Nhạc nềnGrief

Lưới Pháp Lý Và Bạo Lực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào trút xuống những con hẻm ngoằn ngoèo của Quận 1, cuốn theo mùi sình lầy nồng nặc bốc lên từ phía kênh Nhiêu Lộc. Giữa màn nước trắng xóa lạnh buốt, Hoàng Nam chạy như điên, hơi thở đứt quãng thành từng luồng khói xám dưới ánh đèn đường vàng vọt. Chiếc áo khoác gió đen sũng nước dán chặt vào tấm lưng gầy guộc. Đầu ngón tay gã rát buốt, rỉ máu do cú va chạm với gờ tường rào sắt rỉ sét khi nhảy thoát khỏi Chi cục Thuế Quận 1.


Trong túi áo trong của Nam, chiếc USB chứa dữ liệu "Bẫy nợ thuế đất của Thịnh Phát" lạnh ngắt nhưng nặng trĩu như một quả bom hẹn giờ. Gã đã thành công sao chép 100% hồ sơ gốc thuế đất đai của nhà hát Hưng Cổ, vạch trần âm mưu ngụy tạo số liệu nợ thuế của cán bộ biến chất Nguyễn Văn Thắng. Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Tiếng còi báo động hồng ngoại vẫn còn vang vọng trong màng nhĩ Nam, và chiếc ba lô đựng dụng cụ cá nhân dính đầy dấu vân tay của gã đã bị bỏ lại trên bàn làm việc của Thắng. Gã biết, chỉ trong vài giờ tới, lệnh truy nã toàn thành phố mang tên gã sẽ được phát đi.


Nam lao vào một bốt điện thoại bỏ hoang dưới gầm cầu Kiệu. Gã run rẩy lôi chiếc điện thoại phụ ra, dùng đường truyền bảo mật được mã hóa để tải tệp dữ liệu lên hệ thống đám mây, gửi thẳng vào hòm thư mật của nhà báo Vũ Hoàng Minh.


"Minh... tao gửi rồi," Nam thầm thì vào màn hình điện thoại, giọng khản đặc vì nước mưa bão dột. "Toàn bộ bằng chứng Thắng nhận tiền của Thịnh Phát để ngụy tạo nợ thuế đất gánh Hưng Cổ đều ở đó. Hãy đưa nó lên mặt báo chính thống. Tao phải trốn đây. Đừng để thằng Huy biết tao bị truy nã... Nó phải tập trung cho đêm diễn."


Gửi xong tin nhắn, Nam tháo sim bẻ gãy, ném xuống dòng kênh đen ngập rác đang cuồn cuộn chảy, rồi lầm lũi biến mất vào bóng tối của những con hẻm Sài Gòn.


***


Cùng lúc đó, tại Bệnh viện Phục hồi Chức năng Quận 3, một bầu không khí im lặng đến ngạt thở bao trùm lấy Căn phòng biệt giam tại bệnh viện.


Nguyễn Gia Huy ngồi cô độc trên chiếc ghế đẩu rỉ sét bên cạnh giường bệnh của cha mình, cựu soạn giả Nguyễn Lâm Giang. Căn phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng và hơi ẩm mốc rỉ ra từ những bức tường bong tróc. Tiếng bíp bíp đều đặn, vô cảm của máy đo nhịp tim vang lên trong không gian tĩnh mịch, là sợi dây mỏng manh duy nhất kết nối người cha già đang hôn mê sâu với sự sống.


Cổ họng Huy nóng rực như có hàng vạn mảnh thủy tinh đang găm chặt. Di chứng của cơn ho khan rách thanh quản từ đêm diễn trước vẫn chưa hề thuyên giảm. Dưới dải băng gạc đỏ quấn chặt quanh cổ, vết nứt huyết quản đang âm ỉ giật mạnh theo từng nhịp thở khó nhọc. Huy hoàn toàn mất giọng. Anh không thể phát ra bất kỳ một âm thanh nào, dù là một tiếng thầm thì nhỏ nhất. Mỗi hơi thở sâu dồn xuống vùng đan điền đều bị chặn lại bởi cơn đau buốt nhói từ mạng sườn dưới – vết thương rạn sườn do cú đá tàn bạo của bọn đòi nợ thuê vẫn đang râm ran rát bỏng.


Trên đùi Huy, bọc giấy báo cũ sũng nước chứa hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi – kỷ vật duy nhất cha tặng anh năm mười tuổi – nằm im lìm. Anh khẽ vuốt ve thớ gỗ đào đã mòn sơn, lòng dằn vặt tột cùng trước Tối hậu thư viện phí của bệnh viện yêu cầu nộp gấp 50 triệu đồng tạm ứng điều trị đặc biệt. Số tiền đó đối với anh lúc này là một vách đá dựng đứng không thể vượt qua.


