Khúc Ca Từ Bóng Tối
Căn phòng trọ của Hoàng Nam nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo ở quận Bình Thạnh. Mùi mì tôm úp dở trộn lẫn với mùi nhựa cháy từ những mối hàn soundcard tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh. Ánh sáng xanh lè từ chiếc màn hình máy tính cũ kỹ hắt lên những bức tường dán đầy sticker phong cách cyberpunk, loang lổ và thiếu sức sống. Trên chiếc bàn mixer bám đầy bụi, những dải sóng âm trên phần mềm phối khí liên tục nhảy múa theo từng cú nhấp chuột dồn dập của Nam. Anh chàng producer trẻ tuổi tóc xoăn xù xì, đeo chiếc tai nghe quá khổ quanh cổ, đang điên cuồng gõ phím.
Nguyễn Gia Huy ngồi bệt trên chiếc ghế nhựa sờn góc phòng. Cổ họng anh quấn chặt dải băng gạc màu đỏ mỏng, che đi cảm giác rát bỏng đang âm ỉ hình thành phía dưới da thịt. Trên đùi Huy, bọc giấy báo cũ sờn chứa hai nửa của thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi – chứng tích của sự nhục nhã mà băng đảng Tín Nghĩa đã để lại trên sàn sân khấu Hưng Cổ – vẫn được anh ôm chặt như một báu vật không thể tách rời. M mười đầu ngón tay rách da của Huy râm ran đau nhói mỗi khi anh vô thức siết mạnh vạt áo khoác bomber thêu họa tiết rồng phượng đã rách vai.
“Không ổn, Huy ơi! Nhịp cải lương của ông chậm quá!” Nam tháo một bên tai nghe, quay ngoắt lại phía Huy, giọng nói đầy vẻ bất lực. “Cái điệu Lý Giao Duyên hay câu vọng cổ nhịp ba mươi hai của ông kéo dài lê thê cả phút đồng hồ. Show ‘Vương Miện Ánh Sáng’ này là sân chơi của tụi trẻ, tụi nó thích tiết tấu nhanh, drop bass dồn dập tầm một trăm hai mươi đến một trăm bốn mươi nhịp mỗi phút. Ông hát kiểu này, người ta chưa kịp nghe hết câu luyến đã chuyển kênh rồi!”
Huy không trả lời ngay. Anh chậm rãi mở cuốn sổ tay sờn gáy – cuốn Ký họa nhịp điệu của soạn giả Lâm Giang – đặt trên đầu gối. Những trang giấy úa vàng, mờ nhạt vết mực viết tay của cha anh chỉ ra từng ký hiệu nhịp trống chầu cổ truyền và cách nhả chữ giữ hơi đan điền. Huy đưa ngón tay rớm máu vuốt nhẹ lên dòng chữ viết tay nắn nót của cha: *‘Hát cải lương, nhịp phách là xương sườn, làn hơi là máu thịt. Mất nhịp là mất mạng.’*
“Cải lương không chậm, Nam ạ,” Huy khẽ thầm thì, giọng nói khản đặc, rát buốt như có dăm thủy tinh cào xé trong thanh quản. “Nó là nhịp thở của đất đai, của lòng người đau khổ. Nếu ông dồn nó vào cái beat giật đùng đùng của ông mà không giữ lại khoảng lặng, nó sẽ biến thành thứ nhạc lai căng vô hồn.”
“Nhưng đây là show sống còn!” Nam đập tay xuống bàn mixer, tiếng kêu chói tai vang lên. “Chúng ta chỉ có ba ngày để nộp bản demo thô cho ban giám khảo vòng sơ loại. Nếu bài phối này bị đánh giá là ‘rác phẩm lỗi thời’, cái rạp Hưng Cổ của ông sẽ bị dỡ bỏ vĩnh viễn sau ba mươi ngày nữa! Ông hiểu không?”
Nỗi đau từ lời nói của Nam dội thẳng vào tim Huy. Anh im lặng nhắm mắt, cố gắng vận dụng kỹ thuật lấy hơi sâu cơ hoành mà cha đã dạy. Huy hít một hơi thật sâu bằng mũi, dồn toàn bộ dưỡng khí xuống vùng bụng đan điền để lồng ngực giữ nguyên không phập phồng, rồi cố gắng cất giọng ngân thử một câu vọng cổ trên nền beat EDM dồn dập mà Nam vừa bật:
“Thương hoài... vầng trăng... khuyết...”
