Vòng Xoáy Danh Vọng
Không gian hậu trường của trường quay Quận 7 ngập tràn trong thứ ánh sáng neon xanh đỏ lộng lẫy nhưng lạnh lẽo, một thế giới hoàn toàn đối lập với vẻ trầm mặc, dột nát của nhà hát Hưng Cổ bên dòng kênh Nhiêu Lộc. Tiếng nhạc xập xình, tiếng hò reo của hàng ngàn khán giả từ phía khán đài vọng lại qua lớp tường cách âm dày cộp, tạo thành một thứ rung động trầm đục, đè nặng lên lồng ngực đang rạn sườn của Nguyễn Gia Huy.
Anh ngồi cô độc trên chiếc ghế nhựa trong góc tối của phòng chờ, hai tay siết chặt lấy nhau để kìm nén cơn run rẩy của thể xác. Mười đầu ngón tay rách da rớm máu sâu của Huy – hậu quả của việc cố căng lại những sợi dây tơ tằm thô mộc của cây đàn kìm đêm qua – giờ đã được quấn tạm bằng những dải băng keo cá nhân trắng bệch. Dưới lớp áo thun streetwear đen bụi bặm, anh vẫn khoác chiếc Áo khoác Bomber thêu Phượng Hoàng cổ sờn rách. Vạt vai trái của chiếc áo, nơi được chị Sáu May tỉ mỉ vá lại bằng những sợi chỉ đỏ lấy từ bệ thờ Tổ nghiệp, dường như đang âm thầm tỏa ra một luồng oán khí ấm nóng, chạy dọc theo sống lưng anh như một lời nhắc nhở tàn khốc. Giắt sau lưng quần anh, bọc giấy báo cũ kỹ chứa hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi nặng trĩu, thớ gỗ rách nát cứa vào da thịt thắt lưng đau nhức nhối.
Mùi hôi thối đặc trưng của dòng nước kênh đen Nhiêu Lộc bám trên vạt áo cũ của Huy vẫn thoang thoảng tỏa ra, hoàn toàn lạc lõng giữa căn phòng nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền và keo xịt tóc của những thí sinh khác. Chung quanh anh, những ca sĩ thần tượng nhạc Pop trẻ tuổi, ăn mặc lộng lẫy đang lướt màn hình điện thoại, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Huy bằng ánh mắt e dè, khinh miệt. Họ coi anh như một kẻ dị biệt, một trò hề câu view bạt hiếu mà nhà đài dựng lên để làm bàn đạp cho những ngôi sao thực thụ.
Huy khẽ đưa tay lên cổ họng. Dưới dải băng gạc đỏ quấn chặt để che đi vết nứt huyết quản đang âm ỉ hình thành, cảm giác bỏng rát, châm chích như có hàng vạn mảnh thủy tinh đang găm chặt vào niêm mạc lại bùng lên dữ dội. Cơn ho khan hoại tử nhẹ từ đêm qua đã tước đoạt hoàn toàn giọng nói của anh. Anh đang ở trong trạng thái câm lặng tạm thời, không thể phát ra bất kỳ một âm thanh nào thành lời. Đầu anh đau nhức như búa bổ, lồng ngực nghẹt thở khi nghĩ về bức huyết thư thứ hai của người mẹ quá cố Trần Thị Xuân mà anh vừa giải mật đêm qua: “Khi tiếng chim phượng hoàng cất lên lần thứ ba, huyết mạch sẽ đứt đoạn, người giữ lửa sẽ hóa hư vô”.
Khế ước máu Vong Gia của dòng họ Nguyễn không phải là một câu chuyện tâm linh mơ hồ, nó là một lưỡi hái vật lý tàn khốc đang rút cạn từng tế bào não của người cha già Nguyễn Lâm Giang đang nằm hôn mê sâu, chết não lâm sàng một phần tại bệnh viện Quận 3 để nuôi dưỡng tiếng hát cách tân của anh. Nỗi dằn vặt tội lỗi tột cùng bóp nghẹt lấy tâm can Huy. Mỗi lần anh bước lên sân khấu thăng hoa, là một lần anh tự tay đẩy cha mình đến gần hơn với cái chết.
