Nhạc nềnLost_Place6

Chuyến Đi Tìm Sự Sống

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít nhẹ của cánh cửa kính ban công khép lại vang lên trong không gian yên ắng của phòng ngủ tầng hai, kéo theo luồng khí lạnh ẩm của sương sớm Pine Hills tràn vào phòng. Thùy Chi nằm im trên giường, hai mi mắt nhắm nghiền, cố giữ cho nhịp thở thật đều đặn và nông. Dưới lớp chăn lụa mỏng, toàn thân cô căng cứng như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức. Cô không cần mở mắt cũng biết Gia Huy vừa bước vào từ ban công. Mùi hương gỗ tuyết tùng lạnh lẽo trộn lẫn với mùi sương muối ban sớm tỏa ra từ cơ thể gã đang nhích lại gần giường ngủ. Gã vừa kết thúc cuộc gọi mật với bác sĩ tâm thần Ngô Tiến Thành – kẻ đồng lõa đang chuẩn bị mang tập hồ sơ bệnh án khống đến để hợp pháp hóa việc giam lỏng cô dưới danh nghĩa điều trị trầm cảm sau sinh.


Một giây. Hai giây. Ba giây.


Tiếng bước chân đế da mềm của Huy dừng lại ngay cạnh mép giường. Chi cảm nhận được luồng hơi thở ấm nóng của gã cúi xuống sát gương mặt cô. Gã đang quan sát cô, một cách tỉ mỉ và bệnh hoạn, như cách gã vẫn thường phân tích biểu cảm của các nhân chứng trước tòa. Chi áp dụng kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim mà Sư thầy Thích Minh Tâm đã truyền dạy. Cô hít vào sâu bằng mũi trong bốn giây, giữ hơi thở bảy giây, và thở ra từ từ bằng miệng trong tám giây. Sự tập trung tinh thần cực hạn giúp cô hạ nhịp tim từ cơn hoảng loạn một trăm mười nhịp xuống mức bảy mươi nhịp mỗi phút. Cơ mặt cô giãn ra hoàn toàn, không có bất kỳ sự co thắt đột ngột nào ở khóe mắt hay khóe môi.


Sau một phút im lặng tra tấn, Huy khẽ đưa ngón tay thon dài, lạnh ngắt lướt nhẹ qua gò má cô, rồi kéo chăn đắp kín vai cô trước khi thong thả bước ra khỏi phòng. Tiếng chốt cửa từ khẽ tách một tiếng lạnh lùng. Chi mở mắt ra, nhìn đăm đăm lên trần nhà thạch cao trắng xóa.


Cô biết mình không còn thời gian nữa. Nếu cô tiếp tục ở lại căn biệt thự này cho đến khi bác sĩ Thành bước qua cửa, chiếc thòng lọng y tế sẽ siết chặt quanh cổ cô. Gã sẽ ép cô uống những viên thuốc màu vàng ức chế thần kinh liều cao, tước đoạt hoàn toàn sự tỉnh táo của cô, biến cô thành một kẻ điên loạn thực sự trước pháp luật để Huy dễ dàng giành quyền nuôi con trai Bảo Nam. Cô phải rời khỏi đây ngay hôm nay, dù chỉ là vài tiếng đồng hồ, để chuyển giao chiếc thẻ nhớ chứa dữ liệu sao lưu ổ cứng đen cho thám tử Khánh Lâm.


Cơ hội duy nhất của cô lúc này chính là Chuyến đi từ thiện khẩn cấp của Chi do Quỹ từ thiện Ánh Mai tổ chức. Chuyến đi cứu trợ bão lũ miền Trung đã được lên lịch từ tuần trước, và bà Huỳnh Kim Chi – chủ tịch quỹ, người luôn yêu mến sự chân thành của cô – đã gửi thư mời chính thức.


Chi ngồi bật dậy, bước xuống giường. Cổ tay phải bị bầm tím nặng do gã bảo vệ Quốc Thắng bóp chặt chiều qua giờ đã chuyển sang màu tím sẫm, nhói lên từng cơn buốt lạnh khi cô cử động. Cô kéo tay áo lụa xám tro xuống để che giấu vết thương, rồi thong thả đi xuống phòng khách tầng trệt, nơi Gia Huy đang ngồi bên bàn ăn sáng, thong thả dùng dao nĩa cắt lát bánh mì nướng.


