Vết Nứt Trên Chiếc Ghế Da
Căn biệt thự Pine Hills 09 luôn khoác lên mình một vẻ tĩnh lặng đến mức vô trùng. Nằm biệt lập trên đỉnh đồi sương mù của khu đô thị dành riêng cho giới siêu giàu, ngôi nhà ba tầng bằng kính và đá cẩm thạch trắng này trông giống như một chiếc hộp trưng bày xa xỉ hơn là một tổ ấm. Mọi thứ ở đây, từ những bức tường lụa màu kem xám, những tác phẩm điêu khắc tối giản đặt ở góc hành lang, cho đến mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng phát ra từ hệ thống khuếch tán thông minh, đều được sắp đặt một cách hoàn hảo dưới bàn tay của Tạ Gia Huy.
Thùy Chi ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế sofa da Ý màu xám tro ở phòng khách. Ở tuổi ba mươi, sau một năm sinh con, cô vẫn giữ được vóc dáng thanh mảnh và nét quý phái dịu dàng của một cựu sinh viên ngành tâm lý học hành vi. Nhưng dưới lớp áo lụa nhã nhặn kia là một cơ thể mệt mỏi và một tinh thần luôn căng ra như dây đàn. Bố đẻ cô ở quê đang phải duy trì sự sống bằng những ca chạy thận nhân tạo đắt đỏ tại bệnh viện quốc tế, em trai cô vừa được Huy đứng ra bảo lãnh một khoản nợ cờ bạc khổng lồ và xin việc vào một công ty con. Toàn bộ gia đình cô đang sống dựa vào dòng tiền chu cấp của con rể. Sự hào phóng vô giới hạn của Gia Huy giống như một chiếc xiềng xích bằng vàng, khóa chặt cô vào vị thế của một người vợ ngoan ngoãn, biết ơn và phục tùng tuyệt đối.
Tiếng thở đều đặn của bé Bảo Nam phát ra từ chiếc nôi gỗ đặt cạnh bàn trà là âm thanh duy nhất kéo Chi về với thực tại. Cô cúi xuống nhìn con, đứa trẻ một tuổi bụ bẫm với đôi mắt đen láy giống mẹ, đang ôm chặt con gấu bông cũ sứt một bên mắt. Bảo Nam là nguồn sống, là lý do duy nhất giúp cô chịu đựng được bầu không khí ngột ngạt trong căn biệt thự này.
Chi lấy lọ kem dưỡng ẩm từ bàn trà, nhẹ nhàng thoa lên mu bàn tay. Lớp kem trơn láng khiến chiếc nhẫn cưới kim cương hai carat—món quà kỷ niệm ngày cưới mà Gia Huy tự tay đeo vào tay cô—bất ngờ tuột khỏi ngón áp út. Chiếc nhẫn rơi xuống mặt nệm da, nảy nhẹ rồi lăn thẳng vào khe hở sâu hoắm giữa phần đệm ngồi và lưng tựa của chiếc ghế sofa.
Chi khẽ thở dài. Cô quỳ xuống sàn thảm lông cừu, luồn những ngón tay thanh mảnh vào sâu trong khe ghế tối tăm. Lớp da Ý cao cấp bóp chặt lấy cổ tay cô, mang lại một cảm giác lạnh lẽo và chật hẹp. Ngón tay cô lướt qua lớp bụi mịn, những mẩu vụn bánh quy nhỏ của Bảo Nam, rồi chạm vào một vật thể bằng kim loại cứng, lạnh ngắt và sắc nhọn.
Cô kẹp chặt vật thể đó cùng chiếc nhẫn cưới rồi từ từ rút tay ra ngoài ánh sáng.
Trên lòng bàn tay mảnh mai của Chi, bên cạnh chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, là một chiếc chìa khóa cơ bằng đồng thau nặng trịch. Nó có kích thước nhỏ, phần răng cưa được cắt gọt tinh xảo và điều đặc biệt nhất là một vết xước chéo hình chữ V ngược nằm ngay sát phần chuôi chìa.
