Kẻ Đi Săn Đêm
Bóng tối trong căn phòng ngủ tầng hai của biệt thự Pine Hills 09 đặc quánh và lạnh lẽo, chỉ có tiếng thở đều đặn, khẽ khàng của bé Bảo Nam phát ra từ chiếc nôi gỗ đặt sát góc tường. Ngoài kia, sương mù từ rặng thông bao quanh khu đô thị đang tràn xuống, nuốt chửng những ánh đèn đường vàng vọt, biến cả khuôn viên biệt thự thành một thế giới mờ mịt, cô lập.
*Rung... Rung...*
Một chấn động cực nhẹ từ dưới lớp đệm lót nôi của Bảo Nam khiến Thùy Chi giật mình tỉnh giấc. Cô không mở mắt ngay. Theo thói quen sinh tồn đã được rèn luyện suốt nhiều tuần qua dưới sự giám sát của hệ thống camera AI, Chi giữ nguyên tư thế nằm nghiêng, lồng ngực phập phồng đều đặn như đang chìm sâu vào giấc ngủ. Đôi tai cô căng ra, lắng nghe tiếng máy điều hòa trung tâm chạy rì rầm và tiếng bước chân tuần tra quen thuộc của y tá riêng Trần Thị Mỹ ngoài hành lang. Không có tiếng động lạ nào bên trong phòng ngủ.
Chi thong thả xoay người, vờ như đang trở mình vì mệt mỏi, rồi khéo léo luồn bàn tay trái xuống dưới lớp đệm lót nôi, nơi cô giấu chiếc điện thoại dự phòng Nokia cổ. Vết bầm tím sẫm trên cổ tay phải—di chứng từ lực bóp tàn bạo của gã bảo vệ Quốc Thắng trước khi gã biến mất—nhói lên một cơn đau buốt lạnh dưới lớp áo lụa dài tay. Chi nén cơn đau, bấm nút nguồn vật lý của chiếc điện thoại rẻ tiền, che khuất hoàn toàn ánh sáng xanh yếu ớt của màn hình trong lòng bàn tay.
Một tin nhắn SMS mã hóa bằng ký tự toán học từ thám tử Khánh Lâm hiện lên:
"BLACK SHADOW (CƯỜNG) ĐANG ĐỘT NHẬP VƯỜN SAU BIỆT THỰ. HẮN TÌM ĐIỆN THOẠI CỦA THẮNG. CLIP QUAY LÉN CẬU GẶP TÔI NẰM TRONG ĐÓ. NÓ GIẤU Ở NHÀ KHO DỤNG CỤ. PHẢI LẤY TRƯỚC HẮN. NGAY BÂY GIỜ."
Đại não Chi lạnh buốt như bị dội một gáo nước đá. Bóng Đen—sát thủ chuyên nghiệp của diễn đàn mạng tối Red Room, kẻ mà Gia Huy vẫn dùng để dọn dẹp những chướng ngại vật thực địa—đang ở ngay ngoài vườn sau. Chi hiểu ngay tình thế hiểm nghèo: chiếc điện thoại ẩn của Quốc Thắng chứa đoạn video quay lén cô gặp Lâm ngoài vườn chính là bằng chứng chí mạng. Nếu gã sát thủ tìm thấy nó trước và giao cho Huy, vỏ bọc "người vợ trầm cảm hoang tưởng" của cô sẽ tan vỡ hoàn toàn. Huy sẽ biết cô đang âm thầm điều tra gã, và khi đó, tính mạng của cô lẫn bé Bảo Nam sẽ không còn được bảo đảm.
Cô phải hành động trước.
Chi tắt nguồn điện thoại, giấu nó trở lại đáy nôi. Cô khẽ chạm tay vào chiếc lục lạc bằng bạc của Bảo Nam để lấy lại sự bình tĩnh, rồi từ từ ngồi dậy. Khắp phòng ngủ tối đen, nhưng Chi biết rõ mắt camera ẩn ngụy trang trong ổ cắm điện đối diện giường vẫn đang hoạt động ở chế độ hồng ngoại ban đêm. Cô áp dụng kỹ thuật Giả lập triệu chứng lờ đờ tâm thần, đưa tay vuốt tóc, vờ như đang mệt mỏi do tác dụng phụ của viên thuốc màu vàng liều cao mà cô đã lén nôn ra sáng nay.
Chi bước xuống giường, chân trần chạm vào mặt sàn gỗ lạnh ngắt. Cô không đi dép để tránh tiếng động. Lúc này là 2 giờ 50 phút sáng, thời điểm y tá Mỹ thường xuống bếp phụ pha trà an thần cho ca trực đêm. Chi lách người qua cánh cửa phòng ngủ khép hờ, bước ra hành lang tầng hai.
