Máu Nhạt Tình Thâm
Ánh đèn huỳnh quang trắng muốt của hành lang Bệnh viện Phục hồi Chức năng Quận 3 hắt xuống lạnh lẽo, soi rõ những vệt pháo hoa rực rỡ còn dính trên tà áo bomber thêu phượng hoàng rách vai của Nguyễn Gia Huy. Mùi cồn sát trùng nồng nặc xộc vào cánh mũi, lấn át đi thứ mùi sình hôi thối quen thuộc của dòng kênh Nhiêu Lộc chảy qua rạp hát Hưng Cổ. Huy ngồi sụp trên băng ghế chờ bằng nhựa xám, hai tay đan chặt vào nhau, mười đầu ngón tay dán băng keo cá nhân đã thấm đẫm máu khô râm ran đau nhói.
Cổ họng anh bỏng rát như có hàng vạn mảnh thủy tinh đang găm chặt vào niêm mạc. Dưới dải băng gạc đỏ quấn quanh cổ, vết nứt huyết quản đang âm ỉ co giật theo từng nhịp thở đan điền nặng nề. Tiếng còi xe cấp cứu từ phía ngoài đường lộ vẫn vọng vào, đều đặn và vô cảm, giống như tiếng gõ nhịp sầu oán tiễn đưa người chết.
“Gia Huy...”
Tiếng bước chân dồn dập cắt ngang sự im lặng rợn người. Lê Mỹ Uyên lao đến, tà áo bà ba màu nâu sồng sũng nước mưa bão dính bết vào vai. Gương mặt cô đào phụ nhợt nhạt, đôi mắt đỏ hoe sưng húp vì khóc. Trên tay cô, bọc giấy báo cũ kỹ bọc hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy – kỷ vật duy nhất người cha tặng anh năm mười tuổi – được ôm chặt trước ngực như một báu vật tàn khuyết.
“Cha... cha thế nào rồi anh?” Uyên khóc nghẹn, giọng nói run rẩy lạc đi trong gió lạnh hành lang.
Huy không thể trả lời. Anh chỉ khẽ lắc đầu, vệt máu tươi lại rỉ ra nơi khóe môi, thấm đỏ một góc dải băng gạc trên cổ. Sự câm lặng của anh lúc này không chỉ là do thanh quản đã bị tàn phá sau màn biểu diễn cực hạn, mà còn là nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt tâm can. Tiếng hát thăng hoa của anh tại trường quay Quận 7, tiếng đàn kìm mun chỉ đỏ vang dội dưới khế ước máu... tất cả đã đẩy cha anh, soạn giả Nguyễn Lâm Giang, vào cửa tử.
*Cạch.*
Cánh cửa phòng hồi sức cấp cứu mở ra. Bác sĩ Nguyễn Văn Phương bước ra ngoài với xấp hồ sơ bệnh án trên tay. Gương mặt vị trưởng khoa tim mạch lộ rõ vẻ mệt mỏi và nghiêm trọng sau ca sốc tim giành giật sự sống cho bệnh nhân. Ông nhìn Huy, thở dài đầy ái ngại:
“Cậu là người nhà của bệnh nhân Nguyễn Lâm Giang?”
Huy gật đầu mạnh, cố gượng đứng dậy nhưng khớp gối sưng đau khiến anh loạng choạng. Mỹ Uyên vội đỡ lấy cánh tay anh, cảm nhận được cơ thể anh đang run lên bần bật.
Bác sĩ Phương đẩy gọng kính cận, đưa ra tấm phim chụp cắt lớp não bộ và kết quả nội soi thanh quản của ông Lâm Giang lên bảng đèn đọc phim hắt sáng xám xịt:
“Tình trạng của cha cậu vô cùng kỳ lạ và nghiêm trọng. Đây không phải là một cơn đột quỵ tai biến mạch máu não thông thường do cao huyết áp hay xơ vữa động mạch. Phim chụp cho thấy các tế bào thần kinh vùng ngôn ngữ và vận động ở bán cầu não trái của ông ấy bị tổn thương sâu sắc, bị hủy hoại bởi một tần số rung động cực mạnh từ bên ngoài tác động trực tiếp vào hệ thống mạch máu não.”
Ông Phương dừng lại một nhịp, chỉ tay vào tấm hình nội soi cổ họng của ông Giang:
“Nhưng điều đáng sợ nhất là ở đây. Dây thanh quản của cha cậu... một phần lớn đã bị hoại tử hoàn toàn. Nó không phải do viêm nhiễm hay ung thư, mà giống như bị một năng lượng âm thanh cực hạn tự hủy hoại từ bên trong thớ cơ. Dây thanh đới bị xé rách, rỉ máu đen đặc quánh. Y học hiện đại hoàn toàn bất lực trước cơ chế tàn phá này. Cứ như thể... có một thế lực vô hình đang rút cạn sinh khí của ông ấy thông qua giọng hát vậy.”
Lời giải thích của bác sĩ Phương như một tiếng sét đánh ngang tai Gia Huy. Đầu óc anh quay cuồng, tai lùng bùng tiếng đàn kìm mun réo rắt. Năng lượng âm thanh cực hạn? Tần số rung động mạnh?
