Chia Ly Trong Nước Mắt
Cơn bão đêm qua đã rút đi, nhưng nó kịp để lại trên nền trời Sài Gòn một khoảng xám xịt, ẩm ướt và lạnh lẽo. Từ phía dòng kênh Nhiêu Lộc, mùi nước sình lầy hôi thối đặc trưng bốc lên nồng nặc, len lỏi qua những kẽ lá bàng rụng tơi tả, tràn vào từng ngõ ngách của rạp cải lương Hưng Cổ. Nhà hát trăm tuổi đứng im lìm trong bóng tối nhập nhoạng, mái ngói rêu phong dột nát sau trận bão vẫn rỉ rả những giọt nước mưa lạnh buốt xuống sàn gỗ hậu trường sân khấu.
Nguyễn Gia Huy lầm lũi bước qua cánh cửa hậu trường rạp Hưng Cổ. Toàn thân anh rã rời, bả vai trái bầm tím nặng sau cuộc xô xát dữ dội với băng đảng siết nợ của Đặng Quốc Uy tại bệnh viện vẫn nhói lên đau đớn theo mỗi bước chân. Nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm thía gì so với cơn bỏng rát đang cào xé thanh quản anh. Dưới dải băng gạc đỏ quấn chặt quanh cổ họng, vết nứt huyết quản đang âm ỉ rỉ máu, giật mạnh theo từng nhịp thở khó nhọc. Huy hoàn toàn mất giọng. Cơn khủng hoảng câm lặng tạm thời biến anh thành một kẻ tàn phế không lời, chỉ có thể nuốt ngược những tiếng thét nghẹn ngào vào lồng ngực đang bị rạn sườn buốt nhói.
Anh ôm chặt bọc giấy báo cũ sũng nước trước ngực. Bên trong là hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi – kỷ vật duy nhất mà người cha già Nguyễn Lâm Giang đã đẽo gọt tặng anh năm mười tuổi. Thanh kiếm gỗ đào bị nứt dọc thân sâu thêm, thớ gỗ rách nát như chính danh dự gánh hát bị chà đạp tàn nhẫn dưới chân những kẻ đòi nợ thuê.
Huy đi thẳng đến bàn thờ Tổ nghiệp nhỏ ở góc hậu trường rạp Hưng Cổ. Không khí nơi đây lạnh lẽo, ma mị, nghi ngút khói hương lạnh ngắt đã tắt từ lâu. Anh đặt hai nửa thanh kiếm gãy lên bục đá, quỳ sụp xuống, đầu cúi thấp trước những bức chân dung úa vàng của tổ tiên dòng họ Nguyễn. Lòng anh dằn vặt tột cùng. Cha anh vẫn nằm hôn mê sâu, sự sống duy trì bằng máy thở tại bệnh viện Quận 3, còn anh thì bất lực trước tối hậu thư tài chính khổng lồ.
*Cạch.*
Tiếng bước chân nặng nề, thô bạo đột ngột vang lên từ lối đi vào hậu trường. Huy giật mình, tay vô thức giắt hai nửa thanh kiếm gỗ đào gãy sau lưng quần, đôi mắt sắc lẹm của kép chính lập tức hướng về phía bóng tối.
Trần Đình Lộc – chủ gánh hát đối thủ Đông Á – bước ra từ màn đêm hậu trường. Gã mặc chiếc áo dài gấm đỏ sặc sỡ thêu chỉ vàng sang trọng nhưng nhăn nhúm trên cái bụng phệ, ngón tay đeo đầy nhẫn vàng lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn dầu treo trên vách. Gương mặt mập mạp của gã nở một nụ cười giả tạo, đầy cơ hội. Theo sau gã là hai tên giang hồ đòi nợ thuê có gương mặt lạnh lùng.
Nhưng điều khiến tim Huy như thắt lại là bóng dáng mảnh khảnh bước đi sau lưng Lộc. Lê Mỹ Uyên. Cô đào phụ của gánh Hưng Cổ đứng đó, gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu, đôi mắt đượm buồn hoài cổ thường ngày giờ đỏ hoe, sưng húp vì khóc. Cô mặc chiếc áo bà ba màu nâu sồng sờn cũ, hai tay run rẩy ôm chặt chiếc túi vải nhỏ đựng đồ đạc cá nhân của mình.
“Ô kìa, kép chính Gia Huy!” Trần Đình Lộc cất giọng cười mỉa mai, âm thanh chói tai vang vọng khắp gian hậu trường trống trải. “Mày nhìn xem ai đây? Mỹ Uyên – cô đào phụ tài hoa của gánh hát rách nát này. Hôm nay tao đến đây là để làm một việc nghĩa hiệp, cứu vớt một linh hồn tội nghiệp thoát khỏi cái nấm mồ hoang mang tên Hưng Cổ này.”
