Nhạc nềnGrief

Bẫy Truyền Thông Bẩn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi xe cấp cứu xé toạc màn mưa phùn nhớp nháp của Sài Gòn vào lúc rạng sáng không thể át nổi tiếng gầm rú điên cuồng trong lồng ngực Nguyễn Gia Huy. Anh lao ra khỏi sảnh trường quay Quận 7, mặc kệ những ánh mắt dò xét của nhân viên hậu trường và cả cái nhìn đắc thắng đầy ẩn ý của Lê Sỹ Hoàng. Nước mưa lạnh buốt tạt thẳng vào mặt Huy, nhưng nó không dập tắt được ngọn lửa rát bỏng đang thiêu rụi cổ họng anh. Dưới dải băng gạc màu đỏ quấn chặt quanh cổ, vết nứt huyết quản đang rỉ ra những giọt máu ấm nóng, thấm đẫm vào lớp vải tơ tằm cổ kính của chiếc áo bomber thêu phượng hoàng sém cạnh. Mỗi bước chạy của Huy là một lần khớp gối nhói lên đau đớn, nhưng nỗi sợ hãi mất đi người cha già – soạn giả Nguyễn Lâm Giang – đã biến anh thành một con thú hoang bị dồn vào đường cùng.


Khi Huy đẩy tung cánh cửa kính của phòng hồi sức cấp cứu Bệnh viện Phục hồi Chức năng Quận 3, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Trên chiếc giường bệnh màu trắng toát, ông Lâm Giang nằm bất động, xung quanh là hàng loạt máy móc phát ra những tiếng bíp bíp đều đặn nhưng vô cảm. Chỉ số sinh tồn trên màn hình dao động một cách yếu ớt. Bác sĩ Nguyễn Văn Phương bước ra, gương mặt mệt mỏi sau ca cấp cứu dài, nhìn Huy bằng ánh mắt ái ngại:


“Chúng tôi đã sốc tim thành công cho cha cậu trong gang tấc. Nhưng tình trạng rất tồi tệ. Não bộ của ông ấy bị tổn thương nghiêm trọng do một cơn thiếu máu cục bộ đột ngột, dường như bị kích thích bởi một tần số chấn động mạnh từ bên ngoài. Hiện tại ông ấy đã rơi vào hôn mê sâu. Cậu phải chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.”


Huy quỳ sụp xuống bên cạnh giường bệnh của cha. Mười đầu ngón tay rách da, rớm máu dưới những lớp băng keo dán vội của anh run rẩy chạm vào bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt của ông Giang. Anh áp chặt trán mình vào lòng bàn tay cha, nước mắt hòa lẫn với vệt máu tươi trên môi chảy dài. Anh nhận ra rồi. Khế ước máu của dòng họ Nguyễn không phải là một truyền thuyết tâm linh mơ hồ. Mỗi nốt nhạc thăng hoa của anh trên sân khấu kín bằng cây đàn kìm mun chính là một lưỡi dao vô hình rút cạn sinh khí của cha anh. Vinh quang đặc cách vào Top 10 của anh được đánh đổi bằng chính những nhịp tim thoi thóp của người cha già nằm đây. Sự dằn vặt tội lỗi bóp nghẹt lồng ngực Huy, khiến anh không thể cất nổi một tiếng khóc thành lời.


Nhưng con quái thú showbiz không cho phép anh có thời gian để đau đớn.


Tối hôm sau, tập phát sóng đầu tiên của vòng loại show sống còn “Vương Miện Ánh Sáng” chính thức lên sóng quốc gia. Huy ngồi cô độc trên chiếc ghế gỗ mục nát ở căn gác xép chật hẹp phía sau hậu trường nhà hát Hưng Cổ. Mùi bùn đất hôi thối, hăng hắc từ dòng kênh Nhiêu Lộc bốc lên sau cơn bão càng làm không khí thêm phần u uất. Chiếc tivi cathode-ray cũ kỹ phát ra những dải sáng neon xanh đỏ nhấp nháy, chiếu lên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của anh.


Màn hình hiển thị đến phần thử giọng của Gia Huy. Bản phối “Vọng cổ Pop-Opera” kết hợp tiếng đàn kìm mun ma mị vang lên, làm chao đảo cả trường quay. Nhưng ngay sau đó, kịch bản bẩn thỉu của đạo diễn Trần Khánh Nam bắt đầu lộ diện. Bằng thủ đoạn “Evil Editing” tàn nhẫn, nhà đài đã cắt xén toàn bộ bối cảnh của buổi audition.


