Bản Phối Nhuốm Máu
Bình minh lên trên Sài Gòn sau cơn bão giông, bầu trời xám xịt như màu chì loang lổ. Nguyễn Gia Huy lầm lũi đi bộ từ khu mộ cổ nghĩa trang Gò Dưa trở về Quận 7. Thân hình gầy guộc của anh ướt sũng, bùn đất bám đầy gấu quần jeans sờn rách. Mùi hôi thối đặc trưng của dòng kênh Nhiêu Lộc bám trên quần áo anh từ trận bão trước dường như càng trở nên đậm đặc, tanh nồng hơn dưới cái lạnh của buổi sớm mai. Trên cổ Huy, dải băng gạc đỏ quấn chặt để che đi vết nứt huyết quản đang rỉ máu ấm nóng. Cổ họng anh nóng rát, khô khốc và câm lặng hoàn toàn. Cơn khủng hoảng câm lặng tạm thời biến anh thành một kẻ tàn phế không lời, chỉ có thể nuốt ngược những tiếng thở dốc nghẹn ngào vào lồng ngực đang bị rạn sườn nhẹ đau buốt.
Giắt sau lưng quần anh, bọc giấy báo cũ sũng nước chứa hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi – kỷ vật duy nhất người cha già Nguyễn Lâm Giang đẽo gọt cho anh năm mười tuổi – nặng trĩu như một khối chì căm hận. Thớ gỗ đào bị nứt dọc thân sâu thêm do những va chạm bạo lực từ trước, rách nát như chính danh dự của gánh hát Hưng Cổ bị chà đạp tàn nhẫn.
Huy bước vào Phòng tập show Vương Miện Ánh Sáng tại Quận 7. Không gian nơi đây rực rỡ ánh đèn neon nhưng lạnh lẽo, vô hồn với những bức tường kính hiện đại. Anh đặt cây Đàn kìm mun chỉ đỏ Nguyễn gia lên chiếc bàn gỗ ở góc phòng. Khi mười đầu ngón tay rách da rớm máu sâu của Huy khẽ chạm vào phím đàn, một dị biến tâm linh kỳ quái lại diễn ra. Những sợi chỉ đỏ quấn quanh thân đàn mun đen bóng bỗng phát sáng đỏ mờ ảo, nhấp nháy theo một nhịp điệu đứt quãng, trùng khớp hoàn hảo với nhịp tim yếu ớt của người cha đang nằm hôn mê sâu dưới máy thở tại bệnh viện Quận 3. Huy rụt tay lại, lồng ngực thắt chặt đau đớn. Anh nhận ra mối liên kết quỷ dị của huyết khế: tiếng hát thăng hoa của anh và tiếng đàn này đang trực tiếp rút cạn sinh mệnh của cha.
Từ trên gác lửng phòng điều khiển nhìn xuống, Lê Sỹ Hoàng và đạo diễn hình ảnh bẩn Vũ Tiến Đạt đang đứng quan sát với ánh mắt thù địch. Sỹ Hoàng mặc bộ vest thiết kế lấp lánh, mái tóc nhuộm màu khói thời thượng được chải chuốt kỹ lưỡng. Đôi mắt gã ngập tràn sự đố kỵ cực đoan khi chứng kiến màn đột phá của Huy ở tập trước. Gã không thể chấp nhận việc một "thằng kép hát lỗi thời" chui ra từ cống rãnh Sài Gòn lại dám đe dọa ngôi vị độc tôn của gã.
“Nó vẫn chưa mất giọng vĩnh viễn sao?” Sỹ Hoàng nghiến răng, giọng gã run lên vì giận dữ. “Vòng bán kết nhánh thua sắp bắt đầu rồi. Tao không muốn thấy mặt nó trên sân khấu trực tiếp nữa.”
Vũ Tiến Đạt nở một nụ cười giảo hoạt, tay xoay chiếc kính lọc màu tối của máy quay phim chuyên nghiệp: “Yên tâm đi Hoàng tử. Đêm nay, tôi sẽ cho nó một ‘tai nạn sân khấu’ hoàn hảo. Giàn đèn led treo công suất lớn ngay phía trên vị trí nó tập múa bộ tịch đã được tôi nới lỏng toàn bộ ốc vít định vị. Chỉ cần một độ rung nhẹ, cả tấn sắt thép và thủy tinh đó sẽ nghiền nát nó.”
Dưới phòng tập trống trải, Gia Huy hoàn toàn không hay biết về âm mưu hiểm độc. Anh rút hai nửa thanh kiếm gỗ đào gãy ra khỏi bọc báo cũ, bắt đầu luyện tập các động tác bộ tịch tuồng cổ. Khớp gối trái của anh bị viêm nhẹ đau buốt nhói theo mỗi bước đi xéo, nhưng anh vẫn kiên trì di chuyển dẻo dai. Huy giữ vòm họng mềm mở rộng tối đa, dùng độ rung của lưỡi và không khí trong cổ họng để nhẩm theo bản phối mới mà Hoàng Nam gửi lén qua mạng internet từ nơi lẩn trốn truy nã.
