Phượng Hoàng Thức Tỉnh
Cơn bão cuối mùa trút xuống Sài Gòn những luồng nước xối xả, hung tàn như muốn nhấn chìm cả thành phố vào lòng đất lạnh. Tiếng gió gào rú liên hồi qua những khoảng trống của gầm cầu Kiệu, quất rát rạt vào da thịt. Trên chiếc xe Wave tàn tạ của Đặng Văn Thanh, Nguyễn Gia Huy siết chặt hai tay vào bờ vai gầy guộc của gã tài xế. Mưa bão quất thẳng vào mặt, nhưng Huy không hề nhắm mắt. Đôi mắt anh đỏ rực oán hận, nhìn chằm chằm vào những dải ánh sáng neon mờ nhạt của thành phố đang lướt qua dưới màn nước trắng xóa.
Mùi hôi thối đặc trưng của dòng kênh đen Nhiêu Lộc bốc lên nồng nặc, hòa quyện với mùi nước mưa ẩm mốc bám chặt vào từng thớ vải của chiếc Áo khoác Bomber thêu Phượng Hoàng cổ mà anh đang mặc. Chiếc áo khoác streetwear màu đen rách vạt vai trái do mảnh kính vỡ từ tai nạn sập giàn đèn đêm qua, giờ đã được chị Sáu May vá lại bằng những sợi chỉ đỏ lấy từ bệ thờ Tổ nghiệp gánh hát Hưng Cổ. Dưới làn nước mưa sũng nước, những đường chỉ đỏ thêu hình phượng hoàng trên vạt vai bỗng phát sáng đỏ mờ ảo, nhấp nháy đầy quỷ dị theo từng nhịp đập của lồng ngực Huy.
Anh thọc tay vào túi ngực, siết chặt chiếc Lá bùa bình an tết từ tóc cha. Chiếc bùa bình an nhỏ bé giờ đã thấm đẫm máu tươi rớm ra từ mười đầu ngón tay rách da của Huy, tỏa ra một luồng oán khí ấm nóng râm ran, chạy thẳng vào tim anh để xoa dịu cơn đau buốt nhói từ mạng sườn dưới – nơi xương sườn bị rạn nứt nhẹ sau cú đá tàn bạo của bọn đòi nợ thuê. Giắt sau lưng quần anh, bọc giấy báo cũ kỹ chứa hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi – kỷ vật duy nhất cha đẽo gọt cho anh năm mười tuổi – nứt dọc thân sâu thêm, thớ gỗ rách nát đâm vào da thịt đau nhức.
Thanh quản của Huy đang bị hoại tử nhẹ, rách huyết quản nhỏ rỉ máu tươi liên tục dưới dải băng gạc đỏ quấn chặt quanh cổ. Cơn khủng hoảng câm lặng tạm thời khiến anh hoàn toàn mất giọng. Anh không thể phát ra bất kỳ một âm thanh nào, chỉ có tiếng khè khè nghẹn ngào trong gió lạnh. Nhưng lý trí anh thì gào thét. Anh chỉ còn đúng mười lăm phút để chạy đua với thời gian vượt qua mưa ngập từ bệnh viện Quận 3 về đến trường quay Quận 7. Nếu anh không xuất hiện, ban tổ chức sẽ lập tức ký quyết định trục xuất anh vĩnh viễn và niêm phong lại nhà hát Hưng Cổ.
“Cậu Huy! Sắp tới rồi! Ráng chịu đựng!” Đặng Văn Thanh hét lớn qua tiếng gió rít, rồ ga chiếc xe Wave tàn tạ lao vút qua những con đường ngập lụt của Quận 7.
Trường quay show sống còn “Vương Miện Ánh Sáng” hiện ra giữa màn mưa như một con quái vật ánh sáng khổng lồ. Những dải đèn led, đèn neon rực rỡ sắc màu xanh đỏ rọi thẳng lên bầu trời tối tăm, đối lập hoàn toàn với sự hoang tàn u uất của bệnh viện Quận 3 nơi cha anh đang nằm hôn mê sâu.
Chiếc xe Wave phanh kít trước cổng hậu trường. Huy nhấc chiếc chân đau bước xuống xe, hai đầu gối trái bong gân sưng đau nhói khiến anh suýt quỵ sụp. Anh gật đầu cảm kích nhìn Thanh, rồi ôm chặt cây Đàn kìm mun chỉ đỏ Nguyễn gia dính đầy máu khô, lầm lũi bước nhanh vào hành lang tối tăm của hậu trường.
