Tệp Tin Bị Khuyết
Cơn gió lạnh buốt từ cánh rừng thông bao quanh biệt thự Pine Hills rít qua khe cửa ban công, kéo theo tiếng xào xạc u uất của những tán lá kim trong bóng tối. Kim đồng hồ trên tường phòng ngủ tầng hai đang từ từ nhích về con số bảy giờ tối.
Thùy Chi đứng khép nép bên cạnh chiếc nôi gỗ của Bảo Nam. Dưới lớp áo lụa rộng màu xám tro nhã nhặn, cổ tay phải của cô vẫn còn nhói lên từng cơn buốt lạnh từ vết bầm tím sẫm do lực bóp thô bạo của gã bảo vệ Quốc Thắng để lại. Lòng bàn tay phải dán miếng băng cá nhân màu da khẽ siết chặt lấy thành nôi. Đứa con trai một tuổi của cô đã ngủ say, hơi thở đều đặn và thơm mùi phấn rôm trẻ em quen thuộc. Bảo Nam là điểm neo giữ tâm lý duy nhất giúp Chi không gục ngã giữa ngôi nhà đầy rẫy những mắt camera AI đang lấp lánh ánh sáng đỏ giám sát hằng đêm.
Chi lén thò tay xuống dưới lớp đệm lót đáy nôi, những ngón tay mảnh khảnh chạm vào lớp nhựa nhám của chiếc điện thoại Nokia cổ đời cũ. Cô rút chiếc điện thoại ra, che khuất màn hình nhỏ bằng lòng bàn tay để tránh ánh sáng xanh lọt vào góc quét của camera ẩn ngụy trang trong ổ cắm điện đối diện giường ngủ.
Một tin nhắn SMS mã hóa từ thám tử Khánh Lâm vừa gửi đến cách đây ba phút. Từng dòng ký tự khô khốc hiện lên khiến lồng ngực Chi thắt lại như có ai bóp nghẹt:
"Dữ liệu 20GB sao lưu từ ổ cứng đen bị lỗi định dạng hoàn toàn (corrupted file). Giao thức mã hóa 'Double-Blind' của Gia Huy tự động kích hoạt lệnh khóa phân vùng khi phát hiện tiến trình sao chép bị ngắt đột ngột ở mức 80% từ tập 6. Toàn bộ tệp video tội ác của Red Room hiện tại chỉ là các khối dữ liệu rác không thể giải mã. Chúng tôi cần file log hệ thống 'setupapi.dev.log' hoặc các khóa registry trong thư mục USBSTOR trên máy tính của Huy để khôi phục lại cấu trúc tệp. Nếu không, cậu bắt buộc phải tìm cách sao lưu lại từ đầu. Hãy cẩn thận, Tuấn phát hiện Huy vừa kích hoạt chương trình quét sâu hệ thống mạng nội bộ của biệt thự."
Chi bàng hoàng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Hy vọng dập tắt đột ngột như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ý chí thép mà cô vừa cố công dựng lên. Hai mươi gigabyte dữ liệu – chứng cứ sinh tử chứa đựng hàng trăm video bắt cóc tống tiền của diễn đàn ngầm Red Room – giờ đây chỉ là một đống mã hóa vô dụng.
Chưa kịp định thần, chiếc điện thoại cổ lại rung nhẹ lên một lần nữa. Tin nhắn thứ hai của Lâm hiện lên, ngắn gọn và khẩn cấp hơn gấp bội:
"Huy đang chạy PineShield Deep Scan trực tiếp trên máy tính phòng làm việc tầng ba để quét các thiết bị ngoại vi lạ từng kết nối vào hệ thống. Nếu tiến trình quét đạt 100%, hệ điều hành sẽ ghi nhận ID phần cứng của chiếc USB dự phòng mà cậu đã cắm vào máy gã đêm trước, đồng thời tự động gửi báo cáo cảnh báo bảo mật về điện thoại của gã. Cậu phải xóa sạch dấu vết log USBSTOR trên máy tính của Huy trước khi tiến trình quét hoàn tất. Thời gian còn lại: chưa đầy mười lăm phút."
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Chi, mồ hôi lạnh vã ra đẫm đìa sau gáy. Gia Huy là một luật sư tranh tụng lọc lõi, nhưng đồng thời cũng là một kẻ psychopath có nỗi ám ảnh kiểm soát công nghệ đến mức bệnh hoạn. Gã đã tự mình thiết lập hệ thống bảo mật sinh trắc học và tường lửa cho căn biệt thự Pine Hills 09 này. Nếu gã phát hiện ra hệ điều hành ghi nhận một kết nối phần cứng lạ vào ban đêm, gã sẽ lập tức nhận ra có kẻ đã dùng vân tay giả lập để đột nhập phòng làm việc của mình.
