Nhạc nềnLost_Place6

Món Quà Sinh Nhật Muộn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió đêm rít qua rặng thông bao quanh biệt thự Pine Hills 09, hắt những luồng sương lạnh buốt qua khe cửa thông gió ban công tầng ba. Thùy Chi đứng nép mình sát bức tường đá granite lạnh ngắt, hai lá phổi co thắt lại vì nín thở. Ngay bên kia lớp kính mờ, tiếng bước chân dứt khoát của Gia Huy đang nhích dần về phía rèm cửa ban công. Ánh sáng từ phòng làm việc hắt ra bóng gã luật sư cao lớn, đổ dài lên mặt sàn bê tông ngoài trời nơi cô đang đứng co rúm.


Không còn đường lui. Nếu Huy kéo rèm bước ra, toàn bộ màn kịch người vợ trầm cảm sau sinh ngoan ngoãn của cô sẽ sụp đổ ngay tại chỗ. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Chi nhìn xuống phía dưới. Ngay dưới ban công tầng ba là giàn khung gỗ trồng hoa tử đằng dẫn thẳng xuống ban công phòng ngủ tầng hai.


Bàn tay phải của cô, nơi vết xước rỉ máu dán băng cá nhân màu da vẫn chưa lành, nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Cổ tay phải bầm tím sẫm do lực bóp thô bạo của gã bảo vệ Quốc Thắng từ những tập trước như đông cứng lại trong cái lạnh. Nhưng bản năng làm mẹ và ý chí sinh tồn đã ép cô phải hành động. Chi bám chặt hai tay vào thanh xà gỗ của giàn hoa, lấy gót chân làm điểm tựa, từ từ tuột người xuống trong bóng tối.


*Rắc.*


Một nhánh tử đằng khô gãy khẽ dưới chân cô. Tiếng động cực nhỏ ấy bị tiếng gió bão gầm rú ngoài thung lũng nuốt chửng, nhưng nó cũng khiến tim Chi suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Lòng bàn tay phải dán băng cá nhân của cô ma sát mạnh vào lớp vỏ gỗ thô ráp, vết xước rách miệng trở lại, máu nóng rỉ ra thấm đẫm lớp vải băng mỏng. Chi cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, dồn toàn bộ lực vào cơ hông và bả vai để triệt tiêu trọng lực, uyển chuyển thả mình xuống ban công phòng ngủ tầng hai.


Ngay khi hai chân chạm đất không tiếng động, cô lách nhanh qua khe cửa sổ khép hờ, trườn vào giường ngủ, kéo chiếc chăn lụa dày đắp kín người. Cô nhắm mắt lại, ép bản thân áp dụng kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Minh Tâm. Hít vào sâu bằng mũi bốn giây, giữ hơi thở bảy giây, thở ra từ từ tám giây.


*Cộp. Cộp.*


Tiếng bước chân của Gia Huy đã đi xuống cầu thang gỗ sồi từ tầng ba và dừng lại ngay trước cửa phòng ngủ tầng hai. Tiếng chốt cửa từ khẽ tách một tiếng lạnh lùng. Huy bước vào phòng, luồng ánh sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào giường ngủ. Gã đứng yên lặng cạnh mép giường trong suốt hai phút, đôi mắt sắc lẹm sau gọng kính vàng dò xét từng nhịp thở của vợ. Nhờ sự kiểm soát nhịp tim chủ động, lồng ngực Chi phập phồng đều đặn, nhịp tim duy trì ở mức sáu mươi tám nhịp mỗi phút, hoàn hảo như một người đang chìm sâu vào giấc ngủ mệt mỏi. Huy khẽ vuốt lại lọn tóc xõa trên trán cô rồi thong thả bước ra ngoài.


Chi mở mắt trong bóng tối, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh. Cô biết mình vừa thoát khỏi lưỡi hái của tử thần trong gang tấc. Nhưng cơn ác mộng thực sự chỉ mới bắt đầu.


***


Sáng hôm sau, biệt thự Pine Hills 09 ngập tràn ánh nắng ban mai ấm áp giả tạo. Gia Huy bước vào phòng ngủ với phong thái lịch lãm thường ngày. Gã mặc bộ vest may đo cao cấp màu xám tro, tóc chải ngược gọn gàng, trên tay cầm một chiếc hộp nhung màu đỏ thẫm sang trọng.