Đúng lúc đó, thằng Tèo chạy vặt lách qua cửa phòng tập, tay ôm chiếc túi vải thô chứa vài chai nước suối và hộp thuốc đau họng cho Huy. Cậu bé 14 tuổi nhanh nhẹn, gầy nhom nhìn thấy anh Gia Huy đang tập luyện miệt mài liền nở nụ cười thần tượng. Nhưng khi Tèo ngước mắt nhìn lên trần nhà, thính giác nhạy bén của cậu bé bỗng phát hiện tiếng kim loại rít nhẹ ghê người. Giàn đèn led khổng lồ treo lơ lửng phía trên đầu Huy đang rung lắc một cách bất thường, những con ốc vít rỉ sét đang từ từ tuột ra khỏi rãnh đỡ.
“Anh Huy! Tránh ra! Giàn đèn sập!”
Tèo hét lớn, tiếng hét xé toạc không gian yên tĩnh của phòng tập.
Gia Huy giật mình nhìn lên, nhưng khớp gối trái bị viêm đau nhức đột ngột khuỵu xuống, khiến anh không thể né tránh nhanh chóng. Trong khoảnh khắc sinh tử, thằng Tèo không hề do dự, cậu bé lao thẳng đến với tốc độ cực nhanh của một đứa trẻ đường phố, đẩy mạnh vào hông Huy.
*Rầm! Đoành!*
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên kèm theo cơn mưa tia lửa điện xanh loét. Giàn đèn led khổng lồ đổ sập xuống ngay vị trí Huy vừa đứng, tạo nên một hố sâu trên sàn gỗ. Hàng vạn mảnh thủy tinh vỡ vụn bắn tung tóe như những mũi dao găm sắc nhọn. Gia Huy bị đẩy văng ra xa, lăn mấy vòng trên sàn nhà đầy mảnh vỡ. Khớp gối trái của anh va đập mạnh vào cạnh bàn gỗ, bong gân nhẹ đau buốt.
Khi khói bụi mịt mù dần tan, Huy lồm cồm bò dậy, cổ họng ho khan rũ rượi, máu tươi từ vết nứt huyết quản lại rỉ ra nhuốm đỏ dải băng gạc trên cổ. Anh nhìn lại vị trí giàn đèn sập, thằng Tèo đang nằm thở dốc bên cạnh đống đổ nát, trán bị trầy xước chảy máu nhưng vẫn cố gượng cười: “Anh Huy... anh có sao không?”
Huy lắc đầu, anh lao đến đỡ cậu bé dậy. Khi nhìn xuống thân mình, anh bàng hoàng phát hiện chiếc Áo khoác Bomber thêu Phượng Hoàng cổ – bộ phục trang biểu diễn cốt lõi duy nhất còn sót lại sau trận bão sập mái rạp – đã bị mảnh kính găm rách nát hoàn toàn vạt vai bên trái, để lộ những thớ vải thêu chỉ vàng bị tước ra xơ xác.
Huy ngước mắt nhìn lên phòng điều khiển kính tối màu phía trên. Qua lớp kính phản quang, anh bắt gặp bóng dáng gầy gò của Vũ Tiến Đạt đang vội vã lẩn trốn khỏi hiện trường. Ánh mắt Huy quắc lên tia sáng lạnh lùng, sắc lẹm của một kép chính tuồng cổ. Anh suy ra đây không phải là sự cố kỹ thuật tự nhiên, mà là một âm mưu ám hại có chủ đích của phe phản diện hòng hủy hoại anh trước giờ lên sóng trực tiếp bán kết.
Đêm muộn, tại căn gác xép tạm bợ sực mùi ẩm mốc của phòng trà Liên Hoa – nơi gánh hát Hưng Cổ đang tá túc sau trận bão sập rạp cũ – không khí chìm vào sự im lặng u uất. Chú Ba Đờn ngồi lặng lẽ bên bàn thờ Tổ nghiệp nhỏ dã chiến, đôi bàn tay gân guốc sưng tấy vì kéo đàn liên tục khẽ run rẩy.
Chị Sáu May, người thợ may nghèo của gánh hát, ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét. Gương mặt chị hốc hác đầy mệt mỏi, mắt đeo chiếc kính cận dày cộm bám đầy bụi vải. Chị đang cầm chiếc Áo khoác Bomber thêu Phượng Hoàng cổ bị rách nát của Huy. Chị không có tiền để mua những sợi chỉ vàng đắt đỏ mới, cũng không có vải lụa tơ tằm thượng hạng để thay thế vạt vai bị hủy hoại.
Chị Sáu bước đến trước bệ thờ Tổ nghiệp của gánh hát Hưng Cổ, quỳ sụp xuống dâng hương cầu nguyện. Sau đó, với đôi bàn tay run rẩy kính cẩn, chị lén rút những sợi chỉ đỏ phong thủy linh thiêng được tết quanh bệ thờ Tổ nghiệp trăm năm tuổi – thứ chỉ đỏ mang theo oán khí tâm linh và linh hồn của các thế hệ nghệ sĩ đi trước đã hiến tế cho thánh đường.
Chị quay lại bàn may, thức trắng đêm dưới ánh đèn dầu lọc cọc, tỉ mỉ dùng những sợi chỉ đỏ bệ Tổ ấy để vá lại vạt vai rách nát cho Huy. Mỗi đường kim mũi chỉ thêu lên hình chim Phượng Hoàng tung cánh đều thấm đẫm mồ hôi và nước mắt của người thợ may nghèo, tạo nên một sắc đỏ ma mị, oai nghiêm rợn người trên nền vải đen sờn cũ, sẵn sàng cho đêm bán kết sinh tử sắp diễn ra trong vòng 12 tiếng tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!