Chi cất vội chiếc điện thoại dự phòng xuống dưới đáy nôi của Bảo Nam. Cô đứng thẳng dậy, cố gắng điều hòa nhịp thở. Áp dụng kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim mà Sư thầy Thích Minh Tâm truyền dạy, cô hít vào sâu bằng mũi, giữ hơi thở lại trong lồng ngực rồi thở ra thật chậm. Nhịp tim của cô từ mức một trăm mười nhịp dần hạ xuống mức bảy mươi nhịp mỗi phút. Cơ mặt cô giãn ra hoàn toàn, khôi phục lại vẻ lờ đờ mệt mỏi của một người mẹ đang bị trầm cảm sau sinh nặng.
Cô phải bước ra ngoài phòng ngủ. Cô phải thâm nhập vào phòng làm việc khóa vân tay tầng ba của Huy ngay lúc này, khi gã đang ở dưới nhà ăn tối.
***
Dưới phòng ăn sang trọng tầng trệt, ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê đắt tiền tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp giả tạo. Gia Huy đang ngồi ở đầu bàn ăn dài bằng gỗ mahogany, phong thái đĩnh đạc trong bộ đồ mặc nhà bằng lụa màu xanh sẫm. Gã thong thả dùng dao nĩa cắt một miếng sườn hầm sâm, cử chỉ lịch lãm và chuẩn xác như một bác sĩ phẫu thuật.
Đứng bên cạnh bàn ăn là bà Nhàn, người giúp việc mới của biệt thự. Bà Nhàn mặc bộ quần áo lao động màu xám sẫm, đôi mắt trũng sâu chứa đựng nỗi đau mất con âm ỉ đang chăm chú quan sát từng cử động nhỏ của gã chủ nhà tàn bạo. Bà là đồng minh thực địa duy nhất của Chi bên trong căn biệt thự này. Nhiệm vụ của bà tối nay là giám sát và kéo dài thời gian bữa ăn của Huy bằng mọi giá.
Chi thong thả bước xuống cầu thang gỗ sồi. Cô đi bằng rìa ngoài bàn chân, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào hông để triệt tiêu hoàn toàn tiếng cọt kẹt của sàn gỗ theo đúng kỹ thuật di chuyển không tiếng động.
"Em xuống rồi sao?" Giọng nói trầm ấm, dịu dàng của Gia Huy vang lên ngay khi Chi vừa bước chân vào phòng khách. Gã ngước mắt lên nhìn cô qua gọng kính vàng tri thức, nụ cười trên môi ấm áp nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo không một gợn sóng.
"Em vẫn hơi đau đầu, không muốn ăn gì nhiều," Chi vờ đưa tay lên thái dương, giọng nói thều thào mệt mỏi đầy tự nhiên. "Em lên phòng làm việc tầng ba tìm cuốn sách trị liệu tâm lý của bác sĩ Nghiêm. Lát nữa em xuống dỗ Bảo Nam sau."
Huy khẽ gật đầu, không mảy may nghi ngờ biểu cảm lờ đờ hoàn hảo của vợ. "Đi đứng cẩn thận nhé em. Dạo này em hay bị mộng du ban đêm, đừng để mình bị ngã."
"Em biết rồi," Chi đáp nhẹ, rồi quay người đi ngược lên cầu thang hướng về phía tầng ba.
Ngay khi bóng dáng Chi vừa khuất sau khúc quanh cầu thang, bà Nhàn lập tức hành động để thu hút sự chú ý của Huy. Bà bưng chiếc thố sứ đựng canh sườn hầm sâm lên, cố tình múc canh thật chậm, thỉnh thoảng lại vờ vụng về làm rớt vài giọt nước dùng nóng hổi sát cạnh đĩa ăn của Huy để gã phải dừng nĩa và nhắc nhở bà, kéo dài thời gian bữa ăn tối tối đa.
***
Tầng ba biệt thự chìm trong bóng tối tĩnh mịch và sương mù lạnh lẽo tràn qua khe cửa thông gió. Chi đứng trước cánh cửa gỗ lim dày cộp của phòng làm việc của Huy. Cánh cửa này luôn được khóa chặt bằng hệ thống khóa sinh trắc học vân tay kết hợp cảm biến nhiệt độ cơ thể.
