Trận Chiến Trên Sóng Trực Tiếp
Ánh nến leo lét trong mật thất dưới bệ thờ Tổ nghiệp khẽ chao đảo, hắt lên vách đá ẩm ướt những chiếc bóng vặn vẹo như những hồn ma đang gào thét. Nguyễn Gia Huy đứng chết lặng, đôi tròng mắt co rút lại trước vết sẹo lồi hình con rết đỏ rực trên cổ họng người chú ruột Nguyễn Lâm Phong. Vết sẹo sần sùi, dị dạng ấy chính là chứng tích tàn khốc của một dây thanh quản bị hủy hoại hoàn toàn bởi sự phản phệ của khế ước máu dòng họ. Nó trùng khớp một cách rùng rợn với cảm giác rát bỏng, châm chích đang âm ỉ hình thành dưới dải băng gạc đỏ quấn chặt quanh cổ anh lúc này.
“Nhìn cho kỹ đi Huy...” Giọng chú Phong khàn đặc, thều thào như tiếng lá khô cọ sát vào lòng đất lạnh. “Đây là cái giá của sự thăng hoa nghệ thuật dòng họ Nguyễn. Con càng hát, con càng kéo người thân của mình vào cửa tử. Mẹ con mười năm trước đã chết để cha con được tỏa sáng. Giờ đây, con muốn cha con cũng phải nằm xuống dưới lòng đất lạnh bên dòng kênh Nhiêu Lộc này sao?”
Huy siết chặt hai mảnh thanh kiếm gỗ đào gãy trong lòng bàn tay rớm máu. Mảnh gỗ sắc nhọn đâm sâu vào da thịt, máu tươi rỉ ra râm ran, nhưng nỗi đau ấy không thể nào sánh được với sự dằn vặt đang cấu xé tâm can anh. Anh nhìn bức huyết thư khế ước rực đỏ tươi trên bục đá, rồi nhìn người chú gầy gò tàn tạ. Lý trí anh gào thét bảo anh hãy dừng lại, hãy vứt bỏ cây đàn kìm mun, vứt bỏ cuộc thi sống còn điên rồ này.
Nhưng hình ảnh nhà hát Hưng Cổ hoang tàn sau trận phá hoại của băng đảng Tín Nghĩa, hình ảnh anh Tư Sứt nằm bất tỉnh trên vũng máu, và trên hết là tối hậu thư viện phí năm mươi triệu cùng lệnh niêm phong rạp rực đỏ của cơ quan thuế... tất cả như những bàn tay quỷ dữ kéo tuột anh xuống vực thẳm. Anh không còn đường lui.
“Nếu con dừng lại...” Huy thầm thì, giọng nói khản đặc rách nát thoát ra qua kẽ răng. “Rạp hát của dòng họ sẽ bị san phẳng. Cha con sẽ chết trong đau khổ vì di nguyện dang dở vĩnh viễn bị chôn vùi. Con thà gánh chịu mọi sự đày đọa thể xác, thà để huyết khế rút cạn sinh mệnh này, chứ quyết không để thánh đường của cha bị biến thành đống gạch vụn!”
Nói đoạn, Huy dứt khoát quay lưng, ôm chặt cây đàn kìm mun chỉ đỏ và bọc giấy báo chứa thanh kiếm gãy, lao thẳng lên những bậc thang đá rêu phong, bỏ lại sau lưng tiếng khóc nghẹn đầy bất lực của người chú già trong bóng tối mật thất.
***
Trường quay show sống còn “Vương Miện Ánh Sáng” tại Quận 7 hiện lên như một con quái vật khổng lồ được dệt bằng hàng vạn dải đèn led rực rỡ và những tiếng gầm rú của hệ thống loa công suất lớn. Sự tương phản giữa mùi bùn sình hôi thối của dòng kênh Nhiêu Lộc bên rạp hát cổ kính và bầu không khí vô trùng lạnh lẽo, sặc mùi tiền của trường quay hiện đại khiến Huy có cảm giác như vừa bước qua hai thế giới khác biệt.