Trong cánh gà Sân khấu chính Vòng loại, không khí căng thẳng đến mức ngạt thở. Lê Sỹ Hoàng – gã “hoàng tử ballad” – vừa hoàn thành bài diễn của mình. Gã đứng giữa sân khấu dưới cơn mưa pháo hoa giấy rực rỡ, cúi đầu chào khán giả trong tiếng reo hò cuồng nhiệt được dàn dựng từ nông trại click ảo của tập đoàn Thịnh Phát. Gã mặc bộ vest thiết kế lấp lánh, mái tóc nhuộm màu khói thời thượng không lệch một sợi, gương mặt nở nụ cười đắc thắng tột độ.
Đạo diễn hình ảnh bẩn Vũ Tiến Đạt đứng bên bàn điều khiển, tay cầm bộ đàm, chuẩn bị ra lệnh đóng cổng bình chọn và ký quyết định hủy tư cách dự thi của Gia Huy. Gã nhếch mép cười lạnh:
“Hết giờ rồi. Thằng kép hát lỗi thời đó chắc chắn đã bỏ trốn cùng ông già bại liệt của nó. Chuẩn bị niêm phong—”
*Cạch.*
Cánh cửa hậu trường bật mở. Một luồng gió lạnh mang theo mùi nước mưa bão sũng nước và mùi hôi thối đặc trưng của dòng kênh Nhiêu Lộc xộc thẳng vào phòng điều khiển.
Nguyễn Gia Huy bước ra từ bóng tối. Thân hình gầy guộc của anh ướt sũng, mái tóc undercut rũ rượi che nửa khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt. Chiếc áo khoác bomber thêu phượng hoàng cổ kính bị cào rách một đường bên vạt vai trái, lộ ra những đường chỉ đỏ thêu tay đang nhấp nháy phát ra luồng sáng đỏ mờ ảo đầy quỷ dị. Cổ họng anh quấn dải băng gạc đỏ rực rỉ máu tươi rành rành. Giắt sau lưng anh là bọc giấy báo cũ chứa hai nửa thanh kiếm gỗ gãy. Trên tay anh, cây đàn kìm mun cổ truyền đời đen bóng tỏa ra một luồng oán khí lạnh lẽo.
Huy không nói một lời. Anh phóng thần thái kép chính – ánh mắt sáng quắc, sắc lẹm như một vị tướng tuồng cổ oai nghiêm – rọi thẳng vào Vũ Tiến Đạt và Lê Sỹ Hoàng. Thần thái uy quyền tột đỉnh của anh khiến gã đạo diễn bẩn thỉu và gã ca sĩ thần tượng bất giác lùi lại một bước, bộ đàm trên tay Đạt suýt rơi rụng.
“Cậu... cậu vẫn dám đến sao?” Lê Sỹ Hoàng nghiến răng, giọng gã run lên vì kinh ngạc và đố kỵ cực đoan.
Huy không thèm liếc nhìn Sỹ Hoàng lấy một cái. Anh chậm rãi bước thẳng ra giữa Sân khấu chính Vòng loại. Ánh đèn led rực rỡ của đấu trường ánh sáng rọi thẳng vào thân hình rách nát, sũng nước của anh, tạo nên một sự tương phản tàn khốc giữa vinh quang hiện đại và bi kịch cổ truyền.
Toàn bộ trường quay Quận 7 bỗng chìm vào im lặng rợn người. Hàng vạn khán giả dưới khán đài xầm xì hoài nghi khi nhìn thấy một thí sinh tàn tạ, cổ quấn gạc rớm máu tươi, tay ôm cây đàn cổ kính bước ra sân khấu trực tiếp.
NSND Thanh Kim Huệ ngồi trên hàng ghế giám khảo đứng phắt dậy, đôi mắt quý phái ngập tràn sự bàng hoàng và xót xa khi nhìn thấy vết thương trên cổ Huy. Bà biết, người kép trẻ này đang đi vào con đường tự hủy hoại thể xác để bảo vệ di sản dòng họ.
Huy quỳ một gối xuống sàn sân khấu lạnh lẽo. Anh rút hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi sau lưng quần ra, đặt chéo trước mặt như một nghi thức tế lễ cổ xưa. Vết nứt dọc thân kiếm gỗ đào sâu thêm do va chạm bạo lực từ trước rỉ ra vài giọt nhựa gỗ sẫm màu như máu.
