Bản Khế Ước Thứ Hai
Tiếng mưa bão rả rích ngoài dòng kênh Nhiêu Lộc vẫn không ngừng trút xuống mái ngói rêu phong của nhà hát Hưng Cổ. Từng giọt nước lạnh buốt len qua những kẽ nứt, tí tách rơi xuống sàn gỗ sân khấu hoang tàn, hòa cùng mùi ẩm mốc của những rương tích cổ và mùi hôi thối đặc trưng của dòng nước kênh đen ngập rác rưởi ngoài kia. Bầu không khí ngột ngạt, lạnh lẽo bao trùm lấy không gian u tối.
Trên sân khấu, chú Ba Đờn vẫn ngồi chết lặng trên chiếc ghế đẩu gãy một góc. Đôi bàn tay gân guốc, sưng tấy vì viêm khớp của người nhạc công già run rẩy buông thõng. Sợi dây đàn nhị vừa đứt phựt vẫn còn vắt vẻo, giăng một vệt máu tươi đỏ rực lên mặt bầu đàn bằng gỗ trắc cổ truyền. Vệt máu ấy rỉ ra từ ngón tay trỏ bị dây tơ cứa rách của chú Ba, như một điềm báo hãi hùng về sự đứt gãy và chia ly. Chú Ba không lau máu, cũng không nhìn Huy. Đôi mắt mờ đục của chú chỉ nhìn chăm chăm vào vệt đỏ đang loang ra trên mặt gỗ, nước mắt nhạt nhòa chảy dọc theo những nếp nhăn nheo trên gương mặt khắc khổ.
Nguyễn Gia Huy đứng cô độc giữa khoảng tối của rạp cũ. Dưới dải băng gạc đỏ quấn chặt quanh cổ họng để che đi vết nứt huyết quản đang âm ỉ hình thành, anh cảm nhận được một cơn bỏng rát dữ dội. Thanh quản bị hoại tử nhẹ sau những màn gào thét và phản phệ của tiếng đàn kìm mun đêm qua khiến anh hoàn toàn câm lặng. Anh không thể phát ra bất kỳ một âm thanh nào, dù chỉ là một tiếng thở dài hay một lời an ủi dành cho người nhạc công già trung thành. Mười đầu ngón tay rách da rớm máu sâu của Huy – hậu quả của việc cố căng lại những sợi dây tơ tằm thô mộc – râm ran đau nhói sau mỗi nhịp thở dốc. Giắt sau lưng quần anh, bọc giấy báo cũ kỹ chứa hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi nặng trĩu, thớ gỗ rách nát cứa vào da thịt thắt lưng đau nhức nhối.
Huy bước lại gần, khẽ đặt bàn tay rớm máu lên bả vai run rẩy của chú Ba Đờn. Anh không thể nói, chỉ có thể dùng lực tay ấm áp để biểu thị sự biết ơn và chia sẻ. Chú Ba khẽ giật mình, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Huy. Chú thở dài một tiếng dài đầy bất lực, rồi chậm rãi đứng dậy, ôm lấy cây đàn nhị đứt dây bước lầm lũi đi xuống hậu trường tối tăm, để lại Huy một mình giữa thánh đường hoang tàn.
Khi bóng dáng chú Ba khuất hẳn sau tấm rèm nhung đỏ rách tả tơi, Huy mới lết chiếc chân trái đang bị bong gân sưng đau nhói bước lên những bậc thang gỗ rỉ sét dẫn lên căn gác xép sau hậu trường rạp. Căn gác nhỏ chật hẹp, nóng bức và ngột ngạt này là nơi sinh hoạt đạm bạc của hai cha con anh suốt nhiều năm qua. Giờ đây, nó trống rỗng và lạnh lẽo đến đáng sợ khi người cha già Nguyễn Lâm Giang đang nằm hôn mê sâu, chết não lâm sàng một phần tại Bệnh viện Phục hồi Chức năng Quận 3.