Chưa kịp dứt chữ “khuyết”, cổ họng Huy co thắt dữ dội. Cơn rát bỏng dưới dải băng gạc đỏ bùng phát như một ngọn lửa thiêu rụi thanh quản. Huy gập người ho sặc sụa, vệt máu nhỏ rỉ ra nơi khóe miệng, thấm đỏ một góc dải băng gạc quấn cổ. Anh nghẹt thở, hai tay bấu chặt lấy cổ họng, lồng ngực phập phồng đau đớn.
Nam hốt hoảng lao đến đỡ Huy, giật lấy chai nước lọc đưa cho anh: “Đã bảo là đừng có gồng mà! Thanh quản của ông đang bị viêm nhiễm nặng sau trận mưa bão ở rạp cũ, giờ ông hát tông cao thế này là tự sát đó!”
Huy uống một ngụm nước lạnh, cố nuốt cơn đau xuống dạ dày. Anh nhìn vào màn hình máy tính của Nam, nơi dải sóng âm tiếng đàn kìm ảo (VST) hiển thị phẳng lặng và khô khốc.
“Tiếng đàn kìm trên máy tính của ông... nó giả quá,” Huy thều thào, mắt đổ dồn vào những nốt nhạc ảo. “Nó không có độ rung của dây tơ, không có cái sầu thảm của gỗ mun cổ. Người nghe sẽ nhận ra ngay sự giả tạo đó. Bản phối Pop-Art cải biên này muốn chạm vào lòng người, bắt buộc phải có tiếng đàn kìm thật. Một cây đàn có linh hồn.”
“Đàn thật?” Nam nhíu mày. “Nhưng chúng ta lấy đâu ra đàn kìm cổ bây giờ? Tiệm nhạc cụ của chú Dũng ở Quận 5 đã đóng cửa nghỉ sớm rồi.”
“Rạp Hưng Cổ,” Huy đứng phắt dậy, ánh mắt kiên định đến đáng sợ. “Dưới bệ thờ Tổ nghiệp gánh hát, cha tôi có giấu cây Đàn kìm mun chỉ đỏ Nguyễn gia. Đó là nhạc cụ duy nhất có thể dệt nên tần số âm thanh cho bài hát này.”
“Ông điên rồi!” Nam giữ chặt vai Huy. “Rạp hát đang bị Chi cục Thuế niêm phong bằng băng đỏ! Bọn đòi nợ thuê của băng đảng Tín Nghĩa và bảo vệ của Thịnh Phát chắc chắn đang tuần tra xung quanh đó. Ông đột nhập vào đó là phạm pháp, là tự chui đầu vào rọ!”
“Nếu không có cây đàn đó, bài diễn này sẽ chết. Cha tôi sẽ chết não vĩnh viễn trong bệnh viện vì tôi không có tiền thắng giải cứu ông ấy,” Huy gạt tay Nam ra, dọn dẹp bọc giấy báo chứa thanh kiếm gãy giắt sau lưng quần. “Tôi phải đi.”
Huy lao ra khỏi phòng trọ của Nam, dấn thân vào cơn mưa bão vẫn đang sầm sập trút xuống Sài Gòn. Anh bắt một chuyến xe ôm chạy dọc theo bờ kênh Nhiêu Lộc. Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ dòng kênh đen ngập rác hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt quất thẳng vào mặt Huy, khiến anh phải liên tục bóp chặt cổ họng để ngăn những cơn ho khan rỉ máu.
Nhà hát cải lương Hưng Cổ hiện ra trong bóng tối, trầm mặc và tàn tạ như một nấm mồ cổ kính giữa lòng đô thị hiện đại. Cánh cửa gỗ chính của rạp bị quấn chặt bởi những sợi xích sắt lớn, phía trên dán đè tờ Biên bản niêm phong đỏ của Chi cục Thuế, dấu mộc đỏ rực lấp lánh ma mị dưới ánh đèn đường mờ ảo.
Huy lẩn vào con hẻm hông tối tăm bên cạnh rạp. Đúng như Nam dự đoán, bóng dáng của hai gã bảo vệ mặc đồng phục của tập đoàn Thịnh Phát đang che ô, đứng hút thuốc lá lầm lũi trước cổng chính. Huy nín thở, áp sát người vào bức tường loang lổ vết rêu phong. Khớp gối bị viêm nhẹ của anh nhói đau khi anh cố gắng bước đi không tiếng động.
Anh nhìn lên phía trên. Lối thoát hiểm duy nhất là chiếc ban công sắt rỉ sét dẫn vào phòng hóa trang tầng hai. Huy bám tay vào giàn giáo sắt rỉ sét bên hông rạp, cố gắng leo lên. Những ngón tay rách da từ cuộc xô xát trước bấu chặt vào thanh sắt lạnh ngắt, nước mưa thấm vào vết thương đau rát đến tận xương tủy. Bả vai bị chấn thương phần mềm của anh biểu tình bằng những cơn đau giật cục mỗi khi anh rướn người lên cao.