Anh run rẩy đưa bàn tay rớm máu lên chạm vào dải băng gạc đỏ trên cổ mình. Cảm giác châm chích rát bỏng dưới lớp da cổ họng lúc này đang nhói lên từng nhịp, trùng khớp hoàn hảo với vết sẹo lồi hình con rết rực đỏ trên cổ họng người chú ruột Nguyễn Lâm Phong dưới mật thất rạp cũ. Lời nguyền Huyết Khế Vong Gia của dòng họ Nguyễn không phải là truyền thuyết tâm linh mơ hồ, mà là một sự thật vật lý tàn khốc đang hiển hiện trên cơ thể cha anh và chính bản thân anh.
“Bác sĩ...” Mỹ Uyên run rẩy hỏi. “Vậy... chú Giang có thể tỉnh lại được không?”
“Sự sống của ông ấy hiện tại hoàn toàn phụ thuộc vào máy thở đặc biệt,” Bác sĩ Phương lắc đầu bất lực. “Não bộ đã rơi vào trạng thái chết lâm sàng một phần. Chúng tôi chỉ có thể duy trì các chỉ số sinh tồn cơ bản bằng thiết bị y tế hồi sức cấp cứu. Nếu có thêm bất kỳ một tần số chấn động mạnh nào tác động vào thần kinh của ông ấy nữa, mạch máu não sẽ vỡ hoàn toàn. Cậu Gia Huy, cậu phải chuẩn bị tinh thần.”
Bác sĩ Phương bước đi, để lại hai người trẻ đứng trơ trọi giữa hành lang lạnh lẽo. Gia Huy quỳ sụp xuống sàn gạch men trắng bóng, hai tay bấu chặt vào đầu gối đau đớn. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với vệt máu tươi trào ra từ khóe miệng.
*Chính mình... chính tiếng hát hơi vạn cổ của mình đã giết cha.*
Mỗi nốt nhạc cách tân Pop-Art anh hát lên trên sân khấu lớn, mỗi lần anh dùng máu bôi lên dây đàn kìm mun chỉ đỏ để thăng hoa nghệ thuật cứu nhà hát, là một lần anh tự tay siết chặt thòng lọng vào cổ họng người cha già đang nằm bất động trong phòng hồi sức. Vinh quang rực rỡ của đêm thi trực tiếp vừa qua thực chất được xây dựng trên sự tàn phá thể xác tàn khốc của người cha yêu quý.
“Gia Huy...”
Y tá Phan Hoàng Anh lén lút bước ra từ phòng trực, ánh mắt lấm lét nhìn xung quanh hành lang để tránh sự dòm ngó của những kẻ lạ mặt mặc vest đen đang lảng vảng ngoài sảnh bệnh viện – những kẻ dưới trướng của bà Trịnh Mỹ Lệ tập đoàn Thịnh Phát đang âm thầm giám sát phòng bệnh của cha anh làm con tin.
Hoàng Anh kéo Huy và Mỹ Uyên vào góc khuất cầu thang tối, khẽ giúi vào tay Huy một vật phẩm nhỏ:
“Cậu Huy, giữ lấy cái này đi. Lúc nãy khi làm vệ sinh và thay băng cho chú Giang trước ca cấp cứu sốc tim, tôi phát hiện chú ấy dùng bàn tay phải còn cử động được ghì chặt vật này dưới gối nằm. Chú ấy run rẩy đẩy nó về phía tôi, ánh mắt như muốn cầu xin tôi phải trao tận tay cho cậu.”
Huy bàng hoàng mở lòng bàn tay ra. Dưới ánh sáng yếu ớt của góc cầu thang, một sợi Dây chuyền bạc khắc hình Phượng Hoàng hiện ra. Sợi dây chuyền bạc đã cũ kỹ, xỉn màu đen xạm do thời gian và dường như đã hấp thụ một lượng oán khí độc tố từ huyết khế dòng họ Nguyễn tỏa ra. Mặt dây chuyền là hình khắc một con chim phượng hoàng tung cánh, nhưng một bên cánh đã bị gãy rách một đường tinh xảo.
“Đây là... dây chuyền của cô Xuân!” Mỹ Uyên thốt lên, đôi mắt mở to kinh ngạc. “Mẹ của anh Huy...”
Huy siết chặt sợi dây chuyền bạc trong lòng bàn tay. Kim loại lạnh ngắt chạm vào vết thương rớm máu trên ngón tay anh, tạo nên một luồng điện lạnh buốt chạy thẳng vào tim. Cảnh giới Huyết cảm sơ bộ (Blood Connection) trong huyết quản anh đột ngột bị kích hoạt.
Một luồng ký ức vụn vỡ, u tối từ mười năm trước bỗng chốc tràn về trong tâm trí Huy như một cuốn phim trắng đen nhòe lệ.
