Khóa Giải Mã Trong Gấu Bông
Tiếng gõ cửa dứt khoát, lạnh lùng của y tá tư nhân Trần Thị Mỹ vang lên ngoài hành lang phòng ngủ, báo hiệu buổi kiểm tra y tế sáng sớm bắt đầu.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Âm thanh cơ học kim loại chạm vào nhau đều đặn như một chiếc đồng hồ đếm ngược đến giờ hành hình. Thùy Chi nằm trên giường, tấm chăn bông lụa dày đắp kín đến ngực, nhưng bên dưới lớp vải, toàn thân cô đang run lên bần bật. Mồ hôi lạnh rịn ra từ chân tóc, chảy thành dòng buốt nhói dọc theo thái dương nhợt nhạt.
Cơn chuột rút ở bắp chân trái vẫn còn co thắt âm ỉ sau cuộc chạy trốn điên cuồng trong sương mù, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng lúc này đã bóp nghẹt mọi cảm giác đau đớn thể chất. Cổ tay phải của cô—nơi bị gã bảo vệ quá cố Quốc Thắng bóp chặt chiều qua—đang sưng tấy, chuyển sang màu tím sẫm lạnh lẽo. Lòng bàn tay phải dán băng cá nhân màu da rỉ máu mỏng, dính dớp vào lớp ga giường.
Cô chỉ có đúng năm giây trước khi Mỹ tự ý vặn khóa bước vào.
Chi dùng hết chút sức lực tàn dư, gạt phăng cơn đau buốt ở cổ tay, lén luồn tay trái xuống dưới lớp đệm lót nôi của bé Bảo Nam. Ngón tay cô chạm vào chiếc túi nilon ẩm ướt chứa chiếc điện thoại hết pin của Quốc Thắng và lá thư tuyệt mệnh đẫm máu của nạn nhân cũ mà cô vừa tìm thấy dưới tấm ván sàn nhà kho.
Bên cạnh cô, Bảo Nam vẫn đang ngủ say, hơi thở của đứa trẻ một tuổi đều đặn và thơm mùi sữa ấm. Đặt ngay sát cánh tay nhỏ nhắn của con là con gấu bông cũ bị sứt một bên mắt—món đồ chơi quen thuộc mà con luôn ôm chặt khi ngủ.
Bà Nhàn đã khéo léo rạch một đường chỉ khâu ẩn dài khoảng bốn centimet dọc theo nách con gấu bông từ trước để làm nơi cất giấu dự phòng. Chi dùng ngón tay cái rạch mạnh đường chỉ ẩn đó ra, nhét chiếc điện thoại của Thắng và lá thư tuyệt mệnh được gấp nhỏ vào sâu bên trong ruột bông trắng. Đôi tay cô thao tác nhanh thoăn thoắt, chính xác đến từng milimet nhờ kỹ năng ẩn giấu đồ vật trong không gian hẹp.
"Phu nhân? Cô thức chưa? Tôi vào kiểm tra chỉ số sinh học hằng sáng nhé."
Giọng nói không cảm xúc của y tá Mỹ vang lên ngay sát cánh cửa. Tiếng tay nắm cửa xoay nhẹ *rắc* một tiếng.
Chi nhanh chóng đẩy con gấu bông sát vào lòng Bảo Nam, vờ như đứa trẻ tự ôm lấy nó. Cô thu chân lại, giấu nhẹm bàn chân phải vẫn còn dính bùn đất ẩm và cỏ thông khô sâu dưới lớp chăn bông dày, rồi nhắm nghiền mắt, thả lỏng toàn bộ cơ mặt theo quy tắc giả lập triệu chứng lờ đờ tâm thần.
Cánh cửa phòng ngủ mở ra. Luồng ánh sáng trắng lạnh từ hành lang hắt vào phòng, kéo theo mùi thuốc sát trùng đặc trưng của Mỹ.
