Búa Rìu Dư Luận Bất Hiếu
Ánh sáng đỏ từ chiếc máy đo nhịp tim trong phòng hồi sức cấp cứu của Bệnh viện Phục hồi Chức năng Quận 3 nhấp nháy liên hồi, hắt lên ô cửa kính một thứ sắc màu ma mị, lạnh lẽo. Nguyễn Gia Huy đứng tựa lưng vào bức tường hành lang loang lổ vết ẩm mốc, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào luồng sáng ấy. Dưới dải băng gạc đỏ quấn chặt quanh cổ họng, cảm giác bỏng rát như có hàng vạn mảnh thủy tinh găm vào niêm mạc lại nhói lên theo từng nhịp đập. Sợi dây chuyền bạc khắc hình Phượng Hoàng của người mẹ quá cố Trần Thị Xuân trễ nải trước ngực, kim loại lạnh ngắt chạm vào da thịt anh, nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa tội lỗi đang thiêu rụi tâm can người kép hát trẻ.
Anh đã thắng vòng loại trực tiếp đầu tiên. Tiếng hát hơi vạn cổ của anh đã bay cao dưới ánh đèn neon rực rỡ của trường quay Quận 7. Nhưng cái giá của sự thăng hoa ấy là gì? Là nhịp tim của người cha già Nguyễn Lâm Giang đổ gục ngay trên giường bệnh, là những vết nứt huyết quản li ti đang rỉ máu dưới lớp gạc đỏ trên cổ anh. Khế ước máu của dòng họ Nguyễn không phải là một câu chuyện tâm linh mơ hồ để dọa trẻ con, nó là một lưỡi hái vật lý tàn khốc, rút cạn sinh khí của người cha để nuôi dưỡng tiếng hát của đứa con trai.
“Gia Huy... anh về nghỉ ngơi chút đi. Cứ thế này thì thanh quản của anh sẽ hỏng mất.”
Lê Mỹ Uyên bước đến bên cạnh anh, tà áo bà ba màu nâu sồng vẫn còn vương chút hơi ẩm của cơn bão đêm qua. Đôi mắt cô đào phụ sưng húp, đỏ hoe vì khóc, nhưng bàn tay cô khi chạm vào bả vai Huy vẫn tràn ngập sự dịu dàng, ấm áp. Trên tay cô, bọc giấy báo cũ kỹ chứa hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi – kỷ vật duy nhất cha tặng anh năm mười tuổi – được ôm chặt trước ngực như một báu vật tàn khuyết.
Huy khẽ lắc đầu. Anh không thể nói, mỗi lần mấp máy môi là một cơn ho khan chực chờ rách toác huyết quản cổ họng. Anh chỉ có thể dùng ánh mắt kiên định nhưng đầy u uất để trả lời cô. Anh muốn ở đây, canh giữ hơi thở yếu ớt của cha, canh giữ cái sinh mạng mà anh đang gián tiếp cướp đoạt từng ngày.
Nhưng thế gian này không cho phép anh được yên bình để dằn vặt.
Sáng sớm hôm sau, khi ánh mặt trời ẩm ướt của Sài Gòn sau bão bắt đầu hắt xuống dòng kênh Nhiêu Lộc, Huy buộc phải quay trở lại Nhà hát cải lương Hưng Cổ để thu dọn những tàn dư sau trận bão. Khi bước đến đầu con hẻm dẫn vào rạp, bước chân anh đột ngột khựng lại.
Mùi hôi thối đặc trưng của dòng kênh đen ngập rác rưởi bốc lên, quyện lẫn với một thứ mùi nồng nặc, tanh tưởi khác. Trước cổng nhà hát Hưng Cổ, một đám đông hiếu kỳ đang tụ tập, chỉ trỏ và thì thầm bàn tán. Bức tường gạch rêu phong trăm tuổi của rạp hát – nơi từng treo những tấm áp phích lộng lẫy thời hoàng kim – giờ đây bị bôi bẩn xóa sạch bởi những vệt sơn đỏ lòm rỉ xuống như máu.