Anh nhìn thấy mẹ mình, cô đào chính lẫy lừng Trần Thị Xuân, mặc chiếc áo dài nhung đen sang trọng nhưng gương mặt đượm buồn u uất tột cùng. Bà ngồi cô độc trong căn phòng tối không ánh sáng của gác xép rạp Hưng Cổ hằng đêm, tự bóp cổ họng mình đến rỉ máu để luyện giọng hơi oán oán khúc. Bà khóc nghẹn gảy cây đàn kìm mun chỉ đỏ dưới ánh trăng khuyết bên dòng kênh Nhiêu Lộc bốc mùi hôi thối.
*“Lâm Giang... thiếp sẽ gánh chịu phản phệ thay chàng... Chàng phải viết tiếp vở diễn... Hưng Cổ phải sống...”*
Tiếng thì thầm oán hận của người mẹ quá cố vang vọng trong đầu Huy. Chân tướng tàn khốc mười năm trước hiện ra rõ nét: Mẹ anh không phải qua đời vì bạo bệnh thông thường. Bà đã tự sát, dùng chính sinh mạng thể xác của mình làm vật hiến tế đầu tiên cho huyết khế dòng họ Nguyễn để gánh chịu sự phản phệ thay cho chồng, giúp ông Lâm Giang đạt đến đỉnh cao vinh quang soạn giả xuất sắc nhất năm xưa.
Bí mật kinh hoàng này khiến Gia Huy hoàn toàn sụp đổ tinh thần. Anh nhận ra dòng họ Nguyễn của anh là một vòng lặp định mệnh đầy máu và nước mắt. Vinh quang của người này bắt buộc phải được nuôi dưỡng bằng cái chết hiến tế của người thân cận nhất. Cha anh đã dùng mạng sống của mẹ anh để tỏa sáng, và giờ đây, anh lại đang dùng mạng sống của cha anh để cứu lấy cái nhà hát mục nát kia.
“Không... không thể như thế được...” Huy gào lên trong câm lặng, giọng nói khàn đặc rách nát thoát ra qua kẽ răng đầy đau đớn. Anh quỳ rạp dưới sàn xi măng, đầu đập mạnh vào bậc thềm cầu thang rêu phong để trốn chạy khỏi sự thật tàn khốc.
“Anh Huy! Anh tỉnh lại đi anh Huy!” Mỹ Uyên ôm chặt lấy vai anh, nước mắt cô thấm đẫm vạt áo bomber rách nát của anh. “Em cầu xin anh... dừng lại đi! Đừng hát nữa! Đừng tham gia cái show sống còn điên rồ đó nữa! Chúng ta sẽ bán nhà hát, chúng ta sẽ dọn đi nơi khác mưu sinh vất vả cũng được, miễn là chú Giang được sống! Em không muốn mất chú... em không muốn thấy anh tự hủy hoại bản thân mình!”
Huy nhìn Mỹ Uyên, ánh mắt anh đờ đẫn, trống rỗng tột cùng. Dừng lại?
Làm sao anh có thể dừng lại khi Biên bản niêm phong đỏ của Chi cục Thuế vẫn đang dán rực đỏ trên cửa rạp Hưng Cổ? Làm sao anh có thể dừng lại khi bọn đòi nợ thuê của Đặng Quốc Uy sẵn sàng quật mộ tổ tiên và san phẳng thánh đường cải lương của cha anh thành đống gạch vụn? Bản hợp đồng thí sinh show Vương Miện Ánh Sáng với điều khoản phạt vi phạm hàng tỷ đồng đang trói buộc anh như một sợi xích sắt vô hình của con quái thú giải trí bẩn thỉu.
Anh không thể dừng lại. Nếu dừng lại, Hưng Cổ sẽ chết, di nguyện của cha anh sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trong bùn đất, và cha anh cũng sẽ chết trong đau khổ tột cùng vì sự bất hiếu của con trai. Nhưng nếu tiếp tục hát, tiếp tục thăng hoa trên sân khấu rực rỡ ánh đèn neon kia... anh sẽ tự tay rút ngắn từng ngày sống cuối cùng của cha mình trên giường bệnh hồi sức cấp cứu.
Thế tiến thoái lưỡng nan tàn khốc của bi kịch gia tộc đè nặng lên đôi vai gầy guộc của kép hát trẻ hai mươi hai tuổi. Anh quỳ giữa ranh giới sinh tử của cha mẹ, giữa thánh đường nghệ thuật và tình thâm cốt nhục, cô độc và tuyệt vọng vĩnh viễn.
Huy chậm rãi đưa sợi dây chuyền bạc khắc hình Phượng Hoàng của mẹ đeo vào cổ. Khi mặt dây chuyền phượng hoàng tàn khuyết chạm vào vùng da cổ đang rát bỏng dưới dải băng gạc đỏ, một luồng oán khí lạnh buốt bỗng chốc bùng phát.
Vết nứt huyết quản đỏ rực trên cổ họng Gia Huy đột ngột co giật mạnh, bắt đầu phát ra một thứ ánh sáng đỏ mờ ảo, ma mị qua lớp băng gạc mỏng. Luồng sáng đỏ ấy nhấp nháy đầy quỷ dị, đập theo đúng tần số yếu ớt, đứt quãng của máy đo nhịp tim ông Lâm Giang đang vọng ra từ phòng hồi sức cấp cứu phía sau cánh cửa kính lạnh lẽo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!