"Chào buổi sáng, bảo bối của anh," Huy bước lại gần giường, đặt chiếc hộp nhung vào lòng bàn tay Chi rồi dịu dàng hôn lên trán cô. "Kỷ niệm ngày cưới muộn của chúng ta. Hôm trước anh bận chạy án quá nên chưa kịp tặng em."


Chi vờ bộc lộ sự ngỡ ngàng hạnh phúc tự nhiên của một người vợ được chiều chuộng. Cô mở chiếc hộp nhung ra. Bên trong là một chiếc nhẫn cưới mới bằng bạch kim nguyên khối, bệ đá được thiết kế cực kỳ tinh xảo ôm lấy viên kim cương chủ cỡ lớn lấp lánh dưới ánh nắng.


"Đẹp quá, anh yêu..." Chi thốt lên, nhưng ngay khi ngón tay cô chạm vào lớp kim loại lạnh ngắt của chiếc nhẫn mới, tim cô chợt thắt lại. Chiếc nhẫn mới này có phần bệ đỡ đá và vòng đai bạch kim dày hơn gấp đôi so với chiếc nhẫn cũ.


"Em đeo thử xem có vừa không," Huy mỉm cười, đôi mắt gã dán chặt vào biểu cảm gương mặt cô. "Và đưa chiếc nhẫn cưới cũ cho anh. Anh sẽ mang nó đến cửa hàng kim hoàn tư nhân của gia đình anh để đánh bóng, xi mạ lại cho đồng bộ với chiếc mới này."


*Đưa chiếc nhẫn cũ!*


Bốn từ ấy vang lên trong đại não Chi như một tiếng sét đánh ngang tai. Chiếc nhẫn cưới cũ chính là vật bảo mệnh chứa chiếc chip định vị GPS siêu nhỏ do thám tử Khánh Lâm lén tráo đổi vào bên trong bệ đá ở tập 11. Nếu cô giao chiếc nhẫn cũ cho Huy mang đến tiệm kim hoàn của gia tộc gã, những người thợ chuyên nghiệp ở đó sẽ tiến hành quét quang phổ và dùng máy siêu âm để làm sạch nhẫn. Chip định vị ẩn bên trong bệ đá sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Khi đó, toàn bộ mạng lưới điều tra của cô và Lâm sẽ bị phanh phui trước mặt gã luật sư psychopath tàn bạo này.


Chi cảm thấy cơ vai mình cứng đờ, nhưng cô nhanh chóng áp dụng quy tắc mười giây biểu cảm, giữ nụ cười nhẹ tự nhiên trên môi, không để lộ bất kỳ sự co thắt đột ngột nào ở khóe mắt.


"Anh chu đáo quá," Chi dịu dàng nói, vờ đưa tay lên tháo chiếc nhẫn cũ. Nhưng cô cố tình làm ra vẻ khó khăn, mặt đỏ lên vì cố sức. "Ôi, ngón tay em dạo này bị sưng nhẹ do chứng tích nước sau sinh, cộng thêm hôm qua em vụng về bị bỏng nước súp nóng trong bếp. Chiếc nhẫn cũ bị kẹt chặt rồi, không tháo ra bằng cách thông thường được đâu anh."


Huy nheo mắt, gã nắm lấy bàn tay phải của Chi, ngón tay gã lướt qua lớp băng cá nhân dán ở lòng bàn tay cô, rồi miết nhẹ lên chiếc nhẫn cưới cũ trên ngón áp út tay trái. Lực miết của gã đủ mạnh để khiến Chi cảm nhận được sự đe dọa ngầm.


"Để anh giúp em," Huy trầm giọng, lực bóp ở ngón tay gã tăng dần.


"Không cần đâu anh, đau em lắm," Chi khéo léo rút tay lại, nở nụ cười nũng nịu vờ hờn dỗi để giải tỏa căng thẳng. "Để em vào phòng tắm dùng xà phòng ấm bôi trơn rồi tháo ra cho dễ. Anh xuống nhà đợi em một lát nhé?"


Huy nhìn cô chăm chú trong vài giây, gã lướt qua biểu cảm gương mặt cô nhưng hệ thống camera AI trong phòng ngủ không ghi nhận bất kỳ chỉ số nói dối nào từ nhịp thở của Chi. "Được rồi, anh xuống phòng khách uống cà phê. Em tháo ra rồi mang xuống cho anh ngay nhé."


