Nhạc nềnLost_Place6

Tọa Độ Đêm Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bên trong đường ống thông gió ngột ngạt và lạnh lẽo như một hầm mộ bằng kim loại. Thùy Chi áp chặt cơ thể mảnh mai của mình vào vách tôn rỉ sét, hai tay cô siết chặt lấy thanh sườn sắt của trục thông gió ngầm. Lòng bàn tay phải—nơi vết xước rỉ máu từ chiếc dũa móng tay kim loại chỉ vừa mới khô mặt—đang nhói lên từng cơn đau rát buốt dưới lớp băng cá nhân màu da. Nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm thía gì so với sự kinh hoàng đang bóp nghẹt lồng ngực cô lúc này.


Ngay bên dưới cửa kỹ thuật bằng gỗ sồi khép hờ của hầm rượu, tiếng bước chân của Gia Huy thong thả nhưng nặng nề nện xuống nền đá granite. Tiếng đế giày da va chạm với mặt đá vang lên đều đặn, mỗi nhịp gõ như một tiếng búa tạ nện thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Chi. Gã dừng lại ngay sát kệ rượu Bordeaux số 4.


*Hít vào...*


Tiếng khịt mũi nhẹ của Gia Huy vang lên rõ mồn một qua khe hở của tấm lưới thông gió. Gã đang ngửi. Khứu giác nhạy bén đến mức bệnh hoạn của gã luật sư psychopath đang lục lọi không khí ẩm ướt của hầm rượu để tìm kiếm một thứ: mùi hương nước hoa lụa nhã nhặn, dịu ngọt vương lại từ cơ thể vợ gã.


"Mùi hương này..." Giọng Huy trầm xuống, thì thầm một mình trong bóng tối. Giọng nói của gã lạnh lẽo, không một chút ấm áp thường ngày, mang theo sự hoài nghi tột độ của một kẻ ám ảnh kiểm soát.


Chi nín thở hoàn toàn. Hai hàm răng cô lập cập vào nhau, nhưng cô cố gắng dùng lực cắn chặt môi dưới để không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Cơn căng cơ đùi trái do phải đứng nghiêng chịu lực suốt mười phút trên cầu thang sắt hẹp bắt đầu co rút dữ dội. Một luồng chuột rút chạy dọc từ bắp chân lên đến hông, đau đớn đến mức mồ hôi lạnh vỡ ra, thấm đẫm chiếc áo khoác lụa xám tro cô đang mặc. Cô lập tức kích hoạt kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim mà Sư thầy Thích Minh Tâm đã dạy: hít sâu bằng mũi, giữ hơi thở lại trong lồng ngực, dùng ý chí nén chặt nhịp tim đang chực chờ bùng nổ vượt ngưỡng một trăm nhịp mỗi phút. Dưới lớp áo lụa, chiếc máy ghi âm siêu nhỏ ngụy trang khuy áo ở khuy thứ ba vẫn đang âm thầm ghi lại sự im lặng chết chóc này.


Huy nhích bước chân. Tiếng vải quần tây may đo cao cấp cọ xát sột soạt. Gã tiến sát về phía cửa kỹ thuật gỗ sồi—lối dẫn vào trục thông gió ngầm nơi Chi đang nấp. Bàn tay thon dài của gã đặt lên tay nắm cửa bằng đồng cổ.


*Cạch.*


Tiếng kim loại xoay nhẹ. Chi nhắm mắt lại, một giọt mồ hôi lạnh chảy dài từ thái dương xuống cằm. Nếu Huy đẩy cửa bước vào, gã sẽ thấy cô ngay lập tức. Nhưng đúng lúc đó, tiếng bộ đàm cầm tay của cận vệ Bùi Xuân Trường vang lên từ phía sảnh tầng trệt hắt xuống cầu thang hầm rượu:


"Giám đốc Huy! Đặc vụ Thanh Nam vừa gọi lại đường dây nóng. Gã yêu cầu ông phải xác nhận lệnh điều động xe bồn chở dầu của công ty con ngay lập tức. Xe bồn đã lăn bánh hướng về ngoại ô."


Huy khựng tay lại trên nắm cửa. Gã im lặng trong hai giây, khứu giác gã vẫn dán chặt vào mùi hương lụa, nhưng áp lực công việc khẩn cấp từ Thanh Nam đã buộc gã phải đưa ra lựa chọn. Gã buông tay nắm cửa ra, xoay người bước nhanh ra khỏi hầm rượu. Tiếng cửa gỗ sồi dày khép lại, khóa chặt một tiếng khô khốc.


