Nhạc nềnLost_Place6

Trốn Chạy Trong Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng sáng LED màu trắng xanh, lạnh lẽo và sắc bén của Bóng Đen bắt đầu hạ thấp góc quét. Ánh sáng ấy lướt qua mép bao đất hữu cơ, rọi thẳng vào khoảng tối dưới gầm kệ gỗ chỉ cách đỉnh đầu của Thùy Chi chưa đầy mười mươi centimet. Trong không gian chật hẹp ngập tràn mùi ẩm mốc, Chi có thể nhìn thấy rõ những hạt bụi lơ lửng nhảy múa dưới luồng sáng lạnh lẽo như lưỡi dao tử thần.


Cơn chuột rút ở bắp chân trái đột ngột bùng phát dữ dội. Từng thớ cơ co xoắn lại, đau đớn đến mức mồ hôi lạnh của cô tuôn ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo lụa xám tro dán chặt vào tấm lưng đang run rẩy. Lòng bàn tay phải rỉ máu mỏng làm ướt đẫm lớp băng cá nhân màu da, nhói lên từng cơn buốt lạnh khi cô cố gắng tỳ xuống sàn gỗ để giữ thăng bằng. Chi hiểu rõ, chỉ cần một tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra, hoặc một phản xạ co người bản năng, gã sát thủ tàn nhẫn đang đứng cách cô chưa đầy hai mét sẽ lập tức phát hiện ra cô.


Tiếng bước chân của Bóng Đen nhích thêm một bước. Tiếng vải tổng hợp bó sát cọ xát vào nhau *sột soạt* nghe như tiếng rắn bò trên lá khô. Gã đang cúi người xuống, chiếc đèn pin trên tay từ từ hạ thấp góc chiếu để soi thẳng vào gầm kệ.


Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ được tính bằng giây, đại não của Chi hoạt động với công suất tối đa. Khả năng ghi nhớ chi tiết thị giác tuyệt đối giúp cô tái hiện lại sơ đồ nhà kho trong đầu. Ngay sát bả vai phải của cô, chiếc kéo tỉa cành rỉ sét đang nằm chênh vênh trên thanh đỡ sắt. Chi không thể chạy, cũng không thể tiếp tục ẩn nấp khi luồng sáng kia chỉ còn cách mắt cô vài milimet. Cô phải tạo ra một mồi nhử.


Chi khép chặt các ngón tay trái, giữ chặt chiếc túi nilon chứa điện thoại của Quốc Thắng và lá thư tuyệt mệnh đẫm máu sát vào lồng ngực. Bằng một chuyển động cực kỳ dứt khoát và chuẩn xác của tay phải, cô dùng đầu ngón tay móc vào chuôi chiếc kéo tỉa cành rỉ sét, lấy đà ném mạnh nó về phía cửa sổ kính nhỏ phía sau nhà kho.


*Xoảng!*


Tiếng kính vỡ vụn vang lên chói tai trong đêm tĩnh mịch, kèm theo tiếng kim loại va đập mạnh vào bục bêtông phía sau kệ dụng cụ.


Phản xạ của một kẻ sát thủ chuyên nghiệp lập tức kích hoạt. Bóng Đen xoay người lại trong tích tắc, luồng sáng đèn pin vụt quét mạnh về phía cửa sổ vỡ. Gã tin chắc rằng kẻ đột nhập vừa hoảng loạn nhảy qua cửa sổ để trốn chạy ra ngoài. Không một giây do dự, Bóng Đen lao vút về phía cửa sau nhà kho, gạt phăng các chậu đất nung cản đường.


Tận dụng năm giây vàng ngọc khi gã sát thủ bị đánh lạc hướng, Chi cắn chặt môi đến bật máu để át đi cơn đau co thắt của bắp chân trái. Cô trườn người ra khỏi gầm kệ gỗ chật hẹp, sử dụng kỹ thuật di chuyển không tiếng động bằng cách dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cơ hông và rìa ngoài bàn chân. Cô lách qua khe cửa chính nhà kho đang khép hờ, nhanh chóng thoát ra ngoài thảm cỏ sân vườn biệt thự Pine Hills 09.


Nhưng ngay khi bước chân trần của cô chạm vào thảm cỏ, Chi suýt nữa đã khuỵu xuống vì mất phương hướng hoàn toàn.


