Nhạc nềnLost_Place6

Bóng Ma Ở Cổng Chào

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau buốt nhói chạy dọc từ vết bỏng chưa lành ở bả vai phải, xuyên qua các thớ cơ đang co rút, rồi dồn thẳng lên đại não của Khánh Lâm như một luồng điện cao thế. Dưới lớp áo đồng phục nhân viên siêu thị màu xanh lá dầy cộm, vết thương do tàn lửa từ vụ cháy nhà máy dệt cũ ngoại ô đêm trước vẫn còn rỉ dịch vàng, dính chặt vào lớp gạc y tế thô ráp. Giờ đây, năm ngón tay cứng như gông sắt bọc trong lớp găng da đen của Nguyễn Văn Hùng đang miết chặt ngay trên miệng vết thương ấy, xoắn lấy khớp vai anh với một lực bóp đủ để bẻ gãy xương đòn của một người bình thường.


Lâm khựng lại ngay giữa khung cửa xoay tự động của siêu thị Green Market Pine Hills. Luồng khí lạnh từ hệ thống điều hòa trung tâm thổi thốc vào mặt anh, nhưng sau lưng, hơi nóng tỏa ra từ vóc dáng vạm vỡ, đậm người của gã tài xế riêng nhà Gia Huy lại hừng hực sát khí. Lâm nín thở, hàm răng siết chặt đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm lập cập trong hộp sọ. Anh biết, chỉ cần một tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra, hoặc một phản xạ quay người tự vệ bản năng, gã vệ sĩ lọc lõi này sẽ lập tức nhận diện được sự bất thường.


Trong khay hàng kim loại đang run lên bần bật trên tay Lâm, Hộp sữa tươi chứa thiết bị truyền dữ liệu – chiếc hộp giấy một lít chứa chiếc thẻ nhớ MicroSD 64GB lưu giữ 80% dữ liệu tội ác của diễn đàn mạng tối Red Room – khẽ nghiêng qua một bên. Chỉ cần Hùng giật lấy chiếc hộp này và rạch đáy nhựa, toàn bộ liên minh giữa anh, Chi và bà Nhàn sẽ bị thiêu rụi ngay tại chỗ.


"Cậu kia," giọng Nguyễn Văn Hùng trầm, khàn và lạnh lẽo vang lên ngay sát vành tai Lâm. Gã không hề lớn tiếng, nhưng ngữ điệu mang theo sự đe dọa tuyệt đối của một kẻ từng trải qua huấn luyện bảo an chuyên nghiệp. "Nghe thấy tôi hỏi không? Quản lý của cậu ở đâu? Tại sao có tiếng đổ vỡ lớn ở dãy kệ phía sau mà cậu lại vội vã bỏ chạy ra ngoài bãi đỗ xe?"


Lâm cố tình thả lỏng cơ vai trái, vờ như một nhân viên siêu thị nhút nhát đang hoảng sợ trước sự thô bạo của khách hàng thượng lưu. Anh không quay đầu lại để tránh việc camera góc rộng trên trần cửa xoay quét trực diện khuôn mặt mình. Đôi mắt anh láo liên nhìn hình ảnh phản chiếu của Hùng qua lớp kính cường lực mạ crom của cửa xoay. Gã tài xế vẫn đeo chiếc kính râm tối màu, nhưng khóe môi gã mím chặt thành một đường thẳng tắp, đầy hoài nghi.


"Tôi... tôi chỉ đi lấy thêm giẻ lau ở xe đẩy ngoài bãi thôi mà anh," Lâm giả giọng run rẩy, hơi lắp bắp của một thanh niên mới lớn đi làm thêm. "Dưới sàn toàn mảnh vỡ thủy tinh nguy hiểm lắm, tôi phải ra xe lấy dụng cụ dọn dẹp chuyên dụng... Anh buông tay ra đi, đau tôi quá!"


"Lấy dụng cụ dọn dẹp mà lại mang theo một khay hàng đầy sữa tươi thế này sao?" Hùng gằn giọng. Ngón tay gã siết mạnh hơn, cố tình ấn sâu vào vết bỏng của Lâm. Nhãn quan sắc bén của gã tài xế đã bắt đầu di chuyển xuống khay hàng, dán chặt vào hộp sữa tươi organic đặt ở góc khay. Gã nhận ra góc hộp sữa có vệt keo silicon mỏng dính màu xám – vệt keo mà Chi và bà Nhàn đã vội vã dùng để dán kín đáy hộp trong bếp từ sáng sớm.