Huy cởi chiếc Áo khoác Bomber thêu Phượng Hoàng cổ sờn rách – vạt vai trái đã được chị Sáu May vá lại bằng những sợi chỉ đỏ lấy từ bệ thờ Tổ nghiệp – treo lên chiếc đinh rỉ sắt trên vách gỗ. Trong túi ngực chiếc áo khoác, mảnh giấy di nguyện vọng cổ dang dở dính nước mắt và vệt máu khô của cha vẫn được anh cất giữ kỹ lưỡng như một báu vật định mệnh. Anh ngồi bệt xuống sàn gỗ mục nát, dựa lưng vào vách gác xép, chịu đựng cơn đau nhói từ mạng sườn dưới do cơ hoành bị rạn sườn nhẹ.
Ánh trăng khuyết nhợt nhạt hắt qua khe hở dột nát rọi lên một góc gác xép, chiếu thẳng vào chiếc rương gỗ mun cũ kỹ bám đầy mạng nhện nằm khuất dưới gầm giường. Đó là chiếc hòm khóa kín chứa những kỷ vật của người mẹ quá cố Trần Thị Xuân – cô đào chính lẫy lừng đã qua đời mười năm trước. Huy chưa bao giờ chạm vào chiếc rương này kể từ khi mẹ mất, bởi cha anh luôn cấm đoán anh bằng một thái độ sợ hãi, cuồng loạn kỳ lạ hằng năm.
Nhưng hôm nay, sau khi xé rách bản phụ lục hợp đồng bẩn thỉu của Lâm Vĩnh Khang và quyết tuyệt dấn thân vào khế ước máu để cứu rạp, Huy biết mình không còn gì để sợ hãi. Anh lôi chiếc rương gỗ mun ra khỏi gầm giường. Chiếc khóa đồng cổ rỉ sét bám chặt lấy nắp hòm. Huy rút hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi sau lưng quần, dùng phần chuôi kiếm gỗ đào sắc nhọn đâm mạnh vào khe khóa đồng, dùng hết tàn lực đòn bẩy để nạy chiếc khóa.
*Rắc...*
Chiếc khóa đồng rỉ sét gãy đôi, rơi xuống sàn gỗ vang lên tiếng lạch cạch khô khốc. Huy run rẩy mở nắp chiếc rương gỗ mun. Một mùi thơm thảo mộc dịu nhẹ, thanh khiết của sáp trang điểm tự nhiên Nam Bộ pha lẫn mùi vải nhung cũ xộc thẳng vào mũi anh, xoa dịu đi phần nào mùi hôi thối của dòng kênh đen ngoài cửa sổ.
Bên trong rương, đặt ngay ngắn một tà áo dài nhung đen thêu họa tiết phượng hoàng tung cánh bằng chỉ bạc đã xỉn màu – bộ phục trang diễn cuối cùng của mẹ anh mười năm trước. Huy nhấc tà áo nhung lên, đôi mắt anh nhòe đi khi nhìn thấy dưới đáy rương đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ khảm xà cừ tinh xảo. Anh mở chiếc hộp gỗ ra. Bên trong là sợi Dây chuyền bạc khắc hình Phượng Hoàng đã xỉn màu đen xám xịt do oán khí tích tụ, và một mảnh lụa bạch úa vàng bị cắt làm đôi, viết đầy những chữ viết tay bằng máu đã khô sẫm.
Huy đeo sợi dây chuyền bạc của mẹ vào cổ. Ngay khi mặt dây chuyền hình phượng hoàng chạm vào vết nứt huyết quản đang rỉ máu dưới dải băng gạc đỏ trên cổ anh, một luồng oán khí lạnh buốt như băng tuyết đột ngột chạy dọc theo tủy sống, kích hoạt cảnh giới Huyết cảm sơ bộ (Blood Connection). Đầu Huy đau nhức như búa bổ, lồng ngực anh nghẹt thở dữ dội. Trong tâm trí anh, những mảnh ký ức vụn vỡ, u uất về giọng hát oán hận, nức nở của mẹ mười năm trước hiện lên rõ mồn một. Bà không chết vì bạo bệnh thông thường như cha vẫn nói.