***


Ngay khi cửa phòng ngủ khép lại, Chi lập tức khóa chặt cửa phòng tắm. Cô đứng tựa lưng vào cánh cửa kính, lồng ngực phập phồng thở dốc. Thời gian của cô chỉ có tối đa mười phút trước khi Huy bắt đầu nghi ngờ.


Cô không được phép để lộ bất kỳ hành vi bất thường nào trước camera ẩn của Huy. Chi rút chiếc hộp phấn trang điểm đáy kép trong túi xách ra ngoài. Cô lấy chiếc máy phát hiện camera ẩn bằng hồng ngoại siêu nhỏ do Đinh Khắc Vũ chế tạo, bật nguồn và đưa thấu kính lọc màu đỏ lên quét nhanh một lượt khắp phòng tắm.


*Một chấm đỏ nhấp nháy phát ra từ khe hở của máy hút mùi trên trần.*


Chi rùng mình. Huy đã lén lắp thêm camera ẩn cả trong phòng tắm từ lúc nào không biết. Nhưng nhờ sơ đồ điểm mù của Hoàng Long, cô xác định được góc khuất duy nhất nằm ngay phía sau tấm bình phong kính mờ của bồn tắm nằm, nơi vách đá granite dày che khuất hoàn toàn tầm nhìn của camera hút mùi.


Chi thong thả bật vòi nước ấm xả vào bồn để tạo ra tiếng ồn trắng át đi mọi tiếng động cơ học. Cô lách người vào góc chết phía sau tấm kính mờ, ngồi sụp xuống sàn đá lạnh.


Chi rút từ trong túi áo khoác lụa ra chiếc nhíp nhổ chân mày bằng thép không gỉ và một chiếc dũa móng tay kim loại có đầu nhọn. Đây là những công cụ thô sơ duy nhất cô có thể dùng để thực hiện cuộc phẫu thuật kim hoàn nghẹt thở này.


Cô tháo chiếc nhẫn cưới cũ ra khỏi ngón tay. Bàn tay phải bị xước của cô run rẩy kịch liệt dưới áp lực thời gian thực. Chi cắn chặt răng, dùng đầu nhọn của chiếc dũa móng tay lách vào khe hở cực nhỏ giữa viên kim cương chủ và bốn chiếc chấu bạch kim đang ôm chặt lấy bệ đá.


*Cạch.*


Đầu dũa trượt mạnh, đâm thẳng vào lòng bàn tay phải đang bị thương của cô. Cơn đau buốt thấu xương khiến Chi suýt hét lên, máu tươi từ vết thương cũ rỉ ra loang lổ trên mặt kim loại của nhẫn cưới. Nhưng cô không dừng lại. Cô dùng khăn giấy thấm nhanh máu, dùng nhíp kẹp chặt phần chấu nhẫn, dùng hết sức bình sinh của đôi bàn tay mảnh khảnh để bẻ cong chiếc chấu bạch kim thứ nhất ra ngoài.


Chiếc chấu nhẫn từ từ giãn ra. Chi tiếp tục lách dũa móng tay vào chiếc chấu thứ hai.


*Cạch. Cạch.*


Viên kim cương chủ hai carat lỏng ra và rơi rụng xuống lòng bàn tay cô. Dưới đáy bệ đá rỗng, chiếc chip định vị GPS siêu nhỏ – mỏng và nhỏ như một mảnh vảy cá màu đen – hiện ra trước mắt cô.


Chi dùng nhíp kẹp chặt chiếc chip định vị. Đúng lúc đó, do mồ hôi lạnh và máu làm trơn trượt đầu nhíp, chiếc chip định vị siêu nhỏ vuột khỏi tầm kiểm soát, rơi tự do hướng thẳng về phía lỗ thoát nước của bồn rửa mặt đang mở toang.


Tim Chi như ngừng đập hoàn toàn. Luồng adrenaline dội thẳng lên đại não. Trong một phản xạ bản năng sinh tử, cô dập mạnh lòng bàn tay phải xuống mặt sắt của lỗ thoát nước, chặn đứng chiếc chip định vị ngay sát mép lưới sắt của cống thoát nước.


Cô run rẩy dùng đầu ngón tay dính sáp mật ong nhấc chiếc chip lên. Chỉ chậm một phần mười giây nữa thôi, chiếc chip bảo mệnh này đã biến mất vĩnh viễn dưới lòng cống tối tăm của biệt thự.