*Két... rắc...*
Một thanh sắt rỉ sét dưới chân Huy đột ngột nứt gãy, tạo nên tiếng động nhỏ giữa tiếng mưa bão gầm rú.
“Ai đó?” Tiếng quát của gã bảo vệ Thịnh Phát vang lên từ phía cổng chính. Ánh đèn pin quét loang loáng qua con hẻm hông, sát sạt vạt áo khoác bomber thêu phượng hoàng của Huy.
Huy nín thở, ép chặt thân hình gầy guộc của mình vào khoảng trống giữa bức tường gạch và chiếc máng xối dột nát. Tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh đưa tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng thở dốc rát bỏng của mình phát ra ngoài. Gã bảo vệ quét đèn pin thêm vài giây rồi lầm bầm chửi thề một câu vì nghĩ là lũ mèo hoang trước khi quay trở lại cổng chính.
Huy thở phào nhẹ nhõm. Anh dùng chút tàn lực cuối cùng, đu người leo qua lan can ban công rỉ sét, lách người qua ô kính vỡ của cửa sổ phòng hóa trang để lẻn vào bên trong nhà hát.
Bóng tối bao trùm toàn bộ không gian bên trong Hưng Cổ. Mùi gỗ mục, mùi vải vóc cổ kính bám đầy bụi thời gian và mùi ẩm mốc sau bão xộc vào mũi Huy. Anh bước đi trên sàn sân khấu gỗ dột nát, tiếng sàn gỗ kêu cọt kẹt dưới chân nghe như tiếng thở dài oán hận của những vong hồn nghệ sĩ xưa cũ. Huy đi thẳng đến khu vực hậu trường, nơi đặt bàn thờ Tổ nghiệp cải lương.
Bàn thờ Tổ nghiệp nghi ngút khói hương lạnh lẽo từ chiều giờ đã tắt lịm. Huy quỳ sụp xuống thềm đất sũng nước trước bàn thờ, cúi đầu lạy ba lạy sâu sắc:
“Tổ nghiệp hiển linh... xin che chở cho con... cứu lấy cha... cứu lấy gánh hát...”
Nói xong, Huy lách người xuống gầm sân khấu gỗ – nơi cất giữ những nhạc cụ cổ quý hiếm của dòng họ Nguyễn tránh ẩm mốc. Anh mò mẫm trong bóng tối, tay chạm vào những chiếc hòm gỗ mục nát bám đầy mạng nhện. Cuối cùng, ngón tay anh chạm vào một chiếc hộp gỗ mun đen bóng, lạnh ngắt như băng đá.
Huy mở nắp hộp. Cây Đàn kìm mun chỉ đỏ Nguyễn gia hiện lên dưới ánh sáng mờ ảo của ánh trăng khuyết lọt qua mái ngói sập sau bão. Thân đàn bằng gỗ mun đen tuyền bóng loáng, trên cần đàn quấn chặt những sợi chỉ đỏ phong thủy lấp lánh kỳ lạ. Cây đàn cổ truyền đời này chính là vật kết nối huyết mạch tâm linh giữa cha và anh.
Huy run rẩy đưa bàn tay rớm máu chạm vào những sợi dây tơ của cây đàn cổ.
*Oong...*
Ngay khi mười đầu ngón tay rách da của Huy vừa tiếp xúc với dây đàn lạnh ngắt, một luồng âm tần cực mạnh, vô hình nhưng vô cùng tàn khốc chạy dọc từ ngón tay anh, xuyên qua cánh tay và xộc thẳng vào thanh quản.
Cổ họng Huy nóng rực lên như thể vừa nuốt phải một hòn than đỏ. Cơn đau rát bỏng dâng lên nghẹn ứ, dải băng gạc đỏ quấn quanh cổ anh tự động siết chặt lại như một sợi dây thừng vô hình đang thắt cổ anh. Huy quỵ xuống sàn gỗ, hai tay ôm lấy cổ họng, mặt đỏ bừng lên vì nghẹt thở. Anh đau đớn đến mức không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng rên rỉ khàn đặc.
Trong bóng tối tĩnh mịch của nhà hát hoang tàn, từ thân cây đàn kìm mun, những sợi chỉ đỏ bắt đầu phát ra ánh sáng mờ ảo, ma mị. Tiếng đàn kìm mun tự động rung động, vang lên một nốt trầm rợn người trong bóng tối rạp cũ, báo hiệu khế ước máu đã bắt đầu vận hành.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!