Nhạc nềnLost_Place6

Bản Vẽ Cấm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng chiều thứ Bảy xiên khoai qua cửa kính của chiếc Mercedes S-Class, để lại những vệt sáng vàng vọt, nhảy múa trên bảng táp-lô bọc da sang trọng. Thùy Chi ngồi ở băng ghế sau, hai tay khẽ đan vào nhau đặt trên đùi. Lớp vải lụa xám tro của chiếc áo dài tay phủ kín cổ tay phải của cô, che đi vết bầm tím sẫm—di chứng từ cú bóp thô bạo của gã bảo vệ quá cố Quốc Thắng. Ở lòng bàn tay phải, lớp băng cá nhân màu da vẫn dính chặt, hơi cộm lên mỗi khi cô khép hờ các ngón tay. Cơn đau âm ỉ từ vết rách da do cậy bệ đá nhẫn cưới đêm trước khẽ nhói lên theo từng nhịp xóc của xe, giữ cho tinh thần cô luôn ở trạng thái tỉnh táo đến lạnh lùng.


Qua gương chiếu hậu, ánh mắt của tài xế Nguyễn Văn Hùng thỉnh thoảng lại lướt qua cô. Gã đeo kính râm tối màu, gương mặt chữ điền lầm lì không một vệt cảm xúc, hai bàn tay hộ pháp nắm chặt vô lăng một cách điêu luyện. Hùng không chỉ là tài xế, gã là tai mắt thực địa được Gia Huy tin tưởng nhất. Mọi hành trình, mọi cuộc đối thoại, thậm chí là tần suất Chi nhìn ra cửa sổ đều được gã ghi nhận và đồng bộ hóa trực tiếp về máy tính bảng cá nhân của gã, sẵn sàng gửi cho người chồng luật sư hoàn hảo của cô bất cứ lúc nào.


"Phu nhân," giọng Hùng trầm đục vang lên cắt ngang tiếng động cơ êm ru của chiếc xe sang. "Chúng ta sắp đến quán cafe Góc Tĩnh. Giám đốc Huy dặn tôi phải luôn túc trực bên cạnh cô để đề phòng những cơn chóng mặt sau sinh."


Chi khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng, cam chịu mà cô đã luyện tập hàng trăm lần trước gương phòng tắm hằng ngày. Cô áp dụng kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim, hít vào sâu bằng mũi trong bốn giây, giữ hơi thở bảy giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây. Nhịp tim cô lập tức hạ xuống mức bảy mươi hai nhịp mỗi phút, giữ cho các cơ mặt hoàn toàn thư giãn dưới góc quét của camera hành trình gắn trên gương chiếu hậu.


"Cảm ơn anh Hùng. Anh chu đáo quá," Chi nhẹ nhàng đáp, giọng nói pha chút mệt mỏi tự nhiên của một sản phụ thiếu ngủ. "Tôi chỉ gặp chị Quỳnh Chi khoảng mười lăm phút để bàn về việc đổi tông màu rèm cửa phòng Bảo Nam thôi. Trẻ con sau sinh nhạy cảm với ánh sáng lắm, tôi muốn làm không gian thật tối để con dễ ngủ. Anh cứ đứng ngoài xe chờ cũng được, trong ngõ hẹp lắm, xe đỗ lâu sợ cản trở giao thông."


"Tôi sẽ đỗ xe ở đầu ngõ và đứng gác ngay trước cửa quán," Hùng dứt khoát đưa ra mệnh lệnh ẩn dưới danh nghĩa phục vụ. "Đó là chỉ thị của giám đốc."


Chi gật đầu vô hại, không tranh cãi. Cô biết việc chống đối chỉ làm tăng mức độ cảnh giác của Hùng. Chiếc xe từ từ rẽ vào con ngõ nhỏ ẩm ướt đối diện siêu thị Organic ngoài khu đô thị Pine Hills. Quán cafe Góc Tĩnh hiện ra khuất sau những mảng tường rêu phong, tĩnh lặng và tách biệt hoàn toàn khỏi sự xa hoa của khu biệt thự siêu giàu. Đây là nơi duy nhất Chi có thể tìm thấy một kẽ hở vật lý nhỏ để hành động.


Bước xuống xe, Chi cảm nhận rõ luồng gió thu se lạnh mơn man trên da thịt. Hùng bám sát sau lưng cô đúng khoảng cách hai mét, bước chân gã nặng nề nhưng dứt khoát. Chi đẩy cánh cửa gỗ của quán cafe, tiếng chuông gió bằng đồng vang lên một âm thanh trong trẻo, cô lập hoàn toàn tiếng ồn ào của phố thị bên ngoài.


