Lật Ngược Thế Cờ Truyền Thông
Tiếng mưa Sài Gòn rả rích dội vào những tấm tôn rỉ sét của hậu trường trường quay Quận 7, thứ âm thanh trầm đục và dai dẳng ấy hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của dòng kênh Nhiêu Lộc bám chặt trên vạt áo sờn cũ của Nguyễn Gia Huy. Anh ngồi cô độc trong góc phòng chờ tối tăm, chiếc Áo khoác Bomber thêu Phượng Hoàng cổ khoác hờ trên bả vai trái vẫn còn ê ẩm sau tai nạn sập giàn đèn led đêm qua. Vết rách nát hoác ở vạt vai đã được chị Sáu May vá lại bằng những sợi chỉ đỏ rút từ bệ thờ Tổ nghiệp gánh hát Hưng Cổ. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc gương trang điểm bám đầy bụi phấn, những đường chỉ đỏ ấy như đang sống dậy, râm ran tỏa ra một luồng oán khí tâm linh ấm nóng, len lỏi vào lồng ngực đang phập phồng đau đớn của người kép trẻ.
Huy đưa tay lên vuốt nhẹ dải băng gạc đỏ quấn chặt quanh cổ họng. Dưới lớp gạc mỏng, vết nứt huyết quản đang giật mạnh liên hồi, rỉ ra những vệt máu tươi ấm nóng và tanh nồng. Cơn khủng hoảng câm lặng tạm thời đã tước đoạt hoàn toàn giọng nói của anh. Anh không thể phát ra bất kỳ một âm thanh nào, dù là một tiếng thở dài hay một lời phân trần trước búa rìu dư luận đang điên cuồng cấu xé danh dự của mình ngoài kia. Giắt sau lưng quần anh, bọc giấy báo cũ kỹ chứa hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi – kỷ vật duy nhất người cha già Nguyễn Lâm Giang đẽo gọt cho anh năm mười tuổi – nứt dọc thân sâu thêm, thớ gỗ rách nát như chính danh dự gánh hát bị chà đạp tàn nhẫn dưới chân những kẻ đòi nợ thuê.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại của Huy rung lên dồn dập. Không phải là những tin nhắn lăng mạ, chửi rủa từ những tài khoản ảo của chiến dịch seeding bạt hiếu do Lê Sỹ Hoàng giật dây. Đó là tin nhắn từ nhà báo trẻ Vũ Hoàng Minh, đính kèm một đường link bài viết vừa được xuất bản trên trang nhất của tờ báo chính thống uy tín nhất thành phố.
Tiêu đề bài báo đập vào mắt Huy như một tia sét xé toạc màn đêm u tối: “SỰ THẬT PHÍA SAU ÁNH HÀO QUANG: KHI DI SẢN BỊ BÓP NGHẸT BỞI ĐỒNG TIỀN DƠ BẨN”.
Chỉ trong vòng mười phút ngắn ngủi, bài viết điều tra của Vũ Hoàng Minh đã tạo nên một cơn địa chấn truyền thông thực sự trên khắp các nền tảng mạng xã hội Sài Gòn. Bằng những chứng cứ pháp lý đanh thép được Hoàng Nam lén sao chép từ phòng lưu trữ hồ sơ thuế Quận 1 trước khi bị truy nã, Minh đã phơi bày toàn bộ chân tướng bẫy nợ thuế đất 500 triệu đồng ngụy tạo mà cán bộ thuế biến chất Nguyễn Văn Thắng cấu kết với tập đoàn Thịnh Phát để cưỡng chế nhà hát Hưng Cổ.
Nhưng đòn chí mạng thực sự nằm ở phần sau của bài viết: loạt ảnh chụp màn hình lịch sử giao dịch ngân hàng ẩn danh chứng minh Giao dịch ngầm của đạo diễn Khánh Nam nhận hối lộ 2 tỷ đồng từ công ty con của Thịnh Phát để liên tục dàn dựng các thử thách bất công, sử dụng kỹ thuật Evil Editing (cắt ghép ác ý) nhằm bôi nhọ Gia Huy thành một kẻ kiêu ngạo, vô lễ trước giám khảo lão thành. Đoạn video gốc chưa qua cắt ghép được Minh công bố rộng rãi, cho thấy hình ảnh Gia Huy thực chất đã quỳ lạy kính cẩn trước các bậc tiền bối trong phòng thử giọng kín, ánh mắt ngập tràn sự tôn kính đối với nghệ thuật truyền thống.
