Kịch Bản Của Kẻ Thù
Cơn mưa Sài Gòn sau bão không còn trút nước xối xả, nhưng nó để lại một bầu không khí ẩm ướt, lạnh lẽo và nồng nặc mùi hôi thối đặc trưng của dòng nước kênh đen Nhiêu Lộc. Thứ mùi bùn sình và rác rưởi phân hủy ấy như một bóng ma vô hình, bám chặt vào từng thớ vải của chiếc áo khoác bomber thêu phượng hoàng cổ kính mà Nguyễn Gia Huy đang mặc, hoàn toàn lạc lõng giữa không gian hậu trường rực rỡ nhưng vô cảm của trường quay Quận 7.
Huy quỵ sụp trong lòng chú Ba Đờn trong góc tối của hành lang hậu trường. Mười đầu ngón tay của anh, vốn bị rách da rớm máu sâu do cố căng lại những sợi dây tơ tằm thô mộc của cây đàn kìm cổ, giờ đang run rẩy bịt chặt lấy cổ họng. Dưới dải băng gạc đỏ quấn chặt để che đi vết nứt huyết quản đang âm ỉ hình thành, từng cơn ho khan co thắt liên tục ập đến. Mỗi nhịp thở dốc của anh đều mang theo vị tanh nồng của máu tươi. Cơn hoại tử thanh quản nhẹ từ đêm diễn Wildcard trực tiếp đã tước đoạt hoàn toàn giọng nói của anh. Hiện tại, Huy câm lặng hoàn toàn. Anh chỉ có thể phát ra những tiếng thở rít khò khè qua kẽ răng rát bỏng, đôi mắt đỏ rực oán hận nhìn chằm chằm vào gã đàn ông trước mặt.
Lâm Vĩnh Khang – giám đốc âm nhạc biến chất của show sống còn “Vương Miện Ánh Sáng” – đứng đó dưới ánh đèn led trắng bệch. Gã diện bộ vest thiết kế bóng bẩy, tay cầm chiếc máy tính bảng hiển thị dải sóng âm của bản thu âm thử nghiệm bị lỗi nhịp của Gia Huy. Khóe môi gã nhếch lên một nụ cười đắc thắng, đầy vẻ tàn nhẫn và hợm hĩnh.
“Sao vậy, kép chính gánh Hưng Cổ?” Khang khẽ gõ ngón tay lên màn hình máy tính bảng, giọng điệu đầy vẻ ban phát. “Cổ họng rách nát đến mức không ra hơi rồi sao? Mày nhìn xem, bản thu âm thử nghiệm này... nhịp phách trống chầu của gánh hát mày phối với nhạc EDM của tao bị lệch hoàn toàn. Chỉ cần tao bấm nút phát tán bản thu lỗi này lên các nền tảng mạng xã hội ngay trong đêm nay, dư luận sẽ lập tức dìm chết cái thương hiệu ‘Pop-Art cải lương’ mà mày đang cố xây dựng. Người ta sẽ chửi mày là kẻ bất tài, kẻ lai căng bôi nhọ tổ nghiệp, và dĩ nhiên... lượng vote của mày sẽ tụt xuống đáy vực.”
Chú Ba Đờn siết chặt bả vai gầy guộc của Huy, đôi bàn tay gân guốc sưng tấy do viêm khớp nặng của người nhạc công già run lên bần bật vì giận dữ. Chú cố che chở cho Huy sau lưng mình, giọng khản đặc quát lên:
“Cậu Khang! Cậu là giám đốc âm nhạc, sao lại dùng thủ đoạn bẩn thỉu này để hại một đứa trẻ? Bản thu đó là do hệ thống âm thanh của các người cố tình làm lệch nhịp!”
Lâm Vĩnh Khang không thèm nhìn chú Ba Đờn. Gã chỉ nhìn chằm chằm vào Huy, ánh mắt sắc lạnh như một kẻ săn mồi đang dồn con mồi vào góc tường. Gã biết rõ, sau dải gạc đỏ trên cổ Huy là vết nứt huyết quản đang giật mạnh đồng nhịp với máy đo nhịp tim của người cha già Nguyễn Lâm Giang đang nằm hôn mê sâu, chết não lâm sàng một phần tại bệnh viện Quận 3. Khế ước máu Vong Gia đang tàn phá thể xác hai cha con họ, và Khang chính là công cụ của tập đoàn Thịnh Phát để đẩy nhanh tiến trình tự hủy hoại đó.
