Bình Minh Trên Đống Tro Tàn
Tiếng kim loại lách cách của chùm chìa khóa va vào nhau bên ngoài cánh cửa gỗ sồi dày của hầm rượu vang dội vào màng nhĩ Thùy Chi như tiếng búa gõ sấm sét. Tay nắm cửa từ từ xoay động.
Trong bóng tối đặc quánh, màn hình chiếc điện thoại Nokia cổ trên tay cô vừa tối đen hoàn toàn sau khi dòng chữ "Đã gửi" biến mất. Máy sập nguồn. Sóng điện thoại cạn kiệt. Chi chỉ còn đúng ba giây trước khi luồng sáng từ chiếc đèn pin công suất lớn của Gia Huy xé toạc góc khuất này.
Bản năng sinh tồn dồn nén suốt nhiều tháng qua ép cô phải đưa ra quyết định trong một phần mười giây. Chi không chạy. Cô khẽ rướn người, dùng những ngón tay run rẩy—di chứng của chất độc màu vàng tích lũy trong máu—nhét chiếc điện thoại sập nguồn vào khe hở kỹ thuật hẹp nằm khuất sau kệ rượu Bordeaux số 4. Kết cấu gỗ sồi dày và bóng tối của góc tường sẽ là lá chắn hoàn hảo, miễn là Huy không kéo hẳn cả chiếc kệ nặng hàng trăm ký này ra ngoài.
Cô rút tay lại, khép chặt tà áo lụa xám tro để che đi vết bầm tím sẫm trên cổ tay phải—dấu vết thô bạo mà gã bảo vệ quá cố Quốc Thắng để lại. Lòng bàn tay phải của cô, nơi có vết xước dán băng cá nhân màu da do cậy bệ đá nhẫn cưới cũ, khẽ siết lấy cổ một chai vang trắng Chablis nằm ngẫu nhiên trên kệ.
*Cạch.*
Cửa hầm rượu mở toang. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ chiếc đèn pin trên tay Gia Huy quét một đường thẳng băng qua không gian ẩm ướt, sương mù của hầm rượu, rồi dừng lại ngay trên gương mặt nhợt nhạt của Chi.
Chi không nhắm mắt. Cô mở to hai mắt nhưng giữ cho đồng tử giãn rộng, không tập trung vào tiêu điểm nào, giả vờ như ánh sáng mạnh kia chỉ là một dải sương mù vô hại trong cơn mộng du. Đầu cô hơi nghiêng, bờ vai thõng xuống một cách yếu ớt hệt như một sản phụ đang bị tàn phá bởi chứng trầm cảm sau sinh nặng.
"Bảo Nam... sữa ấm của con... anh Huy... anh đâu rồi..." Chi lẩm bẩm trong cổ họng, giọng nói thều thào, đứt quãng.
Gia Huy bước vào hầm rượu. Tiếng đế giày da của gã nện xuống sàn gạch men lạnh ngắt. *Cộp. Cộp.* Gã thong thả đi dọc theo lối đi giữa các kệ rượu, ánh mắt sắc lẹm sau gọng kính vàng quét qua từng chai vang. Gã dừng lại ngay trước mặt Chi, chỉ cách cô chưa đầy một cánh tay.
Huy khịt mũi nhẹ. Trong không khí ẩm ướt của hầm rượu, gã nhận thấy một mùi hương quen thuộc—mùi nước hoa lụa nhã nhặn, dịu ngọt vương lại từ cơ thể vợ gã. Khóe mắt trái của gã giật nhẹ trong một phần hai mươi lăm giây. Đó là vi biểu cảm của sự nghi ngờ tột độ.
"Chi? Em làm gì dưới này giờ này?" Giọng Huy trầm ấm, đều đặn nhưng mang theo luồng khí lạnh buốt.
