Nhạc nềnGrief

Lời Ru Của Người Điên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa Sài Gòn đêm nay không chỉ lạnh, nó mang theo cả vị mặn chát của bùn đất và mùi hôi thối nồng nặc từ dòng kênh đen Nhiêu Lộc bốc lên, bám chặt vào từng thớ vải của chiếc Áo khoác Bomber thêu Phượng Hoàng cổ mà Nguyễn Gia Huy đang mặc. Chiếc áo khoác streetwear màu đen rách vai, được chị Sáu May vá lại bằng những sợi chỉ đỏ rút từ bệ thờ Tổ nghiệp gánh hát Hưng Cổ, lúc này như đang nặng thêm hàng chục ký dưới làn nước mưa tầm tã. Nhưng điều kinh dị nhất là khi Huy lao ra khỏi trường quay Quận 7, những sợi chỉ đỏ thêu hình phượng hoàng trên vạt vai trái bỗng phát sáng đỏ mờ ảo, nhấp nháy đầy quỷ dị theo từng nhịp đập loạn xạ, đứt quãng. Nó đang cộng hưởng. Huy áp chặt bàn tay rớm máu lên ngực, cảm nhận rõ ràng dải ánh sáng đỏ ấy đang đập trùng khớp với tần số nhịp tim yếu ớt của người cha già đang bị giam lỏng tại bệnh viện Quận 3.


Cơn khủng hoảng câm lặng tạm thời biến cổ họng Huy thành một lò than rực lửa. Dưới dải băng gạc đỏ quấn chặt quanh cổ, vết nứt huyết quản đang giật lên từng hồi buốt nhói, rỉ ra chất dịch ấm nóng, tanh nồng của máu tươi hoại tử nhẹ. Anh không thể nói, không thể kêu cứu, khớp gối trái bị bong gân từ tai nạn sập giàn đèn đêm qua nhói lên đau đớn sau mỗi bước chạy tập tễnh. Giắt sau lưng quần anh, bọc giấy báo cũ kỹ chứa hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi – kỷ vật duy nhất cha đẽo gọt cho anh năm mười tuổi – nứt dọc thân sâu thêm, thớ gỗ rách nát đâm vào da thịt đau nhức.


“Cậu Huy! Lên xe mau!”


Tiếng gọi khản đặc của Đặng Văn Thanh vang lên giữa màn mưa trắng xóa trước cổng trường quay. Gã tài xế xe ôm công nghệ trung thành, mặc chiếc áo khoác đồng phục sờn cũ rách nát, đang nổ máy chiếc xe Wave tàn tạ dưới lòng đường ngập nước. Huy không một chút do dự, nhấc chiếc chân đau bước lên xe, hai tay siết chặt lấy bờ vai gầy guộc của Thanh. Chiếc xe lách qua những dòng nước ngập sâu, lao điên cuồng trong đêm tối hướng về phía trung tâm thành phố. Tiếng động cơ gầm rú hòa lẫn tiếng mưa bão gào thét như muốn nuốt chửng hai bóng người cô độc.


“Hoàng Anh vừa nhắn cho tui,” Thanh hét lớn qua tiếng gió rít, hai mắt nheo lại tránh những hạt mưa quất rát mặt. “Bọn vệ sĩ của Thịnh Phát đã phong tỏa toàn bộ lối đi chính của khoa hồi sức cấp cứu bệnh viện Quận 3. Tụi nó canh gác như ngục tù, tay luôn đút vào túi áo khoác, chắc chắn có hàng nóng. Cậu Huy, đêm nay chúng ta không thể đi cửa chính!”


Huy siết chặt hai nửa thanh kiếm gỗ gãy sau lưng, đầu gật mạnh. Cổ họng anh phát ra tiếng khè khè nghẹn ngào trong gió lạnh. Anh biết, nếu anh không thể cứu cha trước khi giờ lên sóng trực tiếp bắt đầu, bà Trịnh Mỹ Lệ sẽ không ngần ngại ra lệnh rút ống thở của ông Lâm Giang để bịt đầu mối, sau khi những chứng cứ hối lộ của đạo diễn Khánh Nam bị Vũ Hoàng Minh phanh phui trên báo chí.


Chiếc xe Wave phanh kít trước cổng sau của Bệnh viện Phục hồi Chức năng Quận 3. Ánh đèn neon của bệnh viện chập chờn dưới màn mưa bão, hắt lên những bức tường vàng úa loang lổ rêu phong.