"Anh Huy," Chi bước đến bên bàn, giọng cô nhỏ nhẹ, hơi khàn và mang theo vẻ mệt mỏi tự nhiên của một người vợ đang chịu đựng sang chấn tâm lý. Cô không nhìn thẳng vào mắt gã mà hơi cúi đầu, thể hiện sự phục tùng hoàn hảo. "Hôm nay Quỹ Ánh Mai của cô Kim Chi có chuyến xuất phát khẩn cấp đi cứu trợ. Em... em muốn tham gia. Cô Kim Chi đã gọi điện nhắc em từ hôm qua."


Gia Huy ngừng nĩa, gã ngước lên nhìn cô qua cặp kính gọng vàng tri thức. Ánh mắt gã phẳng lặng, không một chút gợn sóng. "Em đang không khỏe, Chi. Bác sĩ Thành nói em cần nghỉ ngơi tuyệt đối tại nhà. Việc chạy ra ngoài lúc này chỉ làm chứng trầm cảm của em tệ hơn thôi."


Chi cắn nhẹ môi, áp dụng quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật' để phản kích tâm lý gã. "Em biết em đang bất ổn, anh Huy. Đêm qua em lại nhìn thấy những ảo giác đáng sợ ngoài vườn... Em sợ nếu cứ ở lỳ trong bốn bức tường này, em sẽ phát điên mất. Em muốn đi làm từ thiện, muốn nhìn thấy ánh mặt trời để đầu óc bớt suy nghĩ bậy bạ. Hơn nữa... cô Kim Chi rất coi trọng sự có mặt của em. Nếu em đột ngột vắng mặt không lý do, các phu nhân trong ban trị sự sẽ bàn tán về gia đình mình. Anh biết miệng lưỡi người đời rồi đấy, họ sẽ nghi ngờ cuộc hôn nhân của chúng ta có vệt nứt."


Từ khóa "thể diện" và "danh tiếng gia đình" lập tức kích hoạt bộ óc tính toán của gã luật sư psychopath. Huy im lặng trong năm giây, gã gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ sồi. Gã hiểu rằng việc giữ Chi ở nhà quá nghiêm ngặt khi chưa có hồ sơ bệnh án chính thức từ bác sĩ Thành có thể gây ra những tin đồn bất lợi từ phía hội phu nhân Pine Hills, đặc biệt là khi bà Huỳnh Kim Chi có tầm ảnh hưởng truyền thông rất lớn. Gã cần duy trì vỏ bọc gia đình hoàn hảo trước khi tung ra đòn chí mạng.


"Được rồi," Huy đẩy đĩa thức ăn sang một bên, nở một nụ cười ấm áp đầy giả tạo. Gã đứng dậy, bước đến vuốt ve mái tóc cô. "Nếu em nghĩ việc đó tốt cho tâm lý của em, anh sẽ không cản. Nhưng em không thể đi một mình trong tình trạng này. Nguyễn Văn Hùng sẽ lái xe đưa em đi. Anh ta sẽ đi cùng em suốt chuyến hành trình để đảm bảo an toàn cho em. Em đồng ý chứ?"


"Em cảm ơn anh, anh Huy," Chi gật đầu, vờ như vô cùng cảm kích trước sự chu đáo của chồng.


Nhưng bên trong, cô biết Nguyễn Văn Hùng không đơn thuần là tài xế, gã chính là chiếc đuôi di động, là cai ngục thứ hai được Huy phái đi để giám sát mọi cử động của cô. Cuộc chạy đua thông tin giữa cô và chiếc đuôi này sẽ quyết định sự sống còn của mẹ con cô.


***


10 giờ sáng. Chiếc Mercedes S-Class màu đen bóng lướt đi êm ái trên đại lộ dẫn ra ngoại thành.


Không khí trong khoang xe ngột ngạt đến mức Chi có cảm giác như mình đang ngồi trong một chiếc quan tài di động. Nguyễn Văn Hùng ngồi ở ghế lái, vóc dáng đậm người của gã bất động như một pho tượng. Gã đeo kính râm tối màu, nhưng qua gương chiếu hậu trung tâm, Chi vẫn cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng, dò xét của gã dán chặt vào từng cử chỉ của cô ở hàng ghế sau. Mỗi lần cô nhúc nhích tay áo lụa hay chạm vào chiếc túi xách cá nhân, ngón tay của Hùng trên vô lăng lại khẽ gõ nhẹ – một phản xạ cảnh giác của kẻ chuyên làm nhiệm vụ bảo an.


