Nhạc nềnGrief

Bán Mình Cho Ánh Đèn Neon

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi cồn sát trùng sát sượt của Bệnh viện Phục hồi Chức năng Quận 3 xộc vào mũi Nguyễn Gia Huy, lạnh ngắt và nhức nhối, xua tan đi chút hơi ấm tàn dư từ mái rạp Hưng Cổ dột nát. Hành lang bệnh viện lúc nửa đêm vắng lặng đến rợn người, chỉ có tiếng bước chân vội vã của vài y tá trực và tiếng o o đều đặn từ hệ thống máy thở cũ kỹ. Huy ngồi co rúm trên hàng ghế nhựa màu xanh bạc màu, đôi bàn tay gầy guộc rớm máu của anh vẫn chưa được băng bó tử tế, khẽ run lên từng đợt sau cuộc xô xát bạo lực với băng đảng Tín Nghĩa.


Trong lòng Huy ôm chặt một bọc giấy báo cũ sờn. Bên trong bọc giấy đó là hai nửa của Thanh kiếm gỗ tuồng cổ – kỷ vật duy nhất mà người cha Nguyễn Lâm Giang tự tay đẽo gọt cho anh năm mười tuổi, giờ đây đã bị giẫm gãy đôi dọc theo thân gỗ đào mục nát. Sự gãy đổ của thanh kiếm như một nhát chém chí mạng vào lòng kiêu hãnh của một truyền nhân gánh hát, để lại nỗi nhục nhã ê chề thấm đẫm trong từng thớ thịt.


Bên cạnh anh, Lê Mỹ Uyên lặng lẽ ngồi đó. Cô đào phụ của gánh Hưng Cổ vẫn mặc nguyên chiếc áo bà ba màu nâu sồng đã sờn vai, mái tóc dài còn ướt sũng nước mưa bão dính bết vào hai bên má. Đôi mắt Uyên đỏ hoe, sưng húp vì khóc, nhưng cô không hé răng than vãn một lời. Cô khẽ nghiêng người, dùng chiếc khăn tay vắt ráo nước ấm để lau nhẹ những vệt máu khô pha lẫn bụi than trên mười đầu ngón tay của Huy. Sự chăm sóc dịu dàng, câm lặng của cô giống như một sợi chỉ mỏng manh giữ cho tâm hồn Huy không bị kéo tuột xuống vực thẳm của sự điên cuồng.


“Anh Huy... uống chút nước đi anh,” Mỹ Uyên thầm thì, giọng khản đặc vì gió lạnh và nước mắt. “Cha... cha đang được hồi sức bên trong. Bác sĩ nói sẽ ra sớm thôi.”


Huy không trả lời, ánh mắt anh đờ đẫn nhìn qua ô kính nhỏ của phòng hồi sức cấp cứu. Bên trong, người cha già Nguyễn Lâm Giang nằm bất động trên chiếc giường sắt lạnh lẽo. Hệ thống dây dợ lằng nhằng cắm đầy vào cơ thể gầy gò, hốc hác của ông. Dưới ánh đèn huỳnh quang trắng ở bệnh viện, Huy nhìn chăm chú vào cổ họng của cha. Ở đó, một vết sẹo lồi kỳ lạ, sần sùi và thô ráp hằn sâu trên da thịt ông. Vết sẹo ấy đang giật mạnh theo từng nhịp thở nhân tạo khó nhọc, đỏ rực lên như một ký hiệu nguyền rủa bí ẩn. Huy vô thức đưa tay lên sờ vào dải băng gạc đỏ đang quấn quanh cổ họng mình. Nơi đó, dưới lớp vải gạc, một cảm giác rát bỏng, châm chích đang âm ỉ hình thành, trùng khớp một cách kỳ lạ với vết sẹo lồi của cha.


Cánh cửa phòng cấp cứu đột ngột đẩy ra. Bác sĩ Nguyễn Văn Phương bước ra ngoài, gương mặt mệt mỏi sau ca trực dài, tay tháo chiếc khẩu trang y tế phẳng phiu. Ông Phương đeo kính cận dày, phong thái điềm tĩnh nhưng nghiêm nghị của một trưởng khoa tim mạch gạo cội.


“Bác sĩ! Cha tôi sao rồi bác sĩ?” Huy lao đến, hai tay bấu chặt lấy vạt áo blouse trắng của ông Phương, bọc giấy báo đựng thanh kiếm gãy suýt rơi xuống đất.