“Đứa con bất hiếu!”, “Kẻ bán cha cầu vinh!”, “Trục xuất gánh hát bẩn thỉu khỏi Sài Gòn!”
Những dòng chữ nguệch ngoạc bằng sơn xịt đỏ rực đập thẳng vào mắt Huy. Dưới chân cửa gỗ cổ kính của rạp, rác rưởi, trứng thối và những túi chất thải bốc mùi hôi thối bị ném vương vãi, nhớp nhúa. Trái tim Huy thắt lại, mười đầu ngón tay rách da rớm máu của anh siết chặt lấy bọc giấy báo chứa thanh kiếm gỗ gãy đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Danh dự của dòng họ, thánh đường nghệ thuật mà cha anh đã dùng cả đời để bảo vệ, giờ đây bị chà đạp một cách thô bạo dưới búa rìu của dư luận.
“Huy! Vào đây mau, đừng đứng ngoài đó!”
Hoàng Nam lao ra từ cánh cửa ngách, mái tóc xoăn xù xì rối bù, gương mặt phờ phạc vì thức trắng đêm. Cậu kéo tuột Huy vào bên trong rạp hát tối tăm, vội vàng đóng sầm cửa lại để ngăn những ánh mắt phán xét, tò mò từ phía ngoài đường lộ. Không khí bên trong rạp lạnh lẽo, nghi ngút khói hương từ bàn thờ Tổ nghiệp nhỏ bé vẫn đang tỏa ra một cách u uất.
Nam đặt chiếc laptop cũ lên mặt hòm đạo cụ bám đầy bụi bặm, tay run rẩy mở một trang báo mạng đang chễm chệ trên top thịnh hành.
“Tụi nó ra tay rồi Huy ơi. Gã nhà báo lá cải Nguyễn Minh Trí... hắn đã nhận tiền của Lê Sỹ Hoàng và tập đoàn Thịnh Phát để phát động chiến dịch truyền thông bẩn nhắm vào cậu.”
Huy nhìn vào màn hình dải sáng xanh của máy tính. Đập vào mắt anh là tiêu đề bài viết giật gân, tàn nhẫn: *“Kẻ Bán Cha Cầu Vinh: Thí Sinh Vương Miện Ánh Sáng Nguyễn Gia Huy Dùng Bệnh Tật Của Cha Già Bại Liệt Để Làm Chiêu Trò Câu Vote.”*
Ngay bên dưới tiêu đề là một bức ảnh chụp trộm góc nghiêng. Trong ảnh, ông Nguyễn Lâm Giang nằm cô độc trên giường bệnh của phòng hồi sức cấp cứu, gương mặt nhợt nhạt, cắm đầy những ống truyền dịch và máy thở y tế vô cảm. Bài báo xuyên tạc một cách tinh vi, cáo buộc Gia Huy là kẻ bạt hiếu, bỏ mặc cha già bại liệt trong bệnh viện nghèo để chạy theo ánh đèn neon rực rỡ của showbiz, cố tình dàn dựng cảnh cha nhập viện ngay trước đêm thi để trục lợi từ lòng thương hại và tiền quyên góp của khán giả đại chúng.
“Tớ đã cố gắng đăng tải đoạn video gốc tớ quay lén hôm trước,” Hoàng Nam đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói đầy bất lực và phẫn nộ. “Cái video quay cảnh cậu thức trắng đêm lau mồ hôi, bón từng muỗng cháo cho chú Giang tại bệnh viện Quận 3 ấy! Tớ muốn chứng minh cho tụi nó thấy cậu chăm sóc cha chu đáo thế nào. Nhưng đ*o hiểu sao thuật toán của tụi nhà đài bóp tương tác thảm hại! Lượt xem bị kẹt cứng ở con số không tròn trĩnh. Tụi PR Ngôi Sao Mới của Sỹ Hoàng đã dùng hàng ngàn tài khoản clone để đồng loạt báo cáo video của tớ là 'vi phạm quyền riêng tư của bệnh nhân'. Tụi nó khóa mõm chúng ta trên không gian mạng rồi!”
