Nhạc nềnLost_Place6

Cái Bẫy Của Sự Thừa Nhận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông cửa của căn biệt thự Pine Hills 09 vang lên hai nhịp ngắn, khô khốc và đều đặn, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của buổi sáng thứ Sáu. Thùy Chi đang ngồi bên mép giường gỗ lớn ở phòng ngủ tầng hai, bàn tay trái của cô khẽ siết chặt lấy chiếc nhẫn cưới bạch kim dày dặn trên ngón áp út. Dưới lớp áo lụa xám tro dài tay dầy dặn, cổ tay phải của cô nhói lên một cơn đau buốt buốt—vết bầm tím đỏ do lực bóp thô bạo của gã bảo vệ Quốc Thắng chiều qua vẫn chưa được xử lý y tế, giờ đây đã chuyển sang màu tím sẫm ghê người. Cô khẽ kéo ống tay áo xuống thấp hơn, che khuất hoàn toàn vết bầm và miếng băng cá nhân màu da trong lòng bàn tay phải.


*Họ đã đến.*


Chi hít vào một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở theo phương pháp thiền định của Sư thầy Thích Minh Tâm: hít vào sâu bốn giây, giữ hơi bảy giây, và thở ra từ từ trong tám giây. Nhịp tim của cô, vốn đang đập dồn dập ở mức một trăm nhịp mỗi phút do nỗi sợ hãi tột cùng, bắt đầu hạ dần xuống con số bảy mươi hai đầy ổn định. Cô biết, chỉ cần một giây mất kiểm soát biểu cảm trước hệ thống camera AI thông minh của Gia Huy, toàn bộ màn kịch cam chịu mà cô dày công xây dựng sẽ sụp đổ hoàn toàn.


Tiếng bước chân đĩnh đạc của Gia Huy vang lên ngoài hành lang, kèm theo tiếng nói cười trầm ấm, lịch thiệp đặc trưng của một luật sư danh tiếng. Nhưng Chi thừa hiểu, ẩn sau giọng nói ấm áp đó là sự tàn nhẫn của một kẻ psychopath thể ẩn, kẻ vừa lạnh lùng thủ tiêu gã bảo vệ Quốc Thắng đêm qua chỉ vì nghi ngờ sự trung thành.


"Chi ơi, xuống phòng khách đi em. Có bác sĩ Thành đến thăm em này," giọng Huy vọng vào qua khe cửa gỗ khép hờ.


Chi đứng dậy, bước đi uyển chuyển nhưng cố tình giữ cho vai hơi thõng xuống, bước chân có phần chậm chạp và lờ đờ. Cô soi mình vào gương trang điểm một lần cuối. Gương mặt nhợt nhạt không chút phấn son, đôi mắt lờ đờ thiếu sức sống nhờ kỹ thuật làm giãn đồng tử và thả lỏng hoàn toàn cơ mặt—những kỹ năng cô đã khổ luyện suốt nhiều tuần qua để giả lập triệu chứng lờ đờ tâm thần.


Khi bước xuống cầu thang gỗ dẫn vào phòng khách Pine Hills rộng lớn, đập vào mắt Chi là không gian sang trọng ngập tràn ánh sáng giả tạo của những chiếc đèn chùm pha lê. Tại góc trần nhà, mắt camera AI nhận diện cảm xúc thế hệ mới do Đỗ Văn Nam lắp đặt đang nhấp nháy một luồng sáng đỏ nhạt, âm thầm hướng ống kính quét 360 độ về phía cô.


Gia Huy đang ngồi trên ghế sofa da Ý màu nâu sẫm, mặc bộ đồ vest xám tro may đo cao cấp không một nếp nhăn. Ngồi đối diện gã là một thanh niên khoảng hai mươi chín tuổi, tóc rẽ ngôi lịch lãm, đeo kính gọng tròn thư sinh và diện chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu. Đó chính là bác sĩ tâm thần trẻ Ngô Tiến Thành—đồng nghiệp của Huy, kẻ được thuê về để kín đáo dán nhãn điên loạn lên cô.