“Cậu Huy, nghe tui,” Đặng Văn Thanh xuống xe, tháo chiếc mũ bảo hiểm cũ dán logo gánh hát Hưng Cổ ra, ánh mắt chất phác nhưng đầy quyết tuyệt rực lên dưới ánh đèn đường. “Tui sẽ chạy xe vòng ra cổng chính, tông thẳng vào chiếc xe Mercedes của bọn vệ sĩ Thịnh Phát đang đậu đó để tạo một vụ tai nạn giả. Tui sẽ ăn vạ, gào thét để kéo toàn bộ bọn canh gác downstairs chạy ra ngoài. Ngay lúc đó, cô Hoàng Anh sẽ mở cửa thoát hiểm phía sau khoa hồi sức cho cậu lẻn vào. Nhớ kỹ, cậu chỉ có đúng năm phút trước khi tụi nó phát hiện ra!”


Huy nhìn Thanh, đôi mắt đỏ rực oán hận của anh khẽ dịu lại, đầu gật đầu cảm kích. Anh không thể nói lời cảm ơn, nhưng bàn tay rớm máu của anh siết chặt lấy bả vai Thanh như một lời thề sinh tử. Thanh cười xuề xòa, nở nụ cười hiền lành quen thuộc rồi rồ ga lao vút đi dưới màn mưa.


Chưa đầy ba phút sau, từ phía cổng chính bệnh viện vang lên tiếng va chạm kim loại chói tai, tiếp theo là tiếng la hét, chửi bới dữ dội của Đặng Văn Thanh: “Tụi mày đi xe kiểu gì vậy? Đụng gãy chân tao rồi! Đền tiền cho tao!”. Tiếng ồn ào lập tức thu hút sự chú ý của ba gã vệ sĩ mặc đồ đen đang đứng gác ở sảnh dưới. Chúng nhìn nhau rồi nhanh chóng rút bộ đàm, lao ra phía cổng chính.


*Cạch.*


Cánh cửa sắt thoát hiểm rỉ sét phía sau khoa hồi sức khẽ hé mở. Gương mặt nhợt nhạt, lo lắng của nữ y tá trẻ Phan Hoàng Anh hiện ra trong bóng tối. Cô vẫy tay ra hiệu đầy hối hả. Huy nén cơn đau buốt nhói từ khớp gối trái, tập tễnh lao nhanh qua khe cửa, trốn vào hành lang tối tăm của khoa hồi sức.


“Cậu Huy, đi lối này!” Hoàng Anh thầm thì, giọng run rẩy vì sợ hãi, tay cô siết chặt chiếc đồng hồ bấm giây y tế đeo ở túi ngực. “Bọn vệ sĩ Thịnh Phát đã chuyển cha cậu vào Căn phòng biệt giam tại bệnh viện ở cuối hành lang khoa hồi sức. Có một gã vệ sĩ trưởng đang trực tiếp canh cửa phòng đó. Hắn rất cảnh giác, tôi không thể lừa hắn rời vị trí được. Cậu phải tự giải quyết gã đó!”


Huy gật đầu, ánh mắt lạnh lùng như một sát thủ trên sân khấu tuồng cổ. Anh bước đi nhẹ nhàng không tiếng động dọc theo hành lang nồng nặc mùi thuốc sát trùng và ozone lạnh lẽo. Ánh đèn neon chập chờn trên trần nhà đổ bóng dài xuống sàn gạch trắng toát.


Ở cuối hành lang, trước cánh cửa gỗ của căn phòng biệt giam, một gã vệ sĩ vạm vỡ mặc vest đen đang đứng khoanh tay, mắt liên tục liếc nhìn xung quanh. Hắn đeo tai nghe bluetooth, tay phải luôn đút vào vạt áo khoác lửng bên hông.


Huy dừng lại sau góc tường khuất. Khớp gối anh nhói đau dữ dội, thanh quản rỉ máu tươi rát bỏng khiến anh phải nuốt ngược từng ngụm máu tanh nồng vào lồng ngực để tránh phát ra tiếng ho. Anh nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở chiếc bình chữa cháy bằng kim loại màu đỏ rực treo trên vách tường hành lang.


Không một giây do dự, Huy dùng đôi bàn tay rách da rớm máu nhấc nhẹ chiếc bình chữa cháy nặng nề xuống. Anh hít một hơi thật sâu bằng bụng theo kỹ thuật lấy hơi cơ hoành, dồn toàn bộ tàn lực vào đôi cánh tay gầy guộc.