Chi lướt tay vào trong túi áo khoác lụa rộng, rút ra chiếc hộp phấn trang điểm đáy kép. Cô lấy ra miếng silicon mỏng chứa dấu vân tay giả lập của Gia Huy mà cô đã lén lấy từ ly rượu pha lê trước đó. Dán miếng silicon lên ngón tay cái bên phải, Chi áp tay vào túi chườm ấm mang theo trong người để làm nóng miếng silicon lên đúng ba mươi bảy độ C – nhiệt độ cơ thể người bình thường – nhằm đánh lừa cảm biến nhiệt của khóa cửa.
Cô nhẹ nhàng áp ngón tay cái vào màn hình cảm biến của ổ khóa.
*Tít. Cạch.*
Tiếng chốt khóa điện tử mở ra khẽ khàng. Chi nhanh chóng lách người vào bên trong phòng làm việc, không quên khép chặt cửa lại để tránh tiếng động lọt ra ngoài.
Căn phòng sặc mùi gỗ mahogany và da thuộc đắt tiền. Chi không bật đèn trần để tránh camera an ninh vòng ngoài phát hiện ánh sáng bất thường. Cô chỉ bật chiếc đèn bàn công suất nhỏ hướng thẳng xuống mặt bàn làm việc bằng kính đen bóng loáng.
Chi ngồi vào chiếc ghế da lớn của Huy, đánh thức màn hình máy tính xách tay dự phòng của gã đang đặt trên bàn. Màn hình khóa hiện lên, yêu cầu nhập mã PIN bảo mật. Áp dụng Quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật' kết hợp với khả năng ghi nhớ chi tiết thị giác tuyệt đối, Chi nhập nhanh chuỗi ký tự mật mã là sự kết hợp giữa ngày sinh của Bảo Nam và mã số vụ án chạy án đầu tiên của Huy mà cô đã lén ghi nhớ từ trước.
Màn hình desktop hiện ra. Ở góc phải màn hình, biểu tượng của chương trình PineShield Deep Scan đang nhấp nháy đỏ rực. Tiến trình quét sâu hệ thống mạng đang chạy ở mức 74%.
Chi lập tức rút chiếc điện thoại dự phòng từ trong túi áo ra, bật nguồn khẩn cấp. Màn hình Nokia hiện lên dải pin yếu ớt nhấp nháy đỏ. Cô soạn tin nhắn gửi cho Lâm:
"Đã vào được máy. PineShield đang quét ở mức 74%. Hướng dẫn tôi xóa log USBSTOR ngay lập tức!"
Chưa đầy mười giây sau, tin nhắn của Lâm dội ngược trở lại:
"Mở Command Prompt (CMD) dưới quyền Administrator ngay! Gõ dòng lệnh sau để truy cập registry hệ thống: `reg query HKLM\SYSTEM\CurrentControlSet\Enum\USBSTOR̀"
Chi đặt điện thoại xuống bàn, hai bàn tay cô run rẩy kịch liệt dưới áp lực thời gian thực. Cô click chuột vào biểu tượng Windows, gòcmd̀. Biểu tượng Command Prompt hiện lên. Vì quá vội vã, cô chỉ click đúp chuột trái để mở cửa sổ đen ngòm của terminal.
Cô gõ nhanh dòng lệnh đầu tiên theo hướng dẫn của Lâm: `reg query HKLM\SYSTEM\CurrentControlSet\Enum\USBSTOR̀ rồi nhấn Enter.
*Màn hình hiện dòng chữ đỏ rực: "ERROR: Access is denied."*
Chi bàng hoàng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương. Cô suýt nữa nhập sai dòng lệnh bẻ khóa do ngón tay quá run rẩy. Cô đã quên mất một nguyên tắc cơ bản trong bảo mật hệ điều hành: cô chưa chạy CMD dưới quyền quản trị cao nhất!
"Chết tiệt!" Chi rít khẽ qua kẽ răng. Cô buộc phải tắt cửa sổ terminal cũ, nhấp chuột phải vào biểu tượng CMD, chọn "Run as Administrator". Một hộp thoại xác nhận hiện lên, cô nhấn đồng ý.
Lúc này, chiếc điện thoại dự phòng dưới bàn lại rung lên. Lâm nhắn tin khẩn cấp:
"Huy vừa nhận được thông báo từ PineShield trên điện thoại rằng tiến trình quét mạng bị chậm do có thiết bị can thiệp băng thông từ tầng ba. Gã đang đứng dậy khỏi bàn ăn! Cậu chỉ còn tối đa hai phút!"
