Nhạc nềnLost_Place6

Tiếng Vọng Qua Khe Gió

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ gầm rú ngoài cổng biệt thự Pine Hills 09 đột ngột tắt hẳn, kéo theo tiếng bước chân chạy vội vã của cận vệ Bùi Xuân Trường hướng về phía phòng khách.


Trong bóng tối tĩnh lặng của phòng ngủ tầng hai, Thùy Chi vẫn nằm im lìm trên chiếc giường đệm lụa lớn, hai mắt nhắm nghiền, giữ cho nhịp thở thật nông và đều đặn. Dưới lớp chăn bông dày, cơ thể cô đang căng lên như một sợi dây đàn sắp đứt. Cổ tay phải của cô—nơi vết bầm tím sẫm do lực bóp tàn bạo của Quốc Thắng để lại—đang nhói lên từng cơn buốt lạnh. Lòng bàn tay phải dán băng cá nhân màu da mỏng dính cũng rát buốt khi cô khẽ siết chặt tấm ga giường để kìm nén cơn đau. Chiếc nhẫn cưới bạch kim dày cộm trên ngón áp út tay trái tì vào da thịt cô, lạnh lẽo và nặng nề như một chiếc cùm vô hình.


*Cạch.*


Tiếng cửa phòng làm việc ở tầng ba khẽ mở, theo sau là tiếng bước chân dứt khoát của Gia Huy đi xuống cầu thang. Giọng nói trầm ấm nhưng mang theo luồng sát khí quen thuộc của gã luật sư vang lên ngoài hành lang, trao đổi nhanh với cận vệ Trường:


"Trường, có chuyện gì mà cậu lại cho xe máy rú còi giờ này?"


"Giám đốc, đặc vụ Thanh Nam vừa gửi tin mật khẩn cấp. Có biến ở khu ngoại ô. Tôi buộc phải dùng xe máy chạy đường tắt qua rừng thông để tránh bị định vị," tiếng Trường thì thầm dồn dập, nhưng nhờ hệ thống cách âm của phòng ngủ đang bị hở một khe nhỏ, Chi vẫn nghe rõ từng từ.


"Xuống phòng khách nói chuyện. Đừng làm thức giấc Chi và thằng bé," Huy lạnh lùng ra lệnh.


Tiếng bước chân của hai người đàn ông xa dần, hướng xuống tầng trệt. Chi mở mắt ra, bóng tối trong phòng lúc này dường như đặc quánh lại. Cô hiểu rằng đây chính là cơ hội duy nhất. Sự xuất hiện đột ngột của Trường và cuộc gặp khẩn cấp dưới phòng khách sẽ giữ chân Gia Huy ít nhất mười lăm phút. Cô phải hành động ngay lập tức.


Chi khẽ nhấc chăn, lướt nhẹ người xuống giường. Cô vớ lấy chiếc áo khoác lụa xám tro thường mặc ở nhà, nhẹ nhàng xỏ tay vào. Bên trong lớp lót của chiếc áo này, chiếc máy ghi âm siêu nhỏ ngụy trang khuy áo do thám tử Khánh Lâm cung cấp đã được khâu lén một cách tinh vi. Ngón tay cô chạm nhẹ vào chốt kim loại siêu nhỏ ở mặt sau khuy áo thứ ba, gạt nhẹ. Một luồng rung cực nhẹ chạy qua đầu ngón tay cô—thiết bị đã kích hoạt, sẵn sàng thu lại mọi tần số âm thanh.


Cô không thể đi bằng lối hành lang chính. Hệ thống camera AI nhận diện cảm xúc ở phòng khách đang hoạt động, và y tá Trần Thị Mỹ tuy đang ngủ say ngoài ghế bành nhưng chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến cô ta tỉnh giấc. Chi buộc phải sử dụng lối đi ẩn mà cô vừa khám phá ra từ bản vẽ gốc 3D của nhà thiết kế Vũ Quỳnh Chi: trục thông gió ngầm chạy dọc vách tường phòng ngủ dẫn thẳng xuống hầm rượu.