Trước mắt cô, hành lang dài hun hút chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo phát ra từ những chiếc đèn ngủ công suất thấp dọc chân tường. Chi không đi thẳng xuống cầu thang chính. Cô dừng lại ở góc khuất sát tủ quần áo lụa, nhắm mắt lại để đại não tái hiện "Bản đồ điểm mù camera của Hoàng Long". Sơ đồ bảo mật mà cô đã lén chụp lại từ máy tính bảng của kỹ sư Nam hiện lên rõ nét trong trí nhớ thị giác tuyệt đối của cô.
Camera AI phòng khách có góc quét rộng 120 độ, cứ mỗi 45 giây sẽ pan một nhịp từ trái sang phải. Cảm biến chuyển động hồng ngoại ở chân cầu thang gỗ hoạt động độc lập, nhưng có một góc chết rộng khoảng ba mươi centimet sát rìa tường đá granite bên phải nhờ bóng râm của bức tượng thạch cao trang trí.
Chi bắt đầu di chuyển. Cô áp dụng Quy tắc 'Không chạm tay nắm cửa' bằng cách lót chiếc khăn lụa mỏng mang theo sẵn trong túi áo. Chân cô đi bằng rìa ngoài bàn chân, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cơ hông để triệt tiêu hoàn toàn tiếng cọt kẹt của sàn gỗ sồi cổ điển. Từng bước chân của cô chính xác đến từng milimet, bám sát rìa tường tối, lách qua luồng sáng đỏ nhạt của mắt camera AI đang nhấp nháy chậm rãi trên trần phòng khách.
Khi tiếp cận cửa kính lùa dẫn ra vườn sau, Chi khựng lại. Qua lớp kính cường lực dính đầy hơi nước ngưng tụ, sương mù ngoài vườn dày đặc đến mức không thể nhìn rõ bồn hoa cách đó hai mét. Đây là một thảm họa cho tầm nhìn, nhưng đồng thời cũng là một cơ hội vàng. Chi biết hệ thống camera vườn sau có góc quét 360 độ nhưng thuật toán nhận diện cảm xúc và chuyển động của nó sẽ bị nhiễu loạn nghiêm trọng khi gặp mật độ sương mù vượt quá 80%. Sương mù dày đặc chính là chiếc lá chắn tự nhiên che khuất cô khỏi mắt thần của Gia Huy.
Chi lén dùng ngón tay đeo chiếc nhẫn cưới bạch kim dày dặn đẩy nhẹ chốt cửa kính lùa. Chiếc chốt cơ phụ đã được cô bôi mỡ bôi trơn từ chiều qua nên trượt đi không một tiếng động. Lách người qua khe hở hẹp, luồng không khí sương đêm lạnh buốt ùa vào mặt, khiến vết xước lòng bàn tay phải của Chi nhói lên đau đớn. Cô cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ.
Ngoài vườn sau biệt thự Pine Hills, sương mù đặc quánh như sữa. Chi không dám bật đèn pin. Cô phải hoàn toàn dựa vào trí nhớ thị giác và những bước chân mò mẫm trên thảm cỏ ướt đẫm sương đêm để định hướng nhà kho dụng cụ làm vườn nằm ở góc khuất nhất của sân vườn.
*Sột soạt...*
Chi khựng người lại, toàn thân đông cứng như tượng gỗ. Một tiếng động cực nhẹ, tiếng bước chân dẫm lên thảm cỏ ướt phát ra từ phía bồn hoa hồng ngoại sát tường rào phụ phía sau biệt thự. Chi lập tức áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim chủ động, hít thở sâu bằng cơ hoành để ép nhịp tim đang tăng vọt xuống dưới mức 75 nhịp mỗi phút. Cô nằm rạp xuống bồn đất tối tăm, ẩn mình dưới tán thông lớn sát mặt đất.
Qua làn sương mù mờ ảo, Chi nhìn thấy một bóng đen gầy nhom, mặc đồ bó sát màu đen, đội mũ trùm đầu che nửa mặt đang di chuyển uyển chuyển như một bóng ma dọc theo bờ tường rào. Đó chính là Lê Văn Cường, biệt danh Bóng Đen. Ánh mắt gã lạnh lùng, vô hồn quét qua khoảng sân trống. Gã di chuyển không một tiếng động, tay phải đút sâu vào túi áo khoác—nơi Chi biết chắc chắn đang găm chiếc dao bấm chuyên dụng hoặc một ống tiêm thuốc mê cực mạnh.
