Cánh Cửa Khép Hờ Lúc Nửa Đêm
Hai giờ sáng. Biệt thự Pine Hills 09 chìm sâu vào một đêm sương mù dày đặc, thứ sương muối lạnh lẽo từ rặng thông bao quanh tràn xuống, nuốt chửng những lối đi lát đá cẩm thạch và biến ngôi nhà ba tầng bằng kính thành một ốc đảo cô độc. Bên trong phòng ngủ chính ở tầng hai, không gian yên tĩnh đến mức vô trùng. Chỉ có tiếng rầm rì cực nhỏ từ hệ thống điều hòa lọc khí thông minh hắt ra một luồng gió mát lạnh, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc của Tạ Gia Huy.
Thùy Chi nằm im lặng trên chiếc giường nệm lông vũ rộng lớn. Đôi mắt cô mở to, chăm chú nhìn vào những vệt sáng lờ mờ phản chiếu từ hệ thống đèn LED bảo an ngoài hành lang hắt qua khe cửa khép hờ. Bên cạnh cô, Gia Huy đang ngủ say. Sau chuyến công tác dài ngày đầy mệt mỏi tại Hà Nội và cuộc tranh tụng kéo dài nhiều giờ liền tại tòa án thành phố vào buổi chiều, gã đàn ông vốn có thần kinh thép này cuối cùng cũng lộ ra sự kiệt sức. Tiếng thở của Huy trầm, đều đặn và nặng nề—một dấu hiệu sinh lý học hành vi mà Chi đã học thuộc lòng thời đại học: trạng thái ngủ sâu không mộng mị (NREM), nơi vỏ não tạm thời lơ là cảnh giác với thế giới xung quanh.
Chi khẽ nhúc nhích cử động cánh tay phải. Một cơn đau rát buốt từ lòng bàn tay truyền thẳng lên hệ thần kinh trung ương, khiến cô tỉnh táo hoàn toàn. Vết xước rỉ máu do cô siết chặt chiếc chìa khóa cơ dự phòng trong lòng bàn tay phải chiều nay khi đối chất với Huy vẫn còn chưa khép miệng. Cô lén dùng ngón tay trái miết nhẹ lên lớp băng cá nhân màu da mỏng dính mà cô đã bí mật dán đè lên vết thương trong phòng tắm trước khi đi ngủ. Vết thương này phải được giấu kín tuyệt đối. Nếu Huy phát hiện ra một vết cắt rỉ máu ở lòng bàn tay phải của cô, bộ óc luật sư nhạy bén của gã sẽ lập tức kết nối nó với chiếc chìa khóa cơ dự phòng bị mất và vết xước nhỏ trên ổ khóa phụ ở tầng ba.
Chi xoay người một cách chậm rãi, từng milimet một, đảm bảo không làm rung chuyển lớp nệm lò xo túi độc lập đắt tiền. Cô trượt chân ra khỏi mép giường, bàn chân trần chạm vào mặt sàn gỗ sồi lạnh ngắt. Cô đứng im trong mười giây, nín thở, dán mắt vào lồng ngực của Huy dưới ánh sáng mờ. Gã không hề di chuyển. Cánh tay dài của gã vẫn đặt hờ trên chiếc gối trống bên cạnh cô.
Chi thong thả bước về phía chiếc bàn trang điểm đặt sát góc phòng ngủ. Với sự cẩn trọng đến cực đoan, cô dùng hai ngón tay kẹp nhẹ chiếc túi xách cá nhân bằng da cá sấu mềm đặt trên ghế trang điểm, lôi hộp phấn trang điểm nắp gập ra ngoài. Bên dưới đáy kép của hộp phấn, chiếc chìa khóa cơ bằng đồng thau nặng trịch nằm im lìm, dính một vệt máu khô nhỏ ở phần răng cưa cắt gọt tinh xảo. Chi lướt ngón tay qua vết xước hình chữ V ngược sát chuôi chìa—dấu vết cơ học không thể chối cãi chứng minh đây là chiếc chìa khóa vạn năng mở ra vùng cấm của chồng cô.