Huy run rẩy mở mảnh lụa bạch ra dưới ánh trăng khuyết nhạt nhòa. Đây chính là một nửa bức huyết thư cổ khác – Bản Khế Ước Thứ Hai của dòng họ Nguyễn do chính tay mẹ anh viết bằng máu trước khi tự sát. Những dòng chữ đỏ sẫm hiện lên đầy tàn khốc:
*“Gửi con trai Gia Huy của mẹ... Nếu một ngày con đọc được những dòng chữ này, nghĩa là khế ước máu Vong Gia đã chọn con làm vật chứa tiếp theo. Hãy chạy trốn đi con... Đừng bao giờ chạm vào cây đàn kìm mun chỉ đỏ. Nghệ thuật cải lương của dòng họ Nguyễn là một thánh đường được xây dựng trên xương máu và linh hồn của những người thân cận nhất. Mẹ tự sát không phải vì bạo bệnh, mà mẹ buộc phải hiến tế sinh mạng mình dưới bệ thờ Tổ nghiệp để gánh chịu phản phệ, đổi lấy mười năm hoàng kim rực rỡ cho tiếng hát của cha con. Khế ước này là một vòng lặp vô tận, một lời nguyền tàn độc: muốn nhà hát sống, muốn kép chính thăng hoa, thì người giữ lửa cũ bắt buộc phải chết trong đau đớn thể xác và mất trí nhớ hoàn toàn...”*
Huy chết lặng. Bản lụa bạch run rẩy trên đôi bàn tay rớm máu của anh. Nước mắt anh nóng hổi tràn ra, nhỏ xuống nhạt nhòa những nét chữ viết tay bằng máu của mẹ. Sự thật kinh hoàng này hoàn toàn đánh sập lòng kiêu hãnh và ý chí nghệ thuật cách tân mà anh luôn theo đuổi. Nỗ lực tham gia show sống còn để kiếm tiền cứu nhà hát của anh, tiếng hát thăng hoa của anh dưới sự cộng hưởng của đàn kìm mun... thực chất lại là hành vi gián tiếp, tự tay rút cạn từng tế bào não, đẩy người cha già yêu quý của anh đến gần cái chết chết não lâm sàng hơn hằng ngày.
Anh đang giết cha mình. Giống như cha anh đã gián tiếp hại chết mẹ anh mười năm trước.
*Cạch...*
Một tiếng động nhẹ từ phía cầu thang gỗ rỉ sét cắt ngang cơn hoảng loạn tinh thần của Huy. Anh vội vàng giấu mảnh lụa bạch và sợi dây chuyền bạc vào trong túi ngực áo khoác bomber thêu phượng hoàng, tay siết chặt hai nửa thanh kiếm gỗ đào gãy tự vệ, đôi mắt sáng quắc đỏ rực oán hận nhìn thẳng ra phía cửa gác xép.
Một bóng người luống tuổi, mặc chiếc áo dài gấm sẫm màu hoài cổ bước ra từ bóng tối cầu thang. Đó là NSƯT Trần Minh Cảnh. Mái tóc muối tiêu của người thầy dạy nhạc cổ truyền ướt sũng nước mưa bão, gương mặt nghiêm nghị của ông hốc hác, phảng phất một nỗi buồn u uất và dằn vặt khôn nguôi. Ông đứng lặng ở ngưỡng cửa gác xép chật hẹp, ánh mắt th thâm trầm nhìn Huy, rồi nhìn xuống chiếc rương gỗ mun đã bị nạy khóa dưới sàn.
Huy hạ thanh kiếm gỗ gãy xuống. Anh muốn cúi đầu chào thầy, nhưng dải băng gạc đỏ quấn quanh cổ họng nghẹt thở khiến anh chỉ có thể cúi người, đôi mắt lộ rõ vẻ đau đớn và bất lực. Thầy Cảnh đã tuyên bố trục xuất anh khỏi danh sách học trò và Hội cựu nghệ sĩ cải lương Sài Gòn sau buổi phát sóng tập 1 đầy tai tiếng bạt hiếu bẩn thỉu.
Thầy Cảnh bước vào căn gác xép chật hẹp, tiếng bước chân giầy da của ông nặng nề trên sàn gỗ mục. Ông nhìn chiếc rương gỗ mun mở toang, rồi nhìn vạt áo khoác bomber thêu phượng hoàng của Huy đang phát ra những luồng sáng đỏ mờ ảo đầy quỷ dị từ những sợi chỉ đỏ bệ thờ Tổ nghiệp.