*Cộp. Cộp.*


Huy cố tình kéo lê chiếc chân đau tạo ra tiếng bước chân khẽ trên sàn gạch. Gã vệ sĩ lập tức cảnh giác, tay phải rút nhanh khẩu súng ngắn mạ đen ra khỏi vạt áo, quay ngoắt lại phía góc tường: “Ai đó? Đứng lại!”.


Ngay khi gã vừa ló đầu ra khỏi góc tường, Nguyễn Gia Huy đã lao ra như một bóng ma phượng hoàng dưới ánh đèn neon đỏ mờ ảo của chiếc áo khoác. Anh vung mạnh chiếc bình chữa cháy kim loại nặng nề, giáng một cú chí mạng thẳng vào bên thái dương của gã vệ sĩ.


*Bốp!*


Tiếng va chạm khô khốc vang lên. Gã vệ sĩ trợn mắt, khẩu súng ngắn tuột khỏi tay rơi xuống sàn gạch lạnh lẽo. Thân hình vạm vỡ của gã đổ gục xuống như một khúc gỗ đổ, bất tỉnh nhân sự ngay lập tức. Huy nhanh chóng cúi xuống, nhặt khẩu súng ngắn ném vào gầm tủ thuốc gần đó, rồi dùng hết sức lực đẩy cánh cửa gỗ phòng biệt giam bước vào.


Bên trong, không khí lạnh buốt như hầm mộ. Trên chiếc giường bệnh đơn độc dưới ánh sáng xanh nhạt của máy móc y tế, người cha già Nguyễn Lâm Giang đang nằm co giật dữ dội. Máy thở y tế phát ra những tiếng rít cơ khí đều đặn nhưng vô cảm, màn hình đo nhịp tim nhấp nháy liên tục với những dải sóng dao động hỗn loạn, tiếng bíp bíp vang lên dồn dập, chói tai.


Huy lao đến bên giường bệnh, quỳ sụp xuống sàn gạch lạnh lẽo. Anh ôm chặt lấy bờ vai gầy guộc, run rẩy của cha. Lúc này, những sợi chỉ đỏ thêu hình phượng hoàng trên chiếc áo bomber của Huy bỗng phát sáng đỏ rực rỡ, tỏa ra luồng oán khí ấm nóng bao phủ lấy cơ thể ông Giang.


Khế ước máu Vong Gia đang vận hành ở mức cực hạn tàn khốc nhất. Sự thăng hoa truyền thông và lượng vote kỷ lục của Huy ở tập trước thực chất là một lưỡi hái vô hình, rút sạch sinh khí thể xác của người cha để nuôi dưỡng danh tiếng cho đứa con trai. Vết nứt huyết quản trên cổ họng cha – vết sẹo lồi hình con rết kỳ dị từ thời ông còn là kép chính – đang giật mạnh, rực đỏ lên như một vết thương mới bị xé rách. Trùng khớp hoàn hảo với vết nứt đang rỉ máu tươi dưới dải gạc đỏ trên cổ họng Huy.


“Khè... khè...”


Huy cố gắng há miệng gào lên: “Cha ơi! Con đến cứu cha đây!”. Nhưng cổ họng hoại tử nhẹ của anh hoàn toàn câm lặng, chỉ thoát ra những tiếng thở dốc rách nát, nghẹn ngào pha lẫn máu tươi trào ra từ khóe môi.


Đột nhiên, đôi mắt đờ đẫn, mờ đục của ông Lâm Giang trợn trừng. Cơn co giật dừng lại, nhưng nhịp tim trên máy đo vọt lên mức nguy hiểm. Ông nhìn thẳng vào gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của Gia Huy dưới ánh sáng xanh lạnh lẽo. Nhưng ánh mắt ông không có sự nhận biết. Đó là một cái nhìn xa lạ, đầy rẫy sự sợ hãi tột cùng và điên loạn của một kẻ đã bị khế ước máu tàn phá sạch tế bào não.


“Mày... mày là ai? Đừng chạm vào tao!”