Bác sĩ Phương nhìn xuống đôi bàn tay rớm máu của Huy, khẽ thở dài rồi nhẹ nhàng gỡ tay anh ra: “Cậu Huy, bình tĩnh nghe tôi nói. Bệnh nhân Nguyễn Lâm Giang bị đột quỵ lần hai, biến chứng xuất huyết não nghiêm trọng gây tụ máu nội sọ cấp tính. Hiện tại, não bộ của ông ấy đang chịu áp lực cực lớn. Nếu không tiến hành phẫu thuật mở hộp sọ để giải áp ngay trong đêm nay, ông ấy sẽ rơi vào trạng thái chết não vĩnh viễn.”


Tai Huy như ù đi. Anh lắp bắp: “Vậy... vậy thì mổ đi bác sĩ! Xin bác sĩ cứu cha tôi!”


“Chúng tôi sẵn sàng mổ,” Bác sĩ Phương đẩy gọng kính, giọng nói đều đều nhưng lạnh lùng như những con số trên bệnh án. “Nhưng theo quy định của bệnh viện, ca mổ đặc biệt này yêu cầu gia đình phải đóng khoản tạm ứng viện phí khẩn cấp là năm mươi triệu đồng. Cậu phải cầm biên lai đóng tiền đến phòng hành chính thì chúng tôi mới có thể ký lệnh chuyển phòng mổ.”


“Năm mươi triệu?” Huy khựng lại, cảm giác như một gáo nước đá dội thẳng vào đỉnh đầu. Anh thọc tay vào túi quần áo khoác bomber rách nát, chỉ tìm thấy vài tờ tiền lẻ ướt nhẹp dính đầy bùn đất sông Nhiêu Lộc. Tổng cộng chưa đầy một trăm ngàn đồng. “Bác sĩ... tôi không có đủ tiền ngay bây giờ. Xin bác sĩ cứ mổ trước đi, tôi thề sẽ xoay tiền đóng sau! Gánh hát của chúng tôi... nhà hát Hưng Cổ của chúng tôi trị giá hàng tỷ đồng, tôi không quỵt tiền bệnh viện đâu!”


Bác sĩ Phương lắc đầu, ánh mắt lộ rõ sự bất lực trước hoàn cảnh nghèo túng của chàng kép hát: “Cậu Huy, tôi rất thông cảm cho hoàn cảnh của gia đình cậu. Nhưng đây là quy chế cứng nhắc của bệnh viện, tôi là bác sĩ điều trị chứ không có quyền hạn miễn giảm hay hoãn nợ tạm ứng cho ca mổ lớn thế này. Nếu không có biên lai trong vòng vài tiếng nữa, chúng tôi chỉ có thể duy trì máy thở tạm thời ở phòng hồi sức, và cậu biết hậu quả rồi đấy.”


Mỹ Uyên đứng bên cạnh nghe vậy thì loạng choạng, cô phải bấu chặt vào vai Huy để khỏi ngã quỵ. Huy siết chặt nắm tay đến mức những vết xước trên ngón tay lại rỉ máu tươi, thấm qua lớp giấy báo cũ đựng thanh kiếm gãy.


Đúng lúc đó, chiếc điện thoại cục gạch cũ kỹ trong túi Huy đổ chuông liên hồi. Tiếng chuông rè rè chói tai vang lên giữa hành lang bệnh viện tĩnh mịch. Huy vội vã áp điện thoại lên tai. Đầu dây bên kia là tiếng khóc nghẹn ngào của chú Ba Đờn – người kéo đàn nhị trung thành của gánh hát:


“Huy ơi... Huy ơi! Con chạy về rạp ngay đi... Họ... họ đến niêm phong rạp rồi!”


“Cái gì?” Huy hét lên, cổ họng đau rát như bị cào xé. “Ai niêm phong? Chú Ba, chú nói rõ đi!”


“Cán bộ thuế đất... Nguyễn Văn Thắng... Ông ta dẫn người đến dán bùa niêm phong đỏ lên cửa rạp rồi! Chú van xin thế nào họ cũng không nghe... Họ nói quá hạn ba mươi ngày rồi... Huy ơi!”


Không kịp suy nghĩ thêm một giây nào, Huy quay sang Mỹ Uyên, giọng nói run rẩy nhưng quyết tuyệt: “Mỹ Uyên, em ở lại đây trông chừng cha. Anh phải chạy về rạp. Nhất định phải giữ lấy rạp hát!”