“Con đã mở chiếc rương của mẹ con ra rồi sao... Gia Huy?”
Giọng nói của thầy Cảnh khàn đặc, trầm buồn và đầy nuối tiếc về quá khứ vàng son đã mất. Tiếng nói của ông run rẩy, như chứa đựng một gánh nặng tâm lý khổng lồ suốt mười năm qua.
Huy không thể trả lời bằng lời nói. Anh nhanh chóng cầm chiếc bút bi đỏ, viết nguệch ngoạc lên mảnh giấy nháp đặt trên bàn gỗ mục: *“Mẹ con tự sát vì khế ước máu đúng không thầy? Tại sao mọi người lại giấu con suốt mười năm qua? Con đang giết cha con hằng ngày trên sân khấu show sống còn đúng không?”*
Huy đưa mảnh giấy ra trước mặt thầy Cảnh. Đôi bàn tay rớm máu của anh run rẩy dữ dội, ánh mắt anh nhìn thầy đầy khẩn cầu và đớn đau tột cùng.
Thầy Cảnh nhận lấy mảnh giấy. Khi đọc những dòng chữ viết bằng mực đỏ nguệch ngoạc của Huy, đôi mắt người nghệ sĩ ưu tú lão thành co thắt lại đau đớn. Ông thở dài một tiếng dài đầy cay đắng, khẽ ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ đối diện với Huy. Ông đặt cây gậy tre sang một bên, hai bàn tay nổi đầy gân xương đan chặt vào nhau.
“Đúng vậy... Gia Huy,” thầy Cảnh nói, giọng ông thều thào, khản đặc rợn người. “Mẹ con, cô đào thương Trần Thị Xuân lừng lẫy năm xưa, đã tự sát ngay dưới bệ thờ Tổ nghiệp của gánh Hưng Cổ mười năm trước. Bà ấy chấp nhận hiến tế sinh mạng và giọng hát của mình để gánh chịu phản phệ của khế ước máu Vong Gia, đổi lấy mười năm hoàng kim rực rỡ nhất cho tiếng hát của cha con. Cha con, Nguyễn Lâm Giang, đã đạt giải soạn giả xuất sắc nhất năm đó bằng chính máu của vợ mình. Nhưng vinh quang ấy quá ngắn ngủi và tàn khốc. Khi mẹ con mất, cha con đã phát điên, tự hủy hoại giọng hát của chính mình và cấm con theo nghiệp ca hát cải lương để bảo vệ con khỏi lời nguyền dòng họ.”
Thầy Cảnh ngước mắt nhìn Huy, đôi mắt ông đỏ hoe, ngấn lệ:
“Nhưng con bướng bỉnh quá, Gia Huy! Con dấn thân vào cái show sống còn bẩn thỉu đó, con gảy cây đàn kìm mun chỉ đỏ dính máu tươi... Con đã kích hoạt hoàn toàn khế ước máu Vong Gia rồi! Mỗi lần con thăng hoa trên sân khấu, mỗi câu vọng cổ trường hơi con hát, mỗi nốt đàn kìm con gảy... đều đang trực tiếp rút sạch sinh khí thể xác và tế bào não của cha con ở bệnh viện! Cơn đột quỵ thứ hai và tình trạng chết não lâm sàng của ông Giang lúc này... chính là cái giá hiến tế bắt buộc để tiếng hát của con đạt đến cảnh giới lay động lòng người tột đỉnh!”
Huy quỵ sụp xuống sàn gỗ mục nát. Hai nửa thanh kiếm gỗ đào gãy rơi khỏi tay anh, vang lên tiếng động khô khốc. Anh bịt chặt lấy cổ họng đang rát bỏng dưới dải gạc đỏ, nước mắt nóng hổi chảy dài qua kẽ tay rớm máu. Nỗi dằn vặt tội lỗi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực anh, khiến anh nghẹt thở như bị ai bóp cổ. Niềm tin vào lý tưởng cách tân nghệ thuật cải lương, khát vọng giành chiến thắng để có tiền phục dựng nhà hát Hưng Cổ... tất cả giờ đây biến thành một lưỡi dao tàn độc, tự tay đâm nát linh hồn và nhân tính của anh.
