Mật Báo Lúc Nửa Đêm
Ánh sáng vàng rực từ cánh cửa phòng làm việc tầng ba đổ ập xuống cầu thang gỗ sồi như một thác nước rực lửa, xé toạc bóng tối âm u của hành lang tầng hai. Thùy Chi đứng khựng lại ở bậc cầu thang thứ ba, toàn thân cô đông cứng như tượng đá.
Tiếng dép lê của Gia Huy nện nhẹ xuống mặt gỗ. *Cộp. Cộp.* Từng tiếng động đều đặn, đĩnh đạc và lạnh lùng dội vào màng nhĩ Chi, trùng khớp với nhịp tim đang đập điên cuồng trong lồng ngực cô. Cô biết, chỉ cần tiến thêm một bước, bóng của cô sẽ đổ dài lên bức tường đối diện, phơi bày toàn bộ hành vi lén lút ban đêm trước mắt gã chồng luật sư. Nhưng nếu cô lùi lại, chiếc gương trang điểm cầm tay đặt nghiêng bốn mươi lăm độ trên bàn trang trí hành lang—thứ cô vừa dùng để làm mù cảm biến hồng ngoại—sẽ nằm ngay trong tầm mắt của Huy khi gã bước xuống.
Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ được tính bằng giây, đại não Chi hoạt động với công suất tối đa. Vết bầm tím sẫm trên cổ tay phải—di chứng từ lực bóp thô bạo của gã bảo vệ quá cố Quốc Thắng—nhói lên một cơn đau buốt lạnh dưới lớp áo lụa dài tay. Lòng bàn tay phải dán miếng băng cá nhân màu da cũng rỉ ra một vệt mồ hôi ẩm ướt. Cô không thể chạy trốn về phòng ngủ. Chạy trốn đồng nghĩa với việc thừa nhận sự tỉnh táo. Cô phải diễn.
Chi buông lỏng hoàn toàn cơ vai, để hai cánh tay thõng xuống một cách tự nhiên. Đôi mắt cô mở to nhưng không tập trung vào bất kỳ tiêu điểm nào, đồng tử giãn ra dưới ánh sáng hắt xuống từ tầng ba. Cô hơi nghiêng đầu, miệng hé mở, lẩm bẩm những tiếng vô nghĩa trong cổ họng hệt như một sản phụ đang bị mộng du dưới tác động của những liều thuốc an thần cực mạnh.
"Bảo Nam... con đâu rồi... sữa ấm..."
Tiếng bước chân của Gia Huy đột ngột dừng lại ở chiếu nghỉ cầu thang tầng hai. Gã đứng đó, bóng người cao lớn khuất nửa trong bóng tối, chiếc kính gọng vàng tri thức phản chiếu ánh sáng lạnh lùng. Ánh mắt gã lướt qua cơ thể Chi, dừng lại một nhịp cực ngắn ở cổ tay áo lụa xám tro đang che khuất vết bầm tím, rồi di chuyển thẳng đến chiếc bàn trang trí.
Gia Huy nhìn thấy chiếc gương trang điểm cầm tay bằng đồng đặt nghiêng một góc bất thường, ngay phía trước cảm biến hồng ngoại chủ động mới lắp. Khóe mắt trái của gã giật nhẹ trong một phần hai mươi lăm giây—một vi biểu cảm cực nhỏ của sự nghi ngờ tột độ mà chỉ những người được huấn luyện sâu về tâm lý học hành vi như Chi mới có thể nhận ra.
"Chi? Em làm gì ở đây giờ này?" Giọng Huy trầm ấm, đều đặn nhưng mang theo luồng khí lạnh buốt của một kẻ quen kiểm soát mọi thứ.
Gã bước lại gần chiếc bàn trang trí, đưa bàn tay thon dài, sạch sẽ định chạm vào chiếc gương.
Chi lập tức bước hụt một chân xuống bậc cầu thang dưới, tạo ra một tiếng động mạnh. Cô vờ như bị mất thăng bằng, đổ người về phía lan can cầu thang, miệng phát ra một tiếng rên rỉ mệt mỏi. Hành động tự phát này ngay lập tức kéo sự chú ý của Huy ra khỏi chiếc gương. Bản năng của một kẻ luôn muốn duy trì vỏ bọc người chồng hoàn hảo trước hệ thống camera AI của biệt thự buộc gã phải bước nhanh tới, đỡ lấy bả vai cô.