Chi tiến sát đến góc phòng, nơi chiếc tủ quần áo lụa lớn được đặt áp sát vào vách tường thạch cao. Phía sau tấm lưng tủ là một ô cửa kỹ thuật nhỏ dẫn vào hộp kỹ thuật của hệ thống điều hòa trung tâm. Cô lách người vào khoảng trống hẹp giữa tủ và tường, dùng các ngón tay mảnh khảnh gạt nhẹ chốt nhựa.


Một luồng khí lạnh mang theo mùi ẩm mốc và mùi gỗ sồi đặc trưng của hầm rượu lập tức phả vào mặt cô. Chi nín thở, bắt đầu áp dụng kỹ thuật di chuyển không tiếng động trên sàn gỗ mà cô đã khổ luyện dưới sự hướng dẫn của Minh Thư. Cô đi bằng rìa ngoài của bàn chân, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào hông để triệt tiêu hoàn toàn tiếng cọt kẹt của các thanh gỗ chịu lực. Mỗi bước đi của cô uyển chuyển và lặng lẽ như một bóng ma lướt đi trong bóng tối.


Lối đi kỹ thuật dẫn cô xuống một cầu thang sắt hẹp, rỉ sét chạy dọc theo trục thông gió vách tường. Không khí càng xuống sâu càng trở nên lạnh buốt và ẩm ướt. Chi bám chặt tay vào lan can sắt, lòng bàn tay rỉ máu mỏng làm ướt đẫm lớp băng cá nhân, nhưng cô không dám lơi tay.


Sau gần ba phút di chuyển nghẹt thở, bàn chân cô chạm vào nền đá granite lạnh ngắt của hầm rượu biệt thự Pine Hills.


Không gian hầm rượu tối đen như mực, chỉ có luồng ánh sáng mờ ảo từ các đèn LED chỉ hướng màu xanh lam dịu nhẹ hắt ra từ các kệ rượu sồi. Mùi hương của những chai vang đắt tiền hòa quyện với mùi ẩm của đất đá dưới móng biệt thự tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, âm u. Chi đứng im lặng trong bóng tối, tai căng ra lắng nghe.


Cô đang đứng sát kệ rượu Bordeaux số 4—nơi ngụy trang cho lối vào căn hầm bí mật dưới móng nhà. Đúng như bản vẽ 3D thể hiện, ngay phía sau kệ rượu này là một khe gió của trục thông gió trung tâm, kết nối thẳng đứng với phòng làm việc tầng ba của Gia Huy. Do kết cấu thông gió dạng vòm ngược để hút ẩm, âm thanh từ phòng làm việc phía trên sẽ được phản xạ và khuếch đại đi thẳng xuống khe gió này.


Chi tiến lại gần kệ rượu Bordeaux số 4. Cô biết rõ luật cấm của ngôi nhà: tuyệt đối không được di chuyển các chai rượu sai vị trí, vì dưới kệ gỗ có tích hợp hệ thống cảm biến áp suất cực nhạy kết nối với hệ thống báo động smart-home. Cô cẩn thận đi sát mép tường lót đá granite, hoàn toàn tránh né khu vực sàn gỗ trung tâm nơi đặt chiếc bàn nếm rượu bằng gỗ sồi lớn.


Áp tai sát vào khe gió ẩn sau những chai vang Bordeaux phủ bụi, Chi nín thở.


*Rè... rè...*


Tiếng động cơ bước của quạt thông gió phía trên hoạt động êm ru, nhưng xen lẫn trong đó là tiếng vọng cơ học méo mó của một cuộc điện thoại. Đó là giọng nói của Gia Huy. Gã không nói chuyện ở phòng khách với Trường nữa, mà đã di chuyển lên phòng làm việc tầng ba để thực hiện một cuộc gọi bảo mật qua điện thoại quân đội.


