Mảnh Vải Màu Hồng
Luồng ánh sáng LED trắng từ đèn pha của chiếc xe máy xé toạc màn sương mù dày đặc của vùng ngoại ô, quét qua những bức tường gạch loang lổ của nhà máy dệt cũ. Khánh Lâm rùng mình, cơn gió bão rít qua những khe hở của khung thép rỉ sét mang theo hơi lạnh buốt của nước mưa. Anh lập tức dùng bàn tay trái siết chặt lấy vai bà Nhàn, kéo bà lùi sâu vào bóng tối của bức tường gạch đổ nát sát cổng phụ. Cánh tay phải của anh—nơi vết thương bỏng do lực bóp tàn bạo của gã tài xế Nguyễn Văn Hùng từ siêu thị vẫn còn rỉ dịch y tế—nhói lên một cơn đau buốt thấu xương khi va chạm với lớp áo khoác gió sẫm màu. Anh nghiến chặt răng, nén tiếng rên rỉ vào trong lồng ngực.
"Suỵt... Bà Nhàn, đứng im. Có kẻ đang đến," Lâm thì thầm sát vành tai bà Nhàn. Giọng anh run lên vì lạnh và đau, nhưng sự cảnh giác của một thám tử tư chuyên nghiệp đã buộc anh phải giữ trạng thái tỉnh táo cực hạn.
Bà Nhàn gật đầu run rẩy. Gương mặt khắc khổ của người mẹ mất con nhợt nhạt đi dưới ánh sáng mờ ảo của đêm tối. Bà ôm chặt lấy chiếc túi vải bạt du lịch màu xám tro sát vào ngực, đôi mắt trũng sâu nhìn đăm đăm vào luồng ánh sáng đang quét qua cổng chính.
Tiếng động cơ gầm rú bên ngoài đột ngột tắt hẳn. Kẻ vừa đến không đi xe ô tô của Gia Huy như Chi đã cảnh báo, mà di chuyển bằng một chiếc xe máy côn tay phân khối lớn để dễ dàng len lỏi qua các con đường đất sình lầy ngoại ô. Lâm lén rút chiếc kìm cộng lực từ đai hông, nhanh chóng cắt đứt nốt sợi kẽm gai cuối cùng của hàng rào sắt rỉ sét. Anh đẩy nhẹ cánh cửa tôn mục nát của khu nhà xưởng chính, tạo ra một khe hở vừa đủ để hai người lách vào trong. Mùi ẩm mốc, bụi bẩn tích tụ hàng thập kỷ và mùi rỉ sét nồng nặc lập tức xộc vào mũi họ, bao trùm lấy không gian cavernous tối tăm như một hầm mộ.
Lâm bật chiếc camera hồng ngoại cầm tay chuyên dụng lên, không dùng đèn pin thông thường để tránh để lộ vị trí. Qua màn hình LCD nhỏ hiển thị dải sáng xanh nhạt, toàn bộ kết cấu của nhà máy dệt hiện lên như một mê cung của những đống đổ nát, những chiếc máy dệt rỉ sét khổng lồ đứng im lìm như những bóng ma khổng lồ, và những sợi xích sắt treo lơ lửng từ trần nhà cao vút.
"Chúng ta phải tìm nhanh lên. Sát thủ của diễn đàn Red Room có thể phóng hỏa bất cứ lúc nào," Lâm nói nhỏ, dắt bà Nhàn di chuyển dọc theo lối đi giữa các hàng máy dệt.
Bà Nhàn đi như một cái bóng không tiếng động, thói quen dọn dẹp nội trợ hằng ngày giúp bà di chuyển uyển chuyển trên nền bê tông phủ đầy bụi cát mà không gây ra một tiếng động nhỏ. Bà quét mắt qua từng góc tối, từng chiếc bệ máy dệt. Khi tiến sâu vào khu vực trung tâm nhà xưởng—nơi có một khoảng sân nhỏ được quây kín bằng các tấm tôn dày—bà Nhàn đột ngột khựng lại.