Huy lướt mắt nhìn xuống phần bình luận dưới bài viết. Làn sóng tẩy chay Gia Huy bất hiếu bùng nổ dữ dội như một dòng thác lũ kỹ thuật số dơ bẩn. Hàng vạn bình luận chửi rủa, mạt sát không tiếc lời từ những cư dân mạng dễ bị dắt mũi:
*“Loại súc sinh bạt hiếu! Cha nằm chờ chết mà nó vẫn đứng trên sân khấu hát hò được.”*
*“Tẩy chay thằng này đi! Ban tổ chức Vương Miện Ánh Sáng mà không trục xuất nó thì chúng tôi sẽ tẩy chay cả chương trình!”*
*“Nhìn cái rạp hát Hưng Cổ của nhà nó kìa, bẩn thỉu rách nát y như nhân cách của nó vậy.”*
Đọc từng dòng chữ như những nhát dao đâm vào lồng ngực, Huy cảm thấy cổ họng mình nghẹn ứ. Anh cố lấy hơi đan điền sâu để kiềm chế cơn giận, nhưng áp lực lồng ngực tăng cao đột ngột khiến vết nứt huyết quản dưới dải băng gạc đỏ nhói lên đau đớn. Anh ho khan một tiếng, một vệt máu tươi nhỏ lại rỉ ra nơi khóe môi, thấm vào lớp gạc đỏ một vệt sẫm màu.
“Huy! Đừng kích động, cậu phải dưỡng giọng!” Nam vội vàng can ngăn, đưa cho Huy cốc nước ấm nhưng anh đẩy ra.
*Bíp bíp!*
Tiếng còi xe sang trọng vang lên từ phía ngoài hẻm, cắt ngang bầu không khí ngột ngạt bên trong rạp. Một chiếc Mercedes đen bóng, phẳng phiu đậu trước cổng rạp Hưng Cổ nhớp nhúa rác rưởi. Hai người đàn ông trung niên mặc vest đen lịch lãm bước xuống xe, tay cầm cặp tài liệu da bóng loáng. Họ là đại diện pháp lý của Ban tổ chức show Vương Miện Ánh Sáng, hành động dưới sự chỉ đạo trực tiếp của đạo diễn Trần Khánh Nam và giám đốc âm nhạc Lâm Vĩnh Khang.
Họ bước vào rạp hát, bước đi cẩn trọng để tránh những vũng nước dột nát trên sàn gỗ, ánh mắt nhìn quanh đầy vẻ khinh miệt và ghê tởm trước sự nghèo nàn của thánh đường cải lương.
“Cậu Nguyễn Gia Huy,” người đàn ông đi đầu lên tiếng, giọng nói lạnh lùng, mang tính giao dịch hành chính cứng nhắc. “Scandal đạo đức bạt hiếu của cậu đang gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến rating và hình ảnh thương hiệu của cuộc thi. Nhà tài trợ lớn của chúng tôi – tập đoàn bất động sản Thịnh Phát – cực kỳ không hài lòng với việc một thí sinh mang đầy vết nhơ đạo đức tiếp tục đứng trên sân khấu trực tiếp.”
Huy im lặng đứng đó, khoác chiếc áo bomber thêu họa tiết rồng phượng rách vai, đôi mắt sắc lẹm của kép chính nhìn thẳng vào kẻ đối diện không một chút sợ hãi hay dao động. Sự câm lặng của anh lúc này không phải là sự hèn nhát, mà là sự kiêu hãnh của một nghệ sĩ chân chính trước những chiêu trò bẩn thỉu.