Huy lao ra khỏi bệnh viện dưới cơn mưa bão tầm tã của Sài Gòn. Nước mưa lạnh buốt quất thẳng vào mặt, luồn vào kẽ áo khoác rách nát làm anh run lên bần bật. Anh chạy điên cuồng qua những con hẻm ngập nước của Quận 3 hướng về phía kênh Nhiêu Lộc. Mùi hôi thối nồng nặc đặc trưng của dòng kênh đen ngập rác bốc lên theo hơi nước bão, xộc thẳng vào phế quản khiến Huy ho sặc sụa.


Khi về đến cổng nhà hát cải lương Hưng Cổ, Huy chết lặng trước cảnh tượng trước mắt. Dưới ánh sáng vàng vọt của cột đèn đường mờ ảo trong mưa, một chiếc xe công vụ đang đỗ xịch trước thềm rạp. Nguyễn Văn Thắng – gã cán bộ thuế địa phương mập mạp, mặc bộ đồ công sở nhăn nhúm dính đầy nước mưa – đang lạnh lùng cầm tờ biên bản niêm phong có dấu đỏ rực dán đè lên cánh cửa gỗ cổ kính của nhà hát.


Chú Ba Đờn đang quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm lấy chân một gã bảo vệ để van xin, chiếc đàn nhị thân yêu của chú bị vứt chỏng chơ trên thềm đất sũng nước.


“Dừng tay lại! Các người không được dán!” Huy gào lên, lao đến giật phắt tờ giấy niêm phong đỏ rực khỏi tay Nguyễn Văn Thắng trước khi gã kịp dán nốt góc cuối cùng.


Nguyễn Văn Thắng giật mình quay lại. Nhìn thấy Huy lếch thếch, ướt sũng như một con chuột lột, gã cán bộ thuế biến chất không hề hoảng sợ mà chỉ nở một nụ cười khinh bỉ, gương mặt bóng dầu của gã co giật nhẹ:


“Ồ, cậu Huy đây rồi. Cậu giật tờ giấy này làm gì? Biên bản niêm phong hành chính đã có hiệu lực pháp lý từ mười hai giờ đêm nay. Nhà hát Hưng Cổ nợ đọng thuế đất đai ròng rã ba tháng qua với tổng số tiền là năm trăm triệu đồng. Hôm nay là hạn chót của tối hậu thư. Không có tiền nộp vào kho bạc, chúng tôi buộc phải niêm phong tài sản để cưỡng chế theo đúng luật pháp!”


“Luật pháp cái gì!” Huy phẫn nộ, dí sát tờ biên bản rách nát vào mặt Thắng. “Khu đất này là đất di sản văn hóa phi vật thể, mức thuế đất đai không bao giờ lên tới năm trăm triệu! Là các người... các người cấu kết với tập đoàn bất động sản Thịnh Phát để ngụy tạo số liệu, ép gánh hát của gia đình tôi vào đường cùng để cướp đất vàng xây trung tâm thương mại đúng không?”


Ánh mắt Thắng thoáng hiện lên sự giận dữ và lấm lét nhìn xung quanh, nhưng gã nhanh chóng lấy lại vẻ trịch thượng, ra hiệu cho hai gã bảo vệ công vụ tiến lên đẩy Huy lùi lại:


“Cậu Huy, ăn nói cho cẩn thận! Chúng tôi làm việc theo giấy tờ, sổ sách rõ ràng. Cậu có giỏi thì mang năm trăm triệu đến đây nộp thuế, tôi sẽ gỡ niêm phong ngay lập tức. Còn nếu không có tiền... thì mời cậu và cái gánh hát lỗi thời này dọn ra gầm cầu mà hát!”


Nói rồi, Thắng lạnh lùng giật lại tờ biên bản bị rách một góc từ tay Huy, thẳng tay dán chặt lên cánh cửa gỗ cổ kính trăm tuổi. Tờ giấy đỏ rực đóng dấu cộp của Chi cục Thuế hiện lên như một vết chém chí mạng, niêm phong toàn bộ ký nghệ, danh dự và thánh đường của dòng họ Nguyễn vào bóng tối lạnh lẽo của sự cưỡng chế.


“Chúng ta đi!” Thắng hất hàm ra lệnh cho đàn em bước lên xe công vụ, bỏ lại Huy đứng trơ trọi giữa làn mưa bão gầm rú bên dòng kênh Nhiêu Lộc hôi thối.


