Nhạc nềnLost_Place6

Bí Mật Dưới Tấm Ván

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt đứt gãy ngoài cổng phụ rơi xuống thảm cỏ vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của đêm sương mù biệt thự Pine Hills. Trong không gian chật hẹp và ngập tràn mùi ẩm mốc của nhà kho chứa dụng cụ làm vườn, Thùy Chi cảm thấy tim mình như ngừng đập. Toàn bộ dây thần kinh trên cơ thể cô căng ra như dây đàn dưới một lực kéo cực hạn. Bóng Đen đã đến. Gã sát thủ tàn nhẫn của diễn đàn mạng tối Red Room—kẻ mà Gia Huy vẫn âm thầm sử dụng để quét sạch những dấu vết dơ bẩn—đang bước những bước chân lạnh lùng vào lối đi hẹp dẫn thẳng đến vị trí của cô.


Chi không còn đường lui. Cánh cửa gỗ duy nhất của nhà kho khép hờ, và qua khe hở nhỏ, làn sương mù dày đặc như một bức tường sữa đang cuộn trào, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ hệ thống đèn LED sân vườn. Chi biết, nếu cô cố gắng đẩy cửa chạy ra ngoài lúc này, tiếng bước chân dẫm lên thảm cỏ ướt hoặc tiếng kẹt cửa gỗ sẽ lập tức tố cáo vị trí của cô. Cô sẽ phải đối mặt trực diện với một kẻ giết người chuyên nghiệp có vũ khí trong tay. Chi nhắm mắt lại trong một giây, nén chặt cơn hoảng loạn đang chực chờ bùng phát trong lồng ngực. Cô phải trốn. Ngay lập tức.


Nhà kho dụng cụ rộng chưa đầy mười mét vuông, chất đầy những kệ gỗ chứa chậu đất nung, bao phân bón hữu cơ và các loại nông cụ rỉ sét. Áp dụng khả năng ghi nhớ chi tiết thị giác tuyệt đối, Chi quét nhanh một lượt qua bóng tối. Điểm ẩn nấp khả thi duy nhất là gầm kệ gỗ chật hẹp ở góc tường đối diện—nơi đang xếp chồng ba bao đất hữu cơ lớn loại năm mươi kilôgam. Khoảng trống phía dưới gầm kệ chỉ cao chưa đầy bốn mươi centimet, ngập tràn bụi bẩn và mạng nhện.


Chi khẽ rùng mình, nhưng bản năng sinh tồn và tình mẫu tử dành cho Bảo Nam đã dập tắt mọi sự ghê tởm. Cô hạ thấp trọng tâm, áp dụng kỹ thuật di chuyển không tiếng động trên sàn gỗ. Đi bằng rìa ngoài của bàn chân trần, cô dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cơ hông, nhích từng centimet một cách uyển chuyển như một bóng ma. Cổ tay phải bị bầm tím nặng—di chứng từ cú bóp tàn bạo của gã bảo vệ Quốc Thắng—nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy khi cô phải chống tay xuống sàn để trườn người vào gầm kệ. Lòng bàn tay phải rỉ máu mỏng làm ướt đẫm lớp băng cá nhân màu da, mùi đồng tanh của máu tươi trộn lẫn với mùi đất ẩm mốc xộc thẳng vào mũi cô.


Cô vừa kịp lách toàn bộ cơ thể thanh mảnh của mình vào sâu trong góc tối của gầm kệ, kéo chiếc áo khoác lụa xám tro che kín đôi chân trần, thì cánh cửa gỗ nhà kho khẽ chuyển động.


*Két...*


Tiếng bản lề rỉ sét rên rỉ một âm thanh kéo dài, sắc nhọn như dao cạo khứa vào không khí. Một luồng gió lạnh mang theo hơi sương ẩm ướt tràn vào, thổi bay mùi dầu máy nồng nặc trong phòng. Chi lập tức áp tai sát xuống mặt sàn gỗ lạnh ngắt, nhắm mắt lại và nín thở hoàn toàn. Cô kích hoạt kỹ thuật kiểm soát nhịp tim chủ động, tập trung toàn bộ ý chí vào nhịp đập của lồng ngực, hít thở cực nhẹ bằng cơ hoành để hạ nhịp tim đang điên cuồng gõ nhịp xuống dưới mức bảy mươi lăm nhịp mỗi phút.


Một tia sáng LED màu trắng xanh, lạnh lùng và sắc bén, xé toạc bóng tối của nhà kho. Luồng sáng từ chiếc đèn pin chuyên dụng của Bóng Đen bắt đầu quét qua các kệ dụng cụ. Ánh sáng lướt qua những chiếc chậu đất nung xếp hàng, quét sát qua mép bao đất hữu cơ chỉ cách đỉnh đầu của Chi chưa đầy mười mươi centimet. Chi có thể nhìn thấy rõ những hạt bụi lơ lửng trong không khí nhảy múa dưới luồng sáng lạnh lẽo đó.


Tiếng bước chân của gã sát thủ vang lên. Đó là những tiếng *sột soạt* cực nhẹ của lớp vải tổng hợp bó sát cọ xát vào nhau, hoàn toàn không có tiếng nện gót của giày da. Bóng Đen di chuyển với một sự im lặng đáng sợ của một kẻ đi săn chuyên nghiệp. Gã đang tiến sâu vào bên trong nhà kho, tiến sát về phía dãy kệ gỗ nơi Chi đang nằm co rúm.