Cách đó mười mét, đứng cạnh dãy kệ sữa bột cho trẻ em, Thùy Chi chứng kiến toàn bộ cảnh tượng nghẹt thở qua khe hở của hai kệ hàng trưng bày cao quá đầu người. Lồng ngực cô thắt lại, một cơn đau dạ dày co thắt dữ dội ập đến do căng thẳng thần kinh cực hạn. Nhịp tim cô đột ngột tăng vọt lên một trăm hai mươi nhịp mỗi phút, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm áo lụa xám tro thường mặc ở nhà.


Cô biết Hùng đang nghi ngờ. Nếu gã lục soát Lâm, gã sẽ tìm thấy chiếc thẻ nhớ. Nếu gã đưa Lâm về biệt thự Pine Hills 09 để Gia Huy tra hỏi, Khánh Lâm sẽ chết, và mẹ con cô cũng không còn đường sống. Cô không được phép dùng bạo lực vật lý chống lại Hùng – điều đó là tự sát. Cô phải can thiệp ngay lập tức bằng vũ khí duy nhất cô có lúc này: trí tuệ và ngôn từ.


Chi hít một hơi thật sâu bằng mũi trong bốn giây, giữ hơi thở bảy giây, và thở ra từ từ bằng miệng trong tám giây. Kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Minh Tâm bắt đầu phát huy tác dụng. Cô cảm nhận được dòng máu nóng từ từ ổn định lại, nhịp tim hạ xuống mức bảy mươi nhịp mỗi phút. Cơ mặt cô giãn ra hoàn toàn, không còn một nét co thắt nào ở khóe mắt hay khóe môi. Cô đưa bàn tay phải lên, khẽ kéo cổ tay áo lụa xám tro xuống để che giấu vết bầm tím đỏ do Quốc Thắng bóp chặt chiều qua, rồi dứt khoát bước ra ngoài ánh sáng.


"Hùng! Anh đang làm cái trò gì thế hả?"


Tiếng hét của Chi vang lên đột ngột, lanh lảnh và đầy sự kiêu kỳ, hách dịch của một phu nhân thượng lưu bị xúc phạm. Âm thanh ấy dội thẳng vào không gian yên ắng của siêu thị, khiến vài khách hàng xung quanh và nhân viên thu ngân đồng loạt quay đầu lại nhìn.


Nguyễn Văn Hùng khựng lại. Gã tài xế quay đầu, thấy Thùy Chi đang sải những bước chân dứt khoát về phía mình. Gương mặt cô không có vẻ gì là hoảng sợ, ngược lại, đôi lông mày liễu khẽ nhíu lại, ánh mắt tràn đầy sự tức giận và khinh miệt nhắm thẳng vào gã.


"Phu nhân..." Hùng hơi nới lỏng tay trên vai Lâm, nhưng gã vẫn không buông hẳn. "Kẻ này có hành vi cực kỳ khả nghi. Hắn lén lút tiếp cận cô lúc nãy ở dãy kệ sữa, và ngay khi có tiếng đổ vỡ, hắn liền bỏ chạy. Tôi cần kiểm tra giấy tờ của hắn trước khi báo cho bảo an Pine Hills."


Chi bước đến đứng cách Hùng chưa đầy nửa mét. Cô không hề nhìn vào Khánh Lâm, coi anh như một vật thể vô hình, thấp kém. Nhãn quan của cô dán chặt vào khuôn mặt của Hùng. Cô áp dụng Quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật' để thiết lập một bẫy tâm lý hoàn hảo.


"Kiểm tra cái gì mà kiểm tra? Anh bị điên rồi à, Hùng?" Chi lớn tiếng trách mắng, giọng cô run lên vì vờ như tức giận tột độ. "Cậu ta là kẻ quấy rối bám đuôi tôi từ cổng chào siêu thị đến tận đây để xin tiền quyên góp từ thiện cho cái quỹ mồ côi nào đó! Lúc nãy ở quầy sữa, cậu ta cứ lải nhải bên tai tôi đòi tôi ký tên vào sổ quyên góp. Tôi đã từ chối và bảo cậu ta đi đi, thế mà cậu ta vẫn cố tình bám theo đẩy khay hàng chắn đường tôi!"