Bên cạnh Chi là bà Nhàn – người giúp việc mới dọn vào biệt thự. Bà Nhàn ngồi khép nép, hai tay ôm chặt chiếc túi vải bạt chứa một vài nhu yếu phẩm từ thiện. Gương mặt bà khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của nỗi đau mất con, nhưng đôi mắt bà lại toát lên một ý chí thép lạnh lẽo. Bà chính là đồng minh thực địa duy nhất của Chi trong chuyến đi này.


Dưới đáy túi vải bạt của bà Nhàn, nằm ẩn sâu dưới những gói băng gạc y tế, là Hộp sữa tươi chứa thiết bị truyền dữ liệu. Đó là một hộp sữa tươi hữu cơ loại một lít đã được Chi và bà Nhàn lén chế tạo trong bếp từ sáng sớm. Họ đã cắt khéo léo phần đáy nhựa, giấu chiếc thẻ nhớ MicroSD 64GB chứa 80% dữ liệu sao lưu ổ cứng đen vào trong một khoang rỗng chống nước, rồi dùng keo silicon dán kín lại. Đây chính là Giao thức 'Hộp sữa tươi' – phương thức chuyển giao vật lý duy nhất không để lại bất kỳ dấu vết số nào trên hệ thống định vị GPS của xe gia đình.


"Chị Chi," bà Nhàn khẽ lên tiếng, giọng bà run rẩy vờ như lo lắng cho sức khỏe của phu nhân chủ nhà để qua mặt tài xế Hùng. "Lát nữa ghé qua siêu thị Green Market ở Pine Hills, chúng ta mua thêm vài thùng sữa tươi cho trẻ em ở vùng lũ nhé? Quỹ từ thiện yêu cầu mua loại sữa organic để đảm bảo dinh dưỡng."


Chi đưa tay vuốt nhẹ vạt áo lụa, khẽ liếc nhìn gương chiếu hậu. Cô thấy cơ mặt của tài xế Hùng hơi giãn ra khi nghe đến việc mua sắm nhu yếu phẩm thông thường.


"Được chứ, dì Nhàn. Chúng ta sẽ dừng lại đó mười phút. Em cũng cần mua thêm một ít sữa bột cho Bảo Nam," Chi trả lời, giọng cô bình thản đến lạ lùng.


Cô đã gửi tin nhắn SMS mã hóa từ chiếc điện thoại Nokia cổ giấu dưới nôi Bảo Nam cho thám tử Khánh Lâm trước khi đi. Lâm đã biết tọa độ và thời gian cô xuất hiện tại siêu thị. Green Market Pine Hills – siêu thị organic nằm ở rìa khu đô thị biệt lập – chính là chiến trường quyết định. Kết cấu của siêu thị này với những kệ hàng cao quá đầu người và nhiều lối rẽ khúc khuỷu là địa hình hoàn hảo để tạo ra các điểm mù thị giác tạm thời đối với kẻ theo dõi như Hùng.


***


10 giờ 30 phút sáng. Chiếc Mercedes tấp vào bãi đỗ xe của Siêu thị Green Market Pine Hills.


Nguyễn Văn Hùng nhanh chóng bước xuống xe, vòng qua mở cửa cho Chi với phong thái lịch sự của một tài xế gia đình thượng lưu, nhưng gã không hề lùi lại. Gã đứng sát bên cạnh Chi khi cô bước qua cánh cửa kính tự động của siêu thị.


"Phu nhân, để tôi đẩy xe hàng cho cô," Hùng lên tiếng, giọng gã trầm và không có ngữ điệu. Gã chủ động kéo một chiếc xe đẩy bằng kim loại lớn, đi ngay sát sau lưng Chi và bà Nhàn. Khoảng cách giữa gã và Chi chưa bao giờ vượt quá một mét rưỡi.


Không gian bên trong Green Market mát lạnh, ngập tràn ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED trên trần và mùi thơm dịu của rau củ tươi. Chi thong thả đi dọc theo các gian hàng, vờ như đang tỉ mỉ lựa chọn các loại thực phẩm đóng hộp. Bà Nhàn đi bên cạnh, tay xách chiếc túi vải bạt, mắt âm thầm quan sát các mắt camera giám sát của siêu thị và vị trí các kệ hàng.


Chi lướt nhanh qua dãy kệ đựng sữa bột cho trẻ em, hướng về phía khu vực sữa tươi thanh trùng ở cuối siêu thị. Đây là khu vực có nhiệt độ thấp nhất, các kệ hàng được thiết kế dạng tủ mát âm tường với những cánh cửa kính lớn phản chiếu ánh sáng.