Vũ Quỳnh Chi đã ngồi đợi sẵn ở chiếc bàn gỗ sát cửa sổ kính lớn. Nhà thiết kế nội thất ba mươi mốt tuổi trông vẫn đầy phong cách nghệ sĩ với bộ váy tối giản màu đen, mái tóc ngắn cá tính và cặp kính gọng tròn lớn che nửa gương mặt thanh tú. Khi nhìn thấy Chi bước vào cùng gã tài xế hộ pháp đứng gác ngoài cửa kính, đôi mắt Quỳnh Chi khẽ dao động, một thoáng lo âu lướt qua chân mày.


"Chào em, Thùy Chi," Quỳnh Chi đứng dậy, khẽ ôm nhẹ lấy cô. "Trông em hơi nhợt nhạt hơn lần trước chị gặp đấy."


"Dạ, dạo này Bảo Nam quấy khóc nhiều quá chị ạ," Chi ngồi xuống đối diện, tháo chiếc túi xách cá nhân đặt lên đùi. Cô cố tình ngồi nghiêng góc bốn mươi lăm độ so với cửa kính sổ, dùng tấm lưng của mình và thân hình mảnh mai để che khuất tầm nhìn của tài xế Hùng đang đứng hút thuốc bên ngoài.


Hùng đứng tựa lưng vào cột đèn, mắt gã không rời khỏi bàn trà của hai người qua lớp kính trong suốt. Gã thỉnh thoảng lại đưa tay lên điều chỉnh tai nghe bluetooth, như thể đang báo cáo tình hình thời gian thực cho Gia Huy.


Quỳnh Chi đẩy cuốn menu da của quán về phía cô, giọng nói hạ thấp xuống mức tối thiểu: "Chồng em... anh Huy thực sự rất đáng sợ. Khi chị ký hợp đồng thiết kế biệt thự Pine Hills 09, anh ấy đã bắt chị ký vào một bản cam kết bảo mật NDA với những điều khoản phạt vi phạm lên tới hàng triệu đô la. Chị không được phép tiết lộ bất kỳ chi tiết kết cấu nào của ngôi nhà cho người thứ ba. Chị thực sự rất lo lắng."


Chi đưa tay lật mở cuốn menu da. Khả năng đọc vị vi biểu cảm giúp cô nhận diện được nỗi sợ hãi thực sự trong mắt Quỳnh Chi—cô ấy không chỉ sợ mất tiền, cô ấy sợ quyền lực tư pháp tối tăm của Gia Huy. Chi khẽ đặt bàn tay phải đeo băng cá nhân lên mu bàn tay của nhà thiết kế, giọng nói thì thầm nhưng chứa đựng một sự kiên định thép:


"Chị Chi, em biết em đang bắt chị phải mạo hiểm. Nhưng Bảo Nam là nguồn sống duy nhất của em. Tiếng động cơ học ngầm từ trần nhà tầng hai hằng đêm đang tàn phá hệ thần kinh của thằng bé. Em chỉ muốn làm một người mẹ bảo vệ con mình thôi. Chị cũng là phụ nữ, chị hiểu cảm giác nhìn con mình đau đớn mà bất lực đúng không? Em thề bằng mạng sống của mình, bản vẽ này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh Huy dưới tên chị."


Lời khẩn cầu đánh trúng vào lòng trắc ẩn của người phụ nữ nghệ sĩ. Quỳnh Chi khẽ thở dài, đôi mắt cô ấy dịu lại. Cô ấy thò tay vào chiếc túi xách canvas, lén lút rút ra một chiếc USB màu đen siêu nhỏ, chỉ bằng đầu ngón tay út, đặt nằm im dưới mép của cuốn menu giấy đang mở trên bàn.


"Trong này chứa toàn bộ bản vẽ thiết kế 3D gốc và sơ đồ mặt cắt kỹ thuật của biệt thự," Quỳnh Chi nói, giọng cô ấy run rẩy nhẹ, môi mấp máy cực nhỏ để tránh bị đọc khẩu hình từ bên ngoài. "Chị đã kiểm tra lại bản vẽ gốc trên máy tính cá nhân. Đúng như em nghi ngờ, có một trục thông gió độc lập rộng khoảng bốn mươi centimet chạy dọc thẳng đứng từ phòng làm việc khóa vân tay tầng ba của Huy, xuyên qua vách tường phòng ngủ của em ở tầng hai, và dẫn thẳng xuống hầm rượu dưới tầng trệt. Trục này được bọc bằng ba lớp lá thép cách âm chuyên dụng và có một động cơ hút khí đặt ngầm bên trong. Đó chính là nguồn gốc của tiếng động cơ học em nghe thấy ban đêm."