Cô nhét chiếc chìa khóa vào túi áo khoác lụa mềm màu xám tro đang mặc trên người. Cô không mang dép lụa đi trong nhà; lớp đế cao su mềm của dép dù êm ái đến đâu vẫn có thể tạo ra tiếng ma sát rít nhẹ trên mặt sàn gỗ sồi được đánh bóng bóng loáng. Chi quyết định đi chân trần.
Bước ra khỏi phòng ngủ, Chi đối mặt với hành lang tầng hai tối om. Cô đứng nép sát vào bức tường bọc lụa màu kem xám, mắt hướng về phía trần nhà cao rộng. Ở góc rẽ hành lang, mắt camera AI nhận diện cảm xúc thế hệ mới vẫn chưa được lắp đặt hoàn chỉnh, chỉ có một camera hồng ngoại thông thường đang nhấp nháy ánh sáng đỏ yếu ớt theo chu kỳ ba giây một lần. Chi nhắm mắt lại, tái hiện trong đầu sơ đồ góc quét 60 độ của ống kính camera hồng ngoại mà cô đã lén chụp lại từ máy tính bảng bảo trì của Đỗ Văn Nam.
Cô áp dụng "Kỹ thuật di chuyển không tiếng động trên sàn gỗ". Chi dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào vùng hông, giữ cho cột sống thẳng tắp để triệt tiêu lực đè trực tiếp xuống gót chân. Cô đi bằng rìa ngoài của bàn chân trần, đặt nhẹ nhàng từng ngón chân xuống trước rồi mới đến gót chân, di chuyển chậm rãi từng bước một dọc theo mép tường đá granite. Mặt sàn gỗ sồi của biệt thự Pine Hills được thi công bằng kỹ thuật ghép mộng âm dương cao cấp, nhưng sương muối ban đêm vẫn có thể khiến các thớ gỗ co ngót nhẹ, tạo ra những tiếng cọt kẹt cơ học cực nhỏ dưới áp lực đột ngột. Bằng cách đi sát mép tường—nơi kết cấu gỗ được khóa chặt bởi hệ thống phào chỉ chịu lực—Chi hoàn toàn vô hiệu hóa nguy cơ phát ra tiếng động vượt quá ngưỡng mười decibel của cảm biến âm thanh hành lang.
Mười lăm bậc cầu thang gỗ dẫn lên tầng ba hiện ra trước mắt cô như một dốc đứng đầy cạm bẫy. Sương mù từ cửa thông gió tràn vào khiến các bậc thang ẩm ướt và lạnh buốt. Chi bám nhẹ ngón tay vào lan can bằng kính cường lực, tiếp tục bò rạp người xuống, bước từng bước uyển chuyển như một bóng ma trong bóng tối. Nhịp tim cô duy trì ổn định ở mức bảy mươi nhịp mỗi phút nhờ kỹ thuật điều hòa hơi thở sâu bốn thì: hít vào bốn giây, giữ hơi bốn giây, thở ra bốn giây và nín thở bốn giây. Sự rèn luyện tâm lý cực hạn này giúp cô ngăn chặn chất adrenaline làm run rẩy các đầu ngón tay.
Cuối cùng, Chi đã đứng trước cánh cửa gỗ gõ đỏ dày nặng của phòng làm việc tầng ba.
Dưới ánh sáng yếu ớt hắt ra từ khe cửa thông gió, bảng cảm biến vân tay sinh trắc học màu đen bóng của cửa khóa thông minh đang nhấp nháy một dải đèn LED màu xanh lam đầy đe dọa. Đây là lớp bảo mật đầu tiên của Huy—lớp khóa sinh trắc học kết nối trực tiếp với điện thoại của gã, ghi nhận thời gian thực của mọi lượt ra vào. Nhưng ngay phía dưới bảng điện tử đó, ẩn sâu trong một hốc kim loại nhỏ được thiết kế ngụy trang dưới tấm ốp thương hiệu, là ổ khóa cơ phụ dự phòng.