"Thanh Nam, tôi nghe đây. Tình hình nhà máy dệt cũ thế nào?" Giọng Huy vang lên qua khe gió, âm điệu lạnh lùng và dứt khoát.


Chi nhanh tay đưa khuy áo ghi âm sát vào khe hẹp của lưới sắt thông gió. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, nhịp tim có xu hướng tăng vọt lên chín mươi nhịp mỗi phút. Cô lập tức nhắm mắt, hít vào sâu bằng mũi bốn giây, giữ hơi thở bảy giây, rồi thở ra từ từ trong tám giây để điều hòa lại sinh lý cơ thể. Cô không thể để nhịp thở dồn dập của mình lọt vào file ghi âm.


"Giám đốc Huy, chúng tôi vừa phát hiện có dấu vết đột nhập tại nhà xưởng bỏ hoang của nhà máy dệt cũ ngoại ô," tiếng nói của Thanh Nam vọng lại qua loa ngoài điện thoại của Huy, bị méo tiếng nhẹ do khoảng cách ống dẫn kim loại nhưng vẫn đủ để nhận diện. "Có kẻ đã cắt rào sắt phía sau và lục lọi khu vực ghế sắt giam giữ cũ. Tôi nghi ngờ là thám tử Khánh Lâm hoặc người giúp việc mới nhà ông."


"Bà Nhàn?" Giọng Huy trầm xuống, mang theo một sự hoài nghi đáng sợ. "Bà ta chỉ là một mụ đàn bà nhà quê ngu ngốc, làm sao biết được tọa độ đó? Còn Khánh Lâm, gã đang bị khóa chặt định vị xe máy bởi người của tôi."


"Dù là ai đi nữa, nơi đó không còn an toàn. Bọn kiểm sát viên trẻ mảng công nghệ đang bắt đầu nhòm ngó các giao dịch ví Bitcoin liên quan đến tập đoàn Vĩnh Phát của Trịnh Thế. Nếu chúng lần ra nhà máy dệt cũ và tìm thấy các mẫu ADN của con bé Nhã Phương, toàn bộ đường dây Red Room sẽ bị phơi bày," Thanh Nam lo lắng dồn dập.


Một khoảng lặng chết chóc kéo dài vài giây. Chi cảm nhận được sự căng thẳng của Huy qua tiếng gõ nhịp ngón tay đều đặn hắt xuống từ trần nhà.


"Đốt sạch nơi đó đi," Huy đưa ra mệnh lệnh bằng một giọng điệu thản nhiên như thể đang ra lệnh vứt bỏ một món đồ chơi cũ. "Thanh Nam, cậu cho người của cậu phối hợp với sát thủ Bóng Đen (Cường). Phóng hỏa tiêu hủy hoàn toàn nhà máy dệt cũ ngay trong đêm nay. Đừng để lại bất kỳ một mảnh vải, một dấu vết sinh học nào của các nạn nhân cũ. Tôi sẽ lo liệu việc dập tắt dư luận trên các trang báo của Trịnh Thế hằng sáng."


"Rõ. Tôi sẽ cho Bóng Đen hành động ngay lập tức. Còn người giúp việc nhà ông?"


"Tôi sẽ tự mình xử lý. Nếu mụ ta thực sự có liên quan, mụ ta sẽ biến mất giống như Quốc Thắng," giọng Huy lạnh tanh, không một chút gợn sóng cảm xúc.


Chi rùng mình tột độ. Lòng bàn tay cô đẫm mồ hôi lạnh. Nhà máy dệt cũ ngoại ô—nơi giam giữ Nhã Phương, con gái bà Nhàn—sắp sửa bị thiêu rụi hoàn toàn để phi tang chứng cứ. Cô phải chụp lại sơ đồ hoặc tìm cách báo động cho Lâm ngay lập tức.


