Tiếng Đàn Đứt Ruột
Gió đêm mưa bão rả rích thổi qua những kẽ hở nứt nẻ trên mái ngói rêu phong của Nhà hát cải lương Hưng Cổ, trút xuống lòng rạp những giọt nước mưa lạnh buốt, tí tách rơi trên nền gỗ mục nát. Bóng trăng khuyết nhợt nhạt hắt qua khoảng trần nhà bị sập sau bão, rọi lên những bức tường loang lổ, loang lổ những vệt bụi than đen đúa và vết bùn đất sình lầy từ dòng kênh Nhiêu Lộc kế bên. Mùi hôi thối đặc trưng của dòng nước kênh đen ngập rác rưởi theo gió lùa vào rạp, bám chặt lên vạt chiếc Áo khoác Bomber thêu Phượng Hoàng cổ sờn rách của Nguyễn Gia Huy, tạo nên một bầu không khí u uất, ngột ngạt đến nghẹt thở.
Huy ngồi lặng câm trên bậc thềm gỗ mục của sân khấu chính. Dưới dải băng gạc đỏ quấn chặt quanh cổ họng, vết nứt huyết quản đang giật mạnh liên hồi, mang lại cảm giác bỏng rát, châm chích như có hàng vạn mảnh thủy tinh sắc nhọn đang găm sâu vào niêm mạc thanh quản của anh. Cơn hoại tử nhẹ sau đêm thi vòng loại đã tước đoạt hoàn toàn giọng nói của Huy. Anh không thể phát ra bất kỳ một âm thanh nào, dù chỉ là một tiếng thở dài hay một tiếng rên rỉ đau đớn. Giắt sau lưng quần anh, bọc giấy báo cũ sũng nước chứa hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi – kỷ vật duy nhất cha đẽo gọt cho anh năm mười tuổi – đang nứt dọc thân sâu thêm, thớ gỗ rách nát đâm vào da thịt thắt lưng đau nhức nhối.
Ở góc sân khấu tối tăm, chú Ba Đờn ngồi cô độc trên chiếc ghế đẩu gãy một góc. Đôi bàn tay gân guốc, nổi đầy xương khớp sưng tấy của người nhạc công già run rẩy nâng cây vĩ kéo lên dây đàn nhị. Tiếng nhị cất lên, réo rắt, sầu thảm oán oán, rền rĩ hòa cùng tiếng mưa rơi dột nát của rạp cổ. Tiếng đàn nhị nức nở như tiếng khóc câm lặng của những linh hồn nghệ sĩ nghèo khổ đã khuất bám víu lấy thánh đường hoang tàn này. Chú Ba không nhìn Huy, đôi mắt mờ đục của chú hướng về khoảng tối vô tận ngoài dòng kênh, nơi những bóng sà lan lướt qua lặng lẽ.
Nép sau cánh cửa gỗ rỉ sét dột nát của hậu trường, Lê Mỹ Uyên âm thầm đứng đó. Cô đào phụ gánh Hưng Cổ vẫn mặc nguyên chiếc áo bà ba màu nâu sồng sờn vai sũng nước mưa. Đôi mắt Uyên đỏ hoe, ngấn lệ nhìn Huy gảy đàn qua khe hở của bức vách ngăn rách nát. Sự chia cách đau đớn giữa hai người trẻ tuổi hiện lên rõ rệt trong bóng tối hoài cổ. Huy biết cô đang ở đó, anh ngửi thấy mùi thơm thảo mộc thanh khiết của hộp phấn hóa trang gia truyền dính máu còn vương trên vạt áo cô, nhưng anh không thể gọi cô, cũng không muốn quay đầu lại để kéo cô vào vũng bùn bi kịch này thêm nữa. Mỹ Uyên đã bị ép ký hợp đồng độc quyền mười năm với gánh Đông Á của Trần Đình Lộc để xóa nợ cho gia đình, cô không còn thuộc về thánh đường Hưng Cổ này nữa.