"Chào phu nhân," Thành đứng dậy, nở một nụ cười thân thiện nhưng đôi mắt lạnh lùng sau cặp kính cận nhanh chóng lướt qua dáng đi và biểu cảm gương mặt của Chi. "Tôi là bác sĩ Thành, bạn của anh Huy. Nghe anh Huy nói dạo này chị bị mất ngủ kéo dài sau sinh, tôi ghé qua thăm và trò chuyện một chút."


Chi không trả lời ngay. Cô đứng khựng lại ở bậc thềm cuối cùng, mắt nhìn lơ đãng vào khoảng không vô định trước khi khẽ gật đầu, giọng thều thào nhỏ nhẹ: "Chào bác sĩ..."


Gia Huy đứng dậy, bước lại gần đỡ lấy tay cô. Khi bàn tay thon dài, lạnh ngắt của gã chạm vào cổ tay phải của Chi, gã cố tình miết mạnh ngón tay cái vào đúng vết bầm tím sẫm ẩn dưới lớp vải lụa. Một cơn đau buốt thấu xương truyền thẳng lên đại não, khiến Chi suýt nữa rụt tay lại theo bản năng. Nhưng cô đã nén chặt cơn đau, giữ cho cơ mặt không một vệt co thắt, nhịp tim vẫn duy trì ổn định dưới mức bảy mươi lăm nhờ kỹ thuật thiền thở sâu.


"Em ngồi đi, Chi. Bác sĩ Thành rất giỏi, sẽ giúp em giải tỏa những lo âu vô cớ dạo này," Huy nói, giọng ngọt ngào đầy quan tâm nhưng ánh mắt gã dán chặt vào khóe mắt cô, tìm kiếm một biểu hiện vi co thắt nhỏ nhất.


Chi ngồi xuống ghế sofa da, hai tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi để che giấu cơn run rẩy sinh lý do chất độc của viên thuốc màu vàng hôm trước vẫn còn vương lại trong máu.


Bác sĩ Thành đặt chiếc máy tính bảng chuyên dụng lên bàn trà, bật một file ảnh lớn và đẩy về phía Chi. Đó là bức ảnh chụp cận cảnh bãi cỏ sân vườn sau biệt thự dưới ánh nắng sớm ban mai—nơi Chi đã khẳng định với Huy rằng mình nhìn thấy vết máu của Quốc Thắng đêm qua.


"Chị Chi, chị hãy nhìn vào bức ảnh này," Thành ôn tồn nói, giọng nói có tần số trầm ấm được thiết kế để xoa dịu thần kinh. "Đây là thảm cỏ ngoài vườn sau nhà chị, được chụp lúc bảy giờ sáng nay. Chị có nhìn thấy vệt màu đỏ hay dấu vết bất thường nào ở đây không?"


Chi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính bảng. Thảm cỏ xanh mướt, sạch sẽ không một tì vết. Gia Huy đã cho người dọn dẹp hiện trường vụ thanh trừng một cách hoàn hảo không để lại một hạt bụi. Cô biết, đây là một câu hỏi bẫy. Nếu cô khẳng định vết máu vẫn còn ở đó, Thành sẽ lập tức kết luận cô bị hoang tưởng cực đoan và có ảo giác nặng. Nhưng nếu cô trả lời quá tỉnh táo, Huy sẽ nhận ra cô đang giả vờ điên loạn để âm thầm điều tra gã.


Chi nhận thấy mắt camera AI trên trần nhà đang nhấp nháy liên tục, phân tích từng chuyển động cơ mặt của cô để chấm điểm biểu cảm thời gian thực trên điện thoại của Huy.


