Nhạc nềnGrief

Tiếng Sét Trên Sân Khấu Kín

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm qua dường như đã rút cạn chút sinh khí cuối cùng của Sài Gòn, để lại một buổi sớm ẩm ướt, nhớp nháp và ngột ngạt. Nguyễn Gia Huy bước ra khỏi chiếc xe ôm công nghệ, đứng trước tòa nhà trung tâm triển lãm rực rỡ của Quận 7. Nơi đây là đại bản doanh của show sống còn "Vương Miện Ánh Sáng" – một đấu trường tráng lệ được dựng lên bằng hàng triệu đô-la, nơi ánh đèn neon xanh đỏ quét liên tục vào bầu trời xám xịt. Sự hiện đại, xa hoa và mùi nước hoa đắt tiền của giới giải trí thị trường xộc thẳng vào mũi Huy, đối lập hoàn toàn với mùi gỗ mục xông lên từ mái rạp sập sau bão và mùi nước kênh Nhiêu Lộc hôi thối đặc trưng vẫn còn ám ảnh trong tâm trí anh.


Huy siết chặt quai chiếc túi vải thô đeo chéo hông. Bên trong chiếc túi là cây Đàn kìm mun chỉ đỏ Nguyễn gia – nhạc cụ gia bảo mà anh đã liều mạng đột nhập vào nhà hát Hưng Cổ đang bị niêm phong để lấy ra. Giắt sau lưng quần anh, ẩn dưới vạt áo khoác bomber thêu họa tiết rồng phượng cải lương đã rách vai, là bọc giấy báo cũ kỹ bọc hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy. Mười đầu ngón tay của anh, sau chuyến leo trèo đêm qua, vẫn còn râm ran đau nhói dưới những lớp băng keo cá nhân dán vội. Cổ họng anh rát bỏng như có hàng vạn mảnh thủy tinh đang găm chặt vào niêm mạc. Để che đi sự yếu ớt đó, Huy quấn quanh cổ một dải băng gạc mỏng màu đỏ rực, thắt nút chặt chẽ như một lời tuyên chiến.


“Này, kép hát lỗi thời!” Một giọng nói lười nhác, đầy vẻ châm biếm vang lên phía sau lưng Huy.


Huy quay lại. Lê Sỹ Hoàng – gã “hoàng tử ballad” đang được tập đoàn Thịnh Phát chống lưng – đứng đó trong bộ vest thiết kế lấp lánh, mái tóc nhuộm màu khói thời thượng được chải chuốt không lệch một sợi. Hoàng nhìn chiếc túi vải thô của Huy bằng nửa con mắt, khóe môi nhếch lên khinh bỉ:


“Hôm nay là vòng audition kín trước ban giám khảo chuyên môn, chứ không phải hội chợ miền Tây sông nước mà cậu mang cái thứ cồng kềnh đó theo. Cải lương thì nên ra chợ nổi mà hát, đem vô cái thánh đường âm nhạc hiện đại này chỉ làm rác tai người trẻ thôi. Khôn hồn thì rút lui sớm đi, đỡ làm trò cười cho thiên hạ.”


Gia Huy không đáp. Ánh mắt anh lạnh lùng như hai phiến băng, nhìn thẳng vào gương mặt dặm phấn kỹ lưỡng của Hoàng. Sự kiêu hãnh của một kép chính thực thụ dòng họ Nguyễn không cho phép anh đôi co với một kẻ đi lên bằng công nghệ lăng-xê bẩn. Huy lách người bước qua Hoàng, bước thẳng vào sảnh chờ lạnh ngắt hơi máy lạnh.


“Thí sinh Nguyễn Gia Huy, số báo danh 0407, chuẩn bị bước vào Phòng audition kín của Ban giám khảo!” Tiếng loa phát thanh vang lên, lạnh lùng và dứt khoát.


Huy hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ dưỡng khí xuống vùng bụng đan điền theo kỹ thuật lấy hơi cơ hoành mà cha anh – soạn giả Lâm Giang – đã truyền dạy. Anh đẩy cánh cửa cách âm dày cộp, bước vào phòng thử giọng.


Không gian bên trong căn phòng rộng khoảng năm mươi mét vuông, tối giản đến mức tàn nhẫn. Không có ánh đèn sân khấu lộng lẫy, không có khán giả reo hò, chỉ có những bức tường xám xịt cách âm hoàn toàn và một chiếc micro condenser mạ vàng đặt cô độc ở trung tâm. Phía sau chiếc bàn dài là ba vị giám khảo quyền lực. Ngồi ở chính giữa là NSND Thanh Kim Huệ, người phụ nữ quý phái diện chiếc áo dài nhung đen thêu tay tinh xảo, gương mặt từ bi nhưng đôi mắt sắc sảo vô cùng. Ngồi bên tay trái bà là đạo diễn Trần Khánh Nam – gã đạo diễn mập mạp đang nhai kẹo cao su nhóp nhép, mắt không rời chiếc máy tính bảng và luôn đeo kính mát đen dù ở trong nhà.