Lâm rất nhanh nhạy nắm bắt được kịch bản của Chi. Anh vờ hoảng sợ, cúi đầu xuống thấp hơn, hai vai co rúm lại. "Tôi... tôi chỉ muốn xin phu nhân ít tiền công đức cho các cháu mồ côi thôi mà... Tôi không có ý xấu... Anh này hung dữ quá, tôi không xin nữa là được chứ gì!"


Nguyễn Văn Hùng khựng lại, sự nghi ngờ trong mắt gã dao động nhẹ. Gã liếc nhìn khay hàng chứa sữa tươi của Lâm, rồi nhìn sang gương mặt tức giận của Chi. "Phu nhân, cô chắc chắn hắn chỉ là kẻ xin tiền từ thiện? Nhưng phản ứng của hắn khi có tiếng đổ vỡ..."


"Anh nghĩ một kẻ đi xin tiền lậu không phép trong siêu thị VIP này có dám đứng lại khi có động tĩnh lớn không?" Chi cắt ngang lời Hùng bằng một tông giọng sắc sảo, không cho gã có cơ hội phân tích logic. "Cậu ta sợ bảo vệ siêu thị đến bắt nên mới cắm đầu chạy trốn! Anh là tài xế riêng của gia đình tôi, nhiệm vụ của anh là bảo vệ tôi và dọn dẹp đống đổ vỡ kia, chứ không phải đi gây sự với một kẻ ăn mày rách rưới làm mất thể diện của nhà họ Tạ ngay giữa chốn đông người thế này! Anh nhìn xem, mọi người đang chỉ trỏ vào tôi kìa!"


Chi chỉ tay về phía quầy thu ngân, nơi hai nhân viên an ninh siêu thị đang bắt đầu tiến lại gần do nghe thấy tiếng ồn ào.


Đòn đánh vào "thể diện gia đình" và "nhiệm vụ bảo vệ" lập tức dồn Nguyễn Văn Hùng vào thế bí pháp lý. Gã hiểu rằng nếu bảo an siêu thị đến và làm lớn chuyện, danh tính của gã kiêm vệ sĩ riêng của luật sư danh tiếng Gia Huy sẽ bị ghi nhận trong biên bản vụ việc. Huy cực kỳ ghét những rắc rối công cộng có thể ảnh hưởng đến đợt thanh tra sắp tới của văn phòng luật.


Nhịp tim của Chi vẫn duy trì hoàn hảo ở mức bảy mươi mốt nhịp mỗi phút dưới lớp áo lụa rộng. Cô đứng thẳng lưng, cằm hơi hếch lên, thể hiện sự uy nghiêm giả tạo của một phu nhân Pine Hills đang dạy bảo thuộc hạ. Sự điềm tĩnh sinh học tuyệt đối của cô đã hoàn toàn đánh lừa được nhãn quan sắc bén của Hùng.


Hùng do dự trong hai giây. Cuối cùng, gã từ từ buông tay khỏi bả vai của Lâm. Gã dùng lòng bàn tay bọc da đen đẩy mạnh vào lưng Lâm một cái, khiến anh loạng choạng bước ra ngoài cửa xoay.


"Cút ngay khỏi đây trước khi tôi gọi cảnh sát kéo cậu đi vì tội quấy rối cư dân VIP," Hùng gằn giọng, ánh mắt gã vẫn găm vào lưng Lâm đầy cảnh cáo.


"Tôi đi... tôi đi ngay..." Lâm vờ run rẩy ôm chặt khay hàng sữa, lách nhanh qua cửa xoay tự động và biến mất vào làn ánh nắng rực rỡ của bãi đỗ xe ngoài trời.


Chi thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhưng cơ mặt cô không hề giãn ra. Cô quay sang nhìn Hùng với ánh mắt lạnh lùng. "Còn đứng đó làm gì? Dì Nhàn đang bị kẹt ở dãy kệ phía sau kìa. Anh vào xem dì ấy có bị thương do mảnh vỡ thủy tinh không, rồi dọn dẹp đống hỗn độn đó đi. Tôi ra xe trước, không khí ở đây làm tôi đau đầu quá."