Huy quỳ sụp xuống thềm đá rêu phong, hai tay đập mạnh xuống đất trong sự bất lực tột cùng. Rạp hát bị niêm phong, cha đang nằm chờ chết não ở bệnh viện vì thiếu năm mươi triệu viện phí. Anh phải làm gì đây?


Trong cơn tuyệt vọng, Huy chợt nhớ đến lời đe dọa của Đặng Quốc Uy về việc bán đất cho Thịnh Phát. Không! Anh thề với lòng mình sẽ không bao giờ dâng hiến di sản của tổ tiên cho lũ quỷ hút máu đó. Anh phải tự mình xoay tiền.


Huy gom hai mảnh gãy của thanh kiếm gỗ đào vào bọc giấy báo, chạy điên cuồng khắp các con phố Quận 5, Quận 3 để tìm các tiệm cầm đồ còn mở cửa xuyên đêm. Anh lao vào một tiệm cầm đồ lớn lấp lánh đèn led đỏ ở góc đường Nguyễn Trãi:


“Chủ tiệm! Làm ơn cầm cho tôi đống đạo cụ cổ này và thanh kiếm gỗ đào gia truyền này! Đây là đồ cổ trăm năm của gánh Hưng Cổ, trị giá rất lớn!”


Gã chủ tiệm mập mạp, tay đeo đầy nhẫn vàng, liếc nhìn bọc giấy báo dính đầy bùn đất của Huy rồi dùng ngón tay khều khều hai mảnh gỗ gãy của thanh kiếm đào cổ. Gã cười khẩy, quăng trả lại cho Huy:


“Cậu giỡn mặt tôi hả? Đống củi mục gãy đôi này mà đòi cầm năm mươi triệu? Gánh hát Hưng Cổ của cậu đang bị tập đoàn Thịnh Phát siết nợ tranh chấp đất đai, cả cái Sài Gòn này ai mà không biết! Rước cái đống rác rưởi này về để chuốc họa vào thân à? Đi chỗ khác chơi đi!”


Huy bị đuổi thẳng cổ ra ngoài lề đường mưa lạnh. Anh bấu víu vào hy vọng cuối cùng, run rẩy bấm số điện thoại của bà cô họ Nguyễn Thị Liên và người anh họ xa Nguyễn Gia Bảo để cầu cứu:


“Cô Liên... anh Bảo... làm ơn cứu cha cháu với! Cha đang nguy kịch cần năm mươi triệu mổ não khẩn cấp... Cháu xin cô chú giúp đỡ...”


Đầu dây bên kia vang lên giọng nói chua ngoa, lạnh lùng của bà cô họ xa:


“Trời đất ơi! Cái gánh hát lụi bại đó đã báo hại dòng họ này bao nhiêu năm nay rồi chưa đủ sao? Ông Giang bại liệt nằm đó chỉ tốn tiền thuốc men chứ sống làm gì nữa cho khổ con khổ cháu! Mày khôn hồn thì ký giấy bán phách cái rạp đó cho tập đoàn Thịnh Phát đi, người ta trả cho mấy tỷ bạc tha hồ mà chữa bệnh với tiêu xài. Đừng có gọi điện làm phiền tao nữa!”


*Tút... tút... tút...*


Tiếng còi báo bận kéo dài xé lòng Huy. Sự ghẻ lạnh, thực dụng của xã hội và chính những người cùng dòng máu như một cú đấm tàn nhẫn dập tắt đi tia hy vọng cuối cùng của chàng kép trẻ. Huy đứng chết lặng dưới hiên tòa nhà cao ốc lấp lánh ánh đèn neon thương mại của Quận 1. Những ánh đèn xanh đỏ tím vàng rực rỡ từ các biển quảng cáo nhạc trẻ thị trường hắt xuống vũng nước mưa dưới chân anh, lộng lẫy nhưng lạnh lùng và tàn nhẫn.


Huy lết từng bước chân rã rời trở lại Bệnh viện Phục hồi Chức năng Quận 3. Khi bước vào sảnh chờ, anh thấy Mỹ Uyên đang quỳ gối van xin một y tá trực bên quầy thu ngân:


“Chị ơi... xin chị nói với bác sĩ mổ cho bác Giang trước đi... chúng em đang đi xoay tiền... xin chị cứu mạng người...”