Chi thở phào một hơi dài, toàn thân cô khuỵu xuống cầu thang sắt, hai tay run rẩy ôm chặt lấy lồng ngực. Cô không được phép chậm trễ. Huy sẽ quay lại phòng ngủ rất nhanh để kiểm tra xem cô có thực sự đang ngủ hay không.


Bằng tất cả sức lực tàn dư, Chi dùng rìa ngoài bàn chân dẫm lên các bậc thang sắt rỉ sét, bò ngược lên trục thông gió dọc vách tường thạch cao. Cơn đau từ bắp chân trái co rút khiến cô suýt ngã xuống vực tối của hộp kỹ thuật, nhưng hình ảnh đứa con trai Bảo Nam đang ngủ say trong nôi đã tiếp thêm cho cô một ý chí thép. Cô lách người qua ô cửa kỹ thuật phía sau tủ quần áo lụa, khép chặt chốt nhựa, rồi nhanh chóng cởi chiếc áo khoác lụa xám tro ra, giấu chiếc khuy áo ghi âm vào sâu trong ngăn kép bí mật của hộp phấn trang điểm dưới đáy túi xách.


Cô vừa kịp trèo lên giường, kéo chăn bông đắp kín ngang ngực và nhắm mắt lại thì tiếng cửa phòng ngủ tầng hai khẽ mở.


Gia Huy bước vào. Gã đi chân trần trên sàn gỗ sồi, di chuyển không tiếng động như một con báo săn đêm. Gã đứng sát mép giường, cúi người xuống. Chi cảm nhận được luồng hơi thở ấm nóng nhưng mang theo mùi xì-gà nồng nặc của gã phả vào mặt mình. Gã đưa ngón tay thon dài, lạnh ngắt miết nhẹ lên gò má cô, rồi di chuyển xuống cổ, đặt hai ngón tay lên động mạch cảnh của cô để kiểm tra nhịp tim.


Chi giữ vững mặt nạ của một người vợ mệt mỏi, lờ đờ mở mắt ra, vờ như vừa bị đánh thức từ một giấc ngủ sâu do tác dụng của thuốc bổ sau sinh. Cô nhìn Huy bằng ánh mắt trống rỗng, hơi hé môi lẩm bẩm:


"Anh... anh về rồi à? Em mệt quá..."


Huy không trả lời ngay. Đôi mắt gã sau gọng kính vàng co rút nhẹ, gã khịt mũi lần nữa, ngửi mùi hương trên tóc cô.


"Em yêu, tại sao trong phòng ngủ lại có mùi nước hoa lụa nồng thế này? Và cả dưới hầm rượu nữa?" Giọng Huy dịu dàng đến đáng sợ.


Chi áp dụng quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật' một cách hoàn hảo. Cô đưa bàn tay phải lên che miệng vờ ngáp, khéo léo dùng cổ tay áo che đi vết bầm tím sẫm do Quốc Thắng bóp chặt chiều qua.


"Em xin lỗi... Lúc tối em bị chóng mặt và mất ngủ nặng quá. Em có xịt một chút nước hoa lụa lên gối để dễ thở hơn. Chắc là hệ thống điều hòa trung tâm đã hút mùi hương rồi thổi dọc theo trục thông gió xuống các phòng dưới... Cả tối nay em chỉ nằm ôm Bảo Nam thôi, thằng bé cứ quấy khóc suốt."


Huy nhìn chằm chằm vào mắt Chi trong đúng mười giây—khoảng thời gian đủ để hệ thống camera AI trong phòng ngủ hoàn thành việc quét và phân tích biểu cảm gương mặt cô. Trên màn hình điện thoại bảo mật trong túi quần gã, ứng dụng PineShield hiển thị dòng chữ xanh: *'Nhịp tim: 72 nhịp/phút. Biểu cảm: Mệt mỏi/Trầm cảm - Độ tin cậy 94%'*.


Sự nghi ngờ trong mắt Huy giãn ra đôi chút. Gã khẽ vuốt tóc cô, nở một nụ cười ấm áp giả tạo hằng ngày:


"Anh hiểu rồi. Em mệt thì ngủ đi. Anh phải xuống phòng khách giải quyết một số hồ sơ khẩn cấp với Trường. Đừng lo lắng gì cả, em yêu."