***
Dưới phòng ăn, Gia Huy đột ngột đặt chiếc nĩa bạc xuống đĩa sứ. Tiếng va chạm kim loại thanh mảnh vang lên sắc lạnh trong không gian yên ắng. Gã rút chiếc điện thoại bảo mật quân đội từ trong túi áo lụa ra ngoài. Màn hình ứng dụng PineShield hiển thị tiến trình quét sâu mạng nội bộ đang bị tắc nghẽn ở mức 81% do một luồng truy cập cục bộ từ địa chỉ IP của máy tính phòng làm việc tầng ba.
Đôi mắt lạnh lùng sau gọng kính vàng của Huy nheo lại. Gã đứng dậy khỏi ghế.
"Luật sư Tạ, ngài dùng thêm chút súp gà hầm sâm nhé? Tôi vừa múc thêm bát nóng hổi..." Bà Nhàn vội vã bước lại gần, cố gắng dùng vóc dáng gầy guộc của mình để chắn đường Huy hướng ra phía cầu thang.
"Tránh ra," giọng Huy trầm, khàn và lạnh lẽo tuyệt đối. Gã không thèm nhìn bà Nhàn, gạt nhẹ cánh tay bà sang một bên bằng một lực đẩy dứt khoát nhưng không thô bạo. Bản năng kiểm soát hoàn hảo của gã psychopath mách bảo rằng có điều gì đó bất thường đang diễn ra trên tầng ba.
Bà Nhàn hoảng hốt, trong một nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng để kéo dài thời gian cho Chi, bà vờ trượt chân trên sàn gạch men bóng loáng.
*Choảng!*
Chiếc thố sứ đựng canh sâm nóng hổi trên tay bà Nhàn rơi tự do xuống sàn nhà, vỡ tan tành thành trăm mảnh vụn. Nước canh nóng bắn loang lổ khắp thảm cỏ trang trí và đôi dép lụa đắt tiền của Huy.
"Ôi, tôi xin lỗi! Tôi vụng về quá... để tôi dọn ngay..." Bà Nhàn vờ cuống cuồng quỳ sụp xuống sàn, dùng khăn tay lau dọn đống hỗn độn, cố tình tạo ra một cảnh tượng hỗn loạn ở lối đi.
Tuy nhiên, Gia Huy không hề flinch hay dừng bước. Gã thản nhiên bước qua những mảnh vỡ sứ sắc nhọn và vũng nước canh nóng hổi như thể chúng không hề tồn tại. Đôi giày da của gã dẫm lên vũng nước, tạo ra những tiếng bước chân ướt át dứt khoát hướng thẳng về phía cầu thang gỗ dẫn lên tầng ba.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng bước chân đĩnh đạc, đều đặn của gã chồng bắt đầu vang lên từ những bậc cầu thang đầu tiên.
***
Trên tầng ba, Chi dán chặt mắt vào màn hình máy tính. Cô đã mở được CMD dưới quyền Administrator. Ngón tay cô gõ nhanh như bay trên bàn phím, tiếng lách cách vang lên liên hồi không ngừng nghỉ theo hướng dẫn của Lâm:
`reg delete "HKLM\SYSTEM\CurrentControlSet\Enum\USBSTOR\Disk&Ven_Generic&Prod_Flash_Disk" /f̀
Cô nhấn Enter. Màn hình hiện thông báo ngắn gọn: *"The operation completed successfully."*
Chi thở phào nhẹ nhõm, nhưng Lâm lại nhắn tiếp:
"Chưa đủ! PineShield Deep Scan quét cả file nhật ký hệ thống thiết bị ngoại vi. Cậu phải xóa tiếp tệp tin 'setupapi.dev.log' trong thư mục Windows để xóa sạch dấu vết cài đặt driver USB cũ!"
Chi gõ tiếp dòng lệnh xóa file log cài đặt thiết bị:
`del /f /q C:\Windows\inf\setupapi.dev.log̀
Nhấn Enter. Màn hình hiện: *"1 file(s) deleted."*
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng bước chân của Gia Huy đã chạm đến hành lang tầng hai, chỉ cách cầu thang tầng ba chưa đầy mười bậc. Tiếng giày da dện xuống sàn gỗ sồi nghe nặng nề và đầy đe dọa như tiếng gõ cửa của tử thần. Chi cảm nhận được luồng sát khí vô hình đang từ dưới cầu thang cuộn lên, bóp nghẹt bầu không khí xung quanh cô.