Cô chủ động thực hiện kỹ thuật giả lập triệu chứng lờ đờ tâm thần. Đôi mắt cô bắt đầu mờ đi, đồng tử giãn rộng, cô lắc đầu nhẹ, giọng nói ngập ngừng, đứt quãng: "Tôi... tôi không thấy... Sáng nay không thấy... Nhưng đêm qua... đêm qua rõ ràng có một vệt màu đỏ... Nó đỏ lắm... như máu..."


"Chị Chi," Thành cắt ngang, giọng nói bắt đầu mang tính chất dồn ép tâm lý lâm sàng. "Sáng nay không có, đêm nay cũng không có. Vết máu đó hoàn toàn không tồn tại. Đó chỉ là sự phóng chiếu từ nỗi sợ hãi tột cùng của chị khi phải đối mặt với sự biến mất đột ngột của gã bảo vệ Quốc Thắng mà thôi. Chị có biết Thắng đã bỏ việc về quê trốn nợ từ chiều qua không?"


"Trốn nợ?..." Chi lặp lại từ đó một cách máy móc, vờ như trí não đang phản ứng cực kỳ chậm chạp trước thông tin mới.


"Đúng vậy," Huy ngồi xuống bên cạnh, vòng cánh tay qua vai cô, vờ ôm cô đầy lo lắng nhưng thực chất gã đang dùng những ngón tay siết chặt lấy bả vai cô, tạo ra một áp lực vật lý nặng nề. "Anh đã kiểm tra camera an ninh vòng ngoài khu Pine Hills. Thắng đã tự mình xách ba lô rời khỏi cổng chính lúc bốn giờ chiều qua. Không hề có vụ án mạng nào, không có vết máu nào cả, Chi ạ. Tất cả chỉ là do em quá mệt mỏi vì chăm Bảo Nam nên sinh ra ảo giác hoang tưởng thôi."


Sự dối trá trắng trợn của hai kẻ đứng trước mặt khiến Chi cảm thấy một sự ghê tởm tột độ dâng lên trong lồng ngực. Cô biết rõ Quốc Thắng đã bị thủ tiêu, và vết máu ngoài vườn là có thật. Nhưng cô buộc phải nuốt trôi sự phẫn nộ đó vào bên trong.


Bác sĩ Thành tiếp tục lật một trang tài liệu khác trên máy tính bảng, đưa ra các câu hỏi trắc nghiệm tâm lý dồn dập: "Chị Chi, dạo này chị có nghe thấy những tiếng thì thầm lạ trong tai không? Chị có cảm giác có người đang theo dõi mình 24/7 trong nhà không? Chị có nghĩ rằng... anh Huy đang cố tình hại chị không?"


Từng câu hỏi của Thành như những nhát dao tâm lý, cố tình dồn Chi vào thế phải thừa nhận những triệu chứng của bệnh tâm thần phân liệt hoang tưởng cực đoan. Chi cảm nhận rõ mồ hôi lạnh đang rịn ra dưới lớp áo lụa. Nhịp tim cô bắt đầu có dấu hiệu tăng vọt khi cô nhận ra âm mưu tàn bạo của chồng: gã muốn dùng bản đánh giá lâm sàng này để tước đoạt quyền nuôi con trai Bảo Nam của cô một cách hợp pháp.


"Nếu tình trạng hoang tưởng này kéo dài và có xu hướng tự hủy hoại," Thành liếc nhìn Huy đầy ẩn ý, "chúng ta bắt buộc phải cân nhắc việc cách ly bé Bảo Nam tạm thời để bảo vệ an toàn cho đứa trẻ khỏi người mẹ có tâm lý bất ổn."


*Cách ly Bảo Nam!*


Từ khóa đó như một tia sét đánh thẳng vào tử huyệt của Chi. Bản năng làm mẹ trỗi dậy mạnh mẽ, biến sự chịu đựng của cô thành một cơn giận dữ tột cùng. Đôi mắt Chi chợt sắc lạnh trong một tích tắc, ngón tay cô siết chặt lại, suýt nữa cô đã đứng bật dậy để gào thét vào mặt gã bác sĩ bẩn thỉu kia.