Trong sự vội vã, Chi rút chiếc điện thoại dự phòng Nokia cổ giấu trong túi áo khoác lụa ra, định dùng camera phụ của máy để chụp lại kết cấu góc nghiêng của khe gió ẩn nhằm gửi cho Lâm làm bằng chứng kỹ thuật. Nhưng ngón tay cô, bị ảnh hưởng bởi chất độc màu vàng tích lũy từ những ngày trước, khẽ run lên bần bật.


*Tách!*


Ánh sáng đèn flash tự động của chiếc điện thoại rẻ tiền đột ngột bật sáng, xé toạc bóng tối của hầm rượu trong một tích tắc, phản chiếu rực rỡ lên những chai rượu vang thủy tinh xung quanh.


Chi kinh hoàng. Đại não cô hoàn toàn tê liệt trong một phần mười giây. Cô lập tức tắt nguồn điện thoại, áp chặt cơ thể mảnh mai của mình vào bức tường tối phía sau kệ rượu Bordeaux số 4, nín thở tuyệt đối.


Từ phía khe thông gió tầng ba, tiếng nói chuyện điện thoại của Huy đột ngột dừng lại.


"Thanh Nam, cúp máy đi. Tôi nghe thấy tiếng động lạ dưới hầm rượu. Tôi xuống lấy chai vang đỏ Bordeaux số 4 đây. Có vẻ như có con chuột nào đó đang bò dưới đó."


Tiếng gác máy khô khốc vang lên. Theo sau là tiếng bước chân dứt khoát của Huy hướng ra phía cửa phòng làm việc để xuống cầu thang.


Cơn hoảng loạn tột độ bùng phát trong lồng ngực Chi. Huy đang đi xuống hầm rượu. Khoảng cách từ tầng ba xuống hầm rượu qua lối cầu thang chính mất khoảng bốn mươi lăm giây. Cô chỉ có đúng chừng đó thời gian để tẩu thoát.


Chi buộc phải di chuyển dọc theo rìa tường đá granite lạnh ngắt để tránh dẫm lên các tấm gỗ trung tâm có cảm biến áp suất. Cơn căng cơ đùi nghiêm trọng do cô phải giữ tư thế đứng nghiêng bằng rìa chân suốt mười phút qua bắt đầu co rút dữ dội, khiến bắp chân cô đau buốt như bị kim châm. Mỗi bước di chuyển là một sự tra tấn thể chất tàn bạo, nhưng ý chí sinh tồn đã ép cô phải bước tiếp.


Cô lách người qua lối cửa kỹ thuật hầm rượu, dùng bàn tay đeo găng lụa mỏng khép chặt cánh cửa sồi dày lại vừa khít. Tiếng khóa cơ khẽ *tách* một tiếng cực nhỏ trong bóng tối.


Chi vừa kịp rút chân vào bên trong trục thông gió và bám tay lên cầu thang sắt hẹp thì tiếng bước chân của Gia Huy đã vang lên ngay bên ngoài cửa hầm rượu.


*Cạch. Rắc.*


Cửa hầm rượu sồi dày mở ra. Ánh sáng vàng ấm từ hành lang tràn vào không gian ẩm ướt của hầm rượu.


Gia Huy bước vào, gã thong thả đi dọc theo lối đi giữa các kệ rượu, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng chai vang Bordeaux số 4. Gã dừng lại ngay trước vị trí Chi vừa đứng cách đó vài giây, đưa bàn tay thon dài lên miết nhẹ lớp bụi mỏng trên kệ gỗ.


Gã khịt mũi nhẹ. Trong không khí sương mù ẩm ướt của hầm rượu, gã nhận thấy một mùi hương quen thuộc—mùi nước hoa lụa nhã nhặn, dịu ngọt của Thùy Chi còn vương lại mỏng manh trong không gian.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!