Mỹ bước vào với phong thái của một cai ngục chuyên nghiệp. Đôi mắt sắc sảo sau cặp kính cận quét một lượt khắp căn phòng, dừng lại ở chiếc giỏ đồ giặt khép hờ, rồi tiến sát về phía giường ngủ của Chi. Cô ta khịt mũi nhẹ, chân mày khẽ nhíu lại.
"Phòng có mùi đất ẩm lạ quá dạo này nhỉ?" Mỹ lẩm bẩm, giọng đầy nghi vấn. Cô ta đặt khay y tế xuống bàn trang điểm, rút chiếc đèn pin nhỏ cầm tay ra.
Chi không mở mắt, hơi thở giữ nhịp chậm rãi, nông và đứt quãng—giả lập hoàn hảo trạng thái suy nhược thần kinh sâu do tác dụng phụ của thuốc ngủ liều cao. Trong đầu cô, kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim đang hoạt động hết công suất, ép nhịp tim từ một trăm mười nhịp xuống mức bảy mươi hai nhịp mỗi phút.
Mỹ tiến lại gần, đặt ngón tay lạnh ngắt lên mạch cổ của Chi để kiểm tra. Sự tiếp xúc vật lý khiến Chi khẽ rùng mình, nhưng cô nhanh chóng biến nó thành một cơn co giật nhẹ tự nhiên của người đang gặp ác mộng.
"Mạch đập chậm, cơ mặt thả lỏng hoàn toàn. Thuốc ngủ vẫn còn tác dụng tốt," Mỹ nhận xét, ánh mắt dò xét lướt xuống bàn chân Chi dưới chăn. Cô ta định kéo chăn lên để kiểm tra thì tiếng bước chân dứt khoát, nặng nề từ hành lang ngoài vang lên.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Đó là tiếng giày da của Gia Huy. Trái tim Chi thắt lại. Sát khí vô hình từ người chồng luật sư hoàn hảo dường như đã tràn vào phòng trước cả khi gã xuất hiện.
Huy bước qua ngưỡng cửa. Gã vẫn mặc bộ đồ vest may đo cao cấp từ tối qua, tóc chải ngược gọn gàng không một sợi lệch vị trí, kính gọng vàng lấp lánh dưới ánh đèn hành lang. Nhưng trên tay gã, bọc trong một chiếc túi nilon trong suốt, là chiếc dép lụa màu hồng dính bùn nhão của Chi.
"Mỹ, cô ra ngoài một lát," Huy ra lệnh, giọng trầm ấm nhưng lạnh lẽo đến thấu xương.
Y tá Mỹ cúi đầu, nhanh chóng bưng khay y tế rút lui, không quên khép chặt cửa phòng ngủ lại. Không gian rơi vào sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở đều đặn của Bảo Nam và tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường.
Huy thong thả tiến lại gần giường, đặt chiếc túi nilon chứa chiếc dép lụa lên bàn trà cạnh nôi của con trai. Gã cúi xuống nhìn Chi, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén như một lưỡi dao giải phẫu đang bóc tách từng lớp suy nghĩ của cô.
"Chi, thức dậy đi em. Chúng ta cần nói chuyện về chiếc dép này."
Chi vờ như giật mình tỉnh giấc. Cô mở mắt ra, đôi mắt lờ đờ, trống rỗng không chút tiêu cự, nhìn Huy rồi nhìn chiếc dép hồng dính bùn trên bàn. Cô khẽ rên rỉ một tiếng, đưa tay lên ôm đầu, cố tình để lộ vết bầm tím sẫm trên cổ tay phải dưới ánh sáng đèn ngủ.
"Huy... đầu em đau quá... Chiếc dép đó... tại sao nó lại dính bùn?" Giọng cô thều thào, run rẩy tự nhiên.
Huy nhếch mép cười nhạt, gã ngồi xuống mép giường, đưa bàn tay thon dài, lạnh ngắt lên vuốt ve gò má nhợt nhạt của cô. Lực ngón tay gã hơi siết nhẹ, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt gã.