Nữ y tá lạnh lùng đẩy xấp hồ sơ sang một bên: “Cô thông cảm, bệnh viện làm việc theo quy trình. Ca mổ lớn thế này không thể tùy tiện tiến hành nếu không có tạm ứng phí bảo lãnh. Cô có quỳ ở đây cả đêm cũng vô ích thôi.”


Huy đi đến, đỡ Mỹ Uyên đứng dậy. Gương mặt anh lúc này không còn sự hoảng loạn nữa, mà thay vào đó là một sự lặng lẽ đến đáng sợ. Anh dìu cô ngồi xuống ghế chờ hành lang.


Ngay phía trên đầu họ, chiếc tivi màn hình phẳng treo tường của bệnh viện đang phát sóng chương trình giải trí đêm khuya. Đó là đoạn video giới thiệu hoành tráng về show sống còn âm nhạc thực tế mang tên “Vương Miện Ánh Sáng” (Crown of Light).


Màn hình tivi bùng nổ những dải ánh sáng neon rực rỡ, tiếng la hét cuồng nhiệt của hàng vạn khán giả trẻ tuổi và hình ảnh các ngôi sao nhạc Pop thời thượng đứng trên đỉnh cao vinh quang lấp lánh. Giọng nói của MC chương trình vang lên dõng dạc, đầy kích thích:


“Đại nhạc hội sống còn khốc liệt nhất năm nay đã chính thức khởi động! Tìm kiếm những tài năng âm nhạc độc bản để trao chiếc vương miện trị giá một tỷ đồng tiền mặt! Đặc biệt, các thí sinh lọt vào Top 10 vòng loại trực tiếp sẽ nhận được khoản tiền ứng trước khẩn cấp lên đến một trăm triệu đồng từ nhà tài trợ kim cương – Tập đoàn Bất động sản Thịnh Phát, cùng sự bảo trợ pháp lý toàn diện!”


Huy stare chăm chú vào màn hình tivi. Ánh sáng neon màu xanh đỏ từ màn hình phản chiếu vào đôi mắt thâm quầng, sâu hoắm của anh, tạo nên một vầng hào quang ma mị và lạnh lẽo.


Một tỷ đồng tiền mặt.

Một trăm triệu đồng ứng trước ngay khi vào Top 10.

Sự bảo trợ pháp lý từ chính Thịnh Phát – kẻ đang muốn thâu tóm rạp hát của anh.


Đây không phải là một cơ hội bình thường, mà là một trò đùa tàn nhẫn của số phận. Kẻ thù đang dùng chính đồng tiền xương máu của chúng để làm mồi nhử dử anh vào cái bẫy showbiz lộng lẫy. Nhưng Huy biết, anh không còn lựa chọn nào khác. Để có năm mươi triệu mổ não cứu cha ngay trong đêm nay, và để có năm trăm triệu nộp thuế đất cứu rạp trong vòng ba mươi ngày tới, anh bắt buộc phải dấn thân vào đấu trường đẫm máu này.


“Cậu là Nguyễn Gia Huy, truyền nhân duy nhất của gánh cải lương Hưng Cổ đúng không?”


Một giọng nói trầm thấp, sắc sảo vang lên từ phía sau hàng ghế nhựa. Huy quay đầu lại.


Một người đàn ông trung niên bước ra khỏi bóng tối hành lang bệnh viện. Ông ta mặc bộ vest đen cắt may tinh xảo, mái tóc chải chuốt bóng lộn, đeo kính gọng vàng sáng loáng. Trên ngực áo gã có đính chiếc huy hiệu hình vương miện lấp lánh ánh kim – biểu tượng của Ban tổ chức show “Vương Miện Ánh Sáng”. Gã tự giới thiệu mình là đại diện tuyển trạch viên của nhà đài.


“Tôi đã xem đoạn video cậu hát cải lương đường phố đạt triệu view trên mạng xã hội tuần trước. Giọng hát của cậu rất có ‘chất liệu’ để tạo drama câu view cho chương trình của chúng tôi,” Người đàn ông cười khẩy, nụ cười thương mại giả tạo lộ rõ sự tính toán lạnh lùng. Gã đặt một xấp tài liệu dày cộp lên chiếc bàn nhựa y tế trước mặt Huy. “Đây là Hợp đồng thí sinh show Vương Miện Ánh Sáng.”