Hậu trường trường quay nhốn nháo bước chân của các nhân viên kỹ thuật, thợ trang điểm và những thí sinh ăn mặc thời thượng. Huy ngồi cô độc trong một góc tối, khoác chiếc áo bomber thêu họa tiết rồng phượng cải lương đã rách vai, cổ họng quấn dải băng gạc đỏ nổi bật dưới ánh đèn neon. Mười đầu ngón tay dán đầy băng keo cá nhân của anh khẽ lướt trên thân cây đàn kìm mun. Cổ họng anh rát bỏng, mỗi nhịp thở đan điền đều mang theo vị tanh ngọt của máu.
“Này, kép hát lỗi thời.”
Một giọng nói ngạo nghễ vang lên cắt ngang sự im lặng. Trần Tuấn Kiệt – rapper triệu view với biệt danh K-Fire – bước tới. Hắn mặc chiếc áo khoác streetwear hầm hố, xỏ khuyên tai lấp lánh, ánh mắt ngông cuồng đầy thách thức nhìn chằm chằm vào cây đàn cổ của Huy.
“Hôm nay là vòng đấu loại trực tiếp trực tiếp trên sóng truyền hình.” Kiệt cười khẩy, quay chiếc bật lửa Zippo trên ngón tay. “Cải lương của ông rất có nội lực, tôi thừa nhận. Nhưng sân khấu này là của tiết tấu nhanh, của drop bass dồn dập. Đừng để tiếng đàn kìm lê thê của ông biến bài diễn của chúng ta thành một trò hề hoài cổ lỗi thời.”
Huy ngước mắt lên, ánh mắt sắc lẹm, nghiêm trang của một kép chính cải lương chiếu thẳng vào đối thủ. Anh không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu. Sự im lặng kiêu hãnh của Huy khiến K-Fire có phần sững sờ, gã rapper tặc lưỡi quay đi, nhưng trong lòng bắt đầu dấy lên một sự cảnh giác mơ hồ.
Phía trên giàn điều khiển, đạo diễn Trần Khánh Nam và giám đốc âm nhạc Lâm Vĩnh Khang đang nhìn màn hình giám sát với nụ cười nham hiểm.
“Mọi thứ đã chuẩn bị xong chưa?” Khánh Nam hỏi, giọng đầy ẩn ý.
“Yên tâm đi đạo diễn.” Lâm Vĩnh Khang cười lạnh, ngón tay gõ gõ lên bàn mixer. “Hệ thống nhạc nền của thằng nhóc cải lương đó đã được điều chỉnh lệch nhịp ba mươi hai cổ truyền. Khi beat nhạc điện tử dồn dập vang lên, tiếng đàn kìm của nó sẽ hoàn toàn bị lạc nhịp phách, biến nó thành một kẻ nghiệp dư lố bịch ngay trên sóng trực tiếp. Tập đoàn Thịnh Phát đã chi tiền để dứt điểm nó trong đêm nay.”
***
“Chào mừng quý vị khán giả đến với vòng đấu loại trực tiếp của Vương Miện Ánh Sáng!”
Tiếng loa dẫn chương trình vang dội cùng tiếng reo hò sấm dậy của hàng vạn khán giả trường quay. Ánh đèn led quét qua sân khấu rộng lớn, biến nơi đây thành một đấu trường ánh sáng rực rỡ.
K-Fire bước ra trước, làm chủ sân khấu bằng những bước đi phóng khoáng. Khi tiếng beat nhạc điện tử EDM dồn dập với tiết tấu một trăm bốn mươi nhịp mỗi phút vang lên, gã rapper triệu view lập tức bùng nổ.
“Flow rap dồn dập như sấm truyền từ đất lạnh / Ta mang lửa đốt sạch những hào quang ảo ảnh! / Nhìn cho rõ ai mới là kẻ thống trị đêm nay / Nhạc Pop hiện đại sẽ khiến vạn người cuồng say!”
Lyric rap sắc bén, fast flow nhịp nhàng của K-Fire kết hợp với vũ đạo mạnh mẽ khiến cả trường quay như muốn nổ tung. Ban giám khảo trẻ tuổi gật gù tán thưởng, Lê Sỹ Hoàng dưới hàng ghế chờ nở nụ cười đắc thắng đầy tự mãn. Hắn tin chắc rằng Gia Huy không thể nào chen chân vào một không gian âm nhạc dồn dập và hiện đại đến thế.