Trốn dưới gầm kệ chật hẹp, Chi cảm nhận được luồng khí lạnh tỏa ra từ cơ thể gã sát thủ khi gã dừng lại ngay trước kệ gỗ chứa đất hữu cơ. Khoảng cách giữa cô và gã lúc này chưa đầy hai mét. Chi có thể ngửi thấy mùi vải mới của bộ đồ đen gã mặc và mùi kim loại lạnh từ chiếc kìm cộng lực gã đang xách trên tay. Mồ hôi lạnh từ trán Chi chảy ròng ròng, trượt dọc theo thái dương rồi nhỏ xuống mặt sàn gỗ ẩm ướt, nhưng cô không dám đưa tay lên lau. Toàn bộ cơ thể cô đông cứng, phổi bị nén chặt đến mức lồng ngực đau nhói vì thiếu oxy.


Bóng Đen bắt đầu lục soát. Gã dùng mũi chân gạt nhẹ các xô nhựa đựng dụng cụ ở góc phòng, tiếng xô nhựa va chạm vào nhau phát ra những âm thanh khô khốc. Khi gã di chuyển sang góc đối diện để kiểm tra chiếc tủ sắt cũ chứa hạt giống, Chi hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất của cô.


Theo trí nhớ về những ngày Quốc Thắng còn ở tạm tại nhà kho này, gã bảo vệ tham lam luôn có thói quen ngồi tựa lưng vào góc tường sát gầm kệ gỗ này để hút thuốc và lén lút kiểm tra điện thoại. Chi khẽ xoay nhẹ cổ tay trái, luồn bàn tay xuống dưới một tấm ván sàn bị lỏng lẻo ngay sát bả vai cô. Tấm ván sàn mục nát do thấm nước mưa lâu ngày, tạo ra một khe hở hẹp tối tăm bên dưới kết cấu móng.


Ngón tay Chi mò mẫm trong khoảng không lạnh ngắt dưới tấm ván. Đầu ngón tay cô chạm vào một lớp nilon mềm, hơi dính bụi bẩn. Tim cô đập nảy lên một nhịp. Cô khéo léo dùng hai ngón tay kẹp chặt mép túi nilon, từ từ luồn nó ra khỏi khe hẹp một cách cực kỳ cẩn trọng để không tạo ra bất kỳ tiếng động sột soạt nào.


Đó là một chiếc túi zip khóa kín chống nước. Bên trong lớp nilon mờ đục, Chi nhìn thấy ánh kim loại phản chiếu của chiếc điện thoại thông minh cũ của Quốc Thắng và một mảnh giấy gấp nếp thô ráp dính những vệt màu nâu sẫm đã khô—lá thư tuyệt mệnh đẫm máu của một nạn nhân cũ từng bị giam giữ tại đây trước khi bị chuyển đi. Đây chính là bằng chứng thép vật lý chứng minh nhà kho này từng là hiện trường giam giữ và bạo hành của diễn đàn Red Room.


Áp dụng kỹ năng ẩn giấu đồ vật trong không gian hẹp, Chi lướt nhẹ bàn tay, luồn chiếc túi nilon chứa vật chứng vào sâu trong lớp túi lót bên trong của chiếc áo khoác lụa xám tro rộng tay. Cô khẽ kéo vạt áo đè lên để đảm bảo vật chứng không bị lộ diện dưới ánh sáng.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc cô vừa hoàn thành việc giấu đồ, một cơn chuột rút dữ dội đột ngột bùng phát ở bắp chân trái của cô do phải giữ tư thế co quắp quá lâu trong môi trường lạnh ẩm. Cơn đau co thắt cơ đột ngột khiến toàn thân Chi giật nảy lên. Để giữ thăng bằng và không phát ra tiếng kêu đau đớn, Chi vội vã dịch chuyển khuỷu tay phải để tỳ xuống sàn.


Trong bóng tối chật hẹp, khuỷu tay của cô vô tình chạm mạnh vào cán gỗ của một chiếc kéo tỉa cành rỉ sét đang đặt chênh vênh trên thanh đỡ sắt của kệ gỗ phía dưới.


*Clink...*


Một tiếng động kim loại khẽ vang lên, sắc nhọn và rõ ràng, cắt đôi sự im lặng chết chóc của nhà kho dụng cụ.


Tiếng động cơ học của Bóng Đen lập tức ngắt hẳn.


Chi cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể mình như đông cứng lại thành đá. Qua khe hở hẹp dưới gầm kệ, cô nhìn thấy đôi chân bọc giày vải đen của gã sát thủ đột ngột khựng lại ở góc phòng. Gã đứng yên không nhúc nhích trong vòng ba giây dài dằng dặc, như một con thú săn mồi đang định vị nguồn phát âm thanh.


Rồi, đôi chân đen đó từ từ xoay hướng.


Bóng Đen bắt đầu quay đầu nhìn thẳng về phía gầm kệ gỗ nơi Chi đang nằm co rúm. Tiếng bước chân *sột soạt* nhẹ nhàng lại vang lên, nhưng lần này, nó mang theo một nhịp điệu chậm rãi, áp lực và đầy sát khí tiến sát về phía cô. Luồng sáng LED trắng xanh của chiếc đèn pin từ từ hạ thấp góc quét, hướng thẳng vào khoảng tối dưới gầm kệ gỗ chứa đất hữu cơ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!