Huy cúi đầu, đặt cây Đàn kìm mun chỉ đỏ Nguyễn gia lên đùi. Cả bốn sợi dây tơ đã đứt phựt, dính đầy những vệt máu khô sẫm từ ngón tay anh gảy đàn đêm qua. Để chuẩn bị cho vòng đấu tiếp theo, Huy đã lén nhặt những sợi tơ tằm thô mộc còn sót lại trong rương đạo cụ cổ dưới mật thất Tổ nghiệp để căng lại dây đàn. Mười đầu ngón tay rách da sâu rớm máu của anh run rẩy, siết chặt từng sợi tơ cứng vào trục vặn bằng gỗ mun. Khi máu tươi từ ngón tay anh rỉ ra, thấm vào thớ gỗ đen bóng, những sợi chỉ đỏ phong thủy quấn quanh thân đàn bỗng phát sáng đỏ mờ ảo đầy quỷ dị.
Huy nhắm mắt, dùng ngón tay cái rớm máu gảy nhẹ một nốt trầm.
*Tưng...*
Âm thanh vang lên đục ngầu, u uất. Ngay lập tức, lồng ngực Huy thắt chặt lại đau đớn tột độ. Một luồng oán khí lạnh ngắt chạy dọc theo huyết quản từ ngón tay thẳng vào tim anh, kích hoạt cảnh giới Huyết cảm sơ bộ (Blood Connection). Đầu Huy đau nhức như búa bổ, lồng ngực anh nghẹt thở như bị đá đè. Qua độ rung giật nhẹ của dây đàn kìm, Huy cảm nhận được một tần số chấn động đứt quãng, yếu ớt từ xa truyền lại – đó là nhịp tim đập loạn, mệt mỏi của cha già Nguyễn Lâm Giang đang nằm hôn mê sâu dưới máy thở tại phòng ICU Bệnh viện Phục hồi Chức năng Quận 3. Tiếng đàn của anh đang trực tiếp rút cạn sinh khí của cha.
“Cạch... cạch... cạch...”
Tiếng bước chân giày da bóng lộn giẫm lên sàn gỗ dột nát vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí hoài cổ của rạp hát.
Huy giật mình, giấu vội mảnh giấy di nguyện nhăn nhúm của cha vào túi ngực áo khoác bomber. Anh ngước mắt nhìn lên. Giám đốc âm nhạc show Lâm Vĩnh Khang bước vào rạp Hưng Cổ hoang tàn, theo sau là Lê Sỹ Hoàng – gã “hoàng tử ballad” đang được tập đoàn Thịnh Phát chống lưng – và hai gã vệ sĩ đô con mặc vest đen lạnh lùng. Khang tay cầm chiếc gậy chỉ huy mạ bạc, lấy tay che mũi đầy vẻ khinh bỉ trước mùi hôi thối của dòng kênh Nhiêu Lộc bám quanh rạp. Sỹ Hoàng đứng bên cạnh, mái tóc nhuộm màu khói thời thượng được chải chuốt phẳng phiu, nụ cười giả tạo nhếch lên khi nhìn thấy bộ dạng tàn tạ của Huy.
“Ồ, quán quân vòng loại của chúng ta đây sao?” Lâm Vĩnh Khang buông lời mỉa mai, giọng nói sang sảng vang dội khắp rạp hát trống rỗng. “Nhìn cái đống tro tàn dột nát này đi. Nguyễn Gia Huy, mày đã có 500 triệu để gỡ niêm phong rạp, nhưng mày nghĩ mày có thể bảo tồn được cái xác không hồn này bằng tiếng đàn kìm rỉ máu đó sao?”
Huy im lặng đứng dậy, thần thái oai nghiêm của một kép chính tuồng cổ bộc phát từ ánh mắt sắc lẹm, sáng quắc của anh. Anh không thể nói, nhưng cái nhìn của anh lạnh lẽo như băng, găm thẳng vào mặt Khang.
Khang cười khẩy, ra hiệu cho gã trợ lý ném một tập tài liệu dày cộp xuống chiếc bàn gỗ mục nát trước mặt Huy. Đó là bản phụ lục hợp đồng độc quyền thương mại bẩn thỉu.
“Tao không rảnh để chơi trò câm lặng với mày,” Khang lạnh lùng nói, chỉ gậy mạ bạc vào tập tài liệu. “Đây là bản phụ lục hợp đồng mới của ban tổ chức. Vòng đấu tiếp theo yêu cầu mày phải từ bỏ hoàn toàn phong cách Pop-Art cải biên cải lương lỗi thời này. Mày phải hát một ca khúc Dance-Pop thị trường lố lăng do tao trực tiếp phối khí. Tao sẽ biến mày thành một gã ca sĩ thần tượng đại chúng dễ dãi, diễn trò cười câu view trên sân khấu để tự tẩy trắng hình ảnh bạt hiếu của mày.”