Anh đặt cây đàn kìm mun lên đùi. Những sợi chỉ đỏ quấn quanh thân đàn bỗng phát sáng đỏ rực rợn người, nhấp nháy đồng nhịp với nhịp tim yếu ớt của người cha già Lâm Giang đang nằm hôn mê sâu tại bệnh viện Quận 3. Huy nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng trạng thái chết não lâm sàng một phần của cha thông qua cảnh giới Huyết cảm sơ bộ. Mỗi nốt đàn anh sắp gảy sẽ là một nhát dao rút cạn sinh khí của cha mình.
Nhưng anh không thể dừng lại. Muốn cứu nhà hát Hưng Cổ khỏi bị niêm phong cưỡng chế, anh bắt buộc phải giành chiến thắng tuần này để có đủ Mục tiêu 500 triệu đồng tiền thuế đất.
Huy mở mắt, ánh mắt anh hoàn toàn quyết tuyệt. Anh đưa bàn tay rách da rớm máu của mình lên miệng, tự cắn rách đầu ngón tay cái để máu tươi trào ra đỏ rực. Anh bôi vệt máu nóng hổi ấy lên bốn sợi dây tơ của cây đàn kìm mun, kích hoạt hoàn toàn cấm thuật huyết khế dòng họ Nguyễn.
*Tưng... tơ... tòng...*
Tiếng đàn kìm mun cất lên một nốt trầm rợn người. Tần số âm thanh phát ra không qua hệ thống loa đài điện tử của nhà đài, mà lan tỏa trực tiếp trong không khí, tạo nên một dải sóng oán khí rung động vật lý mạnh mẽ. Toàn bộ dải đèn led rực rỡ của trường quay tự động chuyển sang màu đỏ rực ma mị ngoài tầm kiểm soát của đạo diễn hình ảnh bẩn Vũ Tiến Đạt. Những sợi chỉ đỏ trên áo bomber của Huy phát sáng đỏ rực rỡ, nhấp nháy đồng nhịp với nhịp tim đập loạn của cha tại viện.
Huy ngửa cổ, bắt đầu biểu diễn Khúc ca tuyệt mệnh Phụng Hoàng Sanh phiên bản cải biên, đạt đến cảnh giới cực hạn Phượng Hoàng thức tỉnh (Phoenix Awakening).
Anh không thể phát ra tiếng hát thành lời do thanh quản hoại tử nhẹ, nhưng dưới sự kích hoạt của khế ước máu, anh dùng kỹ thuật Nhấn chữ khóc (Vocal Sobbing) kết hợp giọng vọng cổ Pop-Opera đẩy hơi đan điền cực hạn lên những nốt cao chót vót vượt qua giới hạn thanh quản. Tiếng hát không lời phát ra từ vòm họng mềm của anh mang một dải tần cộng cảm oán khí đám đông tột đỉnh, vang dội khắp trường quay rộng lớn.
“Ư... ừ... ư... ứ... ư... ớ...”
Tiếng ngân nga nức nở, réo rắt u uất thấu xương cất lên. Đó là tiếng khóc của phượng hoàng gãy cánh giữa hoàng hôn rực lửa, là tiếng lòng tự sự đau đớn của đứa con đang tự tay tiễn đưa cha mình vào cõi chết để hồi sinh ngôi đền nghệ thuật cổ kính.
*Phựt. Phựt.*
Dưới dải băng gạc đỏ quấn quanh cổ Huy, vết nứt huyết quản bộc phát rách toác. Máu tươi đỏ rực trào ra từ khóe miệng anh, nhuốm đỏ vạt áo thêu phượng hoàng cổ kính đã bị cháy sém vạt vai. Máu tươi nhỏ ròng ròng xuống mặt gỗ mun đen bóng của cây đàn kìm, thấm vào những sợi chỉ đỏ đang phát sáng đỏ rực rợn người. Mỗi nốt luyến láy anh gảy lên, mỗi câu vọng cổ trường hơi ngân dài liên tục không nghỉ, lồng ngực Huy lại co thắt đau đớn như bị hàng vạn mảnh thủy tinh đâm toác phổi.
Cả trường quay Quận 7 chìm vào im lặng rợn người. Không một ai có thể lên tiếng. Tiếng hát oán khúc mộc mạc, đầy máu và nước mắt của Huy như một ma lực thôi miên tâm linh, chạm thẳng vào màng nhĩ và hệ thần kinh của người nghe.
Dưới khán đài, hàng vạn khán giả đồng loạt khóc nghẹn vô thức. Những giọt nước mắt lăn dài trên má những người trẻ tuổi vốn chỉ quen nghe nhạc Pop thị trường dễ dãi. Họ khóc không phải vì hiểu hết tích cổ Phụng Hoàng Sanh, mà vì họ cảm nhận được nỗi đau thấu xương, sự dằn vặt tột cùng và lòng kiêu hãnh nghệ thuật quyết tuyệt của người kép trẻ đang đứng rỉ máu trên sân khấu.