"Cẩn thận!" Huy giữ chặt lấy Chi. Bàn tay gã lạnh ngắt, siết nhẹ vào bờ vai cô qua lớp áo lụa.
Chi vờ giật mình, đôi mắt lờ đờ từ từ tụ tiêu vào gương mặt chồng. Cô áp dụng Quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật' để giải thích cho sự xuất hiện của mình:
"Anh... Huy đấy à? Em... em lại bị mộng du đúng không? Em cảm thấy khát nước quá, muốn xuống bếp tìm chút nước ấm... nhưng đầu óc cứ quay cuồng. Em nhớ là mình mang chiếc gương này ra để xem vết sưng trên trán dưới ánh đèn ngủ... rồi không biết sao lại đi ra đến đây..."
Chi đưa bàn tay trái đeo chiếc nhẫn cưới bạch kim dày lên day nhẹ thái dương, vờ như đang cố gắng nhớ lại trong đau đớn. Chiếc nhẫn bạch kim nặng trĩu sượt qua trán cô, lạnh ngắt.
Gia Huy không nói gì ngay. Gã dùng ngón tay cái miết nhẹ lên mạch cổ của cô—một thói quen kiểm tra nói dối sinh học tàn nhẫn mà gã vẫn thường dùng. Chi âm thầm kích hoạt Kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Minh Tâm. Cô hít sâu bằng mũi trong bốn giây, giữ hơi thở bảy giây, và thở ra từ từ trong tám giây. Nhịp tim cô duy trì hoàn hảo ở mức bảy mươi mốt nhịp mỗi phút, cơ thể hoàn toàn thả lỏng dưới sự tiếp xúc của gã.
Sau vài giây im lặng tra tấn, cơ mặt Huy giãn ra. Gã mỉm cười, nụ cười ấm áp đầy bao dung nhưng ánh mắt vẫn lạnh như băng tuyết.
"Em yêu, chứng trầm cảm sau sinh của em dạo này nặng quá. Việc mộng du thế này rất nguy hiểm cho cả em và Bảo Nam. Ngày mai anh sẽ bảo y tá Mỹ điều chỉnh lại liều lượng thuốc bổ cho em. Bây giờ, để anh đưa em về phòng ngủ."
Huy bế xốc Chi lên. Cô ngoan ngoãn tựa đầu vào ngực gã, vờ như đã kiệt sức thiếp đi. Khi đi ngang qua chiếc bàn trang trí, Huy thản nhiên dùng tay còn lại cầm chiếc gương trang điểm bỏ vào túi áo khoác lụa của gã. Chi nhắm mắt, nhưng lòng cô lạnh đi. Chiếc gương đã bị tịch thu. Gã chồng luật sư lọc lõi đã bắt đầu chú ý đến những chi tiết bất thường xung quanh cảm biến.
Đặt Chi nằm xuống chiếc giường lớn ở phòng ngủ tầng hai, Huy khẽ vuốt tóc cô, đắp chăn cẩn thận rồi thong thả bước ra ngoài. Tiếng khóa cửa từ khẽ *tách* một tiếng lạnh lùng từ bên ngoài.
Chi mở mắt ra trong bóng tối. Căn phòng ngủ lúc này im lặng đến đáng sợ. Cô biết Huy sẽ quay trở lại phòng làm việc tầng ba để tiếp tục cuộc gọi mật với đặc vụ tha hóa Thanh Nam. Sự nghi ngờ của gã về vệt nước sữa trên máy tính bảng của Hùng và chiếc gương đặt sai vị trí đã lên đến đỉnh điểm. Cô không còn nhiều thời gian.
Chi lén luồn tay xuống dưới lớp đệm lót nôi của Bảo Nam, nơi cô giấu chiếc điện thoại dự phòng Nokia cổ. Cô cảm nhận được lớp nhựa cứng của chiếc máy rẻ tiền trong lòng bàn tay. Vết bầm tím trên cổ tay phải nhói lên một cơn đau buốt khi cô dùng lực kéo chiếc điện thoại ra ngoài. Cô không bật nguồn ngay trong phòng ngủ. Camera ẩn ngụy trang trong ổ cắm điện đối diện giường ngủ có thể ghi lại ánh sáng xanh của màn hình.
Cô cần xuống hầm rượu. Trục thông gió ẩn chạy dọc từ phòng làm việc tầng ba xuống hầm rượu là nơi duy nhất cô có thể nghe lén cuộc gọi của Huy mà không bị camera AI phát hiện.