Huy cúi xuống nhìn tập tài liệu. Anh rút chiếc bút bi đỏ từ túi áo, nhanh chóng viết nguệch ngoạc lên tờ giấy nháp đặt trên bàn những dòng chữ dứt khoát: *“Cải lương Pop-Art là linh hồn của tôi. Bản phối Dance-Pop của ông là rác phẩm lai căng bôi nhọ tổ nghiệp. Tôi kiên quyết từ chối.”*
Sỹ Hoàng bước lên một bước, nhếch môi cười đầy đố kỵ cực đoan:
“Gia Huy, mày đừng có cứng đầu. Mày nghĩ NSND Thanh Kim Huệ có thể bảo vệ mày mãi sao? Nên nhớ, quyền lực phát sóng nằm trong tay giám đốc Khang đây. Nếu mày từ chối ký bản phụ lục này...”
“Thì tao sẽ cắt sạch hoàn toàn thời lượng phát sóng (screentime) của mày ở tập sau!” Lâm Vĩnh Khang cắt ngang lời Hoàng, giọng nói đầy đe dọa tàn nhẫn. “Mày sẽ biến thành một bóng ma vô hình trên sóng truyền hình trực tiếp. Không có screentime, lượng vote của khán giả dành cho mày sẽ tụt dốc xuống đáy xã hội. Mày sẽ bị loại sớm khỏi show trong nhục nhã. Khi đó, tập đoàn Thịnh Phát sẽ lập tức niêm phong cưỡng chế rạp Hưng Cổ này lại, và cha già của mày ở bệnh viện Quận 3 sẽ bị rút ống thở máy y tế vì thiếu tiền tạm ứng viện phí! Mày muốn chọn danh dự nghệ thuật lỗi thời hay mạng sống của cha mày?”
*Rắc... rắc...*
Khớp gối trái sưng đau nhói của Huy run rẩy dưới áp lực tinh thần cực hạn. Nỗi dằn vặt tội lỗi tột cùng cấu xé tâm can anh. Anh nhìn tập tài liệu, rồi nhìn sang chiếc giường bệnh vô hình của cha trong tâm trí. Anh đang bị dồn vào chân tường, không còn đường lui.
Chú Ba Đờn run rẩy buông cây vĩ nhị, lết đôi chân già nua bước đến quỳ sụp xuống bên cạnh Huy. Nước mắt người nghệ sĩ già chảy dài trên những nếp nhăn nheo, giọng nói khóc nghẹn khuyên can:
“Huy ơi... chú lạy con! Hãy nhẫn nhịn đi con... Ký đi con! Giữ mạng sống cho cha con trước đã! Chú Ba xin con... đừng gảy cây đàn kìm mun đó nữa! Chú biết rõ khế ước máu dòng họ... mỗi nốt đàn con gảy đang rút sạch tế bào não của ông Giang rồi! Chú không thể trơ mắt nhìn bạn già của chú chết dần chết mòn vì tiếng hát của con được!”
Tiếng khóc nghẹn của chú Ba Đờn vang vọng trong rạp hát dột nát, đập thẳng vào linh hồn Gia Huy. Huy chết lặng. Anh nhìn chú Ba quỳ dưới chân mình, lòng đau như cắt. Anh biết chú Ba nói đúng về sự tàn phá của khế ước máu. Nhưng anh cũng nhìn thấy mảnh giấy di nguyện của cha trong túi ngực đang tỏa ra hơi ấm nồng mùi máu khô. Cha anh đã biết tất cả và chấp nhận hiến tế sinh mạng mình để anh cứu rạp Hưng Cổ. Nếu anh đầu hàng, ký bản hợp đồng bẩn này để hát nhạc Pop thị trường lố lăng, anh sẽ tự tay bóp chết tôn nghiêm cuối cùng của dòng họ Nguyễn, biến sự hy sinh của cha mẹ thành trò hề vô nghĩa. Anh sẽ mất đi sự ủng hộ của NSND Thanh Kim Huệ và khán giả trung thành.