Nhưng anh không thể dừng lại. Rạp hát Hưng Cổ vừa được gỡ niêm phong tạm thời nhờ số tiền thuế đất 500 triệu mà anh phải đánh đổi bằng cả danh dự để giành lấy. Nếu anh bỏ cuộc ở vòng Wildcard khốc liệt này, toàn bộ công sức sẽ đổ sông đổ biển, tập đoàn Thịnh Phát sẽ lập tức san phẳng thánh đường của dòng họ, và cha anh sẽ chết trong đau khổ tột cùng vì di nguyện dang dở bị chà đạp.
*Cạch.*
Cửa phòng chờ mở ra. Lê Sỹ Hoàng – gã “hoàng tử ballad” đang được tập đoàn Thịnh Phát chống lưng – bước vào trong bộ vest thiết kế lấp lánh ánh kim tuyến, mái tóc nhuộm màu khói thời thượng được chải chuốt không lệch một sợi. Gã đi lướt qua Huy, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc thắng tột độ. Trợ lý Vy – cánh tay phải tàn nhẫn của bà Trịnh Mỹ Lệ – lặng lẽ đi phía sau gã, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo lướt qua cổ họng quấn gạc đỏ của Huy rồi dừng lại trên chiếc túi vải đựng đồ diễn của anh.
Huy phớt lờ sự hiện diện của họ. Anh thọc tay vào túi áo khoác bomber, lôi ra chai Thuốc xịt giãn thanh quản khẩn cấp – phao cứu sinh duy nhất giúp anh tạm thời làm tê liệt cơn đau rát cổ họng để có thể ép thanh quản phát ra âm thanh trong vài phút biểu diễn trực tiếp. Huy mở nắp, ngửa cổ, đưa vòi xịt vào sâu trong vòm họng mềm và nhấn mạnh nút xịt.
*Xịt... xịt...*
Một luồng chất lỏng mát lạnh bắn thẳng vào niêm mạc thanh quản đang tổn thương của anh. Nhưng ngay lập tức, chân mày Huy nhíu chặt lại. Đôi mắt anh trợn trừng kinh ngạc.
Không có cảm giác đắng nồng, tê dại đặc trưng của dược phẩm liều cao. Không có luồng hơi ấm nóng làm giãn các thớ cơ cổ họng đang co thắt. Thứ chất lỏng vừa xịt vào họng anh hoàn toàn không vị, nhạt nhẽo và lạnh ngắt.
Đó là nước muối sinh lý vô hại!
Cơn hoảng loạn đột ngột ập đến như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu Huy. Anh điên cuồng nhấn nút xịt liên tục, vắt kiệt những giọt chất lỏng cuối cùng trong chai thuốc xịt ra lòng bàn tay rớm máu để ngửi thử. Không có mùi thuốc nam bổ phế, không có hoạt chất giảm đau. Chai thuốc xịt giãn thanh quản khẩn cấp của anh đã bị ai đó đánh tráo bằng nước muối sinh lý thông thường từ trước giờ diễn.
“Khục... khục... khụ...”
Cơn co thắt thanh quản bùng phát dữ dội do tác động của nước lạnh. Huy vội vàng đưa tay bịt chặt miệng, nhưng chất dịch ấm nóng, tanh nồng của máu tươi hoại tử nhẹ đã kịp trào qua kẽ tay, nhuốm đỏ một góc dải băng gạc đỏ quấn quanh cổ. Anh quỵ một gối xuống sàn nhà phòng chờ, lồng ngực phập phồng điên cuồng, hơi thở đứt quãng rít lên qua kẽ răng rát bỏng. Đầu óc Huy quay cuồng trong sự tuyệt vọng. Không có thuốc xịt giãn thanh quản, cổ họng đang bị viêm cấp tính và rách huyết quản của anh sẽ hoàn toàn câm lặng, không thể phát ra bất kỳ một âm tần nào trên sân khấu trực tiếp. Chỉ cần anh cố sức gào thét, dây thanh quản sẽ đứt vĩnh viễn, hủy hoại hoàn toàn khả năng ca hát của anh.
Từ phía cửa phòng chờ, Lê Sỹ Hoàng khẽ quay đầu lại, nhìn bộ dạng tàn tạ, rớm máu của Huy bằng nửa con mắt. Gã hoàng tử ballad ghé sát tai trợ lý Vy, thì thầm bằng giọng điệu đầy thỏa mãn:
“Thằng kép hoang đó sắp vỡ giọng rồi. Để xem tối nay nó hát mộc bằng cái cổ họng rách nát đó thế nào trước hàng triệu khán giả truyền hình.”