Chi lách người xuống giường, di chuyển uyển chuyển dọc theo mép tường lụa, né tránh hoàn toàn cảm biến hồng ngoại đã bị mất gương khúc xạ bằng cách đi sát mặt đất dưới góc quét ba mươi độ. Cô trượt xuống cầu thang gỗ không gây ra một tiếng động nhỏ nào, bước qua gian bếp tối om và tiếp cận cánh cửa gỗ sồi dày của hầm rượu.
Cửa hầm rượu khóa cơ cổ điển, nhưng nhờ chiếc chìa khóa dự phòng có vết xước hình chữ V ngược mà cô lén giữ trong túi áo, Chi dễ dàng vặn nhẹ ổ khóa phụ. Cánh cửa mở ra, luồng khí lạnh ẩm ướt, nồng nặc mùi gỗ sồi lâu năm và sương muối ngoại ô từ dưới móng nhà xộc thẳng vào mũi cô.
Chi lướt nhanh vào trong, khép hờ cánh cửa. Hầm rượu biệt thự Pine Hills tối đen như mực, chỉ có những dải sáng yếu ớt lọt qua khe thông gió kỹ thuật phía trên trần nhà. Cô tiếp cận kệ rượu Bordeaux số 4—vị trí đặt trục thông gió ẩn kết nối trực tiếp với phòng làm việc của Huy ở tầng ba.
Chi áp sát tai vào tấm lưới sắt của khe thông gió. Kim loại lạnh ngắt chạm vào da mặt cô. Từ sâu trong đường ống, tiếng quạt gió cơ học chạy rì rầm tạo ra một tiếng ù ù nhỏ, nhưng ngay sau đó, một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên, metallic và rõ ràng đến từng âm tiết qua vách kim loại dội xuống.
Gia Huy đang nói chuyện điện thoại.
"Thanh Nam? Tôi nghe đây... Nhà máy dệt cũ ngoại ô thế nào rồi?"
Tiếng nói của Huy qua loa ngoài điện thoại vọng lại, kèm theo tiếng rè rè của sóng mã hóa quân đội. Chi nín thở, hai tay siết chặt vào mép kệ gỗ sồi để giữ thăng bằng.
"Đã cháy sạch hoàn toàn thưa Giám đốc. Đội của Bóng Đen đã xử lý bằng xăng chuyên dụng, không để lại bất kỳ dấu vết vật lý nào của các nạn nhân cũ," giọng Thanh Nam khàn đặc vang lên.
"Tốt. Còn hai kẻ đột nhập thì sao? Cậu nói Bóng Đen phát hiện dấu vết gì?" Giọng Huy đột ngột hạ thấp, mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo khiến Chi rùng mình.
"Bóng Đen báo cáo rằng gã phát hiện dấu vết chân người mới dẫm trên sình lầy hướng ra bờ sông Thanh Đa. Có hai kẻ đột nhập đã trốn thoát ngay trước khi lửa bùng phát. Một kẻ bị thương nặng ở cánh tay phải do tàn lửa vụ cháy táp trúng."
Chi kinh hoàng. Hai kẻ đột nhập! Một kẻ bị thương ở cánh tay phải! Đó chính là thám tử Khánh Lâm và bà Nhàn. Lâm đã bị bỏng trong lúc cố gắng giải cứu di vật của Nhã Phương khỏi đám cháy.
"Tìm bằng được chúng," giọng Huy rít qua kẽ răng, lạnh lùng và tàn nhẫn như một bản án tử hình. "Bóng Đen đang lần theo dấu vết dọc bờ sông. Tôi không quan tâm chúng là ai, nhưng bất kỳ ai chạm vào dữ liệu của Red Room đều phải biến mất vĩnh viễn trong đêm nay. Báo cho Bóng Đen: giết không cần hỏi."
"Rõ, thưa Giám đốc."
Cuộc gọi ngắt kết nối. Tiếng tút dài lạnh lẽo vang vọng qua đường ống thông gió rồi im bặt.
Đại não Chi trống rỗng trong một giây. Khánh Lâm và bà Nhàn đang gặp nguy hiểm cực lớn. Sát thủ Bóng Đen—kẻ giết người chuyên nghiệp cựu đặc công—đang lùng sục bờ sông Thanh Đa sương mù để truy sát họ. Cô phải báo động cho Lâm ngay lập tức.