Gã xoay người bước ra ngoài, khép hờ cửa phòng ngủ. Chi đợi cho đến khi tiếng bước chân của gã khuất hẳn ở cầu thang tầng trệt. Cô lập tức lật chăn bước xuống giường, tiến sát về phía nôi của Bảo Nam. Đứa trẻ một tuổi vẫn đang ngủ say, hơi thở thơm mùi sữa ấm. Chi luồn tay xuống dưới lớp đệm lót nôi, rút chiếc điện thoại dự phòng Nokia cổ ra ngoài.


Cô bật nguồn điện thoại, che khuất ánh sáng xanh của màn hình bằng lòng bàn tay. Sóng điện thoại trong phòng ngủ rất yếu do lớp tường bêtông dày, cô phải đứng sát khe cửa sổ kính hướng ra rừng thông để bắt sóng. Cô soạn nhanh một tin nhắn SMS mã hóa gửi cho thám tử Khánh Lâm:


*"HUY ORDERED NAM AND CƯỜNG TO BURN THE OLD TEXTILE FACTORY TONIGHT. THE TRUCK HAS STARTED. CO-ORDINATES: 10.8752, 106.7914. GET OUT OF THERE OR INTERCEPT IMMEDIATELY. I WILL MONITOR HIS GPS FROM HERE."*

*(Huy đã ra lệnh cho Nam và Cường đốt nhà máy dệt cũ đêm nay. Xe bồn đã chạy. Tọa độ: 10.8752, 106.7914. Hãy rút lui hoặc tiếp cận ngay lập tức. Tôi sẽ giám sát GPS của hắn từ đây.)*


Nhấn nút gửi. Thanh tiến trình chạy chậm chạp trong năm giây nghẹt thở trước khi hiện chữ *'Đã gửi'*. Chi lập tức tắt nguồn điện thoại, giấu ngược trở lại dưới nôi Bảo Nam.


Bây giờ là 11 giờ 15 phút đêm. Chi hiểu rằng cô phải thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch: thâm nhập vào phòng nghỉ của tài xế Nguyễn Văn Hùng ở khu bếp phụ để tiếp cận chiếc máy tính bảng chứa ứng dụng quản lý định vị GPS của chiếc Mercedes S-Class. Đó là kẽ hở công nghệ duy nhất giúp cô biết được hành tung thời gian thực của Huy, vì điện thoại cá nhân của gã đã bị khóa bảo mật quân đội hai lớp không thể thâm nhập.


Chi lén mở cửa phòng ngủ, áp dụng kỹ thuật di chuyển không tiếng động dọc theo hành lang tầng hai. Cô đi bằng rìa ngoài bàn chân, dồn trọng lực vào hông để tránh tiếng cọt kẹt của sàn gỗ. Xuống đến bếp phụ ở tầng trệt, bóng tối bao trùm không gian rộng lớn, chỉ có ánh sáng đỏ nhấp nháy từ mắt camera AI gắn trên trần phòng khách đang quét góc rộng.


Chi vờ cầm một chiếc bình sữa rỗng, bước vào bếp với lý do pha sữa đêm cho con. Cô tiến sát về phía bàn sạc thiết bị cạnh phòng nghỉ của tài xế Hùng. Chiếc máy tính bảng của Hùng đang cắm sạc, màn hình khóa tối đen.


Chi lướt nhanh mắt qua khe cửa phòng nghỉ khép hờ của Hùng. Tiếng ngáy đều đặn của gã tài xế lực lưỡng vang lên—gã đang ngủ say sau một ngày dài lái xe đưa đón Chi. Đây là cơ hội vàng.


Chi rút sợi cáp sạc ra khỏi máy tính bảng, nhấn nút nguồn. Màn hình khóa hiện lên yêu cầu mật mã sáu số. Chi hít một hơi sâu, ngón tay cô run rẩy nhẹ do tác động tích lũy của chất độc màu vàng trong máu. Ngón tay cô dính một vệt nước sữa mỏng từ bình sữa cầm tay.


Cô bấm chuỗi mật mã: *090919*—mã số cũ là ngày sinh của con trai Hùng mà cô đã lén ghi nhớ được khi gã tài xế thao tác trên xe tuần trước.


*Bíp. Mật mã sai.*


Màn hình nhấp nháy đỏ. Chi giật bắn mình, tim cô đập loạn nhịp. Cô nhận ra mình đã bấm nhầm số cuối do ngón tay dính nước sữa làm trượt cảm ứng. Áp lực thời gian thực đè nặng lên vai cô. Cô chỉ có đúng mười giây trước khi màn hình tự động khóa tạm thời.