Làn sương mù lúc bốn giờ sáng dày đặc và đặc quánh như một bức tường sữa khổng lồ bao phủ toàn bộ khu đô thị biệt lập Pine Hills. Tầm nhìn thực tế lúc này chưa đầy nửa mét. Những tán thông già cao vút xung quanh biệt thự chìm nghỉm trong màn sương xám xịt, biến thành những bóng ma khổng lồ không hình thù. Hơi lạnh ẩm ướt của sương đêm mơn trớn trên da thịt Chi, khiến cô rùng mình nổi da gà.


Bản năng mách bảo Chi phải chạy thẳng về phía cửa chính phòng khách tầng trệt để vào nhà. Cô chạy vội vã trong sương mù, đôi chân trần dẫm lên những quả thông khô sắc nhọn đau buốt. Khi chạm tay vào tay nắm cửa kính lùa của phòng khách, cô dùng hết sức kéo mạnh.


*Cạch!*


Cửa kính không hề dịch chuyển. Chi bàng hoàng nhận ra hệ thống khóa thông minh của biệt thự đã tự động kích hoạt chế độ bảo vệ ban đêm từ lúc mười hai giờ khuya. Mọi cửa ra vào chính ở tầng trệt đều bị khóa chặt từ bên ngoài. Nếu cô cố gắng nhập mã số hoặc quét vân tay tại bảng điều khiển, tiếng bíp cơ học và luồng sáng màn hình sẽ lập tức kích hoạt camera AI trên trần hành lang, gửi cảnh báo đỏ trực tiếp về điện thoại của Gia Huy đang đặt cạnh giường ngủ.


*Gâu! Gâu! Gâu!*


Tiếng sủa đục ngầu, hung hãn của giống chó nghiệp vụ German Shepherd đột ngột vang lên từ phía tường rào đá vòng ngoài.


Tim Chi đập nảy lên một nhịp kinh hoàng. Lịch trình tuần tra của bảo vệ Pine Hills đã bị thay đổi! Theo bản sao lịch trình mà bà Nhàn lén chụp lại, ca tuần tra vòng ngoài đáng lẽ phải bắt đầu lúc bốn giờ ba mươi sáng, nhưng tiếng xích sắt và tiếng bước chân nện gót dứt khoát chứng tỏ họ đã đi tuần sớm hơn ba mươi phút.


"Tổ hai, kiểm tra khu vực nhà kho dụng cụ phía sau biệt thự 09! Tôi nghe thấy tiếng kính vỡ!"


Giọng nói lầm lì, đầy tính kỷ luật của cận vệ Bùi Xuân Trường vang lên qua bộ đàm, xé toạc màn sương mù. Trường—vệ sĩ riêng của Huy, cựu đặc công giải ngũ với khả năng phản xạ và thính giác cực nhạy—đang trực tiếp dẫn đầu đội tuần tra cùng hai con chó nghiệp vụ.


Một luồng sáng cực mạnh từ chiếc đèn pin chuyên dụng của Trường quét qua màn sương, tạo thành một vệt sáng trắng dài cắt đôi bóng tối, đang hướng thẳng về phía thảm cỏ nơi Chi đang đứng.


Chi hoảng loạn lùi lại phía sau, cố gắng ẩn mình vào bóng râm của những gốc thông già sát mép tường lụa của biệt thự. Nhưng trong lúc vội vã rút lui, gót chân trái của cô vấp phải một rễ thông lớn trồi lên mặt đất. Toàn thân cô mất đà ngã nhào xuống bồn hoa ẩm ướt.


Chiếc dép lụa màu hồng bên chân phải của cô bị tuột ra, lún sâu vào bãi bùn nhão bên dưới gốc bồn hoa hồng gai.


Ánh đèn pin của Trường chỉ còn cách vị trí của cô chưa đầy năm mét. Tiếng chó nghiệp vụ khịt mũi đánh hơi sát sườn bồn hoa. Chi không còn thời gian để cúi xuống tìm lại chiếc dép lụa. Cô chấp nhận trả giá, bỏ lại chiếc dép dưới bùn, áp dụng giao thức thoát hiểm khẩn cấp để bò rạp người sát đất, lẩn trốn theo đường viền bêtông khuất góc quét của camera an ninh.


Lối thoát duy nhất của cô lúc này là cửa thông gió của hầm rượu.