“Tao không rảnh để đôi co với một lão già kéo nhị,” Khang lạnh lùng nói, đưa máy tính bảng ra trước mặt Huy. “Huy, tao cho mày một con đường sống. Ban tổ chức và nhà tài trợ vừa đưa ra kịch bản mới cho tập tiếp theo. Mày bắt buộc phải bỏ cái cây đàn kìm mun rách nát đó đi, bỏ cả cái phong cách cải lương lai căng này. Mày sẽ hát một ca khúc Pop thị trường thuần túy có tên ‘Vũ Điệu Khói Sương’ do tao sáng tác, kết hợp với vũ đạo nhảy nhót lố lăng để tự tẩy trắng hình ảnh. Nếu mày đồng ý ký vào bản cam kết thay đổi phong cách này, tao sẽ xóa bản thu lỗi kia. Còn nếu không... ngay ngày mai, mày sẽ bị trục xuất khỏi cuộc thi vì vi phạm quy chế chuyên môn.”
Gia Huy không thể nói. Cổ họng anh nóng rực như có tàn tro bếp lửa đang âm ỉ cháy, nhưng sự kiêu hãnh của một kép chính dòng họ Nguyễn không cho phép anh cúi đầu. Anh khẽ đẩy chú Ba Đờn ra, đứng thẳng người dậy dù khớp gối trái đang sưng đau nhói do bong gân. Giắt sau lưng quần anh, bọc giấy báo cũ kỹ chứa hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi – kỷ vật duy nhất cha đẽo gọt cho anh năm mười tuổi – nứt dọc thân sâu thêm, thớ gỗ rách nát cứa vào da thịt thắt lưng đau nhức nhối như một lời nhắc nhở căm hận không bao giờ được phép bán rẻ danh dự dòng họ.
Huy thọc tay vào túi áo khoác bomber, lôi ra chiếc điện thoại phụ, nhanh chóng gõ một dòng chữ bằng những ngón tay rớm máu dính đầy vệt máu khô rồi đưa thẳng màn hình vào mặt Lâm Vĩnh Khang.
Dòng chữ hiển thị rõ ràng, đanh thép:
*“Bài hát ‘Vũ Điệu Khói Sương’ của ông là một sự sỉ nhục đối với âm nhạc. Nhịp phách hỗn loạn, dải tần EDM rẻ tiền đạo nhái từ các bản phối thị trường phương Tây, hoàn toàn thiếu cấu trúc hòa âm để nâng đỡ giọng hát. Tôi nhổ vào thứ kịch bản lố lăng đó.”*
Lâm Vĩnh Khang đọc xong dòng chữ, gương mặt bóng lộn của gã lập tức đỏ gay vì giận dữ. Gã giật phắt máy tính bảng lại, quát lên qua kẽ răng:
“Mày cứng đầu! Được, để xem cái cổ họng câm lặng của mày trụ được bao lâu khi bản thu âm lỗi này tràn ngập mạng xã hội! Mày sẽ chết chìm trong đống tro tàn của cái rạp hát rách nát đó!”
Gã quay lưng bước đi, tiếng giày da nện xuống sàn hành lang nghe lạnh lùng, dứt khoát.
***
Nửa tiếng sau, Gia Huy cùng chú Ba Đờn lầm lũi rời khỏi trường quay Quận 7 dưới màn mưa bão rả rích. Họ không trở về bệnh viện ngay vì sợ bọn giang hồ đòi nợ thuê của băng đảng Tín Nghĩa rình mò quanh phòng bệnh biệt giam của cha. Chú Ba Đờn chở Huy trên chiếc xe Wave tàn tạ, luồn lách qua những con hẻm ngập nước sình lầy hôi thối của Sài Gòn để đến Căn nhà thuê của Hoàng Nam tại Quận Bình Thạnh.
Căn phòng trọ chật hẹp, nóng bức của Nam ngập tràn mùi mì gói, mùi khói thuốc lá và mùi hàn chì nóng rực từ các bảng mạch điện tử tự chế. Trên chiếc bàn mixer cũ dán đầy sticker phong cách cyberpunk, Hoàng Nam đang thức trắng đêm, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, điên cuồng gõ bàn phím máy tính để theo dõi các dải sóng âm truyền thông.
“Huy! Chú Ba! Vào đi!” Nam bật dậy khi thấy hai người bước vào, gương mặt phờ phạc hiện rõ sự lo âu tột độ. “Thằng Khang đã ra tay rồi. Bản thu âm lỗi nhịp của ông vừa bị rò rỉ trên TikTok và các trang tin lá cải từ mười lăm phút trước. Tụi nó dùng Quy tắc tạo drama câu view của nhà đài để cắt ghép hình ảnh ông mệt mỏi hậu trường, lồng tiếng nhạc phô chênh vào để biến ông thành trò hề. Dư luận trẻ tuổi đang điên cuồng chửi bới gánh Hưng Cổ là ‘rác phẩm lai căng’.”