Huy im lặng bước đến chiếc bàn gỗ. Anh cầm cây đàn kìm mun vừa căng dây tơ lên, đặt ngón tay rớm máu lên phím đàn mun. Anh muốn gảy thử bản phối mới của Khang để chứng minh sự bất khả thi của nó trước mặt gã giám đốc âm nhạc biến chất.
Huy gảy một hợp âm Pop nhanh, dồn dập theo nhịp điệu Dance của Khang.
*Tưng... tưng... chát...*
Âm thanh vang lên vô cùng lố lăng, lai căng, hoàn toàn lạc nhịp với cấu trúc ngũ âm của đàn kìm cổ truyền. Ngay khi âm thanh lố lăng ấy cất lên, oán khí của huyết khế phản phệ dữ dội ngoài dự kiến. Những sợi chỉ đỏ trên thân đàn kìm phát sáng đỏ rực rợn người. Lồng ngực Huy co thắt mạnh mẽ, anh nghẹt thở, máu tươi rỉ ra ướt đẫm dải băng gạc đỏ quấn quanh cổ họng. Qua huyết cảm sơ bộ, Huy nghe thấy tiếng còi báo động nhịp tim của cha ở viện Quận 3 rú lên điên cuồng trong tâm trí. Bản phối bẩn thỉu của Khang không thể dung hòa với linh hồn của đàn kìm cổ, nó chỉ mang lại sự tàn phá thể xác tàn khốc hơn cho cả hai cha con.
Huy buông đàn kìm mun, đứng thẳng người dậy. Thần thái oai nghiêm của một kép chính tuồng cổ bộc phát từ đôi mắt đỏ rực oán hận của anh. Anh không thể nói, nhưng hành động của anh nhanh như chớp.
Huy giật lấy bản phụ lục hợp đồng độc quyền thương mại bẩn thỉu trên bàn, dùng mười đầu ngón tay rách da rớm máu xé toạc nó làm đôi trước mặt Lâm Vĩnh Khang.
*Xoạtt...*
Những mảnh giấy hợp đồng rách nát bay lả tả dưới ánh trăng khuyết nhạt nhòa, rơi xuống nền gỗ mục nát sũng nước mưa hôi thối của rạp Hưng Cổ. Huy ném hai nửa hợp đồng rách vào mặt Khang, ánh mắt kiêu hãnh của anh như một lời tuyên chiến quyết tử giữ vững lý tưởng nghệ thuật.
Lâm Vĩnh Khang giận dữ tím tái mặt mày, gã chỉ gậy mạ bạc vào mặt Huy, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ:
“Mày dám xé hợp đồng của tao? Được lắm! Nguyễn Gia Huy! Hãy chờ xem mày sống sót thế nào trong 48 tiếng tới khi không có một giây screentime trên sóng trực tiếp! Tao sẽ dìm mày xuống đáy bùn lầy của dòng kênh Nhiêu Lộc này vĩnh viễn!”
Khang hậm hực quay lưng bước đi, Sỹ Hoàng lườm Huy đầy căm hận rồi lầm lũi theo sau. Hai gã vệ sĩ đen biến mất vào màn đêm bão rả rích, để lại rạp hát hoang tàn chìm vào sự im lặng lạnh lẽo.
Mỹ Uyên đứng sau vách ngăn, nước mắt nhạt nhòa nhìn Huy trong sự chia cách đau đớn bất lực. Cô khẽ chạm tay vào hộp phấn trang điểm dính máu trên ngực, rồi lẳng lặng quay lưng bước đi dưới màn mưa lạnh, để lại Huy cô độc giữa thánh đường hoang tàn.
Chỉ còn lại Huy và chú Ba Đờn dưới ánh trăng khuyết sầu thảm. Chú Ba lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đẩu gãy, nâng cây đàn nhị lên kéo một khúc oán biệt ly tiễn đưa trong nước mắt nhạt nhòa.
Tiếng nhị cất lên nức nở, réo rắt oán hận giữa màn đêm tĩnh mịch.
*Phựt...*
Một tiếng động khô khốc, rợn người vang lên.
Sợi dây đàn nhị của chú Ba Đờn đột ngột đứt dây, giăng một vệt máu nhỏ từ ngón tay sưng tấy của chú lên mặt đàn gỗ trắc cổ truyền, tạo nên một điềm báo hãi hùng về mối quan hệ của Huy và những người thân cận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!