Ở giữa khoảng sân đó, một chiếc ghế sắt nặng nề được đóng đinh chặt xuống nền bê tông. Xung quanh chân ghế là những sợi dây thừng mục nát bị cắt đứt và những vệt chất lỏng sẫm màu đã khô bám chặt vào mặt đất. Đây chính là hiện trường thực địa xuất hiện trong video phát trực tiếp đầu tiên của diễn đàn ngầm Red Room mà Chi đã xem được từ ổ cứng của Huy.
Bà Nhàn quỳ sụp xuống nền đất lạnh, hai tay bà run rẩy cào bới lớp bụi cát xung quanh chân chiếc ghế sắt. Đôi mắt bà trợn trừng, hơi thở dồn dập xé rách sự im lặng của nhà kho.
"Nhã Phương... Con ơi..." Bà Nhàn nấc nghẹn trong cổ họng.
Sát dưới chân chiếc ghế sắt, kẹt chặt giữa khe hở của bệ kim loại rỉ sét và chiếc đinh vít lớn đóng sâu xuống bê tông, là một mảnh vải nhỏ. Đó là một mảnh vải hoa màu hồng sờn rách, dính những vệt bùn đất khô và vệt sẫm màu của máu.
Bà Nhàn run rẩy dùng những ngón tay thô ráp, chai sạn miết nhẹ lên hoa văn cánh bướm màu hồng trên mảnh vải. Nước mắt bà trào ra, thấm đẫm gò má gầy guộc. Đây chính là mảnh vải từ chiếc váy hoa màu hồng mà Nhã Phương—con gái bà—đã mặc vào ngày cô bị bắt cóc mất tích một năm trước. Manh mối vật lý này là bằng chứng đanh thép khẳng định con gái bà đã từng bị giam giữ, tra tấn ngay tại địa ngục trần gian này.
"Là nó... Đúng là váy của con tôi rồi, Lâm ơi!" Bà Nhàn không kìm được nỗi đau đớn xé lòng, bà định gào lên nhưng Lâm đã kịp thời lao tới, dùng bàn tay trái bịt chặt miệng bà lại.
"Bà Nhàn! Im lặng! Hắn đang vào!" Lâm nghiến răng ra lệnh, ánh mắt anh dán chặt vào màn hình camera hồng ngoại.
Từ phía cửa chính của nhà xưởng, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát nện xuống nền đất ẩm vang lên. Tiếng bọc ni-lông sột soạt cọ xát vào nhau mang theo một mùi hương nồng nặc và chết chóc lập tức lan tỏa trong không khí: mùi xăng.
Lê Văn Cường, kẻ mang biệt danh Bóng Đen—sát thủ thực địa chuyên nghiệp của diễn đàn Red Room—đã bước vào nhà xưởng. Gã mặc bộ đồ phượt tối màu bó sát cơ thể vạm vỡ, đầu đội mũ trùm kín mít chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, vô hồn như mắt rắn. Trên tay phải của gã là một can nhựa đựng xăng loại hai mươi lít lớn. Gã không dùng đèn pin, di chuyển một cách thuần thục trong bóng tối như thể đã quá quen thuộc với địa hình nơi đây. Gã thong thong rải xăng dọc theo các hành lang gỗ dẫn lên tầng lửng của nhà xưởng, chuẩn bị thực hiện mệnh lệnh phóng hỏa phi tang hoàn toàn hiện trường theo chỉ thị của Gia Huy và đặc vụ tha hóa Thanh Nam.
Lâm kéo mạnh bà Nhàn đứng dậy, dìu bà lùi sâu vào góc khuất phía sau chiếc lò hơi cũ bằng sắt dày ở cuối nhà xưởng. Chiếc lò hơi khổng lồ, rỉ sét với lớp vỏ sắt dày hai mươi centimet là lá chắn vật lý duy nhất bảo vệ họ khỏi tầm nhìn của Bóng Đen.