Khi NSND Thanh Kim Huệ đưa ra những lời phê bình nghiêm khắc ban đầu để thử thách bản lĩnh của Huy, đoạn video đã bị cắt ghép một cách cố ý. Trên màn hình tivi, hình ảnh Gia Huy hiện lên với gương mặt lạnh lùng, đôi mắt quắc lên đầy kiêu ngạo. Gã đạo diễn Khánh Nam đã ghép biểu cảm mệt mỏi, mím môi chịu đựng cơn đau họng của Huy thành một cái nhếch mép khinh bỉ. Đỉnh điểm của sự tàn nhẫn là cảnh Huy quay lưng bước đi thẳng ra khỏi phòng audition khi vị giám khảo lão thành chưa kịp dứt câu nói – thực chất đó là khoảnh khắc Huy phải lao ra ngoài vì cổ họng trào máu tươi không thể kiềm chế được. Nhưng dưới bàn tay biên tập bẩn thỉu của nhà đài, anh trở thành một kẻ vô lễ, ngạo mạn, coi thường các bậc tiền bối đi trước và chà đạp lên đạo đức nghề nghiệp.


“Một kẻ vô ơn! Cậy chút tài mọn mà dám quay lưng với nghệ sĩ nhân dân!”


“Trục xuất nó khỏi cuộc thi đi! Cải lương là thánh đường nghệ thuật, không phải nơi cho một thằng ranh con hỗn láo vào bôi nhọ!”


Chỉ trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ sau khi tập phim phát sóng, làn sóng phẫn nộ bùng nổ dữ dội trên khắp các nền tảng mạng xã hội Sài Gòn. Trang fanpage nghèo nàn của gánh hát Hưng Cổ bị tấn công bởi hàng vạn bình luận chửi rủa, lăng mạ. Điện thoại của Huy liên tục rung lên bần bật, màn hình sáng lòe với hàng ngàn tin nhắn đe dọa, khủng bố tinh thần. Huy run rẩy vuốt màn hình, mười đầu ngón tay rách da lại rỉ máu. Anh cố gắng viết một bài đính chính, giải thích về tình trạng xuất huyết thanh quản và việc cha mình đang cấp cứu, nhưng ngay khi vừa đăng tải, bài viết lập tức bị nhấn chìm bởi hàng loạt tài khoản ảo (clone) do Lê Sỹ Hoàng thuê để spam chửi bới, áp đảo hoàn toàn sự thật.


Sự nghẹt thở của truyền thông bẩn bóp nghẹt mọi đường sống của Huy. Nhưng đòn chí mạng thực sự lại đến từ chính những người mà anh kính trọng nhất.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ mục nát của rạp Hưng Cổ bị đẩy tung ra đầy giận dữ. Tiếng bước chân nặng nề vang lên trên sàn sân khấu gỗ dột nát, phá tan sự im lặng u uất của nhà hát. Huy giật mình bước xuống cầu thang sắt rỉ sét của căn gác xép.


Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn đường hắt qua mái ngói sập, NSƯT Trần Minh Cảnh đứng đó. Gương mặt của người bạn già của cha anh, người thầy đã âm thầm dạy anh những kỹ thuật luyến láy “Hơi vạn cổ” khó nhất, giờ đây đỏ bừng vì giận dữ và thất vọng. Đôi mắt ông hằn lên những tia máu đỏ, hai tay run rẩy siết chặt tờ báo in hình Gia Huy với dòng tít lớn: *“Thí sinh Vương Miện Ánh Sáng hỗn láo với NSND Thanh Kim Huệ: Sự suy đồi của thế hệ trẻ.”*


Phía sau thầy Cảnh là vài nghệ sĩ lão thành của Hội Cựu nghệ sĩ Cải lương Sài Gòn. Họ nhìn Huy bằng ánh mắt ghẻ lạnh, khinh bỉ tột cùng, như thể đang nhìn một kẻ phản bội tổ nghiệp.


“Thầy...” Huy thều thào cất tiếng, nhưng cổ họng rách nát của anh chỉ phát ra một âm thanh khàn đặc, yếu ớt.


“Câm miệng! Đừng gọi tôi là thầy!” Trần Minh Cảnh hét lên, giọng ông run rẩy xé lòng. Ông bước tới, ném mạnh tờ báo vào ngực Huy. “Mày có biết mày vừa làm cái gì không, Huy? Mày mang tiếng hát của dòng họ Nguyễn đi bôi nhọ nghệ thuật truyền thống, mày kết hợp cải lương với cái thứ nhạc rap lai căng, nhố nhăng đó để câu khách rẻ tiền! Ta đã nhắm mắt cho qua vì nghĩ mày cần tiền cứu cha. Nhưng ta không ngờ mày lại dám vô lễ, quay lưng với chị Thanh Kim Huệ ngay trên sóng truyền hình cả nước!”