Đến lượt Gia Huy bước ra. Anh khoác chiếc áo bomber thêu phượng hoàng rách vai, tay ôm cây đàn kìm mun cổ truyền. Dưới ánh đèn led rực rỡ, dáng vẻ gầy guộc nhưng kiêu hãnh của anh tạo nên một sự tương phản kỳ lạ.
Huy hít một hơi thật sâu bằng bụng, dồn toàn bộ dưỡng khí xuống vùng cơ hoành theo kỹ thuật lấy hơi cơ hoành đan điền cổ truyền để làm dịu cơn rát bỏng trong cổ họng. Anh đưa ngón tay rớm máu định gảy nốt đàn đầu tiên phối hợp với nhạc nền.
*Bùm... Chát... Bùm...*
Tiếng beat nhạc điện tử từ hệ thống loa đột ngột thay đổi. Tiếng drop bass bị đẩy nhanh hơn bình thường, các nhịp gõ trống điện tử bị làm lệch hoàn toàn so với nhịp ba mươi hai của bản phối thử nghiệm ban đầu của Hoàng Nam. Đây chính là chiêu trò phá hoại của Lâm Vĩnh Khang.
Huy khựng lại một nhịp. Thính giác tuyệt đối của anh lập tức phát hiện ra sự hỗn loạn của tần số âm thanh. Anh cố gắng hát theo nhạc nền lỗi ban đầu để cứu vãn:
“Thương hoài... vầng trăng... khuyết...”
Nhưng giọng hát của anh lập tức bị tiếng bass dồn dập đè bẹp, nhịp điệu cải lương bị xé rách hoàn toàn. Khán giả bắt đầu xầm xì, đạo diễn Khánh Nam cười hả hê trong bộ đàm, ra lệnh cho camera zoom cận cảnh khuôn mặt hoang mang của Huy để tạo scandal bẩn.
Trong cánh gà, Lê Mỹ Uyên bấu chặt hai tay vào tà áo bà ba, nước mắt chảy dài vì bất lực. Cô biết Huy đang rơi vào cái bẫy chết người của nhà đài.
Đối mặt với sự cố âm thanh chí mạng, Gia Huy nhắm mắt lại. Lá bùa bình an tết từ tóc cha trước ngực anh như tỏa ra một luồng hơi ấm áp tinh thần. Anh nhận ra nếu tiếp tục cố gắng hát theo hệ thống nhạc nền bị can thiệp công nghệ bẩn thỉu này, anh sẽ hoàn toàn thất bại và bị trục xuất khỏi cuộc thi.
Anh quyết định gạt bỏ hoàn toàn sự hỗ trợ của công nghệ.
Huy mở mắt ra, ánh mắt quật cường chiếu thẳng vào ban giám khảo. Anh đưa tay ra hiệu ngừng nhạc nền điện tử. Cả trường quay chìm vào một sự im lặng nghẹt thở, ngơ ngác.
Huy nâng cây đàn kìm mun chỉ đỏ lên. Anh dùng móng tay bóp mạnh vào lòng bàn tay rớm máu của mình, để những giọt máu tươi đỏ rực thấm trực tiếp vào sợi chỉ đỏ quấn quanh dây đàn kìm.
*Tưng...*
Tiếng đàn kìm mun cất lên một nốt oán trầm rợn người, vang dội khắp không gian trường quay rộng lớn mà không cần qua bất kỳ bộ lọc âm thanh nào. Âm tần quỷ dị của nó mang theo oán khí tích tụ trăm năm của khế ước dòng họ Nguyễn, tác động trực tiếp vào hệ thần kinh của người nghe. Cả trường quay bỗng chốc lạnh toát.
Huy quay sang chú Bảy Trống đang đứng ở góc sân khấu, khẽ gật đầu. Chú Bảy Trống hiểu ý, nâng dùi gõ mạnh lên trống chầu.