"Cận vệ Trường vừa tìm thấy nó lún dưới bùn bồn hoa hồng gai ngoài vườn sau lúc bốn giờ sáng. Cùng thời điểm đó, có kẻ đã đột nhập nhà kho dụng cụ và phá hoại cửa sổ kính. Giải thích cho anh xem, tại sao dép của vợ anh lại nằm ngoài đó khi em đáng lẽ phải đang ngủ say trên giường dưới tác dụng của thuốc bổ?"
Chi nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của chồng. Cô biết, chỉ cần một cái chớp mắt sai nhịp, một sự co thắt cơ nhỏ ở khóe miệng, bộ óc phân tích vi biểu cảm của gã luật sư psychopath này sẽ nhận diện ra lời nói dối ngay lập tức. Cô buộc phải dùng quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật' để tự cứu mình.
Cô đột ngột bật khóc nức nở, nước mắt nóng hổi trào ra, lăn dài qua các ngón tay đang run rẩy. Cô giật tay ra khỏi cái vuốt ve của Huy, ôm chặt lấy lồng ngực như thể đang chịu đựng một cơn suy sụp tinh thần cực hạn.
"Em không biết! Em thực sự không biết!" Chi gào lên nghẹn ngào, cố gắng giữ giọng nhỏ để không làm Bảo Nam thức giấc. "Dạo này đêm nào em cũng mơ thấy ác mộng... Em mơ thấy có người đuổi theo em trong sương mù... Em tỉnh dậy và thấy mình đang đứng ngoài vườn sương lạnh buốt. Đầu em đau như búa bổ kể từ khi uống những viên thuốc màu vàng mà y tá Mỹ đưa! Em bị mộng du đúng không Huy? Có phải em đang hóa điên giống như lời bác sĩ Thành nói không?"
Chi khóc lóc thảm thiết, vờ như hoảng loạn tột độ về tình trạng sức khỏe tâm thần của mình. Cô chủ động thừa nhận việc mình ra ngoài vườn, nhưng hợp thức hóa nó bằng chứng bệnh mộng du—một tác dụng phụ hoàn hảo của chất ức chế thần kinh mà chính Huy đang đầu độc cô hằng ngày.
Đôi mắt Huy co rút lại dưới gọng kính vàng. Gã chăm chú quan sát từng chuyển động cơ mặt của Chi, phân tích nhịp thở dồn dập và sự run rẩy của bờ vai cô. Sự tự phụ cực đoan của một kẻ psychopath khiến gã tin rằng chất độc màu vàng của mình đã thực sự tàn phá hệ thần kinh của vợ, biến cô thành một kẻ hoang tưởng lờ đờ dễ dàng kiểm soát.
Nụ cười ấm áp giả tạo quen thuộc quay trở lại trên gương mặt Huy. Gã kéo Chi vào lòng, vỗ về bờ vai đang run lên của cô đầy yêu chiều, nhưng ánh mắt gã lại liếc nhìn về phía chiếc nôi của Bảo Nam.
"Được rồi, em yêu. Đừng khóc nữa. Anh hiểu rồi," Huy thì thầm, giọng ngọt ngào như mật độc. "Chỉ là chứng mộng du tạm thời do trầm cảm sau sinh thôi. Anh sẽ yêu cầu bác sĩ Thành điều chỉnh lại liều lượng thuốc bổ cho em. Từ nay, em tuyệt đối không được tự ý rời khỏi phòng ngủ ban đêm nữa. Anh làm tất cả những điều này chỉ vì sự an toàn của em và Bảo Nam thôi, em hiểu chứ?"
"Em hiểu... Em cảm ơn anh..." Chi gục đầu vào ngực Huy, nuốt ngược sự ghê tởm tột cùng vào trong lòng.
Huy buông Chi ra, đứng dậy cầm lấy chiếc túi nilon chứa chiếc dép lụa mang đi. Gã không hề lục soát căn phòng, cũng không hề để mắt đến con gấu bông cũ sứt mắt đang nằm im lìm trong nôi Bảo Nam. Đối với gã, một người vợ mộng du hoang tưởng không còn là mối đe dọa cần phải đề phòng nữa, mà là một con búp bê thủy tinh đã nứt vỡ hoàn hảo theo đúng kế hoạch pháp lý của gã.