Tim Chi đập mạnh một nhịp dữ dội. Trục thông gió ẩn kết nối trực tiếp phòng làm việc của Huy xuống hầm rượu là có thật! Đây chính là con đường vật lý duy nhất bỏ qua mọi cảm biến chuyển động thông minh của ngôi nhà.


"Và còn một điều nữa..." Quỳnh Chi nuốt nước bọt, ánh mắt cô ấy dán chặt vào ly nước lọc trên bàn. "Khi vẽ mặt cắt móng biệt thự, chị phát hiện có một khoảng trống rộng khoảng năm mươi mét vuông không được đánh dấu trên bản vẽ xin cấp phép xây dựng. Khoảng không gian này nằm sâu dưới lớp móng bêtông cốt thép của hầm rượu, chỉ có một lối tiếp cận duy nhất được ngụy trang đằng sau kệ rượu Bordeaux số 4. Đó chính là một căn hầm bí mật thực sự."


Căn hầm bí mật dưới lòng đất biệt thự! Trái tim tội ác nơi Gia Huy điều hành diễn đàn mạng tối Red Room cuối cùng đã lộ diện tọa độ vật lý. Chi cảm thấy máu trong huyết quản mình như đông cứng lại trước chân tướng kinh hoàng này.


"Làm thế nào để em lấy được chiếc USB này mà không bị gã tài xế ngoài kia phát hiện?" Quỳnh Chi lo lắng hỏi, mắt liếc nhanh ra cửa sổ nơi Hùng đang dập tắt điếu thuốc đầu tiên.


"Hãy để em lo việc đó," Chi điềm tĩnh đáp.


Cô mở chiếc túi xách cá nhân, thong thả lấy ra hộp phấn trang điểm màu vàng hồng sang trọng. Ít ai biết rằng, chiếc hộp phấn này có cấu trúc đáy kép đặc biệt do thám tử Khánh Lâm chế tạo, ngăn phía dưới chứa chiếc máy phát hiện camera ẩn bằng hồng ngoại cầm tay siêu nhỏ. Chi dùng ngón tay cái dán băng cá nhân khéo léo mở nắp hộp phấn, vờ như đang dặm lại lớp trang điểm nhợt nhạt trên gương mặt.


Chi dùng tay trái đeo chiếc nhẫn cưới bạch kim dày dặn khẽ lướt qua cuốn menu, che khuất hoàn toàn góc nhìn từ cửa sổ kính. Bàn tay phải của cô, dù đau nhức, vẫn di chuyển nhanh thoăn thoắt không một động tác thừa. Cô dùng ngón trỏ khều nhẹ chiếc USB đen siêu nhỏ dưới mép menu, kẹp chặt nó vào lòng bàn tay băng bó, rồi nhanh chóng thả nó vào ngăn đáy kép của hộp phấn trang điểm ngay dưới chiếc máy dò hồng ngoại.


*Cạch.*


Tiếng khóa cơ nhỏ của ngăn kép hộp phấn vang lên giòn giã, khóa chặt chiếc USB bản vẽ cấm vào nơi an toàn nhất.


Đúng lúc đó, tiếng chuông gió ngoài cửa quán cafe lại vang lên. Nguyễn Văn Hùng đẩy cửa bước vào, sải bước dài tiến lại gần bàn của hai người. Luồng sát khí lạnh lùng từ gã vệ sĩ khiến không khí xung quanh bàn trà lập tức giảm xuống độ đông đặc.


"Phu nhân," Hùng nói bằng giọng khàn đặc, đầy tính răn đe. "Đã mười lăm phút trôi qua. Giám đốc Huy vừa gọi điện nhắc nhở cô phải về nhà đúng giờ để uống liều thuốc bổ sau sinh. Sức khỏe của cô dạo này không tốt, không nên ngồi ở những nơi lộng gió thế này."


Chi thong thả đóng nắp hộp phấn trang điểm lại, cất vào túi xách và đứng dậy. Cô nở một nụ cười dịu dàng nhìn nhà thiết kế Quỳnh Chi: "Cảm ơn chị Chi vì buổi tư vấn hôm nay nhé. Em sẽ suy nghĩ thêm về phương án rèm cửa màu xám tro cho phòng Bảo Nam."


"Không có gì, em giữ gìn sức khỏe nhé," Quỳnh Chi gật đầu, gương mặt cô ấy vẫn chưa hoàn toàn lấy lại vẻ bình tĩnh.


