Nhạc nềnLost_Place6

Bẫy Hồng Ngoại Trên Hành Lang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong căn biệt thự Pine Hills 09 chưa bao giờ là sự tĩnh lặng bình yên. Đối với Thùy Chi, nó là một khối áp suất vô hình, đè nặng lên lồng ngực cô mỗi khi đêm muộn buông xuống.


Kim đồng hồ cơ học trên bàn trang điểm nhích dần về phía 12 giờ 15 phút sáng. Chi ngồi im lặng trên mép chiếc giường lớn ở phòng ngủ tầng hai, đôi tay đan chặt vào nhau. Dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ phòng tắm, cô khẽ kéo tay áo lụa xám tro để lộ cổ tay phải. Vết bầm tím đỏ do lực bóp tàn bạo của gã bảo vệ Quốc Thắng từ những ngày trước giờ đã chuyển sang màu tím sẫm, đau nhức âm ỉ mỗi khi cô xoay khớp tay. Trong lòng bàn tay phải, vết xước rách da do cô siết chặt chiếc dũa móng tay kim loại khi tráo chip định vị vẫn được phủ kín bởi một miếng băng cá nhân màu da mỏng. Trên ngón áp út tay trái, chiếc nhẫn cưới bạch kim mới dày, nặng trĩu, lấp lóe một ánh kim lạnh lẽo.


Chi nhắm mắt lại, đại não cô lập tức tái hiện lại cuộc đối chất đầy căng thẳng vào chập tối nay.


Tất cả bắt đầu từ một sơ hở tưởng chừng như vô hại. Khi lén bẻ khóa chiếc máy tính bảng của tài xế riêng Nguyễn Văn Hùng đặt ở bếp phụ để theo dõi định vị GPS của xe Gia Huy, đầu ngón tay dính chút vệt sữa mỏng của cô đã vô tình để lại một vệt nước sữa mờ trên phím cảm ứng mở khóa. Gã tài xế lọc lõi Nguyễn Văn Hùng đã phát hiện ra vệt nước sữa mỏng đó và báo cáo lại cho Gia Huy ngay khi gã về đến biệt thự.


Bên bàn ăn tối, Gia Huy đã thong thong dùng chiếc khăn ăn bằng lụa lau ngón tay, mắt gã dán chặt vào vùng tam giác trên gương mặt Chi—khóe mắt, sống mũi và khóe miệng cô—rồi hỏi bằng giọng trầm ấm, đều đặn:


"Hùng nói có người đã chạm vào máy tính bảng của gã ở bếp phụ chiều nay. Trên màn hình còn vương lại một vệt nước sữa mỏng. Chi, em có biết chuyện này không?"


Lúc đó, nhịp tim của Chi đã tăng vọt lên một trăm mười nhịp mỗi phút. Nhưng cô đã kịp thời kích hoạt kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Minh Tâm, hít sâu bằng mũi trong bốn giây, giữ bảy giây và thở ra từ từ trong tám giây để ép các chỉ số sinh học trở về mức an toàn. Cô nở một nụ cười mệt mỏi, áp dụng quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật' để giải thích:


"Hôm qua em lại bị mộng du... Chắc là lúc xuống bếp phụ tìm sữa ấm trong bóng tối, em đã vô tình quờ tay trúng chiếc máy tính bảng của anh Hùng đặt trên kệ sạc. Em xin lỗi, dạo này chứng trầm cảm sau sinh khiến đầu óc em cứ lờ đờ, không kiểm soát được hành vi ban đêm."


Gia Huy đã mỉm cười, một nụ cười hoàn hảo, ấm áp của một người chồng luật sư đầy bao dung. Nhưng qua khả năng đọc vị vi biểu cảm gương mặt, Chi nhận ra khóe mắt trái của gã đã giật nhẹ trong một phần hai mươi lăm giây—đó là dấu hiệu sinh lý học của sự hoài nghi cực đoan. Gã không tin cô. Gã đang lập mưu để kiểm chứng tuyên bố mộng du của cô.