Bà Nhàn ôm chặt mảnh vải hoa màu hồng vào lòng, toàn thân bà run rẩy dữ dội vì căm thù và sợ hãi. Lâm phải dùng toàn bộ sức lực của cánh tay trái để giữ chặt vai bà, ép bà áp sát vào vách sắt lạnh của lò hơi.
Qua khe hở nhỏ giữa chiếc lò hơi và bức tường gạch, Lâm đưa chiếc camera hồng ngoại cầm tay lên, hướng ống kính về phía Bóng Đen. Anh bấm nút ghi hình. Dải sáng xanh của camera hồng ngoại ghi lại hoàn hảo góc nghiêng gương mặt của Bóng Đen khi gã tháo mũ trùm đầu để lau mồ hôi trán. Vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống gò má trái của gã hiện lên rõ mồn một trên màn hình—đây là chứng cứ nhận diện vô giá mà Lâm cần để lật tẩy danh tính tên sát thủ trước pháp luật.
*Bộp. Bộp. Bộp.*
Tiếng xăng chảy loang lổ trên sàn gỗ hành lang vang lên đều đặn, mùi dung môi hóa chất bốc lên đậm đặc đến mức lồng ngực Lâm bắt đầu cảm thấy đau rát vì thiếu oxy. Bóng Đen đã rải xăng đến sát khu vực bệ máy dệt cách vị trí của họ chưa đầy mười mét.
Gã khựng bước chân lại. Đôi mắt sắc lẹm của gã lướt qua khoảng sân trung tâm, dừng lại ngay tại chiếc ghế sắt đóng đinh. Gã nhíu mày, nhận thấy lớp bụi mỏng trên bệ ghế đã bị xáo trộn và có dấu vết cào bới mới tinh trên mặt đất.
Bóng Đen đặt can xăng xuống, tay phải gã từ từ luồn vào hông, rút ra chiếc dao bấm chuyên dụng bằng thép đen không phản chiếu ánh sáng. Gã bắt đầu di chuyển chậm rãi, hướng thẳng về phía chiếc lò hơi cũ.
Nhịp tim của Lâm tăng vọt lên một trăm mười nhịp mỗi phút. Anh biết nếu đối đầu vật lý trực tiếp với một cựu đặc công giải ngũ như Bóng Đen trong không gian kín này, anh và bà Nhàn chắc chắn sẽ chết. Anh lén đưa tay vào túi áo, nắm chặt chiếc búa đa năng cầm tay, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Đúng lúc đó, tiếng còi xe bồn chở dầu bóp còi vang dội từ phía con lộ lớn bên ngoài nhà xưởng dệt—tín hiệu từ đặc vụ Thanh Nam thúc giục Bóng Đen phải hoàn thành vụ phóng hỏa nhanh chóng để kịp rút lui trước khi cơn bão lớn đổ bộ cắt đứt giao thông đường bộ.
Bóng Đen khựng lại. Gã liếc nhìn đồng hồ đeo tay, nhận thấy thời gian đã cạn. Gã không tiếp tục lục soát góc lò hơi nữa mà quay lại nhấc can xăng lên, đổ nốt những giọt cuối cùng lên bệ máy dệt sát lối ra.
Gã rút chiếc bật lửa ga kim loại từ túi quần, bật lửa lên. Ngọn lửa xanh lét bùng cháy, soi rõ gương mặt tàn nhẫn, vô cảm của tên sát thủ trong bóng tối.
Bóng Đen thả chiếc bật lửa xuống vũng xăng dưới chân.
*Oành!*
Một tiếng nổ áp suất nhỏ vang lên. Ngọn lửa gặp xăng lập tức bùng phát dữ dội, tạo thành một bức tường lửa khổng lồ cao hơn hai mét chạy dọc theo hành lang gỗ và các bệ máy dệt. Sức nóng kinh hoàng tỏa ra tức thì, xua tan cái lạnh của đêm sương mù nhưng đồng thời khóa chặt hoàn toàn lối thoát hiểm duy nhất qua cửa chính của nhà xưởng.