Hùng tháp tùng Chi ra xe. Suốt quãng đường về biệt thự Pine Hills 09, Chi ngồi im lặng ở băng ghế sau, tay ôm chặt chiếc túi xách chứa hộp phấn trang điểm. Cô biết, khi về đến nhà, Hùng có thể sẽ yêu cầu kiểm tra túi xách của cô dưới danh nghĩa đảm bảo an ninh theo lệnh của Huy. Cô chọn hộp phấn trang điểm đáy kép vì biết rằng một gã đàn ông lầm lì, thực dụng như Hùng sẽ không bao giờ có đủ sự tò mò để lột tung một hộp phấn trang điểm cá nhân của phụ nữ ra để kiểm tra kỹ lưỡng.


Đúng như cô dự đoán, khi chiếc Mercedes lướt qua chốt bảo vệ cổng chính khu Pine Hills và đỗ xịch trước sân biệt thự, Hùng bước xuống mở cửa xe cho cô và khẽ nói: "Phu nhân, xin lỗi vì sự bất tiện, nhưng giám đốc Huy yêu cầu tôi phải khử trùng toàn bộ vật dụng cô mang từ ngoài vào để tránh vi khuẩn ảnh hưởng đến bé Bảo Nam."


Chi thản nhiên đưa chiếc túi xách cho gã. "Anh cứ tự nhiên."


Hùng nhận lấy túi xách, mở khóa và lục soát một cách chuyên nghiệp. Gã lôi chiếc ví cầm tay, chìa khóa nhà, và hộp phấn trang điểm ra ngoài. Gã cầm hộp phấn màu vàng hồng lên, lật qua lật lại, ánh mắt gã dừng lại ở những đường viền kim loại một giây. Chi nín thở, nhịp tim vẫn giữ ổn định ở mức bảy mươi nhịp nhờ kỹ thuật thiền sâu. Sau vài giây kiểm tra bằng mắt, Hùng đặt hộp phấn trở lại túi xách và trao lại cho cô.


"Mọi thứ sạch sẽ, phu nhân," Hùng cúi đầu.


Chi nhận lại túi xách, bước nhanh vào nhà. Căn biệt thự Pine Hills 09 ngập tràn ánh sáng ấm áp giả tạo, nhưng những mắt camera AI trên trần nhà đang nhấp nháy luồng sáng đỏ nhạt như những con mắt quỷ giám sát mọi bước đi của cô. Chi đi thẳng lên phòng ngủ tầng hai, khóa chặt cửa phòng tắm và xả nước bồn rửa mặt thật lớn để át đi mọi tiếng động.


Cô lén rút chiếc điện thoại dự phòng Nokia cổ giấu dưới nôi Bảo Nam ra ngoài, kết nối nó với chiếc USB bản vẽ thông qua một sợi cáp chuyển đổi OTG siêu nhỏ mà thám tử Lâm đã trang bị sẵn dưới đáy nôi. Màn hình điện thoại nhỏ hiện lên những đường nét kỹ thuật chi tiết của bản vẽ 3D gốc.


Chi nín thở, ngón tay cô run rẩy lướt qua sơ đồ mặt cắt dọc của ngôi nhà. Đúng như Quỳnh Chi đã nói, trục thông gió ẩn chạy dọc từ phòng làm việc khóa vân tay tầng ba của Huy, xuyên qua vách tường phòng ngủ của cô ở tầng hai, và dẫn thẳng xuống hầm rượu. Nhưng khi phóng to phần móng biệt thự, Chi bàng hoàng phát hiện một khoảng không gian trống rộng đúng năm mươi mét vuông, hoàn toàn bị tô đen và không có bất kỳ ký hiệu kỹ thuật nào trên bản vẽ xây dựng chính thức. Khoảng không gian trống này nằm sâu dưới lớp móng bêtông chịu lực của hầm rượu, ngay dưới vị trí của kệ rượu Bordeaux số 4.


Đó chính là vị trí thực sự của căn hầm bí mật—nơi Gia Huy cất giấu máy chủ điều hành diễn đàn bạo lực mạng tối Red Room và giam giữ những bí mật đẫm máu của gã.


Chi tắt nguồn điện thoại, giấu nó và chiếc USB trở lại ngăn đáy nôi của Bảo Nam. Cô bước ra ngoài phòng ngủ, nhìn đăm đăm về phía bức tường lụa sát tủ quần áo—nơi trục thông gió ẩn đang hoạt động trong bóng tối. Cô hiểu rằng mình vừa tìm thấy chiếc chìa khóa vật lý để thâm nhập vào thế giới tội ác của chồng, nhưng để tiếp cận kệ rượu Bordeaux số 4 mà không kích hoạt cảm biến áp suất dưới sàn gỗ hầm rượu là một thử thách sinh tử tiếp theo đang chờ đợi cô phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!