Cùng lúc đó, một đoạn video clip ngắn được tải lên từ một tài khoản ẩn danh đã thổi bùng ngọn lửa phẫn nộ của dư luận lên mức cực hạn. Đó là lời khai trực tiếp của gã kẻ trộm chuyên nghiệp Lê Văn Tèo trong trạng thái hoảng loạn tinh thần cực độ tại đồn công an, thừa nhận gã được Lê Sỹ Hoàng thuê với giá 200 triệu đồng để đột nhập mật thất rạp Hưng Cổ, trộm đi cây đàn kìm mun chỉ đỏ nhằm phá hoại tinh thần thi đấu của Gia Huy. Cánh tay trái gãy gập của Tèo trong video – vết thương quỷ dị do oán khí của huyết khế đàn kìm phản phệ khi gã chạm vào dây đàn – là minh chứng tàn khốc nhất cho thấy sự đê tiện không gớm tay của gã hoàng tử ballad.
Dư luận xã hội xoay chiều 180 độ chỉ trong tích tắc. Làn sóng phẫn nộ từ cộng đồng mạng lập tức trút xuống đầu Lê Sỹ Hoàng và đạo diễn Khánh Nam. Hàng triệu lượt bình luận yêu cầu ban tổ chức show Vương Miện Ánh Sáng phải trục xuất Sỹ Hoàng và sa thải đạo diễn Khánh Nam ngay lập tức. Trên khắp các diễn đàn, các bài viết xin lỗi Gia Huy xuất hiện dồn dập. Cộng đồng người hâm mộ trẻ tuổi thuộc “Hội fan Hưng Cổ Trẻ” do Phạm Đăng Dương dẫn đầu đã đồng loạt kêu gọi một chiến dịch quyên góp tiền mặt quy mô toàn quốc để giúp Gia Huy đóng đủ 500 triệu đồng tiền thuế đất, cứu lấy nhà hát trăm tuổi khỏi bị dỡ bỏ cưỡng chế.
Tiếng reo hò ủng hộ của hàng vạn khán giả và người hâm mộ đứng ngoài rạp trường quay Quận 7 vọng vào phòng chờ, rộn rã và cuồng nhiệt như tiếng trống chầu khai hội. Họ gọi tên anh: “Nguyễn Gia Huy! Nguyễn Gia Huy! Truyền nhân của Hưng Cổ!”. Sự thừa nhận muộn màng nhưng rực rỡ ấy đáng lẽ phải mang lại cho Huy một nụ cười chiến thắng. Nhưng không. Huy vẫn ngồi im lặng trong bóng tối, đôi mắt đỏ rực oán hận không một chút dao động. Anh biết, vinh quang truyền thông này chỉ là một lớp bọc mỏng manh của con quái thú showbiz bẩn thỉu. Kẻ thù của anh – bà Trịnh Mỹ Lệ và tập đoàn Thịnh Phát – sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại một cách dễ dàng như vậy.
*Tít. Tít.*
Chiếc điện thoại cũ kỹ trên bàn trang điểm đột ngột rung lên một nhịp ngắn. Một tin nhắn nặc danh được gửi đến từ một số điện thoại không thể định vị. Huy chậm rãi cầm điện thoại lên, ngón tay rớm máu khẽ chạm vào màn hình cảm ứng.
Một đoạn video ngắn tự động phát.
Khung hình hiện lên trong ánh sáng xanh lạnh lẽo của các thiết bị y tế. Đó là Căn phòng biệt giam tại bệnh viện Phục hồi Chức năng Quận 3. Trên chiếc giường bệnh quen thuộc, người cha già Nguyễn Lâm Giang nằm bất động, gương mặt hốc hác sạm xám xịt, nửa người bên trái bị liệt run rẩy nhẹ dưới lớp chăn mỏng. Ông đang phải thở oxy một cách yếu ớt, lồng ngực phập phồng đứt quãng theo nhịp bíp bíp vô cảm của máy đo nhịp tim.
Nhưng điều khiến tim Gia Huy như ngừng đập hoàn toàn nằm ở góc tối của khung hình. Hai gã vệ sĩ mặc đồ đen của tập đoàn Thịnh Phát đang đứng canh gác ngay sát giường bệnh. Một gã lạnh lùng cầm một khẩu súng ngắn mạ đen, họng súng lạnh ngắt găm chặt ngay sát thái dương của ông Lâm Giang. Gã còn lại đang cầm một chiếc van khóa của bình oxy, sẵn sàng vặn chặt để cắt đứt nguồn sống duy nhất của người cha già yếu.