Nhưng đúng vào khoảnh khắc sinh tử đó, hình ảnh Bảo Nam đang ngủ ngon lành trong nôi gỗ hiện lên trong tâm trí cô. Chi hiểu rằng, nếu cô mất bình tĩnh lúc này, cô sẽ rơi vào đúng chiếc bẫy đã giăng sẵn. Cô sẽ bị đưa thẳng vào viện tâm thần Sương Mù, và đứa con trai nhỏ của cô sẽ hoàn toàn nằm trong tay ác quỷ.


Chi lập tức áp dụng kỹ thuật thiền định, ép cơ thể thả lỏng hoàn toàn trong vòng ba giây. Cô vờ khóc nức nở, hai tay ôm lấy mặt, bả vai rung lên bần bật đầy yếu đuối. Cô sử dụng quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật' kết hợp với ngụy trang hoảng loạn thành mệt mỏi sau sinh:


"Không!... Đừng mang Bảo Nam đi... Tôi xin các người... Tôi không bị điên... Tôi chỉ mệt quá thôi... Tôi không ngủ được... Đêm nào tôi cũng nghe tiếng khóc của con... Tôi mệt mỏi đến mức nhìn nhầm thảm cỏ thành vết máu... Tôi xin lỗi... tôi nhìn nhầm thôi... anh Huy ơi, em nhìn nhầm thôi mà..."


Tiếng khóc nghẹn ngào, đau đớn của Chi vang vọng khắp phòng khách Pine Hills. Cô đổ gục đầu vào ngực Gia Huy, vờ như một người vợ hoàn toàn suy sụp tinh thần, chấp nhận sự áp chế của chồng để cầu xin sự thương hại.


Gia Huy vỗ nhẹ vào lưng cô, nở một nụ cười đắc ý ẩn sau gương mặt lo lắng giả tạo. Gã ngước lên nhìn bác sĩ Thành và gật đầu nhẹ.


Thành tháo kính cận, lau nhẹ tròng kính rồi đeo lại, gương mặt lộ rõ sự thỏa mãn của một kẻ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được thuê. Gã dùng bút cảm ứng ký nhanh vào bản đánh giá lâm sàng trên máy tính bảng, dán nhãn chính thức cho Thùy Chi: *Trầm cảm sau sinh nặng kèm theo các cơn hoang tưởng ảo giác tạm thời do suy nhược thần kinh cực độ.*


"Tình trạng của phu nhân khá nghiêm trọng, nhưng may mắn là chị ấy đã bắt đầu có sự thừa nhận về ảo giác của mình," Thành nói bằng giọng chuyên nghiệp giả tạo. "Tôi sẽ kê đơn một loại thuốc màu vàng mới, có hoạt chất ức chế thần kinh liều cao hơn để giúp chị ấy ổn định các chất dẫn truyền thần kinh trong não, ngăn chặn các cơn mộng du và ảo giác ban đêm."


Thành rút từ trong túi y tế ra một lọ thuốc nhỏ chứa những viên thuốc màu vàng lấp lánh ánh kim loại độc hại—loại độc chất thế hệ mới do trùm buôn lậu Đặng Văn Hào cung cấp riêng cho Huy.


"Anh Huy, anh cần đảm bảo phu nhân uống viên thuốc mới này đều đặn mỗi sáng trước mặt y tá Mỹ," Thành nhấn mạnh, đẩy lọ thuốc về phía Gia Huy. "Liều lượng này mạnh gấp đôi loại cũ, sẽ giúp chị ấy... 'ngoan ngoãn' và ngủ sâu hơn."


Chi vẫn nằm im trên ngực Huy, vờ như đang kiệt sức nhắm nghiền mắt, nhưng bên trong, lòng cô lạnh buốt như băng. Cuộc chẩn đoán khống đã hoàn tất, chiếc bẫy pháp lý đã được đóng dấu ký tên, và một liều thuốc độc mới tàn bạo hơn đang chờ đợi cô vào sáng mai.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!