“Cậu có đúng một phút ba mươi giây,” Khánh Nam lên tiếng, giọng nói qua hệ thống loa đàm thoại nghe méo mó và vô cảm. “Nhanh lên, chúng tôi không có cả ngày để nghe những bài bản cổ lỗ sĩ kéo dài lê thê đâu.”


Huy cúi đầu chào ban giám khảo theo đúng lễ nghi của gánh hát cổ truyền. Anh chậm rãi mở túi vải, lấy cây đàn kìm mun ra ngoài. Dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo của căn phòng, những sợi chỉ đỏ quấn quanh thân gỗ mun đen bóng dường như đang khẽ chuyển động. Huy đặt chiếc bọc giấy báo chứa thanh kiếm gỗ gãy xuống sàn bên cạnh chân mình, như một điểm tựa tinh thần.


“Thưa ban giám khảo, hôm nay tôi xin trình diễn bản cải biên ‘Vọng cổ Pop-Opera’ dựa trên tích cổ Phụng Hoàng Sanh,” Huy thều thào, giọng nói khản đặc của anh khiến đạo diễn Khánh Nam nhíu mày khó chịu.


“Giọng thế kia mà đòi hát?” Lê Sỹ Hoàng, lúc này đã lén đứng ở góc phòng quan sát qua tấm kính một chiều, khẽ thì thầm đầy đắc thắng với trợ lý của mình. “Để xem nó tự sát thế nào.”


Huy đặt ngón tay rớm máu lên dây đàn kìm. Anh gảy nốt dạo đầu.


*Tưng...*


Âm thanh vang lên khô khốc và lệch nhịp. Cổ họng Huy đột ngột co thắt dữ dội, cơn đau rát bỏng dưới dải băng gạc đỏ bùng phát khiến anh suýt chút nữa đánh rơi phím gảy đàn. Nhịp tim của anh đập loạn xạ, đầu óc quay cuồng. Sự phản phệ âm thanh từ cây đàn kìm mun bị nguyền rủa đang tấn công trực tiếp vào hệ thần kinh của anh.


“Hết ba mươi giây dạo nhạc vô ích,” Khánh Nam gõ ngón tay xuống bàn. “Cậu còn một phút.”


Trong khoảnh khắc bế tắc tột cùng, Huy nhắm mắt lại. Anh nhớ đến lời cha dạy trong cuốn sổ tay sờn gáy: *‘Nhịp phách là xương sườn, làn hơi là máu thịt. Mất nhịp là mất mạng.’* Anh không thể thua ở đây. Nếu anh bị loại, nhà hát Hưng Cổ sẽ bị san phẳng, và cha anh sẽ chết trong đau khổ vì di nguyện dang dở.


Huy áp chặt bàn tay trái lên ngực, nơi lá bùa bình an tết từ tóc cha đang tỏa ra một hơi ấm nhẹ nhàng. Anh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ lực xuống cơ hoành, ép vòm họng mềm mở rộng tối đa. Anh không dùng giọng cổ họng thông thường nữa, anh sẽ dùng kỹ thuật Bel Canto của Opera phương Tây để cộng hưởng với cột hơi vạn cổ của cải lương Nam Bộ.


Anh gảy mạnh dây đàn kìm. Lần này, máu từ ngón tay anh thấm trực tiếp vào dây tơ. Những sợi chỉ đỏ trên thân đàn bỗng phát ra một luồng sáng mờ ảo, ma mị.


“Trời... hỡi... trời...”


Tiếng hát cất lên. Đó không phải là tiếng hát bình thường, đó là một tiếng sét xé toạc sự im lặng câm nín của căn phòng kín. Giọng hát của Gia Huy vút lên cao chót vót, chạm đến những nốt cao cực hạn của giọng Opera (Coloratura Soprano) nhưng vẫn giữ nguyên vẹn độ luyến láy mềm mại, u uất của điệu Lý Giao Duyên. Tiếng đàn kìm mun cộng hưởng với giọng hát của anh, tạo ra một tần số rung động vật lý kỳ lạ trong không khí. Căn phòng cách âm dường như đang run rẩy theo từng câu chữ của Huy.


Đạo diễn Khánh Nam dừng nhai kẹo cao su, chiếc máy tính bảng trên tay gã suýt rơi xuống đất. Đôi mắt gã trợn trừng sau lớp kính mát đen. Lê Sỹ Hoàng đứng sau tấm kính một chiều hoàn toàn chết lặng, gương mặt biến dạng vì kinh ngạc và đố kỵ.