Chi thở hổn hển, cô nhanh chóng lấy chiếc nhẫn cưới mới bằng bạch kim ra khỏi hộp nhung. Chiếc nhẫn mới này có bệ đá dày hơn, cô phải dùng đầu dũa móng tay lách nhẹ vào chấu nhẫn mới để tạo khe hở, lén nhét chiếc chip định vị vào sâu dưới đáy bệ đá, ngay bên dưới viên kim cương chủ mới, rồi dùng kìm nhỏ của bấm móng tay ép chặt các chấu bạch kim trở lại vị trí cũ.


Cô dùng dũa móng tay mài nhẹ các góc kim loại để đảm bảo viên kim cương không bị lung lay. Tuy nhiên, trong lúc vội vã thao tác dưới ánh sáng yếu của góc mù, đầu dũa móng tay sắc nhọn đã vô tình để lại một vệt xước siêu nhỏ hình chữ V ngược ở cạnh kim loại phía dưới bệ đá của chiếc nhẫn cũ.


Chi lau sạch các vết máu và bụi kim loại trên bồn rửa mặt, đeo chiếc nhẫn cưới mới lấp lánh vào ngón tay trái, cầm chiếc nhẫn cũ đã bị cậy xước nhẹ bệ đá vào lòng bàn tay rồi bước ra ngoài phòng tắm.


***


Dưới phòng khách, Gia Huy đang ngồi trên ghế sofa da Ý, thong thả nhấp một ngụm cà phê đen không đường. Nghe tiếng bước chân của Chi, gã ngước lên, ánh mắt sắc lẹm lướt qua bàn tay trái của cô nơi chiếc nhẫn mới đang tỏa sáng rực rỡ.


"Em tháo được rồi sao?" Huy mỉm cười, giọng gã dịu dàng nhưng mang theo một áp lực vô hình.


"Vâng, dùng nước ấm xà phòng là ra ngay anh ạ," Chi bước lại gần, đặt chiếc nhẫn cưới cũ vào lòng bàn tay đang mở sẵn của Huy.


Huy cầm chiếc nhẫn cũ lên, đưa sát mắt để kiểm tra dưới ánh sáng của chiếc đèn chùm pha lê. Ngón tay gã miết nhẹ lên bệ đá của chiếc nhẫn. Chi nín thở, hai bàn tay cô siết chặt vào nhau sau lưng để giấu đi cơn run rẩy sinh lý do chất độc màu vàng từ sáng vẫn còn vương lại trong máu. Cô lo sợ tột độ rằng gã luật sư có óc quan sát vi biểu cảm siêu đẳng này sẽ phát hiện ra vệt xước nhỏ trên bệ đá.


Nhưng Huy chỉ nhìn lướt qua rồi thản nhiên cất chiếc nhẫn cũ vào túi áo vest. Gã đứng dậy, ôm nhẹ eo cô: "Ngoan lắm. Chiều nay anh sẽ mang nó qua tiệm kim hoàn. Em ở nhà nghỉ ngơi và nhớ uống thuốc đúng giờ nhé."


***


Ngay sau khi tiếng động cơ xe Mercedes của Huy khuất sau cổng chính biệt thự, Chi lập tức chạy lên phòng ngủ, khóa chặt cửa lại. Cô lách người xuống gầm nôi của Bảo Nam, rút chiếc điện thoại Nokia cổ ra ngoài và bật nguồn khẩn cấp.


Màn hình nhỏ hiện lên một tin nhắn SMS mã hóa mới tinh từ thám tử Khánh Lâm vừa gửi đến cách đây một phút:


"Chi! Tín hiệu định vị GPS từ chiếc nhẫn mới của cậu bắt đầu chập chờn dữ dội, lúc ẩn lúc hiện trên bản đồ của tôi. Tuấn vừa phân tích cấu trúc: lớp vỏ platinum nguyên khối của chiếc nhẫn mới quá dày và đặc, nó đang hấp thụ và chặn hoàn toàn sóng vô tuyến tầm ngắn phát ra từ chip định vị bên trong. Nếu cậu di chuyển vào các khu vực khuất sóng hoặc phòng cách âm, tôi sẽ mất hoàn toàn dấu vết của cậu! Cậu đang gặp nguy hiểm cực lớn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!