Ông Giang hét lên bằng giọng khàn đặc, thều thào nhưng đầy hoảng loạn. Người cha dùng hết tàn lực của cánh tay phải còn cử động được để đẩy mạnh vào lồng ngực Huy, móng tay gầy guộc cào rách một đường trên vạt áo thêu phượng hoàng của con trai:


“Tránh ra! Đồ quỷ dữ! Tụi mày muốn cướp nhà hát của tao đúng không? Tụi mày muốn cướp giọng hát của tao đúng không? Gia Huy... Gia Huy con tôi đâu rồi? Đừng bắt nó hát! Đừng gảy cây đàn kìm đó... máu... máu của mẹ nó đang chảy kìa!”


Ông Giang gào thét, nước mắt hòa lẫn nước dãi chảy dài trên gương mặt hốc hác sạm xám. Ông giãy giụa liên tục trên giường bệnh, cố gắng giật đứt các dây truyền dịch và ống thở oxy:


“Gia Huy! Con ơi! Trốn đi con! Đừng hát khúc ca tuyệt mệnh đó... Đừng để khế ước máu nuốt chửng con... Xuân ơi... bà về đón tôi đi Xuân... tôi mệt lắm rồi...”


Huy chết lặng. Nỗi đau lòng tột cùng như một dòng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng, đánh sập toàn bộ phòng vệ tinh thần cuối cùng của người kép trẻ. Anh quỳ đó, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với máu tươi đang rỉ ra từ khóe môi. Người cha yêu quý nhất của anh, người mà anh sẵn sàng bán cả linh hồn cho showbiz để bảo vệ, giờ đây đang nhìn anh như một kẻ thù, đang gào thét xua đuổi anh trong cơn điên loạn mất trí nhớ tạm thời.


Sự giải cứu thể xác thành công của Huy đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi sự hủy hoại tâm trí người cha do phản phệ huyết khế tàn tạ. Anh nhận ra, muốn nhà hát sống, muốn anh chiến thắng, thì cha anh bắt buộc phải chết trong đau đớn và quên lãng.


“Khè... khè...”


Huy cố gắng ôm chặt lấy cơ thể đang giãy giụa của cha, nhưng ông Giang càng gào thét dữ dội hơn, tiếng hét khàn đặc của ông vang vọng trong căn phòng biệt giam, đe dọa sẽ thu hút bọn vệ sĩ Thịnh Phát ở sảnh dưới quay lại kiểm tra.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Huy biết mình không thể dùng vũ lực để khống chế cha, cũng không thể giải thích bằng lời nói vì cổ họng anh đã hoàn toàn câm lặng. Anh bắt buộc phải dùng đến nghệ thuật – thứ duy nhất có thể kết nối hai linh hồn tàn khuyết của dòng họ Nguyễn.


Huy nhắm mắt lại, áp chặt chiếc bùa bình an tết từ tóc cha trước ngực. Luồng oán khí ấm nóng từ bùa bình an truyền vào lồng ngực anh, xoa dịu phần nào cơn đau rách cơ hoành. Anh mở rộng vòm họng mềm tối đa, cố gắng kiểm soát độ rung của lưỡi và cơ hoành đan điền cực hạn. Anh quyết định sử dụng kỹ thuật Nhấn chữ khóc (Vocal Sobbing) – không cần phát ra tiếng hát thành lời, mà dùng chính tần số rung động của không khí vòm họng để tạo ra một điệu lý mộc mạc, sầu oán tột cùng.


“Ư... ừ... ư... ứ... ư...”


Tiếng ngân nga khẽ khàng, nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng rớm máu của Huy. Đó không phải là một giai điệu nhạc Pop hiện đại, mà là điệu lý buồn bã Nam Bộ – khúc hát ru mà người mẹ quá cố Trần Thị Xuân từng hát cho anh nghe thuở nhỏ dưới mái rạp Hưng Cổ lộng gió. Tiếng hát câm lặng ấy mang theo toàn bộ nỗi dằn vặt tột cùng, tình yêu thương cực đoan và oán khí tích tụ trăm năm của khế ước dòng họ.


Làn sóng âm tần phát ra tạo nên một độ rung động vật lý mờ ảo trong căn phòng biệt giam lạnh lẽo. Không khí xung quanh giường bệnh như ngưng đọng lại.


Tiếng gào thét của ông Lâm Giang đột ngột dừng lại. Người cha già điên loạn khẽ run lên, đôi mắt dại đi vì sợ hãi từ từ dịu xuống khi lắng nghe giai điệu quen thuộc. Ông nhìn chằm chằm vào dải băng gạc đỏ trên cổ Huy, nơi luồng sáng đỏ mờ ảo đang nhấp nháy dịu nhẹ theo nhịp điệu lời ru.