Bên dưới đoạn video là dòng tin nhắn ngắn gọn, tàn nhẫn của trợ lý Vy gửi đến:
“Mày thắng trên mặt báo, nhưng cha mày sẽ chết ở đây. Ký giấy nhượng đất rạp Hưng Cổ trước khi bước lên sân khấu trực tiếp bán kết, hoặc chuẩn bị nhận xác cha. Vệ sĩ của tao đang đứng trực tiếp bên giường bệnh, chỉ cần một cuộc gọi của tao bị ngắt, gã sẽ rút ống thở và bóp cò. Đừng cố báo công an hay an ninh trường quay, toàn bộ hệ thống camera và bảo vệ ở đây đều là người của Thịnh Phát.”
Lồng ngực Gia Huy thắt chặt đau đớn như bị hàng vạn lưỡi dao đâm thấu. Anh cố gắng há miệng để hét lên một tiếng phẫn nộ, nhưng cổ họng câm lặng chỉ thoát ra một tiếng khè khè nghẹn ngào pha lẫn máu tươi. Vệt máu đỏ rực trào ra từ khóe môi, thấm đẫm dải băng gạc đỏ quấn quanh cổ họng, nhỏ xuống vạt vai thêu phượng hoàng vá chỉ đỏ bệ thờ Tổ nghiệp. Những sợi chỉ đỏ phong thủy trên áo bỗng phát sáng đỏ mờ ảo đầy quỷ dị, nhấp nháy đồng nhịp với tần số nhịp tim yếu ớt của người cha trong video.
Huy quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy đầu, lồng ngực co thắt dữ dội vì cơn đau rách cơ hoành nhẹ từ chấn thương cũ bùng phát. Anh rơi vào bế tắc tột cùng. Đêm bán kết nhánh thua chỉ còn đúng hai tiếng nữa là phát sóng trực tiếp trên toàn quốc. Nếu anh bỏ thi để chạy về bệnh viện, ban tổ chức show – thế lực vốn đã bị Thịnh Phát mua chuộc – sẽ lập tức hủy tư cách dự thi của anh vì vi phạm quy chế, và nhà hát Hưng Cổ sẽ bị dỡ bỏ cưỡng chế ngay lập tức theo lệnh niêm phong đỏ. Nhưng nếu anh tiếp tục bước lên sân khấu biểu diễn, tiếng hát thăng hoa của anh dưới sự phản phệ của khế ước máu sẽ trực tiếp rút cạn sinh khí của cha, và gã vệ sĩ của Thịnh Phát cũng sẽ ra tay kết liễu ông ngay trên giường bệnh.
Trong cơn tuyệt vọng, ánh mắt Huy chợt quắc lên một tia sáng sắc lạnh. Anh không thể tìm cảnh sát hay bảo vệ trường quay để giải quyết một cách dễ dàng, vì lưới quyền lực của Thịnh Phát đã bao trùm toàn bộ hệ thống an ninh nơi đây. Anh bắt buộc phải tự mình tìm cách giải cứu cha trước giờ lên sóng.
Huy gạt phăng vệt máu trên môi, lấy lại sự bình tĩnh đáng sợ của một kép chính thực thụ. Anh nhanh chóng dùng ngón tay rớm máu gõ một tin nhắn khẩn cấp gửi cho y tá Phan Hoàng Anh – đồng minh duy nhất và là tai mắt của anh tại khoa tim mạch bệnh viện Quận 3:
“Hoàng Anh... cứu cha tôi. Bọn Thịnh Phát đang giam lỏng ông trong phòng biệt giam và đe dọa tính mạng. Hãy tìm cách định vị chính xác vị trí phòng bệnh của cha tôi và báo cho tôi ngay lập tức. Tôi đang bị khống chế tại trường quay.”
Tin nhắn vừa gửi đi, tiếng gõ cửa phòng chờ dồn dập vang lên xé toạc bầu không khí im lặng rợn người. Tiếng loa phát thanh của ban tổ chức show vang dội khắp hành lang: “Thí sinh Nguyễn Gia Huy chuẩn bị di chuyển ra sân khấu chính! Chương trình trực tiếp bán kết nhánh thua sẽ bắt đầu trong vòng ba mươi phút nữa!”.
Huy đứng thẳng người dậy từ sàn nhà lạnh lẽo, tay siết chặt hai nửa thanh kiếm gỗ đào gãy rớm máu giắt sau lưng quần, ánh mắt đỏ rực oán hận nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang nhấp nháy luồng sáng đỏ mờ ảo của đoạn video đe dọa bắt cóc, sẵn sàng bước vào cuộc chạy đua sinh tử giành giật mạng sống của cha từ tay tử thần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!