Gã đưa bàn tay thon dài, lạnh ngắt lên nắm lấy cổ tay phải của cô. Lực siết của gã vô tình đè trực tiếp lên vết bầm tím sẫm do Quốc Thắng để lại. Một cơn đau buốt thấu xương chạy dọc từ cổ tay lên đến bả vai, nhưng Chi không hề co rụt cơ thể. Cô áp dụng Kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Minh Tâm, hít sâu bằng mũi trong bốn giây, giữ hơi thở bảy giây, và thở ra từ từ trong tám giây. Nhịp tim cô duy trì hoàn hảo ở mức bảy mươi hai nhịp mỗi phút dưới ngón tay dò mạch của chồng.
"Em... em không ngủ được..." Chi lầm lầm lẩm bẩm, đưa chai vang trắng Chablis lên trước mặt gã bằng tay trái đeo chiếc nhẫn cưới bạch kim mới dày cộp. "Em muốn tìm chút rượu... đầu óc em cứ quay cuồng... Anh Huy, lạnh quá..."
Gia Huy dán mắt vào vùng tam giác trên gương mặt cô—khóe mắt, sống mũi và khóe miệng—để tìm kiếm sự bất đối xứng của lời nói dối. Nhưng sự trống rỗng hoàn hảo trong ánh mắt cô và nhịp tim ổn định dưới ngón tay gã đã đánh lừa được bộ óc luật sư lọc lõi.
"Em yêu, hầm rượu dưới móng nhà rất lạnh và ẩm ướt. Chứng mộng du của em dạo này nghiêm trọng quá," Huy mỉm cười, nụ cười ấm áp giả tạo nhưng ánh mắt vẫn lạnh như băng. Gã giật nhẹ chai rượu khỏi tay cô, đặt lại lên kệ Bordeaux số 4, ngay sát vị trí chiếc điện thoại sập nguồn đang nằm im lìm trong bóng tối. "Đi nào, để anh đưa em về phòng ngủ. Sáng mai y tá Mỹ sẽ cho em uống một liều thuốc bổ mới để giúp em điều hòa giấc ngủ."
Huy bế xốc Chi lên. Cô ngoan ngoãn tựa đầu vào ngực gã, vờ như đã kiệt sức thiếp đi. Khi đi ngang qua hành lang tầng hai, Chi lén liếc nhìn chiếc bàn trang trí. Chiếc gương trang điểm cầm tay bằng đồng—thứ cô dùng để làm mù cảm biến hồng ngoại—đã biến mất. Huy đã tịch thu nó. Gọng kìm giám sát đang siết chặt quanh cổ cô.
***
12:45 AM, tại bãi đất sình lầy sương mù ven sông Thanh Đa, ngoại ô thành phố.
Tiếng còi xe cứu hỏa và tiếng gầm rú của lửa từ nhà máy dệt cũ bốc lên dữ dội, nhuộm đỏ cả một vùng trời sương mù. Khói đen cuồn cuộn mang theo mùi hóa chất khét lẹt tạt thẳng vào bụi cỏ lau sát bờ sông.
Khánh Lâm quỳ sụp dưới bùn, một tay ôm chặt bả vai phải đang bị bỏng nặng phồng rộp, rỉ dịch y tế đau đớn do tàn lửa vụ cháy táp trúng. Toàn thân anh ê ẩm sau cú rơi từ độ cao ba mét qua ô cửa sổ kính vỡ. Bên cạnh anh, bà Nhàn đang run rẩy ôm chặt chiếc túi vải bạt du lịch chứa mảnh vải hoa màu hồng—di vật duy nhất của con gái Nhã Phương dính máu khô mà bà vừa tìm thấy dưới chân chiếc ghế sắt tra tấn.
*Tút. Tút.*
Chiếc điện thoại trong túi áo khoác gió của Lâm rung nhẹ. Anh dùng bàn tay trái run rẩy rút máy ra. Tin nhắn SMS mã hóa từ Chi hiện lên vỏn vẹn vài ký tự:
"FACTORY BURNED. ESCAPE NOW. BLACK SHADOW IS HUNTING."
Lâm trợn mắt. Anh ngước nhìn lên con đường đất sình lầy phía trên đê. Ánh đèn pin cực mạnh của sát thủ Bóng Đen đang quét dọc theo mép nước, xé toạc màn sương dày đặc. Tiếng bước chân dẫm lên bùn nhão *xoèn xoẹt* đang tiến sát về phía bụi cỏ lau nơi họ đang nấp. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy mười lăm mét.