Huy bước đến bên bàn làm việc, lặng lẽ đặt cây đàn kìm mun chỉ đỏ dính máu lên mặt bàn gỗ sờn cũ. Anh quấn lại dải băng gạc đỏ trên cổ họng đang rỉ máu tươi, rồi ngồi sụp xuống chiếc ghế nhựa. Anh không thể nói, chỉ có thể viết nhanh lên một tờ giấy nháp đặt cạnh bàn phím:
*“Khang vừa gọi điện đe dọa. Ép tôi hát bài Pop thị trường ‘Vũ Điệu Khói Sương’ ở tập tới, nếu không sẽ bị trục xuất.”*
Hoàng Nam đọc xong, đập mạnh nắm đấm xuống bàn khiến chiếc soundcard cũ nảy lên, phát ra tiếng rít chói tai qua màng loa kiểm âm.
“Đốn mạt! Tụi nó biết thanh quản của ông đang bị hoại tử nhẹ do phản phệ huyết khế, biết ông đang câm lặng tạm thời nên mới dồn ông vào đường cùng!” Nam gào lên, hai mắt hằn rõ những tia máu đỏ rực. “Bài ‘Vũ Điệu Khói Sương’ đó tao biết, nhịp độ lên tới một trăm bốn mươi nhịp mỗi phút, đòi hỏi phải gằn giọng tông cao liên tục. Nếu ông hát bài đó trong tình trạng cổ họng rách huyết quản thế này, dây thanh quản của ông sẽ đứt vĩnh viễn! Ông sẽ câm lặng suốt đời!”
Huy im lặng. Anh đưa tay chạm vào túi ngực áo khoác bomber, nơi cất giấu Mảnh giấy di nguyện vọng cổ dang dở của cha và Bức huyết thư thứ hai của người mẹ quá cố Trần Thị Xuân. Hai tín vật tàn khuyết ấy như đang tỏa ra một luồng oán khí nóng rực, chạy thẳng vào lồng ngực đang bị rạn sườn nhói buốt của anh. Anh biết rõ khế ước máu đang rút cạn sinh khí của cha tại bệnh viện Quận 3 để đổi lấy sự thăng hoa của anh, nhưng anh không thể bỏ cuộc. Di nguyện giữ rạp Hưng Cổ của cha vẫn chưa hoàn thành, món nợ thuế đất 500 triệu đồng tuy đã nộp nhưng rạp hát vẫn đang nằm trong tầm ngắm thâu tóm của tập đoàn Thịnh Phát.
“Huy, chúng ta cố gắng liên hệ với NSND Thanh Kim Huệ xem sao,” Nam khẽ dịu giọng, tay bấm điện thoại liên tục. “Bà ấy là giám khảo công tâm duy nhất nhìn ra thực lực của ông. Chỉ cần bà ấy đứng ra bảo lãnh chuyên môn...”
Nam đột ngột dừng lại, nhìn màn hình điện thoại với vẻ mặt xám xịt.
“Không được rồi... Số điện thoại của bà Huệ đã bị ban tổ chức khóa liên lạc từ phía hệ thống nhà đài. Tụi nó đã cô lập chúng ta hoàn toàn khỏi hội đồng giám khảo.”
Căn phòng trọ chật hẹp chìm vào một sự câm lặng ngột ngạt rợn người, chỉ còn tiếng mưa bão rả rích đập vào mái tôn rỉ sét ngoài cửa sổ. Chú Ba Đờn ngồi bệt dưới sàn gạch, đôi bàn tay gân guốc sưng tấy ôm lấy đầu gối, nước mắt lặng lẽ chảy dọc theo những nếp nhăn nheo khắc khổ trên gương mặt già nua. Chú dằn vặt vì biết tiếng đàn nhị của mình đêm qua đã gián tiếp kích hoạt khế ước tàn phá sinh khí của người bạn già Lâm Giang.
Đúng lúc sự bế tắc đạt đến đỉnh điểm, tiếng gõ cửa dồn dập, nặng nề vang lên từ phía lối đi tối tăm của khu trọ nghèo.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Hoàng Nam cảnh giác giắt chiếc tuốc-nơ-vít vào sau thắt lưng, khẽ hé mở cánh cửa gỗ mục. Nhưng người xuất hiện ở ngưỡng cửa không phải là bọn đòi nợ thuê giang hồ của băng đảng Tín Nghĩa, cũng không phải cảnh sát truy nã Nam.