Vy không trả lời, gương mặt công sở xám xịt của cô ta vẫn lạnh lùng không cảm xúc, nhưng bàn tay cô ta khẽ siết chặt chiếc cặp da chứa các hồ sơ giao dịch ngầm của tập đoàn Thịnh Phát. Việc đánh tráo chai thuốc xịt của Huy chính là đòn hiểm độc do chính tay cô ta thực hiện dưới sự chỉ đạo của Sỹ Hoàng, nhằm triệt hạ hoàn toàn tiếng hát cải lương cách tân của Huy ngay trên sóng trực tiếp.
Đúng lúc Huy tưởng như đã rơi xuống vực thẳm của sự bất lực, chiếc điện thoại phụ trong túi quần anh bỗng rung lên dồn dập. Đó là cuộc gọi thoại được mã hóa từ Hoàng Nam – người cộng sự âm nhạc đang phải lẩn trốn sự truy nã của cảnh sát toàn thành phố sau cuộc đột nhập phòng lưu trữ thuế đất.
Huy run rẩy bấm nhận cuộc gọi, áp điện thoại vào tai. Anh không thể nói, chỉ có thể phát ra những tiếng thở dốc khò khè đầy đau đớn qua ống nghe.
“Huy! Nghe tao nói đây!” Giọng của Hoàng Nam vang lên bên kia đầu dây, khẩn cấp, dồn dập nhưng vô cùng đanh thép giữa tiếng mưa bão rả rích. “Tao đang xem sóng trực tiếp hậu trường của nhà đài. Tao thấy cổ họng ông đang rỉ máu tươi. Đừng hoảng loạn! Chai thuốc xịt bị tráo đúng không? Nghe tao giải thích đây, đây là cái bẫy của tụi nó để ép ông phải dùng lực cổ họng hát tông cao rồi tự hủy hoại thanh quản!”
Huy nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm vào dải gạc đỏ rỉ máu. Anh khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt lưng điện thoại hai lần để báo hiệu rằng mình đang lắng nghe.
“Mày nhớ những gì cha đã dạy trong cuốn sổ Ký họa nhịp điệu không?” Giọng Nam đanh thép truyền qua sóng điện thoại. “Kỹ thuật lấy hơi sâu cơ hoành! Đừng dùng lực của thanh quản nữa! Cổ họng lúc này chỉ là cái ống dẫn khí vô hại, cơ bụng đan điền mới là bệ phóng! Ông phải nằm ngửa... à không, ông phải dồn toàn bộ dưỡng khí xuống vùng đan điền bụng phình to, giữ hơi rồi nhả ra từ từ qua vòm họng mềm mở rộng tối đa. Tiếng nhị của chú Ba Đờn sẽ dẫn nhịp ngầm cho ông. Tao đã lồng tiếng nhị mộc mạc của chú Ba vào bản phối mới, beat nhạc EDM sẽ tự động lùi lại để tôn vinh cột hơi mộc của ông. Ông chỉ cần hát bằng hơi bụng đan điền, oán khí của huyết khế sẽ tự động chuyển hóa thành ma lực âm thanh đè bẹp tụi nó!”
Lời nói của Hoàng Nam như một tia chớp xé toạc màn đêm u tối trong tâm trí Huy. Anh nhìn xuống mười đầu ngón tay rớm máu của mình, rồi nhìn ra phía cửa phòng chờ, nơi chú Ba Đờn đang đứng lầm lũi trong bóng tối cánh gà, ôm cây đàn nhị gỗ trắc cổ truyền bị đứt dây vừa được nối lại tạm thời bằng chỉ đỏ bệ thờ Tổ nghiệp. Đôi bàn tay gân guốc, sưng tấy vì viêm khớp của người nhạc công già khẽ run lên dưới ánh đèn led, ánh mắt chú hướng về Huy đầy sự che chở và dằn vặt đau đớn.
Huy cúp điện thoại. Anh đứng thẳng người dậy, nén cơn đau buốt nhói từ mạng sườn dưới do cơ hoành bị rạn sườn nhẹ sau cú đá của bọn giang hồ đòi nợ thuê. Anh áp chặt chiếc Lá bùa bình an tết từ tóc cha trước ngực, cảm nhận luồng oán khí ấm nóng từ túi ngực áo khoác bomber thêu phượng hoàng đang râm ran truyền vào tim để định thần tâm trí. Anh không dùng thuốc xịt giãn thanh quản nữa. Anh quyết định dùng chính sự đau đớn thể xác cực hạn này để kích hoạt cấm thuật lấy hơi đan điền.
