Nhạc nềnGrief

Di Nguyện Trong Câm Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão cuối mùa vẫn rên rỉ trên những mái tôn rỉ sét của Sài Gòn, trút xuống lòng đường những dải nước bong bóng đục ngầu. Nguyễn Gia Huy bước ra khỏi chiếc xe Wave tàn tạ của Đặng Văn Thanh, đôi chân tập tễnh suýt khuỵu xuống ngay trước bậc thềm đá hoa cương của Chi cục Thuế Quận 1. Nước mưa hòa lẫn với mùi hôi thối đặc trưng của dòng kênh Nhiêu Lộc bám chặt trên vạt chiếc Áo khoác Bomber thêu Phượng Hoàng cổ, nặng trĩu và lạnh ngắt. Dưới dải băng gạc đỏ quấn chặt quanh cổ họng, vết nứt huyết quản vẫn âm ỉ bỏng rát như có hàng vạn mảnh thủy tinh đang găm sâu vào da thịt. Cơn khủng hoảng câm lặng tạm thời đã tước đoạt hoàn toàn giọng nói của anh; mọi nỗ lực mấp máy môi lúc này chỉ đổi lại tiếng khè khè khô khốc và những vệt máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng.


Trong chiếc túi vải thô ráp đeo chéo trước ngực, xấp tiền mặt 500 triệu đồng – giải thưởng tuần từ đêm chung kết vòng loại show sống còn “Vương Miện Ánh Sáng” – vẫn còn thoang thoảng mùi thuốc súng của pháo hoa sân khấu và cả mùi tanh nồng của máu. Đó là Mục tiêu 500 triệu đồng tiền thuế đất mà anh phải đánh đổi bằng cả sinh mạng của cha mình để giành lấy.


Huy đẩy cánh cửa kính dày của chi cục thuế. Không khí ấm áp của máy điều hòa và tiếng gõ bàn phím lạch cạch của các công chức không làm anh bớt run rẩy. Anh bước thẳng đến bàn làm việc của Nguyễn Văn Thắng – gã cán bộ thuế biến chất đã nhận tiền hối lộ của tập đoàn Thịnh Phát để ngụy tạo hồ sơ cưỡng chế rạp Hưng Cổ.


Nhìn thấy Gia Huy xuất hiện với bộ dạng tàn tạ, tóc undercut sũng nước và dải gạc đỏ rỉ máu trên cổ, Thắng giật nảy mình. Gã vội vàng đẩy chiếc kính gọng đen lên sống mũi đầy mồ hôi, ánh mắt lấm lét nhìn xung quanh như sợ bị ai phát hiện.


Huy không nói một lời. Anh đặt mạnh chiếc túi vải lên bàn làm việc của gã. Khóa kéo mở ra, lộ ra những xấp tiền polyme mệnh giá năm trăm nghìn đồng mới cứng. Tiếp đó, anh rút thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi giắt sau lưng quần ra, đặt chéo lên xấp tiền. Tiếng *cạch* khô khốc của thớ gỗ đào nứt nẻ va chạm xuống mặt bàn kính khiến Thắng run bắn người.


Huy lấy ra một tờ giấy ghi chú nhỏ đã viết sẵn từ trước, đẩy về phía gã cán bộ thuế: *“Nộp đủ 500 triệu tiền thuế đất nợ đọng của Nhà hát cải lương Hưng Cổ. Gỡ bỏ niêm phong ngay lập tức.”*


Thắng nhìn tờ giấy, rồi nhìn ánh mắt sáng quắc, sắc lẹm đầy uy quyền của một kép chính tuồng cổ từ Huy. Thần thái oai nghiêm ấy như một lưỡi gươm vô hình cắm chặt vào lồng ngực gã cán bộ tha hóa. Gã nuốt nước bọt ực một cái, đôi tay mập mạp run rẩy đếm tiền qua máy, rồi lạch cạch gõ bàn phím để xuất biên lai thu ngân sách.