Ngay khi tiếng cửa phòng ngủ đóng sầm lại và tiếng bước chân của Huy xa dần ngoài hành lang, Chi lập tức ngồi bật dậy. Cô lao vào phòng tắm, xả nước bồn rửa mặt thật lớn để át đi tiếng động, rồi dùng đôi bàn tay dính đầy bùn đất rửa sạch đôi chân trần.
Thời gian của cô không còn nhiều nữa. Huy đã bắt đầu siết chặt gọng kìm y tế. Cô buộc phải chuyển giao chiếc thẻ nhớ chứa tệp khôi phục dữ liệu ra ngoài ngay trong sáng hôm nay.
Đúng năm giờ năm mươi lăm phút sáng. Làn sương mù ngoài sân vườn bắt đầu tan nhẹ dưới ánh bình minh yếu ớt của ngày thứ sáu.
Chi lướt nhanh xuống nhà bếp theo bản đồ điểm mù camera của Hoàng Long. Trong bếp, bà Nhàn đã đứng đợi sẵn từ lâu, tay đang chuẩn bị khay trà nóng cho bà Hoài An. Hai người phụ nữ không nói với nhau một lời, mọi giao tiếp đều được thực hiện bằng ánh mắt và những ký hiệu tay ngầm dưới tiếng ồn trắng của máy hút mùi đang bật ở công suất lớn.
Chi lén rút chiếc thẻ nhớ MicroSD 64GB từ trong túi váy ngủ ra, thả nhanh vào khoang rỗng dưới đáy hộp sữa tươi rỗng mà cô đã chuẩn bị sẵn. Bà Nhàn nhanh tay nhận lấy hộp sữa, khéo léo ngụy trang nó vào trong giỏ mây đựng vỏ chai sữa thủy tinh hằng ngày để mang ra cổng chính.
Giao thức 'Hộp sữa tươi' bắt đầu kích hoạt.
Bà Nhàn thong thả đi ra cổng biệt thự Pine Hills 09 dưới sự giám sát từ xa của gã cận vệ Bùi Xuân Trường đang đứng gác ở chốt an ninh vòng ngoài. Đúng sáu giờ sáng, tiếng động cơ xe máy của nhân viên giao sữa Đặng Hoàng Anh vang lên ngoài cổng sắt.
Hoàng Anh dừng xe, thản nhiên nhấc khay sữa tươi mới đặt vào hòm gỗ cạnh cổng, rồi nhận lại giỏ mây đựng vỏ chai rỗng từ tay bà Nhàn. Thao tác tráo đổi diễn ra chỉ trong vòng năm giây ngắn ngủi. Chiếc hộp sữa rỗng chứa thẻ nhớ MicroSD đã nằm gọn trong thùng hàng của Hoàng Anh, vượt qua hoàn toàn sự giám sát của cận vệ Trường.
Chi đứng sau khe cửa sổ lụa tầng hai, nhìn theo bóng chiếc xe máy của Hoàng Anh khuất dần trong màn sương sáng sớm. Một nửa gánh nặng trong lòng cô được trút bỏ. Thẻ nhớ đã được chuyển đi an toàn đến tay thám tử Khánh Lâm.
Suốt cả ngày hôm đó, biệt thự Pine Hills chìm trong một bầu không khí im lặng đến đáng sợ. Chi bị giam lỏng hoàn toàn trong phòng ngủ dưới sự canh gác hai mươi tư trên hai mươi tư của y tá Mỹ. Cô không được phép tiếp cận Bảo Nam một mình, mọi hoạt động ăn uống, vệ sinh đều bị Mỹ ghi chép tỉ mỉ vào sổ tay lâm sàng.
Đến mười một giờ đêm.
Khi y tá Mỹ đã ngủ say trên chiếc ghế bành ngoài hành lang sau khi bị Chi lén pha một lượng nhỏ thuốc ngủ nhẹ vào ly trà hoa cúc tối, Chi mới dám lén bò xuống gầm nôi của Bảo Nam.