Chi hít một hơi thật sâu. Lòng bàn tay phải của cô bắt đầu rịn mồ hôi, làm ướt đẫm lớp băng cá nhân. Cô nhớ đến "Quy tắc Không chạm tay nắm cửa" để tránh để lại bất kỳ dấu vết dầu mồ hôi hay tế bào biểu bì nào có thể chứa ADN của cô trên tay nắm kim loại.
Chi lút tay vào túi áo, rút ra một chiếc khăn lụa mỏng màu xám tro. Cô quấn chiếc khăn lụa quanh lòng bàn tay phải bị thương, rồi dùng tay trái nhẹ nhàng tra chiếc chìa khóa cơ dự phòng vào ổ khóa phụ nằm khuất bên dưới.
Răng cưa của chìa khóa khớp vào các lá chốt của ổ khóa một cách hoàn hảo. Vết xước hình chữ V ngược sát chuôi chìa cọ sát vào mép kim loại của ổ khóa, tạo ra một tiếng "cạch" cơ học cực nhỏ, khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch của tầng ba. Chi nín thở, đứng im trong năm giây để lắng nghe xem tiếng động đó có đánh thức bất kỳ ai dưới tầng hai hay không. Không có tiếng động nào đáp lại. Chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa kính ngoài ban công.
Chi dùng bàn tay bọc khăn lụa vặn nhẹ chìa khóa theo chiều kim đồng hồ. Ổ khóa phụ rút chốt. Cánh cửa phòng làm việc từ từ hé mở ra một khe hẹp rộng khoảng mười centimet. Một mùi hương lạnh lẽo, khô khốc của máy điều hòa công nghiệp kết hợp với mùi giấy hồ sơ mới và mùi da thuộc của chiếc ghế giám đốc xộc thẳng vào mũi cô.
Chi lách người qua khe cửa hẹp, lẻn vào bên trong phòng làm việc của Huy rồi khép hờ cửa lại theo đúng quy trình của "Giao thức 3 Phút". Cô có đúng một trăm tám mươi giây trước khi hệ thống cảm biến nhiệt độ tự động của phòng làm việc nhận diện sự thay đổi thân nhiệt đột ngột trong phòng và gửi cảnh báo về điện thoại của Huy.
Phòng làm việc của Gia Huy rộng khoảng bốn mươi mét vuông, tối tăm và ngăn nắp đến mức đáng sợ. Chi không dám bật đèn trần hay đèn bàn làm việc. Cô rút chiếc điện thoại Nokia cổ đời cũ từ trong túi lụa ra, dùng ngón tay che khuất phần lớn bóng đèn LED màn hình, chỉ để lại một khe sáng màu xanh nhạt yếu ớt lọt qua các kẽ ngón tay để soi đường.
Áp dụng "Ghi nhớ chi tiết thị giác tuyệt đối (Visual Memory)", Chi quét nhanh ánh sáng qua bàn làm việc bằng gỗ sồi nguyên khối của Huy. Từng đồ vật trên bàn đều được gã sắp đặt theo một trật tự hình học nghiêm ngặt: chiếc bút máy Montblanc đặt nghiêng một góc đúng 45 độ so với khay cắm bằng pha lê, tập hồ sơ vụ án chạy án triệu đô đặt song song với mép bàn bên trái, và chiếc gạt tàn bằng đá obsidian nằm chính xác ở góc phải. Chỉ cần cô làm xê dịch bất kỳ đồ vật nào dù chỉ một milimet, gã luật sư psychopath có óc quan sát bệnh lý kia sẽ nhận ra ngay lập tức khi bước vào phòng vào sáng hôm sau.
Chi tiến lại gần chiếc tủ tài liệu bằng gỗ sồi âm tường đặt phía sau bàn làm việc. Đây là nơi Huy cất giữ các hồ sơ pháp lý nhạy cảm và cũng là nơi cô nghi ngờ gã giấu chiếc ổ cứng bí mật của diễn đàn ngầm Red Room.