*Cạch.*


Tiếng khóa cửa phòng bệnh đột ngột xoay mạnh. Huy giật mình đứng phắt dậy, tay vô thức siết chặt bọc giấy báo chứa thanh kiếm gãy.


Cánh cửa gỗ nặng nề đẩy ra. Đặng Quốc Uy – trưởng phòng siết nợ của công ty tài chính đen – bước vào với nụ cười giảo hoạt thường trực trên gương mặt bặm trợn. Đeo chiếc kính râm đen xì che khuất đôi mắt ti hí, gã khoác chiếc áo sơ mi hoa hòe phanh ngực, lộ ra hình xăm hổ vằn vện tàn bạo. Theo sau gã là hai tên đàn em lực lưỡng, tay lăm lăm những thanh gậy ba khúc bằng thép đen rít lên lạnh lẽo.


Uy bước vào phòng, dùng gót giày bốt nện mạnh xuống sàn gạch tạo ra những tiếng động chói tai. Gã liếc nhìn người cha già nằm bất động trên giường, rồi dừng ánh mắt khinh miệt lên dải băng gạc đỏ trên cổ Huy.


"Chào kép chính danh tiếng," Uy cất giọng ồm ồm, đầy vẻ đe dọa. "Nghe nói mày vừa thăng hạng ở cái show sống còn gì đó hả? Nhưng tiền thuế đất 500 triệu của rạp Hưng Cổ vẫn chưa thấy đâu, mà tiền viện phí của ông già mày cũng sắp cạn rồi. Hôm nay tao đến đây để cho mày một lối thoát danh giá."


Huy im lặng, ánh mắt anh sắc lẹm như lưỡi dao hướng thẳng về phía Uy. Anh không thể nói, nhưng thần thái của một kép chính đứng trên sân khấu vẫn tỏa ra một áp lực vô hình khiến hai tên đàn em của Uy vô thức lùi lại nửa bước.


Uy nhếch mép, rút từ trong túi áo ra một tờ giấy nhượng đất rạp Hưng Cổ đã soạn sẵn, quăng mạnh xuống mặt bàn inox bên cạnh giường bệnh.


"Ký vào đây. Nhượng lại quyền sử dụng đất rạp Hưng Cổ cho tập đoàn Thịnh Phát. Toàn bộ nợ nần của mày sẽ được xóa sạch, và ông già mày sẽ được điều trị ở phòng VIP nhất cái bệnh viện này trọn đời. Nếu không..."


Uy hất hàm ra hiệu. Một tên đàn em lập tức tiến sát đến giường bệnh, thô bạo vươn tay định rút ống thở oxy của ông Lâm Giang. Máy đo nhịp tim lập tức rú lên những tiếng bíp bíp dồn dập, nhịp tim của người cha già nhảy loạn xạ trên màn hình điện tử.


Huy không màng đến cơn đau mạng sườn, anh lao vút đến như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, dùng bả vai đâm mạnh vào lồng ngực tên đàn em đang định rút ống thở. Cú va chạm mạnh khiến bả vai Huy nhói đau dữ dội, vết bỏng nhẹ từ vụ cháy rạp như bị xé rách ra. Tên đàn em bị đẩy lui, loạng choạng ngã nhào vào vách tường.


"Mẹ kiếp! Thằng câm này muốn chết!" Uy gầm lên, vung gậy ba khúc chỉ thẳng vào mặt Huy. "Đè nó xuống cho tao!"


Tên đàn em còn lại lao đến, dùng cánh tay vạm vỡ khóa chặt hai tay Huy từ phía sau, ấn mạnh gáy anh xuống sàn nhà lạnh ngắt. Huy giãy giụa điên cuồng, mười đầu ngón tay rách da quệt xuống sàn gạch rỉ máu, nhưng sức mạnh bạo lực vật lý của hai gã giang hồ hoàn toàn đè bẹp thể xác kiệt quệ của anh.


Uy nhặt hộp mực đỏ trên bàn, bước đến bên cạnh Huy đang bị đè chặt dưới sàn. Gã nắm lấy ngón tay cái dính máu của Huy, định ấn mạnh vào tờ giấy nhượng đất.


"Lăn tay vào đây, rồi tao cho ông già mày thở tiếp!" Uy rít qua kẽ răng vàng ố.