“Cậu... cậu Huy,” Thắng thầm thì, giọng run rẩy đầy vẻ mỉa mai cố che giấu sự sợ hãi. “Tiền thì đủ rồi. Biên bản niêm phong đỏ của Chi cục Thuế sẽ được gỡ bỏ hợp pháp vào chiều nay. Cậu giữ được cái xác rạp hát rách nát đó rồi. Nhưng tôi khuyên thật... đất vàng Quận 1 không dễ nuốt đâu. Cậu giữ được rạp, nhưng liệu có giữ được mạng người không?”


Huy không trả lời. Anh giật lấy tờ biên lai có đóng dấu đỏ của chi cục thuế, giắt hai nửa thanh kiếm gỗ gãy vào sau lưng quần, rồi quay lưng bước đi. Tờ biên lai trong tay anh phẳng phiu, nhưng nó nặng như một tấm bia mộ. Rạp Hưng Cổ tạm thời được cứu, nhưng linh hồn anh đã bị xé rách vĩnh viễn.


***


Nửa tiếng sau, chiếc xe Wave của Đặng Văn Thanh phanh kít trước cổng Bệnh viện Phục hồi Chức năng Quận 3. Huy lao thẳng vào sảnh chính, bất chấp khớp gối trái đang sưng vù đau nhói do chấn thương. Mùi ete, mùi thuốc sát trùng và không khí lạnh lẽo, im lìm của phòng hồi sức cấp cứu ICU xộc thẳng vào mũi anh, đối lập hoàn toàn với ánh đèn led rực rỡ sắc màu và tiếng reo hò cuồng nhiệt của trường quay Quận 7 đêm qua.


Y tá Phan Hoàng Anh đang đứng ghi chép bệnh án trước cửa phòng biệt giam. Nhìn thấy Huy bước vào với bộ dạng sũng nước mưa và đầy máu khô, cô vội vã đỡ lấy anh, ánh mắt ngập tràn sự xót xa:


“Cậu Huy! Cậu về rồi... Hãy bình tĩnh nghe tôi nói.”


Huy nắm chặt lấy vai Hoàng Anh, đôi mắt đỏ rực oán hận nhìn qua ô kính nhỏ của phòng bệnh. Bên trong, người cha già Nguyễn Lâm Giang nằm bất động trên chiếc giường sắt trắng toát. Xung quanh ông là hàng loạt máy móc, ống truyền dịch và chiếc máy thở cơ học phát ra những tiếng *bíp... bíp...* đều đặn nhưng lạnh lùng, vô cảm. Nhịp tim hiển thị trên màn hình dao động một cách yếu ớt ở mức 45 nhịp mỗi phút.


Bác sĩ Nguyễn Văn Phương bước ra từ phòng trực, gương mặt thâm quầng sau một đêm thức trắng cứu chữa. Ông tháo chiếc ống nghe y tế Littmann mạ vàng đeo quanh cổ, nhìn Huy bằng ánh mắt ái ngại của một bác sĩ lão luyện trước một ca bệnh vượt ngoài tầm hiểu biết của y học:


“Cậu Huy, chúng tôi đã dùng mọi biện pháp can thiệp tim mạch và sốc điện khẩn cấp để giữ lại nhịp đập tối thiểu cho cha cậu. Nhưng tình trạng của ông Lâm Giang vô cùng kỳ lạ. Đây không phải là một ca đột quỵ hay tai biến mạch máu não thông thường.”


Huy rút cuốn sổ tay nhỏ từ túi áo, nhanh chóng viết bằng những nét chữ nguệch ngoạc rớm máu từ ngón tay rách da: *“Kỳ lạ thế nào, thưa bác sĩ?”*


Bác sĩ Phương thở dài, chỉ vào bản chụp cộng hưởng từ não bộ của ông Giang đặt trên bàn quan sát:


“Tế bào não ở vùng thùy thái dương và hành tủy của cha cậu đang bị hoại tử và suy giảm một cách cực kỳ nhanh chóng. Hiện tượng này giống như tế bào bị rút cạn năng lượng sống từ sâu trong tủy xương bởi một loại tần số chấn động mạnh mẽ nào đó, chứ không phải do tắc nghẽn mạch máu. Hiện tại, ông ấy đã rơi vào trạng thái chết não lâm sàng một phần. Sự sống của ông ấy lúc này hoàn toàn phụ thuộc vào chiếc máy thở kia. Y học hiện đại của chúng tôi... thực sự bất lực trước cơ chế tàn phá này.”