Anh đang dùng mạng sống của cha mình để đổi lấy hào quang sân khấu rực rỡ ánh đèn neon.
Thầy Cảnh cúi xuống, ôm chặt lấy bờ vai đang run rẩy kịch liệt của Gia Huy. Người thầy già khóc nghẹn, giọng nói khàn đặc đầy tình thương và sự bất lực che chở dành cho học trò bướng bỉnh:
“Huy ơi... chú lạy con! Hãy dừng cuộc thi lại đi con! Đừng hát nữa! Chú biết rạp Hưng Cổ vừa bị dán niêm phong đỏ do nợ thuế đất, chú biết con cần 500 triệu để cứu nhà hát... Nhưng không có thánh đường nghệ thuật nào xứng đáng được xây dựng trên mạng sống và máu mủ của cha mẹ con cả! Nếu con tiếp tục hát khúc ca tuyệt mệnh Phụng Hoàng Sanh ở những vòng sau, cha con sẽ vĩnh viễn tắt thở trên giường bệnh Quận 3! Con muốn rạp hát sống hay muốn cha con sống?”
Huy lắc đầu điên cuồng trong vòng tay thầy Cảnh. Anh không thể nói, nhưng lý trí anh đang gào thét trong tuyệt vọng. Anh đã ký bản hợp đồng thí sinh show Vương Miện Ánh Sáng với những điều khoản phạt vi phạm khổng lồ lên đến hàng tỷ đồng. Nếu anh tự ý bỏ cuộc lúc này, ban tổ chức sẽ lập tức khởi kiện, tập đoàn Thịnh Phát sẽ san phẳng nhà hát Hưng Cổ vĩnh viễn, và cha anh sẽ chết trong đau khổ tột cùng vì di nguyện dang dở bị chà đạp. Anh đã lún quá sâu vào vũng bùn bi kịch này, không còn đường lui.
Huy gạt nước mắt, nhặt chiếc bút bi đỏ viết dứt khoát lên mảnh lụa bạch úa vàng của mẹ: *“Con không thể dừng lại. Nếu dừng lại, rạp hát của cha sẽ bị san phẳng, di nguyện của cha mẹ sẽ thành tro bụi. Con bắt buộc phải thắng show để có tiền phục dựng rạp. Nhưng con thề sẽ tìm ra phương pháp cách tân nghệ thuật mộc mạc khác, dung hòa âm nhạc mà không cần dùng đến huyết khế đàn kìm mun để bảo vệ cha.”*
Thầy Cảnh nhìn những dòng chữ viết bằng mực đỏ đầy quyết tuyệt của Huy, thở dài một tiếng dài đầy cay đắng và bất lực. Ông biết tính khí bướng bỉnh, kiêu hãnh của Huy giống hệt cha anh năm xưa – một khi đã chọn con đường nghệ thuật là sẽ đi đến cùng bất chấp cái chết.
“Con nghĩ con có thể cưỡng lại được ma tính của khế ước máu sao... Gia Huy?” Thầy Cảnh đứng dậy, nâng cây gậy tre lên, giọng nói trầm buồn vang vọng khắp căn gác xép lạnh lẽo. “Khế ước này đã dấn sâu vào huyết quản của con rồi. Hãy nhìn kỹ bức huyết thư của mẹ con đi...”
Huy run rẩy lôi một nửa bức huyết thư cổ của mẹ ra dưới ánh trăng khuyết nhợt nhòa. Anh lật mặt sau của mảnh lụa bạch úa vàng dính máu khô.
Dưới ánh sáng mờ ảo của dải gạc đỏ trên cổ đang nhấp nháy đồng nhịp tim yếu ớt của cha ở viện, Huy nhìn thấy những dòng chữ thêu bằng chỉ đỏ bệ thờ Tổ nghiệp ở cuối bức thư tay của mẹ hiện lên rõ rệt, mang theo một điềm báo hãi hùng vĩnh viễn:
*“Khi tiếng chim phượng hoàng cất lên lần thứ ba, huyết mạch sẽ đứt đoạn, người giữ lửa sẽ hóa hư vô.”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!