Chi vội vã dùng vạt áo khoác lụa lau khô đầu ngón tay phải, hít một hơi sâu để ổn định nhịp tim dưới bảy mươi nhịp. Cô nhập lại một cách chậm rãi, chính xác: *090918*.


*Cạch.*


Màn hình mở khóa thành công, dẫn thẳng vào giao diện quản trị hệ thống xe Mercedes S-Class. Chi lướt nhanh ngón tay, mở ứng dụng bản đồ GPS thời gian thực. Bản đồ hiển thị vị trí chiếc xe Mercedes của Gia Huy đang đỗ tại bãi đỗ xe ngầm biệt thự Pine Hills.


Đột ngột, tiếng động cơ bước cơ học vang lên khe khẽ từ trần nhà phòng khách.


Mắt camera AI nhận diện cảm xúc đang tự động xoay một góc chín mươi độ hướng thẳng về phía gian bếp phụ nơi Chi đang đứng. Luồng ánh sáng hồng ngoại ban đêm của camera bắt đầu quét qua bệ bếp inox.


Chi lập tức điều chỉnh tư thế đứng. Cô xoay lưng lại phía camera, dùng bả vai rộng và cơ thể của mình che khuất hoàn toàn chiếc màn hình máy tính bảng đang sáng rực trước mặt. Cô cúi thấp đầu, vờ như đang chăm chú lau chùi bình sữa.


*Cạch.*


Tiếng bước chân chậm chạp, lê dép lẹt xẹt vang lên từ phía lối đi phòng gia nhân. Đầu bếp bà Lê Thị Tám đang đi vào bếp để lấy nước uống nửa đêm. Gương mặt bà Tám nghiêm nghị, đôi mắt nhỏ nheo lại đầy cảnh giác khi thấy bóng người đứng trong bếp tối.


"Phu nhân? Cô làm gì ở đây giờ này?" Giọng bà Tám khàn đặc, đầy dò xét.


Chi không hề hoảng loạn. Cô biết nếu mình tắt máy tính bảng ngay lập tức, Hùng hoặc bà Tám sẽ phát hiện ra sự bất thường. Cô nhanh trí dùng cùi chỏ tay phải gạt nhẹ chiếc ly thủy tinh đựng nước ấm cạnh bình sữa xuống sàn đá granite.


*Xoảng!*


Chiếc ly vỡ tan tành thành hàng chục mảnh vụn dưới chân Chi. Cô giật mình lùi lại, vờ hoảng sợ kêu lên một tiếng nhỏ:


"Ôi! Cháu xin lỗi... Cháu xuống pha sữa cho Bảo Nam mà chóng mặt quá, làm rơi mất ly nước rồi."


Bà Tám thấy cảnh tượng đổ vỡ liền vội vã bước lại gần, cằn nhằn nhẹ nhưng không còn chú ý đến chiếc máy tính bảng đặt trên bàn sạc phía sau lưng Chi:


"Khổ quá, phu nhân cứ để đấy tôi dọn cho. Đã bảo có chuyện gì cứ gọi tôi cơ mà. Sức khỏe sau sinh yếu thế này mà cứ lủi thủi một mình ban đêm."


"Cháu cảm ơn bà Tám... Phiền bà quá," Chi nhỏ nhẹ nói, vờ cúi xuống giúp bà Tám nhặt mảnh vỡ.


Trong lúc bà Tám cúi người quét dọn, Chi tranh thủ liếc nhanh mắt lên màn hình máy tính bảng một lần cuối.


Trên bản đồ GPS, chấm đỏ biểu thị vị trí chiếc Mercedes S-Class của Gia Huy đột ngột chuyển sang trạng thái nhấp nháy liên tục. Biểu tượng động cơ trên ứng dụng chuyển từ màu xám sang màu đỏ rực—động cơ xe đã được kích hoạt từ xa thông qua ứng dụng của Huy lúc đúng 11 giờ 30 đêm.


Chiếc xe bắt đầu di chuyển ra khỏi bãi đỗ xe ngầm biệt thự Pine Hills, bánh xe lăn nhanh hướng về phía đại lộ dẫn thẳng ra khu công nghiệp bỏ hoang ngoại ô.


Chi nín thở. Huy đã hành động sớm hơn dự kiến. Gã đang trực tiếp di chuyển ra ngoài để giám sát cuộc phóng hỏa tiêu hủy nhà máy dệt cũ.