NSND Thanh Kim Huệ che miệng khóc nghẹn, hai dòng lệ nhòa lệ nhòa trên gương mặt quý phái. Bà nhìn thấy linh hồn cải lương trăm tuổi đang thực sự thức tỉnh trong máu của Gia Huy.
Lê Sỹ Hoàng đứng trong cánh gà, gương mặt gã xám ngoét, đôi chân run rẩy quỵ sụp xuống sàn. Giọng hát ballad chỉnh âm công nghệ của gã hoàn toàn bị đè bẹp, bị nghiền nát không thương tiếc trước cột hơi vạn cổ tự nhiên vang dội và oán khí tâm linh của Huy. Gã biết, gã đã thua, thua một cách nhục nhã và triệt để.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Nốt nhạc cuối cùng của Phụng Hoàng Sanh vang lên dồn dập oai nghiêm như tiếng sấm sét xé toạc màn đêm. Huy gảy một đường móng cuối cùng lên dây đàn kìm mun dính máu.
*Phựt!*
Bốn sợi dây tơ đàn kìm mun đồng loạt đứt phựt, giăng máu tươi lên tà áo thêu phượng hoàng cổ kính. Huy quỳ sụp xuống giữa sân khấu, hai tay ôm chặt cây đàn mun nứt nẻ, đầu cúi thấp trước hai nửa thanh kiếm gỗ đào gãy.
Toàn bộ dải đèn led đỏ rực của trường quay vụt tắt, nhường chỗ cho cơn mưa pháo hoa giấy rực rỡ, lấp lánh ánh neon đỏ rực trút xuống thân hình rách nát, nhuốm máu của người kép trẻ.
Bảng điện tử lớn hiển thị kết quả bình chọn bùng nổ trực tiếp. Lượt vote của Gia Huy vọt lên mức kỷ lục tuyệt đối, đè bẹp hoàn toàn Lê Sỹ Hoàng để giành vị trí dẫn đầu vòng loại show sống còn. Mục tiêu 500 triệu đồng tiền thuế đất đã giành được. Nhà hát cải lương Hưng Cổ đã được cứu sống hợp pháp khỏi lệnh niêm phong cưỡng chế.
Khán giả dưới khán đài đồng loạt đứng dậy, tiếng vỗ tay sấm dậy và tiếng reo hò vang dội khắp trường quay Quận 7 náo nhiệt.
Nhưng giữa vinh quang đỉnh cao rực rỡ ấy, Gia Huy hoàn toàn câm lặng. Anh không hề cảm nhận được niềm vui chiến thắng. Lồng ngực anh thắt chặt đau đớn, vết nứt huyết quản trên cổ họng rỉ máu tươi liên tục rát bỏng dưới dải gạc đỏ.
Đột nhiên, chiếc điện thoại trong túi áo khoác bomber của Huy rung lên dồn dập. Luồng ánh sáng đỏ mờ ảo của điện thoại nhấp nháy đồng nhịp với nhịp tim yếu ớt đang lịm dần của cha anh tại bệnh viện Quận 3.
Huy run rẩy rút điện thoại ra, bấm nút nghe. Đầu dây bên kia, tiếng còi báo động đỏ dồn dập, chói tai của máy đo nhịp tim ICU vang vọng ra từ phòng hồi sức cấp cứu. Tiếng khóc nghẹn, hoảng loạn của nữ y tá Phan Hoàng Anh vang lên qua receiver:
“Cậu Huy... cậu Huy ơi! Cha cậu... ông Lâm Giang... tim ông ấy đã ngừng đập hoàn toàn rồi! Bác sĩ Phương đang sốc điện cấp cứu... nhưng não bộ của ông ấy đã chết não lâm sàng vĩnh viễn rồi! Cậu về mau đi... cha cậu không qua khỏi đêm nay đâu!”
Tiếng còi báo tử từ điện thoại vang vọng bên tai Huy, xé toạc mọi âm thanh reo hò chiến thắng vô cảm của trường quay Quận 7.
Gia Huy quỳ sụp giữa cơn mưa pháo hoa rực rỡ của trường quay Quận 7, hai dòng nước mắt hòa lẫn máu tươi lăn dài trên má khi anh nghe tiếng còi báo tử vang lên từ điện thoại của y tá Hoàng Anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!