*Cộc... Tùng... Cộc...*
Tiếng trống chầu mộc mạc, đanh thép vang lên, giữ nhịp phách vững vàng như bàn thạch, đè bẹp hoàn toàn sự hỗn loạn của nhạc điện tử trước đó. Huy bắt đầu gảy đàn kìm, thực hiện kỹ năng “Luyến ngũ âm kết hợp Rap”. Anh đưa các quãng luyến láy ngũ âm của điệu Lý Giao Duyên cổ truyền vào phần đệm mộc mạc, tạo nên một bộ khung nhịp điệu hoàn hảo cho phần rap tiếp theo của K-Fire.
K-Fire ngỡ ngàng. Bản năng của một rapper thực thụ giúp hắn nhận ra sự thăng hoa nghệ thuật đỉnh cao của bản phối mộc này. Không cần đến sự chỉ đạo của đạo diễn, K-Fire lao ra giữa sân khấu, hòa giọng cùng tiếng đàn kìm của Huy bằng một flow rap đầy nổi loạn nhưng ăn khớp hoàn hảo với nhịp trống chầu:
“Tiếng đàn kìm ngân vang giữa đêm trường lạnh giá / Ta mang oán hận này đập tan mọi dối trá! / Cải lương và Rap hòa quyện vào dòng máu này / Sự thức tỉnh của thánh đường sẽ không bao giờ lung lay!”
Huy ngửa cổ, dải băng gạc đỏ trên cổ họng anh giật mạnh. Anh đẩy giọng lên tông cao vọng cổ Pop-Opera bằng tất cả tàn lực đan điền:
“Trời mưa giông... sập mái che rạp cũ... lòng ta đau như cắt... từng khúc... ruột... oán... hận... tình... thâm...”
Làn hơi vạn cổ ngân vang dài hơn năm mươi giây liên tục không nghỉ, kết hợp với kỹ thuật luyến ngũ âm réo rắt, sầu thảm tột cùng. Tiếng hát của Huy mang oán khí huyết khế tỏa ra một lực cộng cảm tâm linh cực mạnh, khiến hàng vạn khán giả trực tiếp tại trường quay bỗng chốc nổi da gà, nhiều người vô thức rơi lệ khóc nghẹn mà không hiểu vì sao.
K-Fire hoàn toàn bị khuất phục bởi nội lực thanh nhạc vĩ đại của Huy. Gã rapper kiêu ngạo cúi đầu biểu diễn phụ họa, tôn vinh kép chính Gia Huy đang thăng hoa tột đỉnh giữa thánh đường ánh sáng.
Nhưng cái giá của sự thăng hoa nghệ thuật là vô cùng tàn khốc.
Mỗi nốt cao vọng cổ Pop-Opera cất lên trực tiếp kích hoạt sự phản phệ của huyết khế. Dưới dải băng gạc đỏ trên cổ Huy, vết nứt huyết quản li ti bắt đầu rách toác ra, máu tươi đỏ rực bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm dải gạc đỏ rực.
Cùng lúc đó, tại phòng hồi sức cấp cứu của Bệnh viện Phục hồi Chức năng Quận 3, máy đo nhịp tim của ông Nguyễn Lâm Giang đột ngột phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập, điên cuồng. Các chỉ số sinh tồn của ông tụt dốc không phanh. Ông Giang co giật mạnh trên giường bệnh, máu đen đặc quánh trào ra từ khóe miệng bại liệt, trước khi toàn bộ màn hình monitor phẳng lặng thành một đường thẳng tắp cùng tiếng còi báo tử kéo dài dài dặc. Ông đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu tử vong lâm sàng.
Trên sân khấu trực tiếp, Gia Huy kết thúc câu vọng cổ cuối cùng bằng một tiếng nấc nghẹn ngào tự nhiên đầy đau đớn. Tiếng vỗ tay và tiếng reo hò của hàng vạn khán giả bùng nổ như sấm dậy, NSND Thanh Kim Huệ đứng phắt dậy bàng hoàng trước một kiệt tác nghệ thuật cách tân quá đỗi vĩ đại.
Nhưng vinh quang ấy đã được nhuốm bằng máu mủ và sinh mạng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!