“Thí sinh Nguyễn Gia Huy! Đến lượt lên sân khấu biểu diễn trực tiếp!”
Tiếng loa gọi của ban tổ chức vang lên chói tai khắp hậu trường.
Huy bước ra khỏi phòng chờ, tà áo bomber thêu phượng hoàng cổ sém cạnh bay nhẹ theo mỗi bước chạy tập tễnh của chiếc chân trái bị bong gân sưng đau nhói. Anh đi qua Lê Sỹ Hoàng, ánh mắt sắc lẹm, uy nghiêm của một kép chính thực thụ nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng sợ, đố kỵ của gã hoàng tử ballad. Huy bước lên những bậc thềm dẫn ra sân khấu chính của trường quay Quận 7.
*Oành!*
Ánh sáng trắng và xanh rực rỡ của hàng trăm dải đèn LED rọi thẳng vào người Huy khi anh bước ra giữa sân khấu khổng lồ. Tiếng reo hò, la ó của hàng vạn khán giả trực tiếp tại trường quay vang lên dồn dập như sóng thần bủa vây lấy thân hình gầy guộc của anh. Dưới hàng ghế khán giả, những tấm bảng đèn led cổ vũ cho Lê Sỹ Hoàng lấp lánh ánh neon đỏ rực, tạo nên một áp lực tâm lý cực hạn.
Huy đứng trước micro Shure cổ điển của gánh Hưng Cổ – thiết bị âm thanh mộc duy nhất mà anh kiên quyết mang theo, từ chối sử dụng mic lọc giọng hiện đại của nhà đài. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu bằng mũi, dồn toàn bộ dưỡng khí xuống vùng bụng dưới đan điền. Cơ bụng anh co thắt mạnh mẽ, phình to ra để giữ cột hơi ổn định, lồng ngực giữ nguyên không phập phồng theo đúng Kỹ thuật lấy hơi sâu cơ hoành cổ truyền.
*Tưng... tưng...*
Tiếng nhịp trống điện tử dồn dập của bản phối mới vang lên, nhưng ngay lập tức, tiếng nhị réo rắt, nức nở của chú Ba Đờn từ góc tối cánh gà cất lên, luồn lách qua các dải tần âm thanh điện tử để dẫn nhịp ngầm cho Huy. Tiếng đàn nhị sầu oán oán khúc vang lên như tiếng khóc câm lặng của người mẹ quá cố, khơi dậy oán khí tột cùng của khế ước máu Vong Gia đang chảy trong huyết quản Huy.
Huy mở rộng vòm họng mềm tối đa, nhả hơi từ đan điền phát ra câu vọng cổ đầu tiên. Anh cố gắng hát nốt cao bằng giọng giả thanh thông thường để tạo sự đột phá.
“Thương hoài vầng trăng khuyết... bên kia... sông...”
*Phựt...*
Một cơn đau nhói như kim châm găm thẳng vào dây thanh quản đang tổn thương nghiêm trọng. Cổ họng Huy nghẹt thở đột ngột, âm thanh phát ra bị méo tiếng, khàn đặc rồi vụt tắt hoàn toàn trong câm lặng. Anh bị hụt hơi dữ dội, rách huyết quản nhỏ cổ họng khiến máu tươi trào ra nơi khóe môi, nhuốm đỏ dải băng gạc trên cổ (failed attempt). Khán giả dưới khán đài bắt đầu xầm xì hoài nghi, tiếng la ó phản đối vang lên khắp nơi. Đạo diễn hình ảnh bẩn Vũ Tiến Đạt lạnh lùng chỉ đạo camera zoom sát vào vệt máu trên cổ Huy để tạo drama bạt hiếu lố lăng câu view.
Huy cắn chặt răng, nuốt ngược ngụm máu tanh nồng vào lồng ngực đang rạn sườn nhói buốt. Anh không hoảng loạn. Bản lĩnh của một kép chính thực thụ được rèn luyện dưới mưa lạnh sân thượng rạp cũ giúp anh đứng vững giữa bão giông dư luận. Huy nhận ra anh tuyệt đối không thể dùng lực của thanh quản để hát nốt cao lúc này, anh bắt buộc phải chuyển toàn bộ hơi thở xuống vùng bụng đan điền để nâng đỡ cột hơi dài mượt mà.