Chi nhớ lại bản vẽ gốc 3D của nhà thiết kế Vũ Quỳnh Chi mà cô đã giấu dưới nôi Bảo Nam. Căn hầm rượu của biệt thự luôn có một cửa thông gió nhỏ bằng sắt rỗng nằm sát chân móng phía sau bồn hoa nhài. Cửa thông gió này được thiết kế để thoát hơi rượu và luôn để mở hé tự nhiên, không kết nối với hệ thống khóa điện tử thông minh của ngôi nhà. Đây là điểm mù vật lý duy nhất cho phép cô thâm nhập lại vào biệt thự ban đêm mà không kích hoạt bất kỳ cảm biến hồng ngoại nào.


Chi dùng đôi bàn tay run rẩy cậy mạnh chiếc lưới sắt của cửa thông gió. Lớp rỉ sét bám trên thanh sắt cọ xát vào vết xước ở lòng bàn tay phải đau nhói, nhưng cô nghiến răng chịu đựng, không để phát ra một tiếng động nào vượt quá mười decibel. Cô khéo léo luồn chiếc túi nilon chứa điện thoại của Thắng và lá thư vào trước, rồi thu hẹp bả vai mảnh mai của mình để trườn người qua khe hẹp rộng chưa đầy ba mươi lăm centimet.


Ngay phía sau lưng cô, ngoài vườn sương mù, tiếng sủa của chó nghiệp vụ bỗng tăng lên dữ dội.


"Đứng im! Ai đó?"


Tiếng hét đanh thép của Bùi Xuân Trường vang lên ngay sát nhà kho dụng cụ. Ánh đèn pin công suất lớn của gã vụt sáng, rọi thẳng vào một bóng đen đang vội vã leo qua bức tường rào kẽm gai phía sau vườn.


Đó là Bóng Đen. Gã sát thủ sau khi phát hiện ra mình bị lừa ở nhà kho đã cố gắng rút lui theo lối cổng phụ, nhưng sương mù dày đặc đã khiến gã chậm trễ và bị đội tuần tra của Trường phát hiện.


"Tôi là người của văn phòng luật sư Gia Huy! Tôi có giấy phép ra vào ca đêm!" Giọng nói lạnh lùng, khàn đặc của Bóng Đen vang lên, gã buộc phải dừng lại và đưa tay lên để xuất trình giấy tờ tùy thân giả cho Trường.


Sự đối đầu bất ngờ giữa cận vệ Trường và sát thủ Bóng Đen đã tạo ra một khoảng trống thời gian vô giá. Chi tận dụng giây phút hỗn loạn đó để rút toàn bộ cơ thể mình qua khe thông gió, rơi nhẹ xuống nền bêtông lạnh ngắt của hầm rượu biệt thự.


Trong bóng tối tối tăm của hầm rượu ngập tràn mùi gỗ sồi và men vang ủ lâu năm, Chi nằm im lặng trên sàn nhà gần hai phút để điều hòa nhịp thở. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội, phổi nóng rát như lửa đốt vì thiếu oxy và hơi lạnh của sương đêm. Cô lén dùng tay sờ vào túi áo khoác lụa: chiếc điện thoại của Thắng và lá thư tuyệt mệnh vẫn an toàn nằm bên trong.


Chi đứng dậy, đi chân trần theo lối cầu thang gỗ hẹp dẫn từ hầm rượu lên thẳng tầng hai. Cô di chuyển uyển chuyển như một bóng ma, đi bằng rìa ngoài bàn chân để tránh tiếng cọt kẹt của gỗ sồi cổ điển.


Lách qua cánh cửa phòng ngủ tầng hai khép hờ, Chi nhanh chóng giấu chiếc điện thoại của Thắng và lá thư tuyệt mệnh đẫm máu vào sâu bên dưới lớp đệm lót đáy nôi của bé Bảo Nam—ngay sát cạnh chiếc điện thoại dự phòng Nokia cổ. Cô nhanh chóng cởi bỏ bộ quần áo lụa xám tro đẫm mồ hôi và bùn đất, nhét chúng vào sâu trong giỏ đồ giặt bẩn dưới đáy tủ quần áo lụa, rồi lấy một chiếc váy ngủ sạch mặc vào người.


Chi nhảy lên giường, kéo chăn bông đắp kín cơ thể đang run cầm cập vì lạnh và kiệt sức. Cô nhắm mắt lại, ép bản thân phải thở đều đặn tự nhiên.


Chỉ ba mươi giây sau.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Tiếng gõ cửa dứt khoát, lạnh lùng của y tá tư nhân Trần Thị Mỹ vang lên ngoài hành lang phòng ngủ, báo hiệu buổi kiểm tra y tế sáng sớm bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!