Đó là Bà bầu Hồng Liên.
Chủ phòng trà Liên Hoa bước vào phòng, tà áo dài nhung đen sang trọng của bà đã bị nước mưa làm ướt sũng vạt dưới, gương mặt trang điểm đậm theo phong cách thập niên 90 hiện rõ sự mệt mỏi và nghiêm trọng. Bà khẽ khép cửa lại, thở dài một tiếng đầy u uất rồi nhìn thẳng vào Gia Huy đang ngồi im lặng trong góc tối.
“Huy... Chú Ba... Hai người vẫn ở đây sao?” Hồng Liên bước lại gần chiếc bàn gỗ, lôi từ trong chiếc túi xách da cá sấu ra một tập hồ sơ dày cộp, đặt mạnh lên mặt bàn cạnh cây đàn kìm mun. “Phòng trà Liên Hoa của tôi vừa bị người của tập đoàn Thịnh Phát đến đập phá cảnh cáo chiều nay. Tụi nó nói nếu tôi còn tiếp tục chứa chấp gánh Hưng Cổ tập luyện, tụi nó sẽ san phẳng phòng trà của tôi. Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất.”
Bà bầu Hồng Liên khẽ đẩy tập hồ sơ về phía Gia Huy, giọng nói sang sảng thường ngày giờ đã run lên vì áp lực nặng nề:
“Đây là một tối hậu thư tài trợ từ một tập đoàn tài chính lớn đứng sau nhãn hàng nước uống của show sống còn. Tụi nó đưa ra đề nghị tài trợ khẩn cấp trị giá một tỷ đồng (1.000.000.000 VND) tiền mặt cho gánh hát Hưng Cổ. Số tiền này dư sức giúp mày thanh toán toàn bộ chi phí điều trị đặc biệt cho ông Lâm Giang tại bệnh viện Quận 3, phục dựng lại phần mái ngói rạp cũ bị sập sau bão, và giúp gánh hát hoạt động ổn định mà không cần phụ thuộc vào tiền thưởng tuần của show.”
Huy nhìn tập hồ sơ, đôi mắt đỏ rực oán hận khẽ dao động. Một tỷ đồng. Đó là chiếc phao cứu sinh khổng lồ giữa lúc anh đang bị dồn vào chân tường kinh tế và thể xác rách nát. Nhưng bản năng nhạy bén của một kép chính dòng họ Nguyễn khiến anh ngửi thấy mùi tanh nồng của cạm bẫy thương mại bẩn thỉu ẩn giấu sau những con số khổng lồ.
Anh khẽ đẩy tập hồ sơ về phía Hoàng Nam, ra hiệu bằng tay bảo Nam hãy đọc kỹ các điều khoản.
Hoàng Nam đeo kính cận lên sống mũi, nhanh chóng lật từng trang giấy trắng mực đen. Với tư duy của một producer indie từng lăn lộn nhiều năm trong giới giải trí đầy cạm bẫy, Nam lướt nhanh qua những dòng chữ in đậm lộng lẫy về quyền lợi tài trợ, rồi dừng lại ở phần phụ lục được in bằng cỡ chữ siêu nhỏ ở trang cuối cùng.
Gương mặt Nam đột ngột biến sắc, từ tái mét chuyển sang đỏ gay vì phẫn nộ tột cùng. Gã đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn, quát lên:
“Huy! Đừng ký! Đây không phải là hợp đồng tài trợ! Đây là một bản khế ước thâu tóm bẩn thỉu của tập đoàn Thịnh Phát!”
Bà bầu Hồng Liên khẽ giật mình, ánh mắt đượm buồn nhìn Nam:
“Nam... cậu phát hiện ra điều gì sao?”
“Tụi nó gài điều khoản nhượng quyền thương hiệu vĩnh viễn!” Hoàng Nam chỉ tay vào dòng chữ nhỏ trên giấy, giọng run lên vì giận dữ. “Trong phần phụ lục ghi rõ: ‘Bên nhận tài trợ đồng ý nhượng lại toàn bộ bản quyền các vở cải lương cổ truyền thuộc sở hữu của soạn giả Nguyễn Lâm Giang, đồng thời chuyển nhượng vĩnh viễn quyền sở hữu trí tuệ đối với thương hiệu gánh hát Hưng Cổ cho bên tài trợ’. Điều đó có nghĩa là gì? Nếu ông ký vào đây, gánh Hưng Cổ sẽ thuộc về tụi nó! Tụi nó sẽ có quyền pháp lý hợp pháp để giải thể gánh hát, đóng cửa rạp cũ vĩnh viễn để xây dựng trung tâm thương mại cao tầng mà ông không có quyền khởi kiện!”