Và chiếc bẫy đó đã được lắp đặt ngay lập tức vào lúc mười giờ đêm.


Qua khe hở nhỏ của cánh cửa phòng ngủ tầng hai khép hờ, Chi nhìn ra khoảng không gian hành lang tối tăm dẫn ra cầu thang chính. Nhờ chiếc gương trang điểm cầm tay phản chiếu khúc xạ ánh sáng đèn LED ban đêm mà cô đặt nghiêng trên bàn trang điểm, Chi đã phát hiện ra một dải sáng màu đỏ nhạt, siêu mảnh quét ngang hành lang ở độ cao khoảng ba mươi centimet so với sàn gỗ sồi.


Đó là một cảm biến chuyển động hồng ngoại chủ động (Active Infrared Sensor) thế hệ mới, hoạt động bằng pin, được Gia Huy lén gắn vào phần đế gỗ ốp tường sát cửa phòng ngủ của cô. Thiết bị này phát ra một chùm tia hồng ngoại vô hình nối thẳng sang bộ thu ở vách tường đối diện. Nếu có bất kỳ vật thể nào cắt ngang chùm tia này—dù chỉ là một bước chân mộng du nhẹ nhàng nhất—nó sẽ lập tức gửi một cảnh báo đỏ im lặng đến thẳng chiếc điện thoại bảo mật quân đội của Gia Huy.


Gia Huy muốn bắt quả tang xem cô thực sự mộng du hay đang âm thầm điều tra gã.


Chi liếc nhìn chiếc đồng hồ. Đêm nay, nhà máy dệt cũ ngoại ô đã bị thiêu rụi hoàn toàn trong đám cháy do sát thủ Bóng Đen thực hiện. Qua những mảnh tin tức rời rạc và cuộc gọi nghe lén trước đó, Chi biết Gia Huy sắp nhận được cuộc gọi báo cáo kết quả từ đặc vụ tha hóa Thanh Nam. Cô bắt buộc phải vượt qua hành lang này, lén xuống hầm rượu để sử dụng trục thông gió ngầm nghe ngóng nội dung cuộc gọi của gã. Cô cần biết Khánh Lâm và bà Nhàn đã trốn thoát an toàn hay chưa.


Để làm được điều đó, cô phải vô hiệu hóa cảm biến hồng ngoại này mà không được phép chạm vào nó, và tuyệt đối không được làm kích hoạt chuông báo động của hệ thống smart-home.


Chi hít một hơi thật sâu, ngón tay trái siết chặt chiếc gương trang điểm cầm tay bằng đồng nhỏ. Lớp lụa mỏng của chiếc áo khoác xám tro cọ xát vào da thịt cô, mang theo cảm giác lạnh lẽo của sương đêm đang tràn qua khe cửa sổ. Cô áp dụng Bản đồ điểm mù camera của Hoàng Long để tính toán góc quét của camera phòng khách phía dưới, đảm bảo cơ thể mình luôn nằm trong vùng khuất sáng của tiêu cự ống kính.


Chi nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, bước chân cô đi bằng rìa ngoài bàn chân, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào hông để triệt tiêu hoàn toàn tiếng cọt kẹt của sàn gỗ sồi cổ điển. Mỗi bước di chuyển của cô chậm rãi, kéo dài đến năm giây cho một khoảng cách nửa mét.


Khi tiếp cận sát mép cửa, Chi quỳ sụp xuống sàn gỗ lạnh ngắt. Trước mắt cô, luồng sáng hồng ngoại vô hình chỉ có thể nhận biết qua dải phản quang yếu ớt trên mặt gương trang điểm đang quét ngang khoảng không gian hành lang hẹp. Thiết bị cảm biến thông minh này hoạt động dựa trên sự thay đổi đột ngột của bức xạ nhiệt và cường độ ánh sáng nhận được ở đầu thu. Nếu cô dùng một vật cản thông thường để che chắn, sự sụt giảm cường độ tia sáng đột ngột sẽ kích hoạt báo động ngay lập tức.