Tiến trình quét sâu của PineShield trên màn hình máy tính đã nhảy lên mức 92%.
"Lâm! Huy đang lên cầu thang tầng ba rồi! Tôi phải làm gì tiếp theo?" Chi nhắn tin bằng một tay, tay kia vẫn giữ chuột để chuẩn bị tắt máy.
"Xóa lịch sử lệnh CMD ngay lập tức bằng lệnh: `doskey /reinstall̀ rồi gòexit̀ để đóng cửa sổ! Cậu chỉ còn ba mươi giây cuối cùng!" Tin nhắn của Lâm hiện lên kèm theo một dải biểu tượng cảnh báo đỏ rực.
Chi siết chặt nắm tay để triệt tiêu cơn run rẩy của các thớ cơ do chất độc màu vàng từ sáng vẫn còn vương lại trong máu. Cô gõ nhanh dòng lệnh cuối cùng:
`doskey /reinstall̀
Nhấn Enter. Rồi gòexit̀, màn hình Command Prompt đen ngòm biến mất trong tích tắc, trả lại giao diện desktop sạch sẽ của Huy.
Chi nhanh chóng dùng chiếc khăn lụa mỏng lót tay để gập màn hình máy tính xách tay trở lại đúng góc nghiêng ban đầu, chính xác đến từng milimet so với mép bàn kính đen để tránh sự nghi ngờ của một kẻ ám ảnh kiểm soát như Huy. Cô lướt nhanh mắt qua bàn làm việc, ghi nhớ chi tiết thị giác tuyệt đối để đảm bảo không có bất kỳ cây bút hay tập hồ sơ nào bị xê dịch dù chỉ một milimet.
*Cộp. Cộp.*
Tiếng bước chân của Huy đã sát cửa phòng làm việc.
Chi nhanh chóng lách người ra sau cánh cửa, dùng miếng silicon vân tay giả áp vào chốt khóa cơ phụ bên trong để khóa chặt cửa lại như cũ. Cô luồn người qua khe cửa thông gió nhỏ dẫn ra ban công phía sau, dẫm chân nhẹ nhàng theo rìa tường đá granite để tránh các cảm biến chuyển động hồng ngoại ngoài ban công.
Cửa phòng làm việc tầng ba khẽ mở ra.
Gia Huy bước vào phòng. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn công suất nhỏ hắt lên gương mặt lạnh lùng, không chút cảm xúc của gã. Gã không bật đèn trần, chỉ thong thả bước lại gần bàn làm việc.
Huy đặt chiếc điện thoại lên bàn, ánh mắt gã dán chặt vào chiếc máy tính xách tay đang ở chế độ sleep. Gã đưa ngón tay thon dài chạm vào bề mặt chuột cảm ứng để đánh thức máy tính.
Màn hình ứng dụng PineShield hiện lên thông báo tiến trình quét sâu đã hoàn tất 100%. Hệ thống báo cáo: *"No unknown USB devices detected in the registry log."*
Huy khẽ nhíu mày. Gã mở Event Viewer của Windows lên để kiểm tra nhật ký bảo mật. Mọi thứ đều sạch sẽ, không có bất kỳ dấu vết kết nối phần cứng lạ nào của USBSTOR được ghi nhận.
Tuy nhiên, nhãn quan sắc bén của một luật sư lọc lõi đã giúp gã nhận ra một điểm bất thường chí mạng. Hệ thống ghi nhận một lượt đăng nhập bằng sinh trắc học vân tay thành công cách đây đúng bốn phút – khoảng thời gian gã đang ngồi ở bàn ăn dưới nhà.
Huy đưa tay sờ vào con chuột máy tính bằng nhựa nhám. Bề mặt con chuột vẫn còn vương lại một chút hơi ấm mỏng manh từ lòng bàn tay của người vừa sử dụng.
Gương mặt Gia Huy chợt đanh lại, đôi mắt sau gọng kính vàng co rút dữ dội. Gã nhận ra hệ điều hành ghi nhận một kết nối phần cứng lạ vào ban đêm và bắt đầu nghi ngờ có người dùng vân tay giả lập để vượt qua lớp khóa sinh trắc học của mình.
"Ai đã vào đây?" Huy lẩm bẩm, giọng gã lạnh ngắt như băng tuyết ban đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!