Bóng Ma Huyết Khế
Cơn mưa bão Sài Gòn đổ dồn về khuya càng lúc càng nặng hạt, nện những tiếng đôm đốp điên cuồng lên mái tôn rỉ sét của nhà hát cải lương Hưng Cổ. Gió rít qua từng khe cửa gỗ mục nát, mang theo mùi bùn sình hôi hám, hăng hắc đặc trưng từ dòng kênh Nhiêu Lộc bốc lên, bao trùm cả không gian trong một bầu không khí u uất và lạnh lẽo.
Gia Huy kéo lê đôi chân mỏi rã rời bước qua cánh cửa hậu trường rách nát. Một bên khớp gối của anh nhói đau sau cú va chạm với bọn giang hồ hồi chiều, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với vết thương đang rỉ máu trong tâm hồn anh. Một tay Huy ôm chặt chiếc bọc giấy báo cũ kỹ đựng hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi – kỷ vật tuổi thơ duy nhất của cha tặng anh. Tay còn lại, anh siết chặt bức thư trục xuất viết bằng mực tàu của NSƯT Trần Minh Cảnh. Từng nét chữ sắc sảo của người thầy như những nhát dao lạnh lùng, chính thức tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ thầy trò, đẩy anh vào thế cô độc vĩnh viễn trước giới cổ nhạc truyền thống.
“Khục... khục...”
Huy ho khan một tiếng, vội vàng đưa tay bịt miệng. Dưới dải băng gạc đỏ quấn chặt quanh cổ họng, cảm giác châm chích, bỏng rát như có hàng vạn mảnh thủy tinh găm vào niêm mạc lại bùng lên. Khi anh đưa bàn tay ra dưới ánh đèn đường hắt qua khe cửa dột, trên những lớp băng keo cá nhân dán vội ở mười đầu ngón tay đã thấm đẫm những vệt máu tươi đỏ rực. Tiếng hát của anh đang giết chết cha anh ở bệnh viện, và giờ đây, chính cơ thể anh cũng đang bắt đầu thối rữa từ bên trong.
“Cứu... cứu tui... cậu Huy ơi...”
Một tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng vang lên từ phía góc tối của sân khấu chính. Huy giật mình, vội vã lao về phía dải rèm nhung đỏ đã rách tả tơi. Dưới ánh sáng nhấp nháy, lờ mờ của chiếc tivi cũ kỹ vẫn đang phát dải sóng neon xanh đỏ từ căn gác xép, anh nhìn thấy một thân hình thô kệch đang quằn quại trên nền đất đầy mảnh chai vỡ và tàn tro.
Đó là anh Tư Sứt, người bảo vệ trung thành của rạp. Gương mặt anh Tư biến dạng vì những vết bầm tím, khóe môi sứt bị rách sâu hơn, rỉ máu loang lổ xuống chiếc áo bảo vệ màu xanh sờn cũ. Chiếc còi đồng kỷ niệm trước ngực anh đã bị giẫm móp méo.
“Anh Tư! Có chuyện gì vậy? Bọn chúng lại đến nữa sao?” Huy quỳ sụp xuống, đỡ đầu anh Tư lên, mười đầu ngón tay rớm máu run rẩy quấn dải gạc sơ cứu cho người bảo vệ.
Anh Tư Sứt cố gượng mở đôi mắt sưng húp, giọng nói thều thào qua kẽ răng rỉ máu:
“Băng... băng đảng Tín Nghĩa... thằng Đặng Quốc Uy dẫn đàn em mang gậy gộc xông vào... Chúng đòi siết rạp ngay lập tức... Tui cố ngăn chúng lại... không cho chúng đụng vào bàn thờ Tổ... nhưng chúng đông quá... Chúng đánh tui... rồi xô đổ... xô đổ bàn thờ Tổ nghiệp rồi, cậu Huy ơi...”
Nói đến đó, anh Tư Sứt nấc lên một tiếng đau đớn rồi lịm đi vì kiệt sức. Huy nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Anh đỡ anh Tư nằm nghiêng ra sàn gỗ, rồi chậm rãi đứng dậy, hướng ánh mắt căm hờn về phía bệ thờ Tổ nghiệp nằm ở trung tâm hậu trường.
Thánh đường trăm tuổi giờ đây chỉ còn là một bãi chiến trường hoang tàn sau đợt tàn phá bạo lực của kẻ thù. Bệ thờ Tổ nghiệp bằng gỗ gụ khảm xà cừ cổ kính đã bị xô đổ chổng chơ, gãy nát một bên chân. Bức chân dung úa vàng của cụ tổ Nguyễn Cảnh Hưng bị xé rách làm đôi, nằm vùi dưới đống tro tàn nhang lạnh lẽo. Chiếc lư hương đồng cổ truyền đời bị đập vỡ nát, tàn tro bay lả tả khắp sàn nhà hòa cùng nước mưa dột từ mái ngói sập tạo thành một thứ hỗn hợp đen ngòm, hôi hám.