Trí nhớ thị giác của Chi hoạt động như một cuốn băng ghi hình độ phân giải cao. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng cô. Vết xước hình chữ V ngược kia... cô đã nhìn thấy nó ở đâu đó rồi. Đúng thế, đó là vết xước trên ổ khóa cơ phụ nằm khuất phía dưới bảng cảm biến vân tay của phòng làm việc của Gia Huy trên tầng ba—căn phòng duy nhất trong biệt thự luôn khóa kín và được mệnh danh là vùng cấm đối với tất cả mọi người, kể cả cô.
Gia Huy là một luật sư bào chữa danh tiếng, một kẻ bị ám ảnh bởi sự hoàn hảo và bảo mật đến mức cực đoan. Gã chưa bao giờ để mất chìa khóa, và mọi vật dụng trong nhà đều được gã quản lý chính xác đến từng milimet. Chi nhớ lại tuần trước, sau một đêm đi tiếp khách về muộn, Huy xuất hiện với vẻ ngoài uncharacteristically disheveled, nồng nặc mùi rượu ngoại pha lẫn một mùi kim loại lạ lùng mà cô không thể gọi tên. Gã đã ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế sofa này rất lâu trước khi lên phòng tắm. Chiếc chìa khóa này chắc chắn đã rơi ra từ túi quần gã vào đêm hôm đó.
Một sự tò mò pha lẫn nỗi bất an dâng lên trong lòng Chi. Tại sao một kẻ luôn tin tưởng tuyệt đối vào công nghệ khóa sinh trắc học như Huy lại phải làm một chiếc chìa khóa cơ dự phòng và luôn mang theo bên mình? Cánh cửa phòng làm việc tầng ba ẩn chứa bí mật gì mà gã phải bảo vệ nghiêm ngặt đến thế?
Chi định đặt chiếc chìa khóa lên bàn trà để trả lại cho chồng khi gã về nhà. Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào mặt kính, trực giác nhạy bén của một người từng học tâm lý học hành vi đã giữ cô lại. Nếu cô trả lại, Huy sẽ biết chiếc chìa khóa từng bị rơi ở đây. Gã sẽ lập tức thay toàn bộ ổ khóa mới, và quan trọng hơn, sự nghi ngờ bệnh lý của gã đối với cô sẽ được kích hoạt. Gã sẽ tự hỏi: Cô đã kịp nhìn thấy nó chưa? Cô đã nghĩ gì?
Chi siết chặt chiếc chìa khóa cơ trong lòng bàn tay. Kim loại sắc nhọn đâm vào da thịt cô đau nhói, nhưng sự đau đớn đó giúp cô tỉnh táo. Cô quyết định giữ lại chiếc chìa khóa, âm thầm giấu nó vào trong ngăn kép bí mật của hộp phấn trang điểm đặt dưới đáy túi xách cá nhân.
Cạch.
Tiếng khóa từ của cửa chính khẽ vang lên, cắt đứt khoảng không gian yên lặng. Tiếng động cơ học khô khốc của hệ thống cửa thông minh tự động rút chốt khóa, nối tiếp bằng giọng nói tổng hợp dịu dàng của trợ lý ảo: "Chào mừng chủ nhân Gia Huy đã về nhà."
Chi giật mình. Nhịp tim cô đột ngột tăng vọt lên hơn một trăm nhịp mỗi phút. Cô nhanh chóng đứng dậy, chỉnh lại tà áo lụa phẳng phiu, cố gắng điều hòa hơi thở theo kỹ thuật thở sâu bốn thì mà cô vẫn luyện tập mỗi ngày để giữ bình tĩnh.
Tạ Gia Huy bước vào phòng khách. Ở tuổi ba mươi lăm, gã là hiện thân của sự thành đạt và lịch lãm: mái tóc đen chải ngược gọn gàng không một sợi lệch góc, bộ vest xám may đo cao cấp ôm sát bờ vai rộng, đôi kính gọng vàng tri thức che giấu một ánh mắt sâu thẳm, lạnh lùng và không bao giờ dao động. Gã mang theo mùi nước hoa hương gỗ tuyết tùng đắt tiền, một mùi hương ấm áp nhưng luôn mang lại cho Chi cảm giác về một phòng phẫu thuật vô trùng.