Cô phải sử dụng Kỹ năng tạo điểm mù hồng ngoại bằng khúc xạ ánh sáng.


Chi đặt chiếc gương trang điểm cầm tay lên góc chiếc bàn trang trí bằng gỗ gụ sát cửa phòng ngủ. Chiếc gương này đã được cô mài góc nghiêng chính xác bốn mươi lăm độ từ trước. Cô thò tay trái đeo chiếc nhẫn cưới bạch kim dày, từ từ điều chỉnh mặt gương hướng thẳng vào mắt cảm biến phát tín hiệu.


Mục tiêu của cô là dùng mặt gương phản chiếu ánh sáng ấm ổn định từ chiếc đèn ngủ công suất thấp ở góc hành lang ngược trở lại đầu thu của cảm biến, đánh lừa bộ vi xử lý AI của hệ thống rằng cường độ ánh sáng hồng ngoại nhận được vẫn ở mức không đổi, tạo ra một khoảng tối vật lý rộng khoảng một mét vuông trên sàn hành lang để cô có thể lách qua.


Ngón tay Chi run lên nhẹ. Chất độc màu vàng từ những viên thuốc cô giả vờ nuốt hằng sáng đang tích tụ trong máu, gây ra một cơn co thắt nhẹ ở cơ tay.


*Tách.*


Chiếc đèn LED nhỏ trên thân cảm biến hồng ngoại đột ngột nhấp nháy ánh sáng màu xanh lục—tín hiệu cảnh báo cường độ ánh sáng hồng ngoại đang dao động vượt mức an toàn. Chỉ cần nó nhấp nháy thêm một lần nữa, điện thoại của Gia Huy ở tầng ba sẽ rung chuông.


Mồ hôi lạnh vỡ ra trên trán Chi, chảy dài xuống gò má nhợt nhạt. Cô nín thở hoàn toàn, áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim chủ động để giữ cho cơ thể tĩnh lặng như một bức tượng đá. Cô siết chặt cơ bả vai phải để triệt tiêu cơn run rẩy ở ngón tay, nhẹ nhàng nhích mặt gương sang bên phải đúng một phần mười milimet.


Chiếc đèn LED xanh lục trên cảm biến ngừng nhấp nháy. Nó chuyển lại sang màu đỏ ấm ổn định.


Khúc xạ ánh sáng đã hoạt động hoàn hảo. Bộ thu của cảm biến đã bị bão hòa bởi nguồn sáng phản chiếu từ gương, tạo ra một khoảng trống an toàn rộng vừa đủ một bước chân ngay sát mép tường lụa.


Chi không bỏ lỡ một giây nào. Cô lách người qua khoảng trống, dẫm bàn chân trần nhẹ nhàng theo rìa tường, vượt qua luồng sáng hồng ngoại mà không hề làm đứt gãy chùm tia bảo vệ.


Cô đã vượt qua hành lang tầng hai an toàn. Chiếc gương trang điểm vẫn phải để lại hiện trường trên bàn trang trí để duy trì góc mù tạm thời.


Chi bắt đầu bước xuống bậc cầu thang gỗ đầu tiên dẫn xuống tầng trệt, hướng về phía hầm rượu tối tăm. Sự im lặng bao trùm lấy ngôi nhà, chỉ có tiếng gió bão rít mạnh ngoài rừng thông vang vọng vào qua lớp kính cường lực dày.


Nhưng ngay khi chân cô vừa chạm vào bậc cầu thang thứ ba, một tiếng động cơ học khô khốc vang lên từ phía trên đầu.


*Cạch.*


Cánh cửa phòng làm việc khóa vân tay của Gia Huy ở tầng ba đột ngột mở ra. Luồng ánh sáng vàng rực, ấm áp từ tầng trên đổ ập xuống cầu thang, kéo theo một bóng đen dài, sắc nét của lan can sắt đổ dài lên bức tường hành lang tầng hai, sát ngay cạnh vị trí chiếc gương trang điểm đang đặt trên bàn trang trí.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!