Huy trừng mắt nhìn Lộc. Anh muốn gầm lên, muốn chất vấn gã gã chủ gánh đối thủ đê tiện này, nhưng cổ họng anh chỉ phát ra những tiếng rít gió khàn đặc, khô khốc. Vết nứt huyết quản dưới dải gạc đỏ trên cổ anh giật mạnh, rỉ ra một vệt máu tươi thấm đỏ lớp vải.
Trần Đình Lộc không thèm để ý đến sự phẫn nộ của Huy. Gã rút từ trong túi áo ra một tờ giấy nợ có đóng dấu đỏ của công ty tài chính đen Thịnh Phát, đập mạnh xuống mặt bàn gỗ bám đầy bụi bặm.
“Mày nhìn cho rõ đi, Gia Huy!” Lộc nhếch mép, giọng nói đầy đắc thắng. “Cha mẹ của Mỹ Uyên nợ bên Thịnh Phát hơn ba trăm triệu đồng tiền lãi nặng. Giang hồ sắp dỡ nhà của họ ở Quận 4 rồi. Tao đã bỏ tiền túi ra mua lại toàn bộ khoản nợ đó. Và cái giá để tao xóa nợ cho gia đình cô ta... là Mỹ Uyên phải ký vào bản hợp đồng độc quyền làm đào chính cho gánh Đông Á của tao trong vòng mười năm!”
Huy chết lặng. Anh quay ngoắt sang nhìn Mỹ Uyên. Đôi mắt anh chứa đầy sự bàng hoàng, đau đớn và chất vấn. Anh không tin người bạn thanh mai trúc mã, người đào phụ luôn âm thầm chăm sóc cha anh hằng ngày tại bệnh viện lại chấp nhận rời bỏ gánh hát của dòng họ anh để đầu quân cho kẻ thù.
Mỹ Uyên không dám nhìn thẳng vào mắt Huy. Cô cúi gục đầu, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má nhợt nhạt, rơi xuống nền đất bụi bặm của hậu trường rạp Hưng Cổ. Đôi vai gầy guộc của cô run lên bần bật dưới áp lực tàn nhẫn của đồng tiền.
“Ký đi, Uyên!” Trần Đình Lộc hất hàm, quăng cây bút máy mạ vàng xuống bàn. “Ký vào đây, cha mẹ mày sẽ an toàn. Bằng không, ngay ngày mai, bọn giang hồ Tín Nghĩa sẽ đến dỡ nhà và bẻ gãy chân cha mày. Tao không đùa đâu.”
Mỹ Uyên run rẩy tiến lại gần chiếc bàn gỗ. Bàn tay cô cầm cây bút máy run đến mức không thể viết nổi nét chữ đầu tiên.
Gia Huy lao đến. Anh dùng bàn tay rách da rớm máu của mình giữ chặt lấy cổ tay Mỹ Uyên, giật phắt cây bút máy ra khỏi tay cô. Đôi mắt anh đỏ ngầu oán hận, anh lắc đầu điên cuồng, cố gắng dùng cử chỉ để van xin cô đừng ký, đừng bán mình cho quỷ dữ. Anh lôi từ trong túi áo ra xấp tiền thưởng tuần ít ỏi mà anh vừa nhận được từ show sống còn – chỉ có vỏn vẹn hơn mười triệu đồng – nhét vào tay cô. Anh mấp máy môi, cố gắng thầm thì qua làn hơi rách nát:
“Đừng... anh... lo... được...”
Nhưng âm thanh thoát ra chỉ là tiếng khò khè tanh nồng vị máu. Ngay lập tức, một cơn ho khan dữ dội ập đến khiến Huy quỵ xuống sàn gỗ, tay bịt chặt cổ họng đang xuất huyết.
Trần Đình Lộc cười lớn, gã bước đến dùng mũi giày bốt gạt xấp tiền lẻ của Huy văng tung tóe trên sàn nhà bụi bặm.
“Mười triệu? Mày giỡn mặt với tao hả Gia Huy?” Lộc rít lên khinh bỉ. “Số tiền này còn không đủ đóng tiền tạm ứng viện phí ngày mai cho ông già mày nằm thở oxy ở viện Quận 3 kia kìa! Mày lấy cái gì để trả nợ ba trăm triệu cho gia đình cô ta? Một thằng kép hát câm lặng, một gánh hát nợ nần chồng chất bị niêm phong, một ông già sắp chết não... Mày nghĩ mày là đấng cứu thế sao?”
Lời nói của Lộc như những nhát dao đâm thẳng vào nỗi đau dằn vặt lớn nhất trong lòng Huy. Anh quỳ trên sàn gỗ, mười đầu ngón tay bấu chặt vào thớ gỗ mục rỉ máu, bất lực nhìn hiện thực tàn khốc chà đạp lên lòng kiêu hãnh của mình. Sự nghèo đói và nợ nần là một vách đá dựng đứng mà thực lực nghệ thuật của anh lúc này hoàn toàn không thể vượt qua.