Huy đẩy hơi dài liên tục. Ba mươi giây... bốn mươi giây... năm mươi giây... rồi sáu mươi giây không cần lấy hơi giữa câu. Làn hơi vạn cổ của anh ngân vang, u uất và oán hận, tái hiện lại nỗi đau thấu xương của nhân vật trung thần nghĩa sĩ bị bức hại trong tích cổ. Tiếng hát thôi miên cảm xúc của anh len lỏi vào tâm trí người nghe, khiến không gian vô trùng của phòng audition bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, u ám như một thánh đường tâm linh thực sự.


NSND Thanh Kim Huệ run rẩy đứng dậy khỏi ghế giám khảo. Hai bàn tay bà đan chặt vào nhau, nước mắt từ từ lăn dài trên những nếp nhăn nơi khóe mắt. Bà nhìn Gia Huy như nhìn thấy bóng dáng của một huyền thoại đã mất từ nửa thế kỷ trước.


Nhưng để đạt đến cảnh giới đó, Gia Huy đang phải trả một cái giá tàn khốc. Dưới dải băng gạc đỏ quấn quanh cổ anh, vết nứt huyết quản bắt đầu bộc phát. Cơn nóng rát bỏng chuyển thành cảm giác rách toạc đau đớn. Một vệt máu tươi bắt đầu rỉ ra, thấm qua lớp vải gạc màu đỏ, tạo thành một vệt sẫm màu rùng rợn trên cổ anh. Huy cảm nhận được một cơn đau nhói dữ dội từ lồng ngực, nhịp tim của anh đập loạn nhịp liên tục theo từng nốt đàn kìm rung động.


Huy dứt câu hát bằng một nốt ngân trầm sầu thảm, tiếng đàn kìm mun tắt dần trong sự câm lặng tuyệt đối của phòng họp.


Khánh Nam lắp bắp, không thể nói nên lời. Gã đạo diễn thực dụng vốn chỉ muốn biến Huy thành trò hề câu view giờ đây hoàn toàn bị khuất phục bởi thực lực thanh nhạc đỉnh cao không thể chối cãi.


“Đây... đây mới là cốt tủy của cải lương cách tân!” NSND Thanh Kim Huệ nghẹn ngào nói, giọng bà run lên vì xúc động. Bà quay sang nhìn Khánh Nam bằng ánh mắt nghiêm nghị, đầy uy quyền. “Khánh Nam, tôi không cần biết các anh có kịch bản gì cho chương trình này. Nhưng với tư cách là giám khảo chuyên môn lớn tuổi nhất, tôi quyết định trao tấm vé đặc cách lọt thẳng vào Top 10 vòng loại trực tiếp cho Nguyễn Gia Huy. Cậu ấy xứng đáng với vị trí đó!”


Khánh Nam nuốt nước bọt, bất lực gật đầu đồng ý trước uy tín tối cao của vị nghệ sĩ nhân dân.


Huy cúi đầu chào ban giám khảo, tay run rẩy thu dọn cây đàn kìm mun vào túi vải, nhặt hai mảnh kiếm gỗ gãy lên và bước ra khỏi phòng audition.


Ngay khi cánh cửa cách âm vừa khép lại sau lưng, toàn bộ sức lực của Huy dường như bị rút cạn vĩnh viễn. Anh khuỵu sụp xuống hành lang bê tông lạnh ngắt của hậu trường. Một cơn ho khan dữ dội ập đến, xé rách cổ họng anh. Huy đưa tay bịt chặt miệng, những dòng máu ấm nóng, đỏ tươi trào ra qua các kẽ ngón tay, nhuốm đỏ cả bàn tay và vạt áo khoác bomber rách vai.


*Rung... rung...*


Chiếc điện thoại cũ kỹ trong túi áo Huy rung lên bần bật. Màn hình hiển thị cuộc gọi khẩn cấp từ y tá Phan Hoàng Anh tại Bệnh viện Phục hồi Chức năng Quận 3.


Huy run rẩy bấm nút nghe, áp điện thoại vào tai bằng bàn tay đầy máu. Giọng nói hốt hoảng, khóc nghẹn của Hoàng Anh vang lên bên tai anh:


“Huy ơi... đến bệnh viện ngay đi em! Cha em... ông Lâm Giang đột ngột lên cơn co giật dữ dội, nhịp tim đập loạn xạ không thể kiểm soát được ngay khi em đang hát... Bác sĩ đang phải sốc điện cấp cứu khẩn cấp!”


Huy chết lặng. Chiếc điện thoại tuột khỏi bàn tay đẫm máu của anh, rơi xuống sàn nhà tạo nên một tiếng động khô khốc. Cơn ho khan rỉ máu của Gia Huy tại hậu trường trùng khớp một cách kỳ lạ, tàn khốc với nhịp tim đập loạn của cha già trên giường bệnh cấp cứu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!