Khói đen đậm đặc, khét lẹt từ sơn tường và dầu máy cháy bắt đầu cuồn cuộn bốc lên cao, nhanh chóng tràn vào buồng phổi của Lâm và bà Nhàn. Bà Nhàn bắt đầu ho sặc sụa do ngạt khói nhẹ.
"Lâm... Lửa chặn đường rồi... Chúng ta chết mất!" Bà Nhàn hoảng loạn thì thầm.
Lâm nhìn bức tường lửa đang liếm láp các khung thép trần nhà, đại não anh hoạt động hết công suất để phân tích kết cấu kiến trúc của nhà máy dệt theo bản vẽ 3D mà Chi đã cung cấp. Nhà máy dệt được xây dựng bằng khung thép chịu lực lợp tôn, nhưng phần sàn của tầng lửng phía trên lại được làm bằng gỗ sồi cũ chịu lực kém. Dưới tác động của nhiệt độ cao từ đám cháy xăng, phần sàn gỗ tầng lửng chắc chắn sẽ sụp đổ trước tiên, đè bẹp mọi thứ bên dưới.
"Không được chạy ra cửa chính! Sàn tầng lửng sắp sập!" Lâm hét lớn để át tiếng lửa gầm rú. "Bà Nhàn, đi theo tôi! Lên tầng lửng!"
Lâm cởi chiếc áo khoác gió sẫm màu của mình ra, nhúng nhanh vào một vũng nước mưa đọng lớn sát chân lò hơi rỉ sét. Anh trùm chiếc áo khoác đẫm nước lên đầu bà Nhàn để bảo vệ bà khỏi sức nóng và tàn lửa đang rơi xuống như mưa.
Anh nắm chặt tay bà Nhàn, kéo bà lao qua những tia lửa đang bén vào các cuộn chỉ dệt cũ, hướng về phía cầu thang sắt dẫn lên tầng lửng ở góc tường phía Tây. Cầu thang sắt nóng bỏng tay, mỗi bước dẫm lên đều phát ra tiếng kim loại co giãn rợn người dưới nhiệt độ cao.
Khi lên đến tầng lửng, khói đen ở đây còn đậm đặc hơn gấp bội do khói bốc lên cao theo nguyên lý đối lưu nhiệt. Tầm nhìn của Lâm bị giảm xuống dưới nửa mét, mắt anh cay xè, nước mắt chảy ròng ròng khiến việc định vị trở nên cực kỳ khó khăn.
Lâm ho sặc sụa, anh quỳ rạp xuống sàn gỗ đang bắt đầu cong vênh, nóng rực dưới chân. Khả năng định vị thực địa giúp anh xác định được lối thoát hiểm duy nhất lúc này: khung kính vỡ của ô cửa sổ thông gió tầng lửng hướng ra bãi đất trống phía sau nhà máy dệt.
Khung cửa sổ kính chịu lực lớn vẫn còn sót lại vài tấm kính dày chưa vỡ, bị khóa chặt bởi khung sắt rỉ sét lâu ngày không mở. Lâm lao tới, dùng chiếc búa đa năng cầm tay đập mạnh liên tiếp vào mép khung sắt rỉ.
*Keng! Keng! Keng!*
Tiếng sắt va chạm chát chúa vang lên giữa tiếng lửa cháy gầm rú. Khung sắt rỉ sét bị biến dạng nhưng vẫn chưa chịu bung ra khỏi khớp tường gạch mục.
Ngay phía sau lưng họ, một tiếng rắc lớn vang dội. Một góc sàn gỗ của tầng lửng không chịu nổi nhiệt độ đã đổ sập xuống tầng trệt, kéo theo một cơn mưa tàn lửa và khói nóng bốc thẳng lên bả vai phải của Lâm.