Huy cúi xuống nhìn tập hợp đồng. Những dòng chữ pháp lý in đen kịt trên giấy trắng hiện lên đầy rẫy những điều khoản ràng buộc tàn nhẫn:


*“Thí sinh cam kết nhượng toàn bộ quyền khai thác hình ảnh cá nhân và bản quyền các tác phẩm biểu diễn trong suốt cuộc thi cho Ban tổ chức độc quyền khai thác vĩnh viễn... Thí sinh không được phép tự ý rút lui khỏi cuộc thi dưới mọi hình thức, nếu vi phạm phải bồi thường gấp mười lần giá trị hợp đồng... Thí sinh phải tuyệt đối tuân thủ mọi kịch bản dàn dựng và sự biên tập hình ảnh của đạo diễn chương trình...”*


Đây là một bản khế ước bán mình thực sự cho quỷ dữ giải trí bẩn. Ký vào đây nghĩa là anh vĩnh viễn mất đi sự tự do nghệ thuật, chấp nhận làm trò hề cho đám đông xâu xé câu view.


“Ký vào đây,” Người đàn ông vest đen đẩy chiếc bút máy mạ vàng sang phía Huy, giọng nói gã trầm xuống đầy dụ dỗ. “Ban tổ chức sẽ lập tức giải ngân khẩn cấp năm mươi triệu đồng chuyển thẳng vào tài khoản tạm ứng viện phí của cha cậu tại bệnh viện này ngay trong mười phút tới. Đồng thời, chúng tôi sẽ dùng sức ảnh hưởng truyền thông để yêu cầu Chi cục Thuế tạm hoãn lệnh cưỡng chế niêm phong rạp Hưng Cổ của cậu trong vòng ba mươi ngày để cậu tập trung thi đấu. Thế nào? Một giao dịch quá hời cho một kép hát nghèo sắp mất cả cha lẫn rạp đúng không?”


Mỹ Uyên nhìn xấp hợp đồng, cô cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo rợn người tỏa ra từ những trang giấy trắng kia. Cô vội vã nắm lấy tay Huy, khóc nghẹn lắc đầu:


“Anh Huy... đừng ký! Bản hợp đồng này tàn nhẫn quá... Họ sẽ biến anh thành công cụ kiếm tiền và chà đạp lên danh dự của gánh hát chúng ta mất!”


Huy nhìn bàn tay Mỹ Uyên đang run rẩy trên tay mình, rồi anh quay đầu nhìn qua ô kính phòng hồi sức. Tiếng máy đo nhịp tim của cha anh bên trong đột ngột kêu bíp bíp dồn dập, báo hiệu chỉ số sinh tồn của ông đang tụt dốc không phanh. Vết sẹo lồi trên cổ họng cha lại giật mạnh đỏ rực dưới ánh đèn y tế lạnh lẽo như một lời thúc giục đầy đau đớn từ cõi chết.


Nếu không ký, cha anh sẽ chết não ngay đêm nay.

Nếu không ký, nhà hát Hưng Cổ trăm năm của dòng họ sẽ bị san phẳng.


Nỗi đau đớn và hận thù tột cùng dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng Huy, dải băng gạc đỏ quấn quanh cổ anh như thắt chặt lại làm anh nghẹt thở. Anh khẽ gỡ tay Mỹ Uyên ra, ánh mắt hoàn toàn chết lặng, không còn một tia sáng nào của sự ngây thơ tuổi trẻ.


“Anh không còn đường lui nữa, Uyên ơi,” Huy thầm thì, giọng nói lạnh ngắt như băng tuyết.


Anh cầm lấy chiếc bút máy mạ vàng từ tay người đàn ông vest đen. M mười đầu ngón tay rách da rớm máu của anh siết chặt lấy thân bút, khiến những vệt máu tươi rỉ ra, thấm vào mặt giấy trắng tinh của bản hợp đồng trói buộc.


Dưới ánh đèn neon rực rỡ phát ra từ màn hình tivi quảng cáo show sống còn lấp lánh ngoài hành lang, Nguyễn Gia Huy đặt bút ký tên mình: *Nguyễn Gia Huy* – nét chữ nguệch ngoạc nhuốm máu tươi rỉ ra từ ngón tay anh.


Nét bút ký tên vào bản hợp đồng lấp lánh ánh neon như một khế ước bán đi sự tự do nghệ thuật và linh hồn của Gia Huy cho con quái thú showbiz bẩn thỉu, mở đầu cho một hành trình thăng hoa rực rỡ nhưng nhuốm đầy máu mủ và nước mắt của bi kịch gia tộc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!