Bóng Đen dừng lại sát bồn hoa nơi Chi đang trốn khoảng ba mét. Gã rút ra một chiếc máy quét tần số cầm tay nhỏ, dải đèn LED xanh nhạt của thiết bị nhấp nháy báo hiệu gã đang dò tìm tín hiệu phát sóng từ chiếc điện thoại của Quốc Thắng. Chi nín thở, hai tay siết chặt lấy thảm cỏ ướt. Cô biết chiếc điện thoại của Thắng đã hết pin từ hai ngày trước, máy quét của gã sẽ vô dụng, nhưng gã sát thủ chuyên nghiệp này chắc chắn sẽ lục soát thủ công từng mét vuông của nhà kho dụng cụ.
May mắn thay, sương mù ngoài vườn đột ngột dày hơn do một luồng gió lạnh từ sông thổi vào, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Bóng Đen. Gã khựng lại một nhịp, rồi quay người di chuyển về phía lối đi phụ dẫn ra cổng sau để kiểm tra các trạm gác di động của bảo an.
Tận dụng 5 giây vàng ngọc khi sát thủ quay lưng và sương mù che phủ, Chi đứng bật dậy. Cô bám sát rìa tường đá, chạy nhanh về phía nhà kho dụng cụ làm vườn. Lòng bàn tay phải rỉ máu mỏng làm ướt đẫm lớp băng cá nhân, nhưng ý chí bảo vệ con trai Bảo Nam đã thổi bùng lên một sức mạnh phi thường trong cơ thể gầy gò của người mẹ.
Chi tiếp cận được cánh cửa gỗ của nhà kho dụng cụ. Khóa cơ thông thường của nhà kho đã bị Quốc Thắng phá từ trước để làm nơi ở tạm thời, cánh cửa khép hờ chỉ được giữ bằng một sợi xích sắt cũ quấn quanh tay nắm.
Chi lách người qua khe cửa gỗ hẹp, bước vào không gian tối tăm, ngập tràn mùi ẩm mốc của đất hữu cơ, mùi rỉ sét của kéo tỉa cành và mùi dầu máy nồng nặc. Căn phòng tối đen như mực. Chi quỳ sụp xuống sàn gỗ nhà kho, ngón tay cô mò mẫm dọc theo các kẽ hở của các tấm ván sàn sát gầm kệ gỗ chứa bao đất theo trí nhớ về thói quen giấu đồ của Thắng.
*Cộc... Cộc...*
Tiếng bước chân nhẹ nhưng dứt khoát vang lên từ phía lối đi lát đá ngoài vườn, hướng thẳng về phía nhà kho dụng cụ. Bóng Đen đang quay lại.
Chi hoảng loạn cực độ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Ngón tay cô điên cuồng cào cấu dưới các kẽ ván sàn gỗ ẩm ướt. Đột ngột, đầu ngón tay cô chạm vào một mép nilon mềm nằm sâu dưới một tấm ván bị lỏng lẻo ở góc khuất gầm kệ. Cô dùng hết sức lực của bàn tay phải đang bị thương để cậy mạnh tấm ván lên.
Một chiếc túi nilon màu đen nhỏ xuất hiện. Bên trong chứa một chiếc điện thoại thông minh cũ của Quốc Thắng và một mảnh giấy gấp nếp thô ráp—lá thư tuyệt mệnh đẫm máu của một nạn nhân cũ bị giấu sâu bên dưới.
Chi lập tức nhét chiếc túi nilon vào trong túi lót của chiếc áo lụa rộng tay, kéo vội tấm ván sàn trở lại vị trí cũ.
*Két...*
Tiếng kim loại rít lên chói tai ngoài cổng phụ phía sau vườn cắt đôi sự tĩnh lặng của đêm sương mù. Chi khựng người lại, đôi tai cô căng ra đón nhận âm thanh kinh hoàng vừa phát ra: tiếng một chiếc kìm cộng lực bằng thép titan đang cắt đứt sợi xích sắt xích cổng phụ.
Sát thủ Bóng Đen đã đến sát cánh cửa nhà kho dụng cụ. Tiếng xích sắt đứt gãy rơi xuống thảm cỏ vang lên khô khốc, báo hiệu gã đã vượt qua rào cản vật lý cuối cùng và đang bước những bước chân lạnh lùng vào lối đi hẹp dẫn thẳng đến vị trí của Chi. Cô bị mắc kẹt hoàn toàn bên trong căn nhà kho tối tăm không có lối thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!