"Em yêu, anh về rồi," Huy lên tiếng, giọng nói trầm ấm và vang vọng đầy từ tính. Gã tháo chiếc đồng hồ Garmin Fenix trên cổ tay đặt lên kệ tủ ở sảnh, ánh mắt gã lướt qua phòng khách một lượt trước khi dừng lại ở vị trí Chi đang đứng cạnh chiếc ghế sofa da Ý.
Chi cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực. Ánh mắt của Huy không phải là cái nhìn ấm áp của một người chồng sau ngày làm việc mệt mỏi, mà là ánh mắt quét của một camera an ninh có độ phân giải cao—nó đang phân tích tư thế đứng hơi lệch của cô, lòng bàn tay đang siết chặt ẩn sau tà áo lụa, và vệt mồ hôi mỏng vừa xuất hiện trên trán cô.
"Anh về sớm hơn dự kiến," Chi nở một nụ cười nhẹ nhàng, cố gắng giữ cho các cơ mặt thư giãn hoàn toàn theo đúng quy tắc kiểm soát biểu cảm. Cô bước lại gần gã, vờ như muốn đón lấy chiếc cặp da công sở.
"Hôm nay tòa án tranh tụng kết thúc sớm," Huy nói, gã không đưa cặp cho cô mà tự tay đặt nó lên bàn trà. Gã tiến lại gần Chi, khoảng cách thu hẹp khiến cô ngửi rõ mùi xì-gà nồng nặc bám trên ve áo gã. "Em đang dọn dẹp nhà cửa à? Anh thấy em đứng cạnh sofa lâu hơn bình thường."
Câu hỏi nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một cái bẫy dò xét cực kỳ tinh vi. Huy luôn ghi nhớ lịch trình và thói quen của cô; gã biết cô hiếm khi tự tay dọn dẹp sofa vào khung giờ này vì đó là lúc Bảo Nam thường quấy khóc.
Chi áp dụng ngay quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật'. Cô hơi cúi đầu, để lộ vẻ bối rối tự nhiên của một người vợ vừa làm hỏng đồ vật đắt tiền: "Em vừa thoa kem dưỡng tay thì làm rơi chiếc nhẫn cưới xuống khe ghế. Nhẫn trơn quá, em phải cúi xuống tìm mãi mới thấy."
Cô xòe bàn tay trái ra, để lộ chiếc nhẫn cưới kim cương nằm yên trên lòng bàn tay, nhưng bàn tay phải vẫn giấu kín sau lớp vải lụa của tà áo, nơi chiếc chìa khóa cơ đang được kẹp chặt giữa các ngón tay ẩm ướt mồ hôi.
Huy nhìn xuống lòng bàn tay cô. Ánh mắt gã dừng lại ở chiếc nhẫn cưới trong ba giây—một khoảng thời gian đủ dài để Chi cảm thấy máu trong huyết quản mình như đông cứng lại. Gã khẽ nhíu mày, một vi biểu cảm cực nhỏ ở khóe mắt trái biểu thị sự nghi ngờ chưa được giải tỏa hoàn toàn.
"Ồ, ra là vậy," Huy khẽ cười, gã nhặt chiếc nhẫn cưới từ tay cô, ngón tay gã lạnh ngắt chạm vào làn da ấm nóng của Chi khiến cô khẽ rùng mình. Gã thong thả đeo chiếc nhẫn trở lại ngón áp út của cô, siết nhẹ như một lời nhắc nhở về quyền sở hữu. "Em nên cẩn thận hơn. Chiếc nhẫn này là duy nhất, nếu mất đi sẽ rất khó tìm lại thứ tương tự."
"Em biết rồi, lần sau em sẽ chú ý hơn," Chi nói, giọng cô hơi ngập ngừng đúng mực của một người vợ biết lỗi.
Nhưng Huy chưa dừng lại ở đó. Gã bước qua cô, tiến sát lại chiếc ghế sofa da Ý. Gã cúi xuống, đưa bàn tay to lớn của mình luồn vào đúng khe hở nơi Chi vừa tìm nhẫn. Hành động của gã chậm rãi, từng ngón tay miết mạnh dọc theo đường chỉ khâu của lớp da như thể gã đang tìm kiếm một thứ gì đó khác không phải là chiếc nhẫn.
