô.
"Kiểm tra... thế nào cơ?" Chi hỏi, vờ như ngơ ngác không hiểu.
Y tá Mỹ không trả lời bằng lời. Cô ta đặt chiếc khay inox xuống bàn ăn, rút từ túi đồng phục ra một chiếc đèn pin y tế nhỏ bằng kim loại màu đen. Cô ta bật công tắc, luồng ánh sáng LED màu xanh-trắng cực mạnh vụt sáng, rọi thẳng vào không gian.
"Phiền phu nhân há miệng rộng và nâng lưỡi lên. Tôi cần quét đèn pin kiểm tra vùng dưới lưỡi và kẽ răng hai bên lợi," Mỹ nói, bàn tay đeo găng tay cao su y tế của cô ta từ từ đưa lên, chuẩn bị chạm vào cằm Chi.
Không gian phòng khách dường như đông đặc lại. Tiếng tivi thời sự vẫn phát đều đều về vụ cháy nhà máy dệt cũ ngoại ô, nhưng đối với Chi, mọi âm thanh xung quanh đã biến mất, chỉ còn tiếng nhịp tim của chính mình đang chực chờ bùng nổ trong lồng ngực.
Viên thuốc màu vàng đang nằm dưới lưỡi cô bắt đầu rữa ra dưới tác động của nước ấm và nước bọt. Vị đắng kinh hoàng của hóa chất độc hại tràn ngập khoang miệng, tàn phá các dây thần kinh vị giác, khiến đầu lưỡi cô bắt đầu tê dại. Nếu cô há miệng ra ngay bây giờ, luồng ánh sáng cực mạnh của chiếc đèn pin kia sẽ lập tức phát hiện ra chất dịch màu vàng tươi đang rỉ ra từ kẽ răng hàm dưới bên phải.
Cô chỉ có đúng hai giây để đưa ra quyết định sinh tử.
Chi khẽ nhíu mày, đưa bàn tay trái đeo chiếc nhẫn cưới bạch kim dày cộp lên che miệng, vờ như bị một cơn ho khan đột ngột hành hạ. Cô ho rũ rượi, bả vai rung lên bần bật. Trong khoảnh khắc bàn tay che khuất khuôn miệng khỏi góc quét của camera AI và tầm mắt của y tá Mỹ, Chi dùng đầu lưỡi đẩy mạnh viên thuốc màu vàng từ kẽ răng bên phải sang bên trái, ép chặt nó vào vùng lợi phía sau răng cửa dưới—nơi có cấu trúc xương hàm sâu hơn và khuất ánh sáng hơn. Đồng thời, cô dùng nước bọt tích tụ trong miệng bao bọc lấy viên thuốc để ngăn không cho chất dịch vàng loang ra vùng lưỡi chính.
"Khụ... Khụ... Xin lỗi... nước ấm quá làm tôi bị sặc..." Chi thều thào, gương mặt đỏ ửng lên vì cơn ho giả vờ.
Y tá Mỹ đứng yên lặng, bàn tay cầm đèn pin vẫn giữ nguyên vị trí, không hề có ý định nhân nhượng. "Phiền cô há miệng."
Chi biết mình không còn đường lui. Cô hạ tay xuống, ngước nhìn thẳng vào mắt y tá Mỹ. Ánh mắt cô trống rỗng, vô hồn, đúng chuẩn biểu cảm của một bệnh nhân tâm thần lờ đờ.
Chi từ từ há miệng rộng.
Luồng ánh sáng LED màu xanh-trắng cực mạnh từ chiếc đèn pin trên tay Mỹ lập tức rọi vào khoang miệng cô. Ánh sáng lạnh lẽo quét qua vòm họng đỏ hồng, lướt qua hàm răng trắng đều đặn bên phải, rồi di chuyển về phía lợi bên trái.
"Nâng lưỡi lên cao, phu nhân," Mỹ lạnh lùng ra lệnh.
Chi dùng hết ý chí để kiểm tra sự co thắt của các cơ mặt. Cô từ từ nâng đầu lưỡi lên sát vòm họng trên. Tuy nhiên, thay vì nâng thẳng đứng, cô khéo léo dùng phần thân lưỡi rộng bản, dày dặn của mình hơi nghiêng sang bên trái, tạo ra một bức tường thịt tự nhiên che khuất hoàn toàn kẽ răng hàm dưới phía sau răng cửa—nơi viên thuốc màu vàng đang nằm im lìm dưới lớp sáp mật ong.
Đầu chiếc đèn pin của Mỹ chỉ cách môi Chi chưa đầy ba centimet. Luồng ánh sáng mạnh đến mức Chi có thể cảm nhận được sức nóng nhẹ của bóng đèn LED quét qua niêm mạc miệng. Mỹ di chuyển luồng sáng từ phải qua trái, dừng lại một nhịp cực dài ở vùng lợi dưới lưỡi.
Thời gian như kéo dài ra vô tận. Từng giây trôi qua đối với Chi giống như một nhát dao cứa vào dây thần kinh. Viên thuốc dưới sáp mật ong đang tan nhanh hơn, vị đắng chát bắt đầu ngấm qua lớp sáp mỏng, khiến niêm mạc miệng cô bỏng rát dữ dội. Cô cảm nhận được một vệt dịch lỏng màu vàng bắt đầu rỉ ra ngoài mép lưỡi.
Nếu Mỹ dịch chuyển góc đèn pin thêm hai milimet sang bên trái, hoặc yêu cầu cô di chuyển đầu lưỡi sang phải, bí mật sẽ hoàn toàn bại lộ.