Anh nhắm mắt lại, tay siết chặt lấy hai nửa thanh kiếm gỗ đào gãy giắt sau lưng quần như một điểm tựa tinh thần vững chắc. Huy hít khí sâu đan điền lần thứ hai, cơ bụng co thắt cực hạn như một chiếc lò xo nén chặt, đẩy luồng hơi mạnh mẽ từ đáy phổi đi qua vòm họng mềm mở rộng tối đa mà không chạm vào dây thanh quản đang rỉ máu.
Anh cất giọng hát câu vọng cổ nhịp ba mươi hai cải biên bằng hơi bụng đan điền sâu thẳm:
“Sầu oán... hận... tiếng nhạn kêu sương... đứt... ruột... đoạn... trường...”
Làn hơi vạn cổ ngân vang, kéo dài liên tục gần năm mươi giây không một nốt phô chênh, luồn lách qua tiếng trống điện tử dồn dập để lấp đầy không gian trường quay rộng lớn. Tiếng hát mộc mạc của Huy mang một nỗi sầu u uất tột cùng, một chất giọng trầm khàn, rách nát nhưng nội lực thâm trầm rợn người, chứa đựng toàn bộ nỗi dằn vặt tội lỗi của một đứa con bất hiếu và oán khí trăm năm của dòng họ Nguyễn.
Tần số âm thanh ma mị phát ra từ hơi bụng của Huy tạo nên một sự rung động vật lý mờ ảo trong không gian, kích hoạt cảnh giới Huyết cảm sơ bộ. Những sợi chỉ đỏ trên vạt vai áo khoác bomber của anh bỗng phát sáng đỏ mờ ảo, nhấp nháy theo đúng nhịp tim đập loạn của người cha đang nằm hôn mê sâu tại bệnh viện Quận 3. Sự cộng hưởng oán khí tâm linh khiến hàng vạn khán giả trực tiếp dưới khán đài đột ngột im lặng nghẹt thở, nhiều người lớn tuổi vô thức rơi lệ khóc nghẹn trước nỗi đau thấu xương truyền tải qua câu hát.
Huy đẩy giọng lên tông cao vọng cổ Pop-Opera bằng chút tàn lực cuối cùng của cơ bụng đan điền. Tiếng hát vang dội, cao vút ngân vang khắp trường quay Quận 7, đè bẹp hoàn toàn tiếng nhạc điện tử EDM hiện đại của đối thủ. Anh đứng thẳng người giữa thánh đường ánh sáng led rực rỡ, thần thái oai nghiêm của một vị tướng tuồng cổ tỏa ra từ ánh mắt sáng quắc như nhìn thấu tâm can kẻ thù.
Dưới hàng ghế chờ, Lê Sỹ Hoàng đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt thần tượng hoàn hảo của gã cắt không còn một giọt máu, đôi mắt trợn trừng kinh hoàng trước màn biểu diễn mộc mạc đầy ma lực của Huy. Trợ lý Vy đứng bên cạnh gã, run rẩy siết chặt chiếc cặp da, nhận ra âm mưu đánh tráo thuốc xịt bẩn thỉu của họ đã hoàn toàn thất bại trước thực lực thanh nhạc hơi đan điền chấn động của kép chính gánh Hưng Cổ.
Huy kết thúc nốt nhạc cuối cùng trong vinh quang đẫm nước mắt bi kịch. Anh cúi đầu chào khán giả, tay bịt chặt cổ họng đang co thắt rát bỏng dưới dải gạc đỏ rỉ máu tươi. Toàn bộ trường quay Quận 7 bùng nổ trong tiếng vỗ tay sấm dậy của khán giả trẻ tuổi yêu thích sự cách tân Neo-Traditional.
Huy bước tập tễnh vào hậu trường tối tăm, ngã quỵ vào lòng chú Ba Đờn đang khóc nghẹn che chở cho anh. Thanh quản của anh đang rơi vào trạng thái báo động đỏ, rách huyết quản nghiêm trọng gây sẹo lồi vĩnh viễn.
Nhưng ngay trước khi Huy kịp tịnh dưỡng hơi thở, Lâm Vĩnh Khang – giám đốc âm nhạc biến chất của show sống còn – bước ra từ bóng tối phòng kỹ thuật, trên tay cầm chiếc máy tính bảng hiển thị tệp âm thanh thu âm thử nghiệm bị lỗi nhịp của Huy trước đó với một nụ cười hiểm độc. Gã khẽ nhếch môi, chuẩn bị bấm nút phát tán bản thu âm lỗi này lên các nền tảng mạng xã hội để bôi nhọ thực lực của anh ngay trong đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!