"Bà Nhàn, đi thôi!" Lâm thì thầm, giọng khản đặc vì khói.
Anh kéo bà Nhàn bò rạp dưới bùn, lợi dụng những bụi cỏ lau cao quá đầu người để di chuyển ra sát mép sông. Dưới ánh sáng mờ ảo của đám cháy, một chiếc thuyền đuôi tôm của người dân chài đang cắm sào ngủ đêm sát bờ đất.
Lâm không do dự. Anh lao tới, rút một xấp tiền mặt từ trong túi chống nước ném thẳng vào khoang thuyền trước mặt người chài lưới đang giật mình thức giấc.
"Chú ơi, cứu người! Chở chúng tôi qua bờ bên kia ngay lập tức!" Lâm rít lên qua kẽ răng, tay kia giữ chặt bà Nhàn đẩy lên mạn thuyền.
Người đàn ông chài lưới nhìn xấp tiền dày, rồi nhìn gương mặt đầy máu và vết bỏng của Lâm. Bản năng của người lao động nghèo mách bảo ông không nên hỏi nhiều. Ông nhanh tay giật phăng sợi dây thừng, giật mạnh sợi dây khởi động của động cơ đuôi tôm.
*Phạch. Phạch. Phạch.*
Tiếng động cơ nổ giòn xé rách không gian im lặng của khúc sông. Chiếc thuyền nhỏ lao vút ra giữa dòng nước đen ngòm, sương mù dày đặc lập tức nuốt chửng bóng dáng của họ.
Ngay khi chiếc thuyền vừa rời bờ được mười mét, bóng đen cao gầy của sát thủ Lê Văn Cường bước ra khỏi bụi cỏ lau. Gã chĩa chiếc đèn pin công suất lớn về phía dòng sông, luồng sáng trắng quét qua mặt nước trống rỗng, chỉ kịp bắt được vệt sóng nước đang loang ra xa. Gã đứng im lặng dưới mưa sương, đôi mắt lạnh lùng vô hồn dán chặt vào khoảng không, rồi thong thả rút điện thoại bảo mật ra gọi cho Gia Huy:
"Giám đốc, chúng đã trốn thoát bằng đường sông. Nhà xưởng đã thiêu rụi hoàn toàn. Tôi sẽ tiến hành truy vết các bến đò xung quanh khu vực Thanh Đa."
***
Sáng hôm sau, tại biệt thự Pine Hills 09.
Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua lớp kính cường lực cao sát trần của phòng khách sang trọng, phản chiếu lên những bức tường thạch cao trắng muốt và nền đá cẩm thạch bóng loáng. Không gian ngập tràn sự ấm áp giả tạo của một gia đình thượng lưu thành đạt.
Bên bàn ăn sáng bằng đá cẩm thạch trắng, bà Lê Thị Tám đang thong thả múc canh gà hầm sâm ra những chiếc thố sứ vẽ hoa văn xanh lam cổ điển. Gương mặt bà Tám nghiêm nghị, đôi mắt nhỏ dưới hàng lông mày rậm thỉnh thoảng lại liếc về phía Chi đầy dò xét. Bà Tám đặt thố canh nóng hổi xuống bàn, rồi thản nhiên đứng lui lại phía sau cạnh tủ lạnh, tay khoanh trước ngực giám sát.
Thùy Chi ngồi ở góc bàn ăn, mặc bộ váy lụa dài tay màu xám nhạt để che đi vết bầm tím trên cổ tay phải. Cô đang thong thả dùng chiếc thìa bạc múc từng muỗng cháo nhỏ đút cho bé Bảo Nam đang ngồi trên chiếc ghế ăn dặm bằng gỗ bên cạnh. Đứa trẻ một tuổi bụ bẫm, ngây thơ cười toe toét khi thấy mẹ, hoàn toàn không biết gì về những cơn sóng ngầm đang cuộn trào xung quanh.