Chi nhắm chặt các ngón tay phải vào lòng bàn tay, để cơn đau từ vết xước rỉ máu dán băng cá nhân kích thích sự tỉnh táo của đại não. Cô giữ cho nhịp tim ổn định ở mức bảy mươi hai nhịp/phút, không để lộ một tiếng thở dốc hay sự run rẩy nào ở cơ mặt.
Sau năm giây tra tấn nghẹt thở, y tá Mỹ khẽ nhíu mày. Cô ta không tìm thấy bất kỳ dấu vết màu vàng nào dưới lưỡi hay hai bên kẽ lợi của Chi. Lớp sáp mật ong và thân lưỡi nghiêng của cô đã hoàn thành xuất sắc vai trò lá chắn bảo vệ.
Mỹ tắt đèn pin, thu tay lại và cúi đầu chào Chi đầy chuyên nghiệp. "Thuốc đã được nuốt hoàn toàn. Cảm ơn sự hợp tác của phu nhân."
Gia Huy lúc này mới thong thả hạ tờ báo xuống. Gã nhìn Chi bằng ánh mắt dịu dàng nhưng chứa đựng sự dò xét sâu thẳm. "Tốt lắm. Em về phòng nghỉ ngơi đi, anh phải đến văn phòng luật xử lý một số hồ sơ khẩn cấp."
"Vâng... Em lên xem Bảo Nam thế nào..." Chi thều thào.
Cô đứng dậy, bước đi lờ đờ, chậm rãi ra khỏi phòng khách dưới góc quét của camera AI. Ngay khi bước qua ngưỡng cửa phòng ngủ tầng 2, Chi khép chặt cửa gỗ sồi lại, khóa trái chốt từ bên trong.
Vỏ bọc bình thản của cô lập tức sụp đổ. Chi lao thẳng vào phòng tắm riêng, khóa chặt cửa kính cách âm. Cô quỳ sụp xuống bên bệ bồn rửa mặt bằng đá thạch anh, toàn thân run rẩy dữ dội vì cơn đau co thắt dạ dày và vị đắng kinh hoàng đang tàn phá khoang miệng.
Cô chỉ còn chưa đầy năm phút trước khi lượng chất độc nhỏ ngấm qua niêm mạc lưỡi đi vào hệ tuần hoàn máu.
Chi dùng bàn tay trái run rẩy mở vòi nước ấm, lén rút từ trong hốc bồn rửa mặt ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa nước ấm pha muối loãng cực đậm mà cô đã chuẩn bị sẵn từ đêm qua. Cô ngửa cổ uống cạn chai nước muối loãng, vị mặn chát lập tức kích hoạt phản xạ co thắt của dạ dày.
Chi gập người xuống bồn rửa mặt, đưa hai ngón tay trỏ và giữa của bàn tay phải dán băng cá nhân vào sâu trong vòm họng, kích thích mạnh vào vùng gốc lưỡi.
*Oẹ...*
Cơn co thắt dữ dội từ cơ hoành đẩy ngược dịch vị dạ dày lên thực quản. Chi xả nước vòi sen ở mức lớn nhất để tiếng nước chảy át đi tiếng nôn khan của mình. Cô nôn rũ rượi, nước mắt và mồ hôi lạnh chảy ròng rọc trên gương mặt nhợt nhạt.
Từ trong cổ họng cô, một bãi dịch lỏng màu vàng tươi, sền sệt lẫn với nước ấm và những mẩu sáp mật ong chưa tan hết bị tống mạnh ra ngoài bồn rửa mặt. Viên thuốc màu vàng liều cao đã bị đào thải hoàn toàn trước khi kịp trôi xuống dạ dày.
Chi quỳ sụp xuống sàn đá lạnh ngắt của phòng tắm, thở hổn hển. Thực quản cô bỏng rát như bị thiêu đốt bởi axit dạ dày và hóa chất độc hại, men răng tê buốt. Cô đưa tay lên quệt nước mắt, nhìn chằm chằm vào bãi dịch màu vàng đang bị dòng nước cuốn trôi xuống lỗ thoát nước.
Cô đã thắng vòng đầu tiên của trò chơi nuốt thuốc tàn bạo này. Nhưng khi cô đưa tay lên chạm vào đầu lưỡi để kiểm tra, Chi bàng hoàng nhận ra đầu lưỡi và vùng lợi dưới của mình đã hoàn toàn mất cảm giác.
Một lượng hóa chất độc hại cực nhỏ đã kịp ngấm qua niêm mạc khoang miệng trong suốt năm giây tra tấn bằng đèn pin của y tá Mỹ. Cơn tê dại bắt đầu lan rộng từ đầu lưỡi lên đến vòm họng trên, kèm theo một cơn chóng mặt nhẹ khiến tầm nhìn của cô hơi nhòe đi.
Chất độc đã bắt đầu ngấm vào máu. Nếu không có chất đối kháng để trung hòa kịp thời, thần kinh cô sẽ sớm bị suy giảm nhận thức trong vòng vài giờ tới.
Chi gượng dậy, bám chặt vào mép bệ đá thạch anh để giữ thăng bằng. Cô nhìn gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng của mình trong gương phòng tắm. Cô cần phải liên lạc với dược sĩ Lê Thị Hoa ngay lập tức để lấy chất đối kháng, nhưng chiếc điện thoại dự phòng dưới nôi Bảo Nam đã sập nguồn, và gọng kìm y tế của y tá Mỹ đang khóa chặt mọi lối ra vào của biệt thự Pine Hills.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!