*Rắc.*


Chiếc bút bi trong tay Huy gãy làm đôi dưới lực bóp điên cuồng của mười đầu ngón tay rách da. Đầu anh đau nhức như búa bổ. Anh nhận ra sự thật tàn khốc: Bác sĩ Phương nói đúng. Không có căn bệnh nào tự nhiên tàn phá não bộ như vậy. Đó là sự phản phệ vật lý thực tế của Khế ước máu Vong Gia. Mỗi nốt đàn kìm mun anh gảy, mỗi câu vọng cổ trường hơi anh ngân vang tại cuộc thi để đoạt lấy vinh quang và tiền thưởng, thực chất là một lưỡi hái vô hình cắm thẳng vào não bộ của cha anh, rút sạch sinh khí của ông để nuôi dưỡng giọng hát của đứa con trai.


“Cậu Huy,” y tá Hoàng Anh khẽ đặt tay lên vai anh, giọng cô run lên vì xúc động. “Tôi biết cậu đã rất cố gắng để kiếm tiền đóng viện phí. Nhưng cậu hãy chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất. Nhịp tim của bác Giang... có thể ngừng đập bất cứ lúc nào nếu có thêm một chấn động nhỏ.”


Huy gạt nước mắt, đẩy cửa bước vào phòng bệnh biệt giam. Tiếng máy thở *khè... khè...* đều đặn vang lên trong không gian im ắng rợn người. Anh quỳ sụp xuống bên cạnh giường bệnh của cha, áp khuôn mặt hốc hác, lạnh ngắt của mình vào bàn tay bại liệt gầy guộc, chằng chịt vết kim truyền của ông Giang. Cha anh nhắm nghiền mắt, gương mặt sạm xám không một chút sinh khí. Vết sẹo lồi kỳ lạ trên cổ họng ông – chứng tích của lần phản phệ khế ước năm xưa – giờ đã chuyển sang màu tím sẫm, khô khốc.


Huy dằn vặt tột cùng. Anh muốn hét lên, muốn gào khóc xin cha tha thứ, nhưng cổ họng anh đau nhói, chỉ phát ra những tiếng khè khè nghẹn ngào trong câm lặng. Vinh quang của show sống còn, chiếc cúp tuần lấp lánh và tờ biên lai thuế đất kia... tất cả đều được xây dựng trên đống xương tủy tàn tạ của người cha yêu quý.


Trong cơn tuyệt vọng điên cuồng, Huy nhìn sang cây Đàn kìm mun chỉ đỏ Nguyễn gia đang dựng ở góc phòng bệnh. Cả bốn sợi dây tơ đã đứt phựt từ đêm qua, dính đầy máu khô của anh, nhưng những sợi chỉ đỏ quấn quanh thân đàn mun đen bóng vẫn đang phát sáng đỏ mờ ảo, nhấp nháy đầy quỷ dị.


Anh nghĩ đến cảnh giới Huyết cảm sơ bộ. Liệu anh có thể dùng tiếng đàn để kết nối tâm linh, đánh thức cha dậy?


Huy bước đến, ôm cây đàn kìm mun lại gần giường bệnh. Anh dùng ngón tay cái rớm máu của mình, cố gắng gảy nhẹ vào phần dây tơ bị đứt còn sót lại trên phím đàn gỗ mun. Anh muốn truyền một chút oán khí, một chút sinh lực của mình ngược lại cho cha.


*Tưng...*


Một âm thanh trầm đục, méo mó vang lên trong phòng bệnh.


Ngay lập tức, màn hình đo nhịp tim ICU rú lên chói tai. *Beep-beep-beep-beep!*


Nhịp tim của ông Lâm Giang đột ngột nhảy vọt lên 120, rồi tụt dốc không phanh xuống 30. Lồng ngực gầy gò của ông co thắt dữ dội dưới lớp áo bệnh nhân, máy thở rung lắc mạnh. Từ khóe môi khô khốc của người cha già, một dòng máu đen đặc quánh từ từ trào ra, nhuốm đỏ chiếc gối trắng tinh.