"A!" Lâm hét lên đau đớn. Sức nóng kinh hoàng của ngọn lửa đã táp thẳng vào mảng da vai phải đang bị bỏng rỉ dịch từ trước, khiến vết thương bị phồng rộp, cháy sém một mảng lớn. Cơn đau buốt thấu tim gan khiến anh suýt làm rơi chiếc búa đa năng.
Nhưng anh biết, chỉ cần anh dừng lại một giây, cả anh và bà Nhàn sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi ngay tại đây. Lâm dùng hết sức bình sinh của cánh tay trái còn lành lặn, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cú nện búa cuối cùng.
*Rắc!*
Khung sắt rỉ sét gãy đôi, kéo theo mảng kính dày vỡ vụn rơi xuống bãi đất trống sình lầy phía ngoài. Một luồng gió bão lạnh buốt mang theo không khí sạch và nước mưa lập tức ùa vào qua ô cửa vỡ, xua bớt làn khói đen đang bóp nghẹt buồng phổi của họ.
"Bà Nhàn! Nhảy xuống! Dưới đất có bùn mềm!" Lâm hét lớn, đỡ bà Nhàn leo qua bệ cửa sổ đầy những mảnh kính vỡ nhọn hoắt.
Bà Nhàn ôm chặt mảnh vải hoa màu hồng vào ngực áo, không chút do dự lách người nhảy xuống bãi đất trống đầy sình lầy phía dưới từ độ cao hơn ba mét.
Lâm leo lên bệ cửa sổ ngay sau đó. Đúng lúc gã định nhảy xuống thì một tiếng rầm kinh hoàng vang lên phía sau lưng. Toàn bộ phần sàn gỗ còn lại của tầng lửng đổ sập hoàn toàn vào biển lửa bên dưới, tạo ra một cột lửa khổng lồ bùng cao qua mái tôn. Sức ép của vụ sập sàn đẩy Lâm văng mạnh ra ngoài cửa sổ, anh rơi tự do xuống vũng bùn lầy sũng nước mưa phía dưới.
*Bộp!*
Lâm ngã quỵ xuống lớp bùn nhão, toàn thân ê ẩm đau đớn, cánh tay phải bỏng rát nhói lên từng cơn tê dại. Anh lồm cồm bò dậy trong bùn, vội vã chạy lại đỡ bà Nhàn đang nằm thở hổn hển sát bụi rậm cỏ lau cao quá đầu người.
"Bà Nhàn... Bà có sao không?" Lâm hỏi, giọng anh khản đặc vì ngạt khói.
"Tôi... tôi sống rồi... Mảnh vải... mảnh vải vẫn còn đây," bà Nhàn run rẩy đưa mảnh vải hoa màu hồng dính bùn đất lên trước mặt Lâm, nước mắt bà hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt.
Lâm thở phào nhẹ nhõm, anh nhanh chóng cất chiếc camera hồng ngoại chứa đoạn video quay mặt Bóng Đen vào túi áo khoác gió đẫm nước. Họ đã thoát chết trong gang tấc cùng hai vật chứng vô giá: mảnh vải di vật của Nhã Phương và đoạn video nhận diện tên sát thủ.
Nhưng sự an toàn của họ chỉ là tạm thời.
Từ phía góc tường trước của nhà máy dệt đang bốc cháy dữ dội, ánh đèn pin cực mạnh của Bóng Đen đột ngột quét qua màn sương mù, hướng về phía bãi đất trống phía sau sông Sài Gòn.
Tên sát thủ đứng bên chiếc xe máy côn tay dán mắt vào đám cháy khổng lồ đang thiêu rụi toàn bộ nhà xưởng. Gã chậm rãi di chuyển ánh đèn pin xuống mặt đất ẩm ướt sát bờ sông.
Dưới ánh sáng đèn pin lạnh lùng, hai vệt dấu chân người mới tinh dẫm sâu trên lớp sình lầy nhão nhét, kéo dài từ chân bức tường đổ nát của ô cửa sổ tầng lửng hướng thẳng ra phía bụi rậm cỏ lau ven sông nơi Lâm và bà Nhàn đang lẩn trốn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!