Chú Ba Đờn nghe đến đây, khóc nghẹn nấc lên thành tiếng, đôi bàn tay gân guốc sưng tấy bấu chặt vào tà áo sờn cũ:
“Trời đất ơi... Tụi nó muốn cướp sạch di sản của ông Lâm Giang! Tụi nó muốn giết chết cái hồn của gánh hát trăm tuổi này!”
Bà bầu Hồng Liên đứng lặng người bên bàn gỗ, chiếc quạt xếp bằng gỗ trầm hương trên tay bà khẽ siết chặt, tỏa ra mùi thơm nhẹ nhàng nhưng u uất. Bà nhìn Gia Huy, giọng nói đầy sự bất lực và xót xa:
“Huy... tôi biết đây là cái bẫy bẩn thỉu. Nhưng mày nhìn lại tình cảnh của mày lúc này đi. Thanh quản mày đang rỉ máu tươi dưới dải gạc đỏ kia, mày hoàn toàn câm lặng, không thể hát được bài Pop của Lâm Vĩnh Khang ở tập tới. Nếu mày từ chối bản hợp đồng này, nhà đài sẽ lập tức tung bản thu lỗi ra để hủy hoại danh tiếng của mày, trục xuất mày khỏi cuộc thi. Lúc đó, mày lấy đâu ra tiền đóng viện phí điều trị đặc biệt cho cha mày hằng ngày? Mày lấy đâu ra tiền để giữ lại cái rạp cũ dột nát sau bão? Ký vào đây, ít nhất mày còn giữ được mạng sống cho cha mày và có một tỷ đồng để mưu sinh vất vả ở ngoài...”
Căn phòng trọ chắp vá lại chìm vào sự im lặng nghẹt thở. Áp lực kinh tế, áp lực pháp lý và áp lực thể xác r rách nát đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc của Nguyễn Gia Huy. Anh nhìn cây đàn kìm mun chỉ đỏ – nhạc cụ kết nối huyết khế trực tiếp rút cạn sinh khí cha – rồi nhìn hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi giắt sau lưng quần.
Sự cứu rỗi vĩ đại nhất của nghệ thuật bi kịch đôi khi là một kết cục tàn khuyết và cô độc vĩnh viễn. Anh không thể bán đi linh hồn của dòng họ, không thể dâng hiến di sản của người cha đang nằm bất động ở bệnh viện Quận 3 cho những kẻ đã gián tiếp đẩy gia đình anh vào thảm cảnh này.
Huy đứng thẳng người dậy, thần thái oai nghiêm sắc lẹm của một kép chính thực thụ tỏa ra từ đôi mắt đỏ rực oán hận. Anh bước đến bên chiếc gương nứt cũ kỹ treo trên bức tường loang lổ của phòng trọ. Huy dùng ngón tay trỏ bên tay trái, khẽ miết mạnh vào vệt máu tươi vừa trào ra nơi khóe môi r rách nát của mình, rồi viết thẳng lên mặt gương bám đầy bụi bặm.
Nét chữ bằng máu tươi đỏ rực hiện lên trên tấm gương nứt, sắc lẹm và quyết tuyệt:
*“NGHỆ THUẬT KHÔNG BÁN MÌNH CHO KẺ GIẾT NGƯỜI.”*
Anh quay lại, dùng tay chỉ thẳng vào tập hợp đồng tài trợ bẩn thỉu trên bàn, rồi thực hiện một động tác chém tay dứt khoát của bộ tịch tuồng cổ – tuyên ngôn từ chối quyết tuyệt cả bài hát Pop thị trường lố lăng của Lâm Vĩnh Khang và bản hợp đồng thâu tóm của tập đoàn Thịnh Phát.
Bà bầu Hồng Liên đứng lặng người nhìn nét chữ viết bằng máu của Huy trên tấm gương nứt, thở dài đầy bất lực trước sự quyết tuyệt điên cuồng của đứa con dòng họ Nguyễn. Bà biết, quyết định này sẽ đẩy Gia Huy vào một cuộc chiến sinh tử khốc liệt hơn gấp trăm lần ở vòng đấu loại trực tiếp sắp tới, nơi anh phải tự biên đạo một bài diễn mới hoàn toàn mộc mạc không nhạc nền trong vòng 24 tiếng tới với cái cổ họng hoàn toàn câm lặng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!