Mỹ Uyên khóc nghẹn, cô quỳ xuống bên cạnh Huy, dùng chiếc khăn tay sờn cũ lau đi vệt máu tươi đang trào ra nơi khóe môi anh.
“Anh Huy... em xin lỗi... em không còn cách nào khác,” Uyên nức nở, giọng nói nghẹn ngào lạc đi trong tiếng mưa dột của rạp cổ. “Cha mẹ em già rồi, em không thể để bọn giang hồ hành hung họ. Em biết anh đã quá mệt mỏi vì tiền viện phí của bác Lâm Giang và tiền thuế đất của rạp Hưng Cổ. Em không muốn mình trở thành một gánh nặng tài chính thêm cho anh nữa... Anh hãy để em đi đi.”
Huy siết chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Mỹ Uyên. Ánh mắt anh van xin, dằn vặt tột cùng. Anh muốn nói rằng anh cần cô, gánh Hưng Cổ cần cô, cô là chỗ dựa tinh thần duy nhất của anh giữa giông bão showbiz bẩn thỉu này. Nhưng cổ họng câm lặng của anh không cho phép anh thốt ra một lời nào.
Mỹ Uyên nhẹ nhàng nhưng kiên quyết gỡ từng ngón tay run rẩy của Huy ra khỏi tay mình. Cô đứng dậy, cầm lấy cây bút máy trên bàn và nhanh chóng ký tên vào bản hợp đồng độc quyền của Trần Đình Lộc.
*Xoẹt. Xoẹt.*
Nét chữ ký tên như sợi dây thừng trói buộc mười năm thanh xuân của cô đào phụ tài hoa vào gánh hát thương mại của kẻ thù. Trần Đình Lộc giật lấy bản hợp đồng, thổi nhẹ cho khô mực, rồi cười đắc thắng đút vào túi áo.
“Tốt lắm! Từ ngày mai, mày sẽ là đào chính của gánh Đông Á. Đi thôi, xe đang đợi bên ngoài,” Lộc ra lệnh lạnh lùng, rồi quay lưng bước đi mà không thèm nhìn lại.
Mỹ Uyên chậm rãi nhặt chiếc túi vải nhỏ lên. Cô đứng lặng người nhìn Gia Huy đang quỳ sụp dưới sàn nhà bụi bặm, hai dòng nước mắt của cô hòa lẫn với nước mưa dột từ mái rạp rơi xuống. Cô biết, một khi bước ra khỏi cánh cửa này, tình yêu trong sáng thuở ban đầu giữa hai người sẽ vĩnh viễn bị chia cắt bởi danh vọng và nghĩa vụ dòng họ tàn nhẫn.
Cô thò tay vào chiếc túi vải, lấy ra chiếc Hộp phấn hóa trang tuồng cổ gia truyền – kỷ vật quý giá nhất mà mẹ cô, một cô đào thương lẫy lừng năm xưa, để lại trước khi qua đời. Chiếc hộp bằng sáp tự nhiên tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ, thanh khiết của thảo mộc Nam Bộ và bột ngọc trai thiên nhiên.
Mỹ Uyên quỳ xuống trước mặt Huy một lần nữa. Cô đặt chiếc hộp phấn trang điểm vào lòng bàn tay dính máu của anh, rồi áp chặt hai bàn tay của hai người lại với nhau.
“Anh Huy... chiếc hộp phấn này chứa đựng sự may mắn của mẹ em,” Uyên thầm thì qua tiếng khóc nấc nghẹn. “Mỗi khi anh bước lên sân khấu biểu diễn trực tiếp tại show sống còn, hãy dùng nó để trang điểm mặt nạ tuồng cổ. Nó sẽ che giấu đi sự mệt mỏi trên gương mặt anh trước ống kính truyền hình bẩn thỉu của họ... Em đi đây. Anh phải sống, phải chiến thắng để cứu lấy rạp Hưng Cổ... và cứu lấy bác Lâm Giang.”
Nói xong, Mỹ Uyên đứng phắt dậy, ôm mặt khóc nức nở rồi lao thẳng ra màn mưa bão đen tối ngoài kia, đuổi theo bóng dáng của Trần Đình Lộc.
“Uyên...”
Gia Huy cố gào lên một tiếng, nhưng chỉ có một ngụm máu tanh nồng trào ra từ thanh quản tổn thương, nhuốm đỏ dải gạc quấn cổ và vạt áo bomber rách vai của anh. Anh bất lực giơ bàn tay dính đầy máu và phấn sáp trắng tinh về phía khoảng không vô tận trước cửa hậu trường rạp Hưng Cổ, nơi bóng dáng dịu dàng của người bạn thanh mai trúc mã đã hoàn toàn biến mất vào màn đêm giông bão rả rích bên dòng kênh Nhiêu Lộc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!