Gia Huy ngồi đối diện cô. Gã mặc một bộ vest may đo cao cấp màu xanh navy lịch lãm, tóc chải ngược gọn gàng, chiếc kính gọng vàng tri thức phản chiếu ánh sáng ban mai. Gã thong thong dùng chiếc dao bạc phết bơ lên lát bánh mì sourdough nướng giòn. Cử chỉ của gã chậm rãi, đĩnh đạc và chuẩn xác đến từng milimet.
Phía trên trần nhà thạch cao, mắt camera AI nhận diện cảm xúc thế hệ mới lấp lánh ánh sáng đỏ nhấp nháy, ống kính của nó đang tự động zoom vào gương mặt của Chi.
*Tách.*
Huy bật chiếc tivi màn hình phẳng lớn treo trên tường phòng khách bằng điều khiển từ xa. Bản tin thời sự buổi sáng của đài truyền hình thành phố bắt đầu phát sóng.
"...Tin khẩn cấp từ ban chỉ đạo phòng cháy chữa cháy quận Bình Thạnh. Vào lúc 12 giờ 30 phút đêm qua, một vụ hỏa hoạn lớn đã xảy ra tại khu nhà máy dệt bỏ hoang ven sông thuộc bán đảo Thanh Đa. Do kết cấu nhà xưởng cũ nát và chứa nhiều vật liệu dễ cháy, ngọn lửa đã nhanh chóng bao trùm toàn bộ khu vực rộng hơn một ngàn mét vuông..."
Màn hình tivi hiển thị hình ảnh hiện trường vụ cháy. Những mảng tường bê tông đổ sập, đống đổ nát cháy sém đen kịt bốc khói nghi ngút dưới ánh bình minh xám xịt. Phóng viên hiện trường đứng trước dải băng cảnh báo của cảnh sát, giọng nói dồn dập:
"Cơ quan điều tra bước đầu phát hiện nhiều dấu vết của chất xúc tác xăng chuyên dụng tại hiện trường, không loại trừ khả năng đây là một vụ phóng hỏa có chủ đích để tiêu hủy chứng cứ. Hiện tại, lực lượng chức năng đang tiến hành phong tỏa khu vực bờ sông để truy tìm dấu vết của hai kẻ đột nhập bí ẩn được cho là đã trốn thoát bằng đường sông ngay trước khi đám cháy bùng phát..."
Gia Huy ngừng tay phết bơ. Gã đặt chiếc dao bạc xuống đĩa sứ với một tiếng *cạch* khẽ khàng, rồi thong thả nâng ly cà phê espresso lên nhấp một ngụm nhỏ. Đôi mắt gã sau tròng kính vàng không hề rời khỏi khóe mắt và khóe môi của Chi dù chỉ một giây.
Chi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Vết xước rỉ máu ở lòng bàn tay phải nhói lên một cơn đau buốt lạnh dưới lớp băng cá nhân khi cô siết chặt chiếc thìa bạc đút cháo cho con. Cô biết camera AI của Huy được lập trình để phát hiện sự tăng cơ đột ngột ở vùng trán và khóe miệng khi con người hoảng sợ. Chỉ cần cô dao động, điểm số an toàn trên điện thoại của Huy sẽ lập tức sụt giảm, kích hoạt cảnh báo đỏ.
Chi âm thầm kích hoạt Kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim. Cô hít sâu bằng mũi, giữ hơi thở, dồn toàn bộ sự chú ý của mình vào nụ cười ngây thơ của bé Bảo Nam. Đứa con trai nhỏ là điểm neo giữ tâm lý duy nhất giúp cô nén chặt sự hoảng loạn và lo lắng tột cùng cho tính mạng của Khánh Lâm vào sâu bên trong.
Cô ngước lên nhìn màn hình tivi, vờ thở dài một tiếng đầy thương cảm, gương mặt giữ được sự bình thản, lờ đờ tự nhiên của một người vợ mệt mỏi sau sinh không quan tâm đến thế sự.
"Ghê quá anh nhỉ... Dạo này thành phố nhiều vụ cháy nổ quá. Những nhà máy bỏ hoang thế này lẽ ra ban quản lý phải rào chắn cẩn thận chứ, để người vô gia cư vào phóng hỏa thế này nguy hiểm thật."