Chi lùi lại phía sau kệ rượu, quỳ sụp xuống góc khuất bóng tối của hầm rượu. Cô rút chiếc điện thoại dự phòng Nokia cổ từ trong túi áo ra, bấm giữ nút nguồn vật lý.
Màn hình nhỏ màu xanh dương nhạt vụt sáng, phản chiếu lên gương mặt đầy mồ hôi lạnh của cô. Nhưng ngay khi màn hình hiện lên giao diện chính, tim Chi như rụng rời.
Biểu tượng pin ở góc phải màn hình nhấp nháy màu đỏ thẫm. Chỉ còn đúng 2% pin.
Nguy hiểm hơn, kết cấu bê tông cốt thép dày của hầm rượu biệt thự Pine Hills đang hoạt động như một chiếc lồng Faraday tự nhiên, chặn đứng toàn bộ sóng vô tuyến. Vạch sóng điện thoại trên màn hình trống rỗng. Không có dịch vụ.
"Không... làm ơn..." Chi lẩm bẩm, nước mắt chực trào ra nhưng cô nhanh chóng nuốt ngược vào trong.
Cô phải tìm nơi có sóng. Trục thông gió ẩn! Đường ống kim loại dẫn thẳng lên tầng ba và thông ra mái nhà là nơi duy nhất có luồng khí và sóng vô tuyến lọt xuống từ bên ngoài biệt thự.
Chi đứng dậy, dùng hết sức lực của cánh tay phải đang đau nhức, rướn người lên cao. Côthrust chiếc điện thoại Nokia vào sâu trong khe hẹp của tấm lưới sắt thông gió, hướng ăng-ten của máy về phía luồng khí lưu thông.
Mắt cô dán chặt vào màn hình khóa.
Một vạch sóng hiện lên. Rồi hai vạch sóng chập chờn xuất hiện.
Chi dùng ngón tay trái đeo nhẫn bạch kim gõ nhanh lên bàn phím T9 cứng nhắc. Cơn run tay do độc chất màu vàng tích lũy khiến các đầu ngón tay cô tê dại, mỗi lần nhấn phím là một cuộc đấu tranh vật lý cực hạn. Cô soạn tin nhắn SMS mã hóa ngắn gọn gửi đến số của Lâm:
"FACTORY BURNED. ESCAPE NOW. BLACK SHADOW IS HUNTING."
*(Nhà máy bị cháy. Chạy ngay. Bóng Đen đang săn đuổi.)*
Dung lượng pin tụt xuống 1%. Chiếc điện thoại rung nhẹ cảnh báo sắp sập nguồn.
Đúng lúc đó, từ phía cầu thang hầm rượu bên ngoài, một tiếng động cơ học khẽ vang lên.
*Cạch.*
Tiếng khóa cơ của cửa hầm rượu bị vặn mở từ bên ngoài.
Gia Huy đang đi xuống hầm rượu!
Tiếng bước chân đĩnh đạc của gã nện nhẹ xuống những bậc thang sắt dẫn xuống hầm. *Cộp. Cộp.* Khoảng cách chỉ còn cách Chi chưa đầy mười mét qua bức tường ngăn.
Chi đứng chôn chân tại chỗ, cánh tay vẫn rướn cao giữ chiếc điện thoại trong khe thông gió. Ngón tay cô run rẩy nhấn nút "Gửi".
Thanh tiến trình gửi tin nhắn (sending) hiện lên trên màn hình, chạy chậm chạp một cách tra tấn do sóng yếu dưới hầm bê tông.
Tiếng bước chân của Huy đã chạm đến mặt sàn gạch của hầm rượu. Ánh sáng từ chiếc đèn pin công suất lớn của gã bắt đầu quét qua các kệ rượu gỗ sồi ở dãy ngoài, tạo ra những bóng đen nhảy múa trên tường.
"Chi? Em có trong này không?" Giọng Huy vang lên, dội vào không gian khép kín của hầm rượu, chỉ cách kệ rượu số 4 của cô một bức tường ngăn mỏng.
Thanh tiến trình gửi tin nhắn đạt 90%... 95%...
Chi nhắm chặt mắt, nín thở hoàn toàn, siết chặt cơ vai để triệt tiêu mọi sự run rẩy cơ thể. Cô cầu nguyện trong câm lặng.
*Bíp.*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!