Từ phía góc rẽ của dãy kệ ngũ cốc đối diện, một bóng người mặc đồng phục màu xanh lá của nhân viên siêu thị đang thong thả đẩy một chiếc xe chở các khay hàng hóa rỗng. Người đó đội mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt, nhưng Chi lập tức nhận ra dáng người cao gầy và mệt mỏi của thám tử Khánh Lâm. Cánh tay phải của anh hơi co lại dưới lớp áo đồng phục – vết bỏng từ vụ cháy nhà máy dệt cũ vẫn còn hành hạ anh.


Lâm không nhìn về phía Chi. Anh dừng xe khay hàng sát cạnh tủ mát đựng sữa, bắt đầu thong thả xếp các hộp sữa tươi lên kệ.


Khoảng cách giữa Chi và Lâm lúc này chỉ cách nhau một kệ hàng trưng bày cao hai mét. Nhưng Nguyễn Văn Hùng vẫn đứng ngay sau lưng cô, hai tay vịn chặt vào tay đẩy xe hàng, mắt gã quét liên tục từ Chi sang bà Nhàn, không để lộ bất kỳ một kẽ hở thị giác nào.


Chi đưa tay lấy một hộp sữa tươi trên kệ xuống, vờ xem hạn sử dụng, nhưng thực chất là cô đang đếm ngược thời gian trong đầu.


Đã đến lúc kích hoạt giao thức chuyển giao.


Bà Nhàn thong thả bước lùi lại phía sau Hùng khoảng hai bước, vờ như đang tìm kiếm một nhãn hiệu nước trái cây ở kệ đối diện. Chiếc túi vải bạt trên vai bà khẽ đung đưa. Bà Nhàn hít một hơi thật sâu, đôi mắt bà chợt lóe lên sự kiên định tột cùng của một người mẹ đang đi tìm công lý cho đứa con đã mất tích.


*Rầm! Xoảng!*


Một tiếng động lớn kinh hoàng vang lên từ dãy kệ phía sau lưng Nguyễn Văn Hùng. Bà Nhàn đã cố tình dùng cùi chỏ hất mạnh vào một kim tự tháp xếp bằng các hộp sữa tươi bằng thủy tinh và lon nước ngọt ở góc kệ. Hàng chục chai thủy tinh rơi xuống sàn đá cẩm thạch, vỡ tan tành. Nước sữa trắng xóa và nước ngọt màu sẫm bắn tung tóe khắp nơi, tạo ra một đống hỗn độn cực kỳ ồn ào.


"Ôi trời đất ơi! Tôi xin lỗi! Tôi vô ý quá!" Bà Nhàn hét lên, vờ như hoảng loạn tột độ, bà quỳ sụp xuống sàn, cố gắng dùng tay dọn dẹp các mảnh vỡ thủy tinh.


Theo bản năng nghề nghiệp của một vệ sĩ, Nguyễn Văn Hùng lập tức quay ngoắt người lại phía sau để đánh giá mức độ đe dọa từ tiếng động lớn. Gã buông tay khỏi xe đẩy, tiến lại gần bà Nhàn một bước để ngăn bà không chạm vào các mảnh vỡ sắc nhọn.


*Mười giây vàng ngọc bắt đầu.*


Chi không hề quay đầu lại nhìn đống đổ nát. Khả năng kiểm soát nhịp tim chủ động giúp cô giữ cho đôi bàn tay hoàn toàn phẳng lặng, không run rẩy. Cô nhanh như một tia chớp, thò tay vào chiếc túi vải bạt của bà Nhàn đặt trên xe đẩy, rút chiếc hộp sữa tươi rỗng chứa thẻ nhớ MicroSD ra ngoài.


Cùng lúc đó, Khánh Lâm đẩy chiếc khay giao hàng rỗng sát về phía tủ mát.


Chi bước nhanh một bước sang góc khuất của kệ hàng sữa, cánh tay lụa rộng của cô vung nhẹ, che khuất hoàn toàn thao tác vật lý khỏi mắt camera giám sát phía trên. Cô dứt khoát đặt Hộp sữa tươi chứa thiết bị truyền dữ liệu vào góc khay hàng của Lâm, ngay dưới lớp khăn lau màu xám của anh.


Lâm nhận lấy hộp sữa, ngón tay anh siết chặt lấy lớp vỏ giấy. Anh ngước lên nhìn Chi trong một phần mười giây. Ánh mắt hai người chạm nhau – một ánh mắt chứa đựng sự biết ơn vô hạn của một người mẹ và sự cam kết trung thành của một người bạn thời cấp ba.