Người đàn ông đặt một bản phụ lục hợp đồng dày cộp lên bàn máy tính của Hoàng Nam, đẩy cây bút máy mạ vàng về phía Huy:
“Theo điều khoản đạo đức trong hợp đồng thí sinh đã ký, chúng tôi hoàn toàn có quyền trục xuất cậu ngay lập tức và khởi kiện yêu cầu đền bù thiệt hại hai tỷ đồng cho nhà đài. Tuy nhiên, ban tổ chức và tập đoàn Thịnh Phát muốn mở cho cậu một con đường sống.”
Huy khẽ nhướng mày, ánh mắt lộ rõ vẻ nghi ngờ.
“Ký vào bản cam kết nhượng quyền này,” người đàn ông chỉ vào trang cuối của tài liệu. “Cậu phải chuyển nhượng toàn bộ bản quyền vĩnh viễn các vở cải lương cổ tích quý hiếm của soạn giả Nguyễn Lâm Giang, đặc biệt là vở diễn huyền thoại 'Phụng Hoàng Sanh', cho công ty con của tập đoàn Thịnh Phát. Đổi lại, chúng tôi sẽ sử dụng hệ thống truyền thông của Công ty PR Ngôi Sao Mới để đính chính thông tin, tẩy trắng hình ảnh bạt hiếu cho cậu, đồng thời bảo đảm cho cậu một suất đặc cách bước thẳng vào vòng bán kết mà không cần lo lắng về lượng vote.”
“Đ*o có chuyện đó đâu!” Hoàng Nam gào lên, lao đến chắn trước mặt Huy. “Các người muốn cướp đoạt trắng trợn di sản cả đời của chú Giang sao? Vở 'Phụng Hoàng Sanh' là linh hồn của gánh Hưng Cổ này! Các người cấu kết với Thịnh Phát để ép Huy vào đường cùng!”
“Cậu Hoàng Nam, cậu nên nhớ mình đang bị tình nghi liên quan đến vụ đột nhập phòng lưu trữ thuế đất,” người đàn ông kia lạnh lùng đe dọa, khiến Nam khựng lại trong giận dữ. Hắn quay sang nhìn Huy, giọng nói đầy sự cám dỗ tàn nhẫn:
“Cậu Gia Huy, cậu hãy suy nghĩ cho kỹ. Nếu không ký, cậu sẽ bị loại khỏi cuộc thi ngay lập tức trong nhục nhã. Không có tiền thưởng tuần, bệnh viện sẽ cắt thiết bị thở của cha cậu vào ngày mai do nợ viện phí. Nhà hát Hưng Cổ này cũng sẽ bị cưỡng chế dỡ bỏ vĩnh viễn. Ký tên đi, cậu vừa có tiền cứu cha, vừa giữ được danh tiếng thần tượng.”
Huy nhìn bản hợp đồng trắng trợn trên bàn.
*Họ muốn dùng sinh mạng của cha để ép mình bán đi linh hồn của dòng họ. Nếu mình ký, nhà hát Hưng Cổ sẽ tồn tại như một cái xác không hồn, các vở diễn của cha sẽ bị biến thành những sản phẩm Pop thị trường rẻ rúng, lố lăng để phục vụ cho giới tài phiệt Thịnh Phát.*
Ký ức về người mẹ quá cố Trần Thị Xuân tự sát hiến tế mười năm trước nhói lên trong tâm trí Huy. Mẹ đã chết để bảo vệ tiếng hát của cha, cha đã bại liệt để giữ lại cái rạp hát này. Anh không thể là kẻ phản bội, bán đứng di sản xương máu của gia tộc để đổi lấy sự tẩy trắng giả tạo từ truyền thông bẩn.
Huy chậm rãi bước lên một bước. Anh không cầm cây bút máy mạ vàng của gã đại diện. Bàn tay gầy guộc của anh trace nhẹ lên bọc giấy báo chứa thanh kiếm gỗ đào gãy đôi giắt sau lưng quần, khơi dậy niềm kiêu hãnh nghệ thuật gia truyền đang rực cháy trong huyết quản.