Cô dùng bàn tay bọc khăn lụa kéo nhẹ ngăn kéo thứ ba của tủ tài liệu—ngăn kéo duy nhất không dán nhãn phân loại hồ sơ. Bên trong là hàng chục tập kẹp file da màu đen chứa các chứng từ thuế và hợp đồng quảng cáo khống của tập đoàn truyền thông Vĩnh Phát. Chi dùng ngón tay lướt nhanh qua các gáy hồ sơ, cảm nhận độ dày của giấy và khoảng trống phía sau tủ gỗ.
Đột nhiên, ngón tay bọc lụa của cô chạm phải một gờ nổi bằng kim loại nằm khuất sau tấm ván ép chịu lực ở đáy ngăn kéo. Một cái lẫy lò xo nhỏ!
Chi nhấn nhẹ vào cái lẫy. Tấm ván ép ở đáy ngăn kéo khẽ nảy lên, lộ ra một khoang trống bí mật rộng khoảng mười lăm centimet được lót bằng lớp mút cao su chống sốc màu đen.
Nằm yên lặng giữa khoang trống là một chiếc ổ cứng di động WD màu đen 2TB, bọc trong một lớp vỏ silicon chống va đập. Sợi cáp kết nối USB 3.0 màu xanh đen được quấn gọn gàng xung quanh thân ổ cứng.
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Chi. Đây rồi! Chiếc ổ cứng chứa các video phát trực tiếp những vụ bắt cóc tống tiền dã man của diễn đàn ngầm Red Room—vũ khí chí mạng có thể lật đổ toàn bộ đường dây tội ác của chồng cô và giành lại sự tự do cho mẹ con cô.
Chi đưa bàn tay phải bọc khăn lụa xuống, ngón tay cô vừa chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của chiếc ổ cứng đen...
Cộp.
Một tiếng động khô khốc, nặng nề đột ngột vang lên từ phía cầu thang gỗ dẫn lên tầng ba.
Chi khựng lại hoàn toàn. Toàn bộ cơ thể cô đông cứng như một bức tượng đá dưới ánh sáng xanh nhạt của màn hình điện thoại. Nhịp tim cô tăng vọt lên một trăm hai mươi nhịp mỗi phút, đập mạnh vào lồng ngực như muốn vỡ tung.
Cộp... Cộp...
Tiếng bước chân xuất hiện ngoài hành lang tầng ba, cách cánh cửa phòng làm việc khép hờ chưa đầy mười mét. Chi lập tức phân tích âm thanh bằng kỹ năng chuyên môn: tiếng bước chân có nhịp điệu đều đặn, nặng nề, có tiếng kéo lê nhẹ của đế giày cao su trên mặt sàn gỗ—đây không phải là bước đi nhẹ nhàng, dứt khoát và uyển chuyển của Gia Huy.
Đó là Quốc Thắng, gã bảo vệ biệt thự lầm lì với vết sẹo dài trên má, gã cựu tội phạm được Huy bảo lãnh án treo để làm tai mắt giám sát ngôi nhà ban đêm. Thắng đang đi tuần tra muộn dọc hành lang tầng ba.
Luồng ánh sáng từ chiếc đèn pin công suất lớn của Thắng bắt đầu quét qua khe cửa khép hờ của phòng làm việc, tạo ra một vệt sáng trắng sắc nhọn di chuyển dọc theo bức tường lụa màu xám tro bên trong phòng.
Thời gian của Chi đã hết. "Giao thức 3 Phút" đã bị bẻ gãy hoàn toàn. Cô đứng trước một quyết định sinh tử: giấu chiếc ổ cứng đen về chỗ cũ và tìm nơi ẩn nấp, hay mạo hiểm mang chiếc ổ cứng theo người và đối mặt với nguy cơ bị bắt quả tang trực tiếp với vật chứng trên tay.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!