Huy bước tới trong vô thức, quỳ sụp xuống giữa đống đổ nát. Nỗi phẫn uất tột cùng dâng lên nghẹt thở. Anh dùng đôi bàn tay rách da của mình, điên cuồng cào bới đống tro tàn, cố nhặt nhạnh những mảnh vỡ của bức chân dung cụ tổ.
“Tại sao... tại sao các người lại dồn cha con tôi vào đường cùng thế này?” Huy gào lên trong câm lặng, giọng nói khàn đặc không thể thoát ra khỏi cổ họng đang xuất huyết. Anh đấm mạnh tay xuống sàn gỗ rạp cũ.
*Cộp.*
Một âm thanh rỗng tuếch vang lên dưới thớ gỗ mục nát ngay phía dưới bệ thờ Tổ nghiệp bị xô lệch. Huy khựng lại. Thính giác tuyệt đối của một kép hát giúp anh nhận ra sự khác biệt của âm tần này. Anh gạt bỏ lớp tro tàn nhang đen ngòm, để lộ ra một thớ gỗ mun sẫm màu có khắc họa tiết hình đầu chim phượng hoàng đang ngậm một sợi chỉ đỏ – trùng khớp hoàn hảo với hoa văn trên thân cây Đàn kìm mun cổ truyền mà anh đang giữ.
Trái tim Huy đập liên hồi. Anh dùng hai ngón tay rớm máu ấn mạnh vào mắt của con phượng hoàng gỗ.
*Rắc... rắc...*
Một tiếng động cơ học rỉ sét vang lên từ lòng đất. Thớ gỗ mun từ từ trượt sang một bên, để lộ ra một lối đi tối tăm, ẩm ướt với những bậc thang đá rêu phong dẫn sâu xuống lòng đất. Mùi ẩm mốc, mùi lụa cổ và một mùi hương quỷ dị như máu khô xộc thẳng vào mũi Huy, lạnh lẽo và nghẹt thở. Đây chính là Mật thất dưới bệ thờ Tổ nghiệp – vùng cấm tuyệt đối của dòng họ Nguyễn mà cha anh luôn nghiêm cấm anh bước vào từ thuở nhỏ.
Huy nhặt một nửa cây nến còn sót lại trên sàn, châm lửa rồi chậm rãi bước xuống những bậc thang tối tăm. Ánh lửa leo lét, run rẩy chiếu lên những bức tường đá ẩm ướt bám đầy mạng nhện. Dưới đáy mật thất, không khí đặc quánh oán khí tích tụ trăm năm.
Ở trung tâm căn hầm, đặt trên một chiếc bục đá rêu phong, là một chiếc rương gỗ mun khảm ngọc trai cổ kính. Huy bước tới, run rẩy thổi bay lớp bụi dày bám trên nắp rương. Anh mở nắp. Bên trong chiếc rương không có vàng bạc châu báu, mà chỉ có một bức huyết thư viết bằng máu trên lụa bạch đã úa vàng theo thời gian, quấn quanh một sợi dây tơ màu đỏ rực phát ra ánh sáng mờ ảo.
Huy cầm bức huyết thư lên. Từng nét chữ viết bằng máu tàu cổ hiện lên đầy ma mị, ghi chép lại nguồn gốc của lời nguyền tàn khốc nhất dòng họ Nguyễn: "Huyết Khế Vong Gia".
*“...Ta, Nguyễn Cảnh Hưng, nhân danh người sáng lập gánh hát Hưng Cổ, xin ký kết khế ước máu với Tổ nghiệp. Để giữ vững sự phồn vinh vĩnh cửu của thánh đường nghệ thuật này, mỗi thế hệ truyền nhân Nguyễn gia bắt buộc phải hiến tế sinh mạng hoặc giọng hát của người thân cận nhất. Tiếng hát cách tân càng thăng hoa rực rỡ, sinh khí của huyết thân càng suy kiệt... Khế ước bằng máu, vĩnh viễn không thể đảo ngược...”*
Đọc đến đây, đầu óc Huy nổ tung một tiếng sấm sét. Bức huyết thư tuột khỏi tay anh rơi xuống đất.
“Không... không thể nào... Đây chỉ là sự lừa dối! Một trò mê tín dị đoan!” Huy gào lên, giọng nói khàn đặc rách nát vang vọng trong mật thất tối tăm. Anh không tin. Anh là một thanh niên của thế kỷ 21, anh tin vào khoa học, tin vào y học hiện đại! Sự suy kiệt của cha anh chỉ là do tai biến mạch máu não tự nhiên, không thể nào liên quan đến tiếng hát của anh trên sân khấu!
Để chứng minh lời nguyền là giả, Huy điên cuồng nhặt bức huyết thư lên, dí sát ngọn nến đang cháy vào tấm lụa bạch nguyền rủa.
“Ta sẽ đốt sạch cái thứ nhảm nhí này!”
Nhưng một hiện tượng quỷ dị xảy ra. Ngọn lửa nóng rực từ cây nến liếm vào tấm lụa bạch, nhưng không hề để lại một vết cháy sém nào. Tấm lụa bạch viết bằng máu tơ tằm cổ vẫn nguyên vẹn, thậm chí những nét chữ bằng máu cũ còn rực lên một sắc đỏ tươi như vừa mới viết, tỏa ra một làn khói mỏng mùi tanh tưởi của máu tươi.