“Con... con không có...” Huy lắc đầu quầy quậy, tay chỉ vào cổ họng mình đang quấn băng gạc rỉ máu, cố gắng giải thích bằng giọng nói đứt quãng. “Hôm đó con bị... hộc máu... con phải chạy ra ngoài... Nhà đài... họ cắt ghép...”


“Cắt ghép? Ai cắt ghép được cái thái độ ngạo ngược của mày?” Trịnh Thế Vinh, một kép trẻ của gánh hát đối thủ Đông Á đứng phía sau thầy Cảnh, lập tức bước lên thêm dầu vào lửa. “Gia Huy, anh đừng có ngụy biện. Cả nước đều thấy anh quay lưng bỏ đi khi cô Huệ đang nói. Anh nghĩ anh là ai? Một kẻ vô danh tiểu tốt được đặc cách nhờ chiêu trò bẩn, giờ lại dám đổ lỗi cho nhà đài? Anh đang làm xấu mặt toàn bộ giới nghệ sĩ cải lương chúng tôi!”


“Câm mồm!” Huy phẫn nộ trừng mắt nhìn Vinh. Anh muốn lao đến đấm vào bản mặt giả tạo của gã, nhưng thầy Cảnh đã bước lên chặn giữa hai người.


“Đủ rồi!” Thầy Cảnh gầm lên, giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt già nua đầy nếp nhăn của ông. Ông nhìn Huy bằng ánh mắt đau đớn tột cùng. “Lâm Giang ơi là Lâm Giang... ông cả đời giữ gìn sự thuần khiết của cải lương, sao lại sinh ra một đứa con nghịch tử, bán rẻ danh dự dòng họ để đổi lấy vài ba cái hào quang giả tạo của bọn truyền thông bẩn thỉu thế này? Huy, mày có biết gánh Hưng Cổ đã tồn tại một trăm năm qua bằng cái gì không? Bằng xương máu, bằng sự kính tổ trọng đạo! Mày đi thi cái show sống còn đó, mày mang cây đàn kìm mun của dòng họ ra làm trò cười cho thiên hạ, giờ lại bôi tro trát trấu vào mặt tổ nghiệp!”


“Thầy ơi... con cần tiền nộp thuế đất... rạp sắp bị cưỡng chế...” Huy quỳ sụp xuống chân thầy Cảnh, hai tay ôm lấy gối ông, khóc nghẹn. “Cha con đang hôn mê... con không còn cách nào khác... xin thầy tin con...”


Trần Minh Cảnh cúi xuống nhìn đứa học trò mình từng yêu thương nhất. Sự dằn vặt hiện rõ trên gương mặt ông. Ông biết Huy nghèo, biết gánh hát đang nợ nần chồng chất. Nhưng lòng tự tôn của một nghệ sĩ cổ truyền bảo thủ không cho phép ông chấp nhận sự cách tân lai căng và hành vi vô lễ bị cả xã hội lên án kia. Ông đau đớn gạt tay Huy ra, lùi lại một bước đầy dứt khoát:


“Nếu mày thực sự vì rạp hát, mày đã không chọn con đường dơ bẩn này. Từ hôm nay, tôi và Hội Cựu nghệ sĩ Cải lương Sài Gòn chính thức đoạn tuyệt quan hệ với mày. Mày không còn là học trò của tôi, và dòng họ Nguyễn cũng không có loại truyền nhân bôi nhọ tổ nghiệp như mày.”


Thầy Cảnh quay lưng bước đi, bóng ông đổ dài trên sân khấu hoang tàn, u tối. Những nghệ sĩ lão thành khác cũng lần lượt quay đi, để lại những cái nhìn lạnh lùng như những nhát dao đâm thẳng vào tim Huy. Trịnh Thế Vinh khẽ cười khẩy, ném lại một câu nói đầy mỉa mai trước khi rời đi:


“Chuẩn bị dọn đồ khỏi rạp đi là vừa, thằng bạt hiếu.”


Gia Huy quỳ sụp giữa sàn gỗ lạnh ngắt, hai tay bấu chặt vào những thớ gỗ mục nát đến mức móng tay bật máu. Sự ghẻ lạnh của những người đi trước, sự quay lưng của người thầy yêu quý nhất giống như một gáo nước lạnh dập tắt hoàn toàn niềm kiêu hãnh cuối cùng của anh. Anh nhận ra mình đang hoàn toàn cô độc giữa lòng Sài Gòn rực rỡ ánh đèn neon này. Không một ai tin anh. Không một ai đứng về phía anh.


Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trên sàn nhà lại sáng lên.


Một cuộc gọi từ số máy lạ. Huy run rẩy bắt máy. Giọng nói của đạo diễn Trần Khánh Nam vang lên qua loa thoại, lười nhác và đầy mùi vị thỏa hiệp bẩn thỉu:


“Huy hả? Cậu xem tập phát sóng hôm nay chưa? Rating kỷ lục đấy nhé! Tên cậu đang là từ khóa nóng nhất mạng xã hội Sài Gòn lúc này. Nhưng mà... cái scandal vô lễ này căng quá, ban tổ chức đang chịu sức ép rất lớn từ các nhà tài trợ, đặc biệt là tập đoàn Thịnh Phát. Họ muốn trục xuất cậu khỏi cuộc thi ngay lập tức vì vi phạm điều khoản đạo đức.”


Huy siết chặt nắm tay, hàm răng nghiền chặt đến mức bật máu:


“Các người... chính các người đã cắt ghép ác ý video đó! Tôi sẽ công bố sự thật!”


“Công bố? Cậu lấy cái gì công bố?” Khánh Nam cười khẩy, tiếng cười của gã qua điện thoại nghe tàn nhẫn vô cùng. “Toàn bộ file ghi hình gốc nằm trong tay tôi. Cậu có nói gì thì dư luận cũng chỉ tin vào những gì họ thấy trên tivi thôi. Nhưng mà... tôi vốn là người thương người tài. Tôi có một giải pháp cho cậu đây. Ban tổ chức đã soạn sẵn một bản phụ lục hợp đồng mới. Chỉ cần cậu ký vào đó, đồng ý nhượng lại toàn bộ bản quyền các bản phối cải biên sau này cho nhà đài, chấp nhận diễn vai ‘kẻ phản diện ngạo mạn’ theo kịch bản của chúng tôi để câu view, chúng tôi sẽ đứng ra đính chính rằng đó chỉ là hiểu lầm kỹ thuật. Cậu sẽ được ở lại cuộc thi, có tiền đóng thuế đất và viện phí cho cha cậu. Còn nếu không... ngày mai lệnh niêm phong rạp Hưng Cổ sẽ chính thức được thực thi, và cha cậu cũng sẽ bị mời ra khỏi phòng hồi sức đặc biệt vì quá hạn đóng tạm ứng.”


Huy chết lặng. Bản phụ lục hợp đồng lấp lánh những điều khoản bóc lột hiện lên trong tâm trí anh như một chiếc thòng lọng xích chặt lấy cổ họng anh. Chúng muốn biến anh thành một con rối, một trò hề rẻ tiền để chúng vắt kiệt giá trị nghệ thuật của dòng họ Nguyễn, rồi ném anh vào đống rác thải của sự lãng quên.


Anh nhìn xuống bọc giấy báo cũ kỹ chứa hai mảnh thanh kiếm gỗ đào bị gãy dưới chân mình. Anh nhìn lên bức chân dung úa vàng của cụ tổ Nguyễn Cảnh Hưng trên bàn thờ Tổ nghiệp đang bị khói bụi bao phủ.


*Không. Ta là kép chính của gánh Hưng Cổ. Ta không bao giờ quỳ gối trước lũ buôn bán nghệ thuật bẩn thỉu.*


Huy siết chặt hai nửa thanh kiếm gỗ đào gãy trong lòng bàn tay rớm máu, giọng nói của anh khàn đặc nhưng kiên định như sắt đá:


“Tôi không ký.”


“Khôn hồn thì suy nghĩ kỹ đi, cậu không có nhiều thời gian đâu,” Khánh Nam lạnh lùng cúp máy.


Đêm Sài Gòn lạnh ngắt. Huy ngồi bó gối trong bóng tối của căn gác xép rạp cũ dột nát, tiếng nước kênh Nhiêu Lộc chảy rì rầm ngoài kia như một khúc nhạc tiễn đưa sầu thảm. Trong tay anh, bức thư tay chính thức từ thầy Cảnh tuyên bố trục xuất anh khỏi danh sách học trò và Hội cựu nghệ sĩ vẫn còn thơm mùi mực mới, lạnh lẽo và tàn nhẫn như một bản án tử hình dành cho niềm kiêu hãnh của người nghệ sĩ trẻ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!