Cô lén dùng ngón tay tắt màn hình máy tính bảng, cắm lại sợi cáp sạc vào đúng vị trí ban đầu rồi thong thả bế bình sữa bước lên cầu thang tầng hai, để lại bà Tám vẫn đang lầm bầm dọn dẹp đống đổ vỡ dưới bếp.


***


Cách biệt thự Pine Hills hơn ba mươi cây số về phía Bắc.


Khu vực ngoại ô sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ bãi đất hoang tàn của nhà máy dệt cũ. Những dãy nhà xưởng đổ nát bằng khung thép lợp tôn rỉ sét đứng im lìm dưới ánh trăng mờ ảo của đêm giông bão sắp đổ bộ. Không khí sực nức mùi ẩm mốc, mùi dầu máy cũ và tiếng gió rít qua những ô cửa kính vỡ nát tạo nên một bầu không khí u ám, lạnh lẽo đến rợn người.


Khánh Lâm mặc chiếc áo khoác gió sẫm màu, đội mũ lưỡi trai sụp xuống trán để che đi gương mặt mệt mỏi. Cánh tay phải của anh—nơi vết thương bỏng rỉ dịch y tế từ cuộc vây ráp trước vẫn chưa lành hoàn toàn—đang nhói lên từng cơn đau buốt dưới lớp vải dày. Bên cạnh anh, bà Nhàn mặc bộ quần áo lao động màu sẫm, đôi mắt trũng sâu ngập tràn nước mắt và sự căm thù tột cùng khi nhìn vào dãy nhà kho tối tăm phía trước.


"Lâm... Con gái tôi... Nhã Phương từng bị chúng giam giữ ở đây sao?" Giọng bà Nhàn run rẩy xé lòng.


"Bà Nhàn, hãy giữ bình tĩnh. Chúng ta chỉ có mười lăm phút trước khi người của Huy đến phóng hỏa tiêu hủy hiện trường. Chiếc khánh đồng bà đặt ở chùa đã giúp tôi giải mã được một phần tọa độ này. Chúng ta phải tìm bằng được bất kỳ di vật nào còn sót lại của Nhã Phương để làm bằng chứng ADN chống lại Huy trước tòa," Lâm nói nhanh, giọng anh trầm thấp nhưng kiên định.


Anh rút chiếc máy quét sóng vô tuyến cầm tay chuyên dụng ra kiểm tra xung quanh hàng rào sắt rỉ sét đầy kẽm gai của nhà máy dệt. Không có tín hiệu camera an ninh hay cảm biến chuyển động hoạt động—khu vực này hoàn toàn bị bỏ hoang từ lâu.


Lâm dùng kìm cộng lực cắt đứt một đoạn xích sắt rỉ trên cổng phụ phía sau nhà máy dệt. Tiếng kim loại đứt gãy vang lên khô khốc trong đêm tối tĩnh lặng. Anh kéo bà Nhàn lách người qua khe hẹp của hàng rào sắt, bước chân dẫm lên lớp sình lầy nhớp nháp hướng về phía khu nhà xưởng chính.


Đột ngột, chiếc điện thoại của Lâm trong túi áo khoác rung lên bần bật.


Anh rút máy ra. Đó là tin nhắn khẩn cấp từ chiếc điện thoại dự phòng Nokia cổ của Thùy Chi gửi đến:


*"HUY HAS STARTED HIS CAR ENGINE. THE MERCEDES IS MOVING TOWARDS THE HIGHWAY TO THE SUBURBS RIGHT NOW. HE IS COMING TO YOUR LOCATION. ESCAPE IMMEDIATELY!"*

*(Huy đã nổ máy xe. Chiếc Mercedes đang di chuyển về phía đại lộ hướng ra ngoại ô ngay lúc này. Hắn đang đến vị trí của các bạn. Hãy trốn thoát ngay lập tức!)*


Lâm khựng lại ngay sát thềm cửa nhà xưởng tối tăm. Anh ngước mắt nhìn lên con đường đất độc đạo dẫn vào nhà máy dệt cũ từ phía xa. Qua màn sương mù dày đặc của đêm bão, hai luồng ánh sáng đèn pha LED cực mạnh của chiếc Mercedes S-Class đột ngột xuất hiện, quét những vệt sáng lạnh lẽo qua các tán cây thông, tiếng động cơ xe gầm rú đang nhích dần về phía họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!