Anh lấy từ trong túi áo ra chiếc bút bi mực đỏ rẻ tiền của mình. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của hai gã vest đen, Huy cầm bút, dùng một lực cực mạnh vạch một đường gạch chéo đỏ rực, sắc lẹm xé toạc trang ký tên của bản hợp đồng nhượng quyền. Đường mực đỏ rực như một vết chém dứt khoát, cắt đứt mọi sự thương lượng dơ bẩn.
Anh đẩy bản hợp đồng rách nát về phía kẻ đối diện, đôi mắt sáng quắc đầy uy quyền của một vị tướng tuồng cổ nhìn thẳng vào mắt hắn. Không một lời nói, nhưng thần thái quyết tuyệt của anh đã phát ra một tuyên ngôn đanh thép: *Cải lương Hưng Cổ có thể chết trong tàn tro, nhưng không bao giờ quỳ gối bán mình cho tư bản bẩn thỉu.*
Gã đại diện pháp lý tái mặt vì giận dữ. Hắn giật phăng bản hợp đồng bị rách, run rẩy nhét vào cặp da:
“Được... Được lắm! Một kép hát rách rưới bướng bỉnh. Cậu hãy tự đi mà gánh chịu hậu quả. Hãy xem đêm nay cậu sống sót thế nào trước làn sóng phẫn nộ của khán giả cả nước!”
Họ quay lưng bước đi, tiếng giày da nện cộc cộc trên sàn gỗ rạp hát vang lên đầy hằn học rồi vụt tắt sau tiếng đóng cửa Mercedes dứt khoát.
Trong rạp hát chỉ còn lại Huy và Nam dưới ánh sáng yếu ớt của bàn thờ Tổ. Hoàng Nam nhìn bảng xếp hạng trực tuyến của show Vương Miện Ánh Sáng trên điện thoại, gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu:
“Huy ơi... Lượng vote của cậu... Tụi nó đã mở cổng bình chọn cho đêm thi tới. Điểm số của cậu đang rơi tự do như một hòn đá quăng xuống giếng sâu. Cậu đã tụt xuống vị trí bét bảng, nằm sâu trong vùng đỏ nguy hiểm bị loại trực tiếp. Dư luận mạng xã hội đang điên cuồng đòi trục xuất cậu.”
Huy nhắm mắt lại, áp chặt chiếc bùa bình an tết từ tóc cha trước ngực. Anh cảm nhận được nhịp tim của cha qua huyết cảm sơ bộ đang đập một cách yếu ớt, đứt quãng từ bệnh viện Quận 3 xa xôi. Anh biết, đêm nay sẽ là trận chiến sinh tử của đời mình. Anh không thể lùi bước, anh phải hát, phải dùng chính tiếng hát hơi vạn cổ nhuốm máu của mình để đập tan búa rìu dư luận bẩn.
*Tinh!*
Tiếng chuông thông báo email khẩn cấp từ điện thoại của Huy vang lên xé toạc sự im lặng rợn người.
Huy mở màn hình ra. Đó là thư triệu tập khẩn cấp từ Ban tổ chức cuộc thi Vương Miện Ánh Sáng:
*“Yêu cầu thí sinh Nguyễn Gia Huy có mặt tại phòng họp kín của Ban giám khảo Quận 7 vào lúc 14 giờ chiều nay. Hội đồng giám khảo tổ chức cuộc họp khẩn cấp để xem xét tư cách dự thi của thí sinh Nguyễn Gia Huy dưới sức ép của nhà tài trợ Thịnh Phát và làn sóng phản đối đạo đức từ công chúng.”*
Huy siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt đỏ rực oán hận nhìn thẳng vào bóng tối của rạp hát cổ kính. Búa rìu dư luận bạt hiếu đang bủa vây anh, lưới pháp lý của kẻ thù đang siết chặt, nhưng người kép chính của Hưng Cổ đã sẵn sàng bước vào đấu trường đẫm máu để phán xét tất cả bằng tiếng hát của mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!