“Xuân... Xuân đó hả bà?” Ông Giang thầm thì, giọng nói yếu ớt hẳn đi, những giọt nước mắt đục ngầu lăn dài trên nếp nhăn gò má hốc hác. “Bà về đón tôi thật rồi... Con trai chúng ta... thằng Huy... nó không hát nữa đúng không bà? Nó giữ được rạp rồi... tôi không phải tội đồ nữa...”


Tiếng ngân nhấn chữ khóc của Huy càng lúc càng nức nở, réo rắt u uất sâu thẳm. Mỗi nốt nhấn rung động cổ họng khiến vết nứt huyết quản của anh rách sâu thêm, máu tươi trào ra ướt đẫm cả dải gạc đỏ, nhưng anh vẫn kiên quyết không dừng lại. Anh hát bằng cả sinh mệnh, bằng cả linh hồn rách nát của mình để tiễn biệt tâm trí điên loạn của cha vào giấc ngủ yên bình ngắn ngủi.


Dưới tác động của ma lực âm thanh cộng cảm oán khí, nhịp tim hỗn loạn của ông Lâm Giang trên màn hình đo dần dần ổn định trở lại. Đôi mắt mờ đục của ông từ từ nhắm lại, hơi thở rít cơ khí trở nên đều đặn, êm dịu hơn.


Cơn giãy giụa hoàn toàn chấm dứt. Người cha già Nguyễn Lâm Giang từ từ chìm vào giấc ngủ sâu, gương mặt hốc hác sạm xám trở nên thanh thản lạ kỳ dưới ánh sáng xanh nhạt của căn phòng biệt giam.


Cánh tay phải gầy guộc, run rẩy của ông đang buông thõng bên mép giường bệnh khẽ mở ra. Chiếc túi vải đỏ nhỏ chứa lọn tóc bạc – chiếc Lá bùa bình an tết từ tóc cha mà ông luôn giữ chặt trong lòng bàn tay suốt những ngày hôn mê – từ từ tuột khỏi những ngón tay gầy gò, rơi thẳng vào lòng bàn tay trái đang rớm máu sâu của Nguyễn Gia Huy.


Huy siết chặt chiếc bùa bình an dính máu tươi trong lòng bàn tay, lồng ngực nghẹt thở co thắt đau đớn. Anh quỳ lặng người bên giường bệnh, nhìn gương mặt thanh thản nhưng đã hoàn toàn mất đi ký ức về đứa con trai ruột của cha. Anh đã cứu được thể xác của cha thoát khỏi họng súng của vệ sĩ Thịnh Phát, nhưng tâm trí cha đã vĩnh viễn điên loạn, quên sạch hình bóng anh dưới sự tàn phá tàn khốc của Khế ước máu Vong Gia.


*Tít. Tít.*


Chiếc điện thoại trong túi áo khoác bomber của Huy đột ngột rung lên dồn dập. Tin nhắn khẩn cấp từ Hoàng Nam hiển thị trên màn hình: “Huy ơi! Đêm bán kết trực tiếp nhánh thua bắt đầu đếm ngược mười lăm phút! Toàn bộ camera và khán giả đã lấp đầy trường quay Quận 7. Đạo diễn hình ảnh Vũ Tiến Đạt đang rà soát danh sách, nếu ông không xuất hiện trong vòng mười phút nữa, tụi nó sẽ lập tức ký quyết định trục xuất ông vĩnh viễn và niêm phong lại rạp Hưng Cổ!”.


Áp lực thời gian nghẹt thở ập đến như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm hồn rạn nứt của Gia Huy. Anh không còn thời gian để khóc, không còn thời gian để dằn vặt.


Huy đứng thẳng người dậy từ sàn gạch lạnh lẽo, tay siết chặt hai nửa thanh kiếm gỗ đào gãy giắt sau lưng quần, tay kia cất kỹ chiếc bùa bình an tết từ tóc cha vào túi ngực áo khoác bomber. Anh nhìn người cha đang ngủ say lần cuối, rồi quay lưng bước thẳng ra phía cửa thoát hiểm tối tăm của bệnh viện, sẵn sàng lao vào cơn mưa bão để trở lại đấu trường ánh sáng Quận 7 rực rỡ nhưng lạnh lẽo, nơi khúc ca tuyệt mệnh đang chờ đợi anh thăng hoa trong máu và nước mắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!