Cô rút chiếc điện thoại dự phòng Nokia cổ ra khỏi lớp đệm lót đáy nôi, bật nguồn bằng cách nhấn giữ nút nguồn vật lý trong bóng tối. Màn hình đơn sắc nhỏ hiện lên luồng sáng xanh yếu ớt.
Một tin nhắn SMS mã hóa bằng ký tự toán học từ thám tử Khánh Lâm gửi đến cách đây mười phút:
"ĐÃ BẺ KHÓA ĐIỆN THOẠI CỦA THẮNG VÀ KHÔI PHỤC THÀNH CÔNG TỆP VIDEO BỊ KHUYẾT 20% TỪ TẬP 6. HÃY GỌI LẠI CHO TÔI NGAY KHI CÓ THỂ THEO ĐƯỜNG TRUYỀN MÃ HÓA. CHÂN TƯỚNG KINH HOÀNG LẮM."
Chi run rẩy bấm số gọi lại cho Lâm theo giao thức bảo mật. Tiếng tút dài vang lên ba lần trước khi giọng nói trầm, khàn đặc vì thiếu ngủ của Lâm truyền qua loa áp sát tai cô.
"Chi... cậu phải nghe tôi nói thật kỹ, và phải giữ bình tĩnh tuyệt đối," giọng Lâm run lên, một sự run rẩy hiếm hoi của một thám tử tư từng trải qua bao vụ án mạng tàn khốc. "Tệp video bị khuyết từ tập 6 đã được khôi phục hoàn toàn cấu trúc dữ liệu nhờ file log trên thẻ nhớ cậu gửi."
"Trong video... có gì?" Chi thì thầm, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại cổ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
"Đó là một đoạn video phát trực tiếp của diễn đàn Red Room từ một năm trước. Hiện trường là một căn phòng tối tăm, ẩm ướt với những bức tường bêtông xám xịt, xung quanh chất đầy những cuộn chỉ lớn và khung cửi rỉ sét. Một cô gái trẻ bị trói chặt vào chiếc ghế sắt đóng đinh giữa phòng, gương mặt đầy máu và nước mắt dưới ánh đèn flash cực mạnh."
Lâm khựng lại, tiếng hít hơi sâu của anh vang lên đầy đau đớn qua ống nghe.
"Cô gái đó... có một vết bớt màu đỏ hình cánh bướm rất rõ trên cổ tay trái. Chi... đó chính là Nhã Phương. Con gái của bà Nhàn."
Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Chi, khiến toàn thân cô đông cứng lại như tượng đá. Hơi thở cô nghẹn lại nơi cổ họng. Nhã Phương—cô gái trẻ mất tích mà bà Nhàn đã ròng rã tìm kiếm suốt một năm qua, người mẹ đã chấp nhận từ bỏ danh dự để xin vào làm người giúp việc dọn dẹp nhà vệ sinh biệt thự chỉ để tìm một manh mối về con—lại chính là nạn nhân đầu tiên bị diễn đàn Red Room của chồng cô phát trực tiếp cảnh tra tấn tống tiền.
"Còn hiện trường..." Chi lạc giọng hỏi, nước mắt cô lại trào ra vì thương cảm cho nỗi đau tột cùng của người mẹ nghèo khổ đang ngủ ở gian bếp phụ tầng trệt. "Hiện trường giam giữ cô ấy ở đâu?"
"Tôi đã phân tích luồng ánh sáng lọt qua khe cửa sổ bêtông và tiếng còi tàu hỏa vang vọng trong tệp âm thanh nền," giọng Lâm đanh lại, lạnh lùng và dứt khoát. "Đó là nhà máy dệt cũ bỏ hoang ở ngoại ô phía Nam thành phố. Nơi đó đã bị bỏ hoang mười năm nay, xung quanh là đầm lầy và cỏ lau cao quá đầu người. Gia Huy đang sử dụng nơi đó làm hiện trường thực địa ban đầu trước khi chuyển nạn nhân xuống căn hầm dưới móng biệt thự."