“Con không đốt được nó đâu, Huy ơi...”
Một giọng nói khàn đặc, thều thào và run rẩy đột ngột vang lên từ góc tối của mật thất.
Huy giật nảy mình, quay ngoắt ngọn nến về phía bóng tối. Dưới ánh lửa bập bùng, một bóng người gầy gò, lưng còng rạp, mặc bộ quần áo bà ba sờn cũ đang chậm rãi bước ra từ bóng tối ẩm ướt của căn hầm.
Đó là Nguyễn Lâm Phong – người chú ruột đã mất tích nhiều năm của Huy, một cựu kép phụ bị phế giọng từ trẻ nay đang sống tàn tạ ẩn dật ở vùng quê Tây Ninh. Gương mặt ông Phong chằng chịt những nếp nhăn của sự đau khổ, đôi mắt đờ đẫn nhưng ngập tràn nỗi sợ hãi tột cùng khi nhìn vào cây đàn kìm mun trên tay Huy.
“Chú... Chú Phong? Sao chú lại ở đây?” Huy lắp bắp, lùi lại một bước.
Chú Lâm Phong run rẩy bước tới, đôi bàn tay gầy guộc như cành củi khô bấu chặt lấy vai Huy, giọng nói khàn đặc gần như không ra hơi của ông như tiếng rít của gió qua khe cửa mục:
“Ta nghe tin rạp hát bị phá hoại... ta biết con đã dấn thân vào con đường chết chóc đó... Huy ơi, dừng lại đi con! Đừng hát nữa! Khế ước máu là có thật! Con càng thăng hoa trên sân khấu, con càng đẩy cha con đến gần cửa tử!”
“Không! Con không tin!” Huy gạt mạnh tay chú Phong ra, ánh mắt đỏ rực phẫn nộ. “Cha con bị tai biến là do áp lực nợ nần của tập đoàn Thịnh Phát! Con đi thi show sống còn là để kiếm tiền đóng thuế đất cứu rạp, cứu mạng cha! Nếu con dừng lại lúc này, rạp hát sẽ bị san phẳng, cha con sẽ chết trong đau khổ vì di nguyện dang dở! Chú bảo con phải làm sao?”
Chú Lâm Phong nhìn đứa cháu ruột bằng ánh mắt đầy tiếc thương và bất lực. Ông khóc nghẹn, những giọt nước mắt đục ngầu lăn dài trên gò má hốc hác:
“Con nghĩ tiền bạc của bọn showbiz bẩn thỉu đó cứu được cha con sao? Con nhìn bức huyết thư đi! Mẹ con mười năm trước... bà ấy không phải chết vì bạo bệnh! Bà ấy đã tự sát để gánh chịu phần phản phệ thay cho cha con tỏa sáng trong đêm đoạt giải soạn giả xuất sắc nhất! Đêm đó, em trai út của con cũng chết yểu từ lúc sơ sinh! Đó là cái giá hiến tế của huyết khế! Giờ đến lượt cha con... ông ấy đã tự hủy hoại giọng hát của mình năm xưa để bảo vệ con khỏi sự phản phệ lúc nhỏ... Nhưng con lại tự tay gảy cây đàn kìm mun đó! Con đang tự tay giết cha mình, Huy ơi!”
Lời tiết lộ của chú Phong như một luồng điện cực mạnh đánh thẳng vào đại não Gia Huy, khiến anh loạng choạng lùi lại, lưng đập mạnh vào bức tường đá lạnh ngắt của mật thất. Sợi dây chuyền bạc khắc hình phượng hoàng của người mẹ quá cố đeo trước ngực anh đột ngột trở nên nóng rực, như một lời xác nhận tàn khốc cho chân tướng bi kịch quá khứ.
Cổ họng Huy nghẹn đắng, vết nứt huyết quản dưới dải băng gạc đỏ rát bỏng như lửa đốt. Anh run rẩy đưa tay lên cổ họng mình, cảm nhận dòng máu ấm nóng đang âm ỉ rỉ ra dưới lớp vải.
Chú Lâm Phong từ từ đưa bàn tay run rẩy lên, nắm lấy cổ áo bà ba sờn cũ của mình. Ông chậm rãi kéo cổ áo xuống dưới ánh nến leo lét của mật thất.
Huy chết lặng, đôi tròng mắt co rút lại trong sự kinh hoàng tột độ.
Trên cổ họng của chú Lâm Phong hiện lên một vết sẹo lồi kỳ dị, đỏ rực và sần sùi như một con rết lớn đang bám chặt lấy thanh quản – dấu vết tàn khốc của một dây thanh đới bị hủy hoại hoàn toàn do sự phản phệ của huyết khế năm xưa. Vết sẹo lồi ấy trùng khớp hoàn hảo, không sai một li với cảm giác rát bỏng, châm chích đang âm ỉ hình thành dưới dải băng gạc đỏ trên cổ họng của Gia Huy lúc này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!