“Bác sĩ! Cấp cứu khẩn cấp!” Y tá Hoàng Anh hét lớn, lao vào phòng bệnh giật lấy cây đàn kìm mun khỏi tay Huy. Bác sĩ Phương nhanh chóng cầm ống tiêm trợ tim lao đến giường bệnh.


Huy bị đẩy ngã sụp xuống sàn gạch lạnh lẽo. Anh kinh hoàng nhìn dòng máu đen trào ra từ miệng cha. Anh nhận ra mình đã phạm phải sai lầm chí mạng. Khế ước máu là một chiều không thể đảo ngược. Càng cố gắng dùng nghệ thuật tâm linh để can thiệp khi chưa đạt cảnh giới cao hơn, anh càng đẩy nhanh tiến trình tước đoạt sinh mạng của cha mình.


Sau năm phút căng thẳng, nhịp tim của ông Giang tạm thời ổn định trở lại ở mức yếu ớt. Bác sĩ Phương quay lại nhìn Huy bằng ánh mắt nghiêm khắc lẫn bất lực:


“Tôi đã cảnh báo cậu rồi! Đừng mang những nhạc cụ cổ quái đó vào đây nữa! Cậu muốn giết chết cha mình ngay lập tức sao?”


Huy quỳ sụp dưới chân giường bệnh, hai tay ôm lấy đầu, nước mắt và máu tươi từ khóe môi hòa lẫn vào nhau rơi xuống sàn gạch. Sự trống rỗng và cô độc tột cùng bao trùm lấy tâm hồn người kép trẻ. Anh đã cứu được nhà hát, nhưng anh đang vĩnh viễn mất đi người cha của mình.


Khi bác sĩ Phương và y tá Hoàng Anh bước ra ngoài để chuẩn bị cho ca trực tiếp theo, phòng bệnh lại chìm vào sự im lặng lạnh lẽo của tử địa. Huy lết thân xác rã rời lại gần giường bệnh của cha. Anh nhẹ nhàng lau đi vệt máu đen trên khóe môi ông.


Trong lúc kéo lại tấm chăn mỏng cho cha, bàn tay Huy vô tình chạm vào túi áo bệnh nhân của ông Giang. Có một vật gì đó thô ráp, cồm cộm bên trong.


Huy run rẩy thọc tay vào túi áo, rút ra một mảnh giấy nhăn nhúm, úa vàng bám đầy bụi phấn hóa trang cổ kính. Đó là một trang giấy được xé ra từ cuốn sổ tay soạn giả của cha anh, được viết bằng những nét mực đen run rẩy, nguệch ngoạc của ông Giang trước khi bị liệt vĩnh viễn giọng nói.


Huy mở mảnh giấy ra dưới ánh sáng nhạt nhòa của ngọn đèn hành lang hắt qua khe cửa. Đó là một câu vọng cổ dang dở, một di nguyện được viết trong câm lặng tột cùng:


*“Hồn gánh hát gửi vào xương tủy trắng...*

*Con hát câu Hoài Lang, cha trả bằng máu xương tàn...*

*Ôi, thánh đường rực rỡ ánh đèn neon nhuốm đỏ...*

*Kẻ hiến tế người thân để đoạt lấy ngai vàng...”*


Câu hát bỏ lửng ở chữ “vàng”, nét mực kéo dài ra như một tiếng thở dài bất lực cuối cùng của người cha trước định mệnh tàn khốc của dòng họ Nguyễn. Ông đã biết tất cả. Ông biết con trai mình đã ký khế ước máu, ông biết cái chết của mình đang cận kề, nhưng ông vẫn im lặng chịu đựng để con trai hoàn thành vở diễn cứu lấy nhà hát.


Gia Huy siết chặt mảnh giấy di nguyện vào lồng ngực đang phập phồng đau đớn, nước mắt đầm đìa nhuốm nhòa những nét chữ viết tay của cha. Anh nhận ra mình không thể quay đầu lại được nữa. Khế ước đã vận hành, và anh bắt buộc phải tiếp tục đứng dưới ánh đèn neon rực rỡ của show sống còn để hát bằng chính máu và mạng sống của cha mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!