Chi chưa kịp đưa ra câu trả lời thì từ phía sau lưng cô, một tiếng nấc nghẹn ngào, đau đớn đến xé lòng đột ngột vang lên trong bóng tối của phòng ngủ.
Chi giật mình quay người lại.
Dưới ánh sáng xanh yếu ớt của màn hình điện thoại, bà Nhàn đang đứng tựa lưng vào cánh cửa tủ quần áo lụa khép hờ. Bà đã lén vào phòng từ lúc nào để phụ giúp Chi cảnh giới y tá Mỹ, và đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại của Lâm qua loa điện thoại.
Gương mặt khắc khổ, đầy nếp nhăn của người mẹ nghèo năm mươi tuổi lúc này co rúm lại trong sự đau đớn tột cùng. Đôi mắt bà trũng sâu, đỏ ngầu, hai dòng lệ nóng hổi tuôn rơi không ngừng trên gò má xám xịt. Bà không gào khóc, không la hét, nhưng tiếng nấc nghẹn từ sâu trong lồng ngực bà nghe đau đớn và thê lương hơn bất kỳ tiếng khóc nào trên đời.
Bà Nhàn từ từ quỳ sụp xuống sàn gỗ lạnh ngắt, hai tay ôm chặt lấy chiếc dây chuyền bạc có lồng ảnh đứa con gái đã mất tích sát vào trái tim đang rỉ máu.
"Nhã Phương... con tôi..." bà Nhàn thì thầm trong tiếng nấc nghẹn, giọng bà không còn là sự yếu đuối của một người giúp việc cam chịu nữa, mà đã chuyển hóa thành một luồng sát khí sắt đá, lạnh lùng đầy căm hận. "Tôi phải giết gã... Tôi phải tự tay giết chết gã luật sư biến thái đó để đòi lại mạng cho con tôi!"
Chi lao lại gần, ôm chặt lấy bờ vai đang run lên bần bật của bà Nhàn. Cô dùng cả hai tay bịt chặt miệng bà để ngăn chặn tiếng khóc lọt ra ngoài hành lang nơi y tá Mỹ đang ngủ.
"U... u... đừng hành động liều lĩnh!" Chi thì thầm sát vành tai bà Nhàn, giọng cô đanh thép và đầy lý trí của một người mẹ đang chiến đấu bảo vệ con. "Nếu u ra tay lúc này, u sẽ bị cảnh sát bắt ngay lập tức vì tội mưu sát, và Gia Huy—với quyền lực tư pháp và mạng lưới chạy án của gã—sẽ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật mãi mãi! Chúng ta đã có chiếc thẻ Summit và địa chỉ ví Bitcoin. Hãy để cháu và Lâm đưa gã ra trước tòa án công lý thực sự. Cháu xin u... hãy giữ tỉnh táo để cùng cháu đi đến tận cùng cuộc chiến này!"
Bà Nhàn ngước nhìn Chi qua làn nước mắt đỏ ngầu. Ánh mắt của người mẹ mất con chạm vào ánh mắt kiên định, thép nguội của người mẹ đang bảo vệ đứa con trai nhỏ Bảo Nam trong nôi.
Sự căm phẫn tột cùng trong lòng bà Nhàn từ từ nén chặt lại, chuyển hóa thành một ý chí thép lạnh lùng, không khoan nhượng. Bà gật đầu nhẹ, bàn tay thô ráp siết chặt lấy tay Chi như một lời thề đồng minh sinh tử không bao giờ phản bội.
Nhưng ngay khi hai người phụ nữ vừa đạt được sự thỏa hiệp trong bóng tối, một tiếng động cơ xe máy gầm rú đột ngột vang lên từ phía cổng chính biệt thự Pine Hills 09 giữa đêm muộn, kèm theo tiếng chó nghiệp vụ sủa vang dội báo hiệu một biến cố lớn sắp sửa ập xuống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!