"Cảm ơn quý khách đã mua sắm tại Green Market," Lâm lên tiếng bằng giọng khàn khàn giả giọng nhân viên siêu thị, rồi thong thả đẩy chiếc xe khay hàng di chuyển nhanh về phía lối ra dành cho nhân viên.


*Tám giây.*


Chi bước lùi lại vị trí cũ, tay cầm một hộp sữa tươi thông thường trên kệ lên, gương mặt cô hiện rõ vẻ hoảng hốt, lo âu hoàn hảo của một phu nhân yếu đuối trước vụ tai nạn đổ vỡ.


*Chín giây.*


Hùng quay người lại. Ánh mắt sắc lẹm của gã quét qua Chi. Gã thấy cô vẫn đứng nguyên vị trí cũ, tay ôm hộp sữa, người run rẩy nhẹ vì sợ hãi tiếng động lớn.


"Phu nhân, cô không sao chứ?" Hùng bước lại gần, giọng gã có chút nghi ngờ khi nhận thấy xe đẩy hàng đã bị dịch chuyển nhẹ khoảng mười centimet.


"Tôi... tôi không sao, Hùng. Dì Nhàn vô ý quá, làm vỡ hết đồ của siêu thị rồi. Anh xem giúp tôi xem dì ấy có bị thương không?" Chi nói, giọng cô nghẹn lại, cô đưa tay lên vuốt ngực để điều hòa nhịp thở giả lập sự hoảng sợ.


Hùng liếc nhìn bà Nhàn đang được nhân viên siêu thị đỡ dậy dưới sàn đầy sữa và mảnh vỡ. Trực giác của một kẻ chuyên nghiệp mách bảo gã rằng có điều gì đó không bình thường trong vụ tai nạn quá đỗi thuận tiện này. Gã không tiến lại giúp bà Nhàn mà quay đầu quét mắt khắp không gian siêu thị.


Cách đó mười mét, bóng dáng của "nhân viên siêu thị" (Khánh Lâm) đang đẩy chiếc xe khay hàng đi qua dãy kệ hóa mỹ phẩm hướng về phía cửa ra vào tự động. Bước chân của Lâm hơi vội vã, và bả vai phải của anh co rúm lại một cách bất thường dưới lớp áo xanh.


Hùng khựng lại. Gã nhận ra người nhân viên này không hề quay lại nhìn vụ đổ vỡ lớn ở phía sau – một phản ứng hoàn toàn phi lý đối với một nhân viên siêu thị thông thường. Hơn nữa, gã phát hiện ra vệt băng gạc y tế màu trắng lấp ló dưới cổ tay áo của Lâm.


Sự nghi ngờ bùng phát trong mắt gã tài xế tàn nhẫn.


"Đứng lại đó, phu nhân. Đừng di chuyển," Hùng gằn giọng ra lệnh cho Chi, gã buông chiếc xe đẩy hàng ra và sải bước dứt khoát, nhanh chóng đuổi theo hướng đi của Khánh Lâm.


Chi bóp chặt hộp sữa tươi trên tay, vỏ hộp giấy móp méo dưới lực bóp của cô. Toàn bộ huyết quản trong người cô như đông cứng lại.


*Lâm! Chạy đi!*


Cô hét lên trong tâm trí nhưng không thể phát ra tiếng động. Nếu cô hét lên, vỏ bọc của cô sẽ nát vụn ngay tại đây.


Khánh Lâm đã đi đến sát cánh cửa kính tự động dẫn ra bãi đỗ xe phía ngoài. Ánh nắng rực rỡ của buổi trưa chiếu qua lớp kính, hắt lên bóng dáng cao gầy của anh. Anh chỉ còn cách sự tự do đúng một bước chân.


Nhưng Nguyễn Văn Hùng di chuyển quá nhanh. Gã sải những bước dài như một con thú săn mồi đang dồn đuổi con mồi vào góc chết. Khoảng cách giữa gã và Lâm thu hẹp từ mười mét xuống còn năm mét, rồi ba mét.


Ngay khi Lâm vừa đặt chân lên tấm thảm cảm ứng của cửa xoay tự động, một bàn tay to bản, bọc trong chiếc găng tay da đen thô ráp của Nguyễn Văn Hùng đột ngột vươn ra từ phía sau, siết chặt lấy bả vai phải đang bị thương của anh.


Lực bóp cực mạnh khiến Lâm khựng lại, toàn thân anh run lên vì cơn đau buốt thấu xương từ vết bỏng chưa lành dưới lớp áo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!