"Vâng, thưa phu nhân. Tôi vào ngay," Hùng cúi đầu, phong thái lầm lì phục tùng quay trở lại. Gã nhanh chóng quay người bước vào phía trong siêu thị để tìm bà Nhàn.


Ngay khi bóng dáng của Hùng khuất sau dãy kệ hàng hóa, Chi lập tức di chuyển nhanh về phía cửa xoay. Cô bước ra ngoài bãi đỗ xe, ánh nắng gắt của buổi trưa chiếu thẳng vào mắt khiến cô hơi choáng váng. Cô nhìn quanh bãi xe rộng lớn, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Khánh Lâm.


Cách đó khoảng ba mươi mét, dưới bóng râm của một cây phượng vĩ lớn, Lâm đang vội vã nổ máy chiếc xe Wave cũ rách sờn màu xanh của mình. Chiếc hộp sữa tươi chứa thẻ nhớ đã được anh giấu gọn gàng vào trong chiếc ba lô vải đen cũ sờn đeo sau lưng.


Chi đứng im lặng bên hông chiếc Mercedes S-Class, đôi mắt cô dán chặt vào Lâm. Cô không thể ra hiệu hay gọi tên anh. Cô chỉ có thể đứng nhìn đồng minh duy nhất của mình chuẩn bị thoát thân an toàn cùng chiếc thẻ nhớ chứa mạng sống của cả hai mẹ con.


Nhưng cuộc chơi của số phận chưa bao giờ dễ dàng như thế.


Từ phía cửa kính siêu thị, Nguyễn Văn Hùng bước ra ngoài sớm hơn dự kiến. Gã không hề vào dọn dẹp đống đổ vỡ mà đã lén bám theo sau Chi ra bãi đỗ xe. Nhãn quan của gã tài xế bẩn vẫn chưa hề từ bỏ sự nghi ngờ đối với gã nhân viên siêu thị giả mạo.


Ngay khi tiếng động cơ xe máy của Lâm gầm rú vang lên chuẩn bị phóng đi, Hùng lập tức rút chiếc điện thoại thông minh bảo mật từ trong túi áo vest đen ra ngoài. Gã không chụp ảnh mặt Lâm – vì góc mũ lưỡi trai đã che khuất – nhưng gã hướng ống kính camera zoom cận cảnh vào phía đuôi chiếc xe máy Wave cũ.


*Tách.*


Tiếng màn hình chụp ảnh vang lên khẽ khàng nhưng đối với Chi, nó giống như một tiếng sấm sét nổ tung giữa trời quang.


Nguyễn Văn Hùng thản nhiên cất điện thoại vào túi, khóe môi gã khẽ nhếch lên một vệt cười lạnh lùng đầy tính toán. Gã đã ghi lại được hoàn hảo biển số xe máy của Khánh Lâm: 59T1 - 482.36.


"Phu nhân, chúng ta về nhà thôi," Hùng bước lại gần, thản nhiên mở cửa sau xe Mercedes cho Chi, giọng gã vẫn trầm ấm, lịch sự nhưng ẩn chứa một gọng kìm vô hình đang từ từ thắt chặt lại quanh cổ cô.


Chi bước vào khoang xe sau, toàn thân cô lạnh toát. Cô biết, hành động chụp lại biển số xe của Hùng ở tập này sẽ kích hoạt cuộc điều tra lý lịch của Gia Huy về Khánh Lâm ở các tập sau. Gã chồng luật sư psychopath của cô chỉ cần một cuộc gọi điện thoại cho đặc vụ tha hóa Thanh Nam để truy vết ra chủ sở hữu thực sự của chiếc xe máy kia. Lâm sẽ bị săn lùng, và safehouse của anh sẽ không còn an toàn nữa.


Chiếc xe Mercedes từ từ lăn bánh ra khỏi cổng chào siêu thị Green Market, lướt đi trong làn sương mù mỏng bắt đầu tràn xuống từ rặng thông Pine Hills, để lại sau lưng bóng ma của sự nghi ngờ đang lớn dần lên từng phút.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!