Chi nín thở. Lòng bàn tay phải của cô siết chặt chiếc chìa khóa cơ đến mức các cạnh kim loại sắc nhọn cắt vào da thịt, rỉ ra một vệt máu mỏng. Cô phải dồn toàn bộ ý chí để giữ cho cơ mặt không bị co giật, mắt dán chặt vào bóng lưng của chồng.
"Khe ghế này khá sâu," Huy vừa nói vừa rút tay ra. Gã quay lại nhìn cô, đôi mắt sau gọng kính vàng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. "Lần sau cứ để bà Tám hoặc người giúp việc dọn dẹp. Em vừa sinh xong, không nên vận động cúi gập người nhiều, không tốt cho cột sống đâu."
"Em chỉ tiện tay thôi mà," Chi khẽ cười mệt mỏi, vờ ôm lấy đầu để hợp thức hóa sự suy nhược thần kinh giả lập. "Dạo này em hay quên và chóng mặt quá. Chắc là do chứng trầm cảm sau sinh vẫn chưa dứt."
Gia Huy tiến lại gần cô thêm một bước. Gã đưa bàn tay lạnh ngắt lên vuốt ve mái tóc đen dài của cô, rồi ngón tay gã trượt xuống, nhẹ nhàng đặt lên động mạch cổ của Chi dưới cái cớ vén tóc. Chi hiểu ngay hành động này: gã đang dùng xúc giác để đo nhịp tim của cô.
Nhịp tim của Chi lúc này đang đập liên hồi do sự căng thẳng tột độ. Cô không thể che giấu được phản ứng sinh lý tự nhiên này trước một kẻ psychopath nhạy cảm như Huy.
"Tim em đập nhanh quá, Chi," Huy nói, giọng gã trầm xuống, mang theo một sự đe dọa vô hình. Đôi mắt gã dán chặt vào đồng tử của cô để tìm kiếm dấu hiệu giãn nở của sự sợ hãi.
Chi lập tức sử dụng phản xạ ứng biến: "Anh về đột ngột làm em giật mình đấy. Với lại... dạo này cứ nghĩ đến việc bố ở quê phải chạy thận là em lại lo lắng đến mức tim đập loạn lên."
Câu trả lời kết hợp giữa sự thật về bệnh tình của bố đẻ và cảm xúc lo âu hợp pháp đã giúp Chi giải tỏa được cái bẫy đo nhịp tim của Huy. Gã khẽ thở dài, buông tay khỏi cổ cô, biểu cảm gương mặt gã dịu lại thành vẻ ấm áp giả tạo thường thấy.
"Đừng lo lắng quá, anh đã thanh toán toàn bộ chi phí chạy thận cho bố em trong ba tháng tới rồi. Em chỉ cần ở nhà chăm sóc Bảo Nam thật tốt thôi," Huy vuốt nhẹ má cô, giọng nói đầy tính bao bọc nhưng thực chất là một lời nhắc nhở về món nợ ân nghĩa.
"Em cảm ơn anh," Chi cúi đầu, nuốt ngược sự khinh bỉ và ghê tởm vào trong lòng.
Huy quay người bước lên cầu thang hướng về phía phòng làm việc tầng ba. Tiếng bước chân dứt khoát của gã trên bậc gỗ sồi vang lên đều đặn rồi xa dần. Chi đứng im lặng giữa phòng khách sang trọng, lòng bàn tay phải rỉ máu khẽ nới lỏng. Cô mở tay ra, nhìn chiếc chìa khóa cơ bằng đồng thau dính vệt máu đỏ tươi của chính mình.
Vết nứt trên chiếc ghế da Ý đã hé mở chiếc chìa khóa dẫn vào căn hầm bí mật của chồng cô. Cuộc hôn nhân hoàn hảo suốt năm năm qua thực chất chỉ là một nhà tù kính vô hình, và từ giây phút này, Thùy Chi biết cô đã bước vào một hành trình không thể quay đầu—một cuộc chiến sinh tử một mất một còn để bảo vệ con trai và vạch trần bộ mặt thật của ác quỷ dưới danh nghĩa người chồng hoàn hảo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!