Chi nói bằng giọng đều đặn, hơi khàn vì thiếu ngủ. Cô thong thả đưa thìa cháo tiếp theo vào miệng Bảo Nam, tay phải giữ thăng bằng hoàn hảo không một chút run rẩy.
Gia Huy nhìn xuống chiếc điện thoại bảo mật đặt trên bàn ăn. Màn hình hiển thị phân tích thời gian thực từ hệ thống camera AI trong phòng khách:
*"Thùy Chi: Bình tĩnh - 92%. Nhịp thở: 16 lần/phút. Không có biểu hiện co thắt cơ mặt bất thường."*
Gia Huy khẽ nhếch môi, một vệt cười lạnh lùng đầy tính toán xuất hiện ở khóe miệng gã. Gã đặt ly cà phê xuống bàn, tựa lưng vào ghế, đan hai bàn tay vào nhau.
"Em nói đúng, em yêu. Những khu vực bỏ hoang luôn chứa đựng những mối nguy hiểm không lường trước được," Huy nói bằng giọng trầm ấm, đều đặn. Gã nghiêng đầu, ánh mắt sắc lẹm dán chặt vào chiếc nhẫn cưới bạch kim mới dày trên ngón áp út của cô. "Nhưng cơ quan điều tra của đặc vụ Thanh Nam rất giỏi. Họ sẽ sớm tìm ra danh tính của hai kẻ đột nhập kia thôi. Những kẻ tò mò, thích xen vào chuyện của người khác... thường kết thúc cuộc đời trong đống tro tàn."
Lời nói của Huy mang theo sự đe dọa gián tiếp lạnh buốt xương tủy. Chi giữ vững nụ cười nhẹ tự nhiên trên môi trong đúng mười giây theo Quy tắc 'Mười giây biểu cảm', khẽ gật đầu đồng tình vô hại:
"Vâng, hy vọng cảnh sát sớm bắt được họ để người dân xung quanh yên tâm."
Huy không nói gì thêm. Gã đưa tay vào túi áo khoác vest, rút ra một chiếc hộp nhựa nhỏ màu trắng đục. Gã thong thả mở nắp hộp, lấy ra một viên thuốc màu vàng thế hệ mới—viên thuốc có kích thước lớn gấp đôi những viên thuốc bổ sau sinh trước đây cô từng bị ép uống.
Gã đặt viên thuốc màu vàng mới tinh lên mặt bàn đá cẩm thạch, dùng đầu ngón tay đẩy nhẹ nó về phía đĩa ăn của Chi. Viên thuốc sượt qua mặt đá, dừng lại ngay sát cạnh chiếc ly nước lọc của cô.
"Em yêu, bác sĩ Thành nói chứng mộng du và ảo giác của em dạo này đang có xu hướng trầm trọng hơn do thiếu ngủ. Viên thuốc màu vàng mới này có chứa hoạt chất ức chế thần kinh liều cao hơn, giúp em ổn định tế bào não và ngủ sâu giấc hơn," Huy nói, giọng gã thì thầm như tiếng thì thầm của ác quỷ bên tai cô. "Từ sáng mai, y tá riêng Trần Thị Mỹ sẽ giám sát em uống viên này đúng giờ. Anh chỉ muốn tốt cho sức khỏe của em và sự an toàn của Bảo Nam thôi."
Chi nhìn viên thuốc màu vàng rực rỡ dưới ánh nắng ban mai. Vị đắng chát của hóa chất độc hại như đã lan tỏa sẵn trong khoang miệng cô. Cô hiểu rằng gọng kìm y tế của Huy đã chính thức khép chặt, và cuộc chiến sinh tử để bảo vệ sự tỉnh táo của cô bắt đầu bước vào giai đoạn tàn khốc nhất.
Đúng lúc đó, từ phía cửa bếp, y tá tư nhân Trần Thị Mỹ bước vào với một ly nước ấm trên tay, gương mặt không cảm xúc dán chặt vào Chi, chuẩn bị thực hiện nhiệm vụ giám sát đầu tiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!