Huy trừng mắt nhìn Uy, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh nhìn thấy chiếc bùa bình an tết từ tóc cha rơi ra từ cổ áo mình, nằm im lìm trên sàn gạch bẩn. Danh dự của dòng họ Nguyễn, di nguyện giữ lửa gánh hát của cha, và cái chết oan ức của người mẹ quá cố... tất cả bùng cháy thành một ngọn lửa oán hận tột cùng trong huyết quản anh.


Huy bất ngờ dồn toàn bộ tàn lực vào chân phải, đạp mạnh vào chân chiếc tủ thuốc inox bên cạnh. Chiếc tủ thuốc nặng nề đổ sập xuống tạo ra một tiếng nổ lớn của các chai lọ thủy tinh vỡ nát, chắn ngang lối cửa ra vào và tạo ra tiếng động vang dội khắp hành lang bệnh viện.


Sự cố bất ngờ khiến tên đàn em đang đè Huy giật mình lỏng tay. Huy nhanh chóng lách người thoát ra, lao đến nhặt bọc giấy báo cũ chứa hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi. Anh rút hai nửa thanh kiếm gỗ ra, đứng thủ thế ở góc phòng bệnh, chặn trước giường của cha.


Dù thanh kiếm gỗ tuồng cổ đã bị gãy đôi dọc thân, mòn sơn và rách nát, nhưng khi Huy cầm nó trên tay, thần thái của anh lập tức thay đổi hoàn toàn. Anh đứng thẳng người theo tấn pháp oai nghiêm của một vị tướng tuồng cổ chuẩn bị bước vào trận chiến sinh tử. Đôi mắt anh sáng quắc, phóng ra vầng hào quang uy quyền sắc lẹm của kép chính, nhìn thẳng vào tâm can của Đặng Quốc Uy và bọn giang hồ.


Sự im lặng của Huy lúc này không còn là sự bất lực của một kẻ câm, mà là sự dồn nén của một cơn bão oán hận chuẩn bị bùng nổ. Hai nửa thanh kiếm gỗ rạn nứt trong tay anh rung lên bần bật theo nhịp thở đan điền sâu thẳm, tạo ra một áp lực tinh thần cực hạn khiến căn phòng biệt giam trở nên lạnh lẽo rợn người.


Uy nhìn ánh mắt điên cuồng, quyết tử của Huy, bàn tay cầm gậy ba khúc vô thức run nhẹ. Gã giang hồ sừng sỏ nhận ra gã không dám tiến lại gần gã kép hát câm lặng đang cầm hai mảnh gỗ gãy kia. Huy sẵn sàng đổi mạng với gã ngay tại đây.


Huy liếc nhìn nút bấm khẩn cấp gọi y tá trên tường, cố gắng vươn tay bấm mạnh, nhưng anh bàng hoàng nhận ra sợi dây tín hiệu của nút bấm đã bị bọn Uy dùng kìm cắt đứt từ trước khi bước vào phòng.


"Mày nghĩ mày cầm hai mảnh củi mục đó là làm tướng được sao?" Uy cố lấy lại giọng điệu hung hãn, bước lên một bước. "Đập gãy chân nó cho tao!"


Đúng lúc hai tên đàn em chuẩn bị lao vào Huy, tiếng đập cửa rầm rầm vang lên từ phía bên kia chiếc tủ thuốc inox đang chắn cửa.


"Mở cửa ra! Có chuyện gì bên trong vậy? Bảo vệ đâu, phá cửa mau!"


Tiếng hét thất thanh, lo lắng của y tá Phan Hoàng Anh vang lên dồn dập. Ngay sau đó là tiếng xô đẩy mạnh mẽ của lực lượng bảo vệ bệnh viện đang cố gắng đẩy chiếc tủ thuốc ra để vào phòng.


Uy biến sắc. Gã biết nếu công an can thiệp vào bệnh viện lớn này, kế hoạch thâu tóm đất rạp của tập đoàn Thịnh Phát sẽ bị bại lộ và gánh chịu hậu quả pháp lý nghiêm trọng. Gã giật phắt tờ giấy nhượng đất trên bàn, đút vào túi áo, rồi lùi lại phía cửa sổ phòng bệnh.


"Hôm nay mày may mắn đó, thằng câm," Uy ghé sát tai Huy, buông lời đe dọa tàn nhẫn bằng giọng thầm thì đầy sát khí. "Nhưng tao báo cho mày biết, đêm diễn tới tại show sống còn sẽ là đêm cuối cùng của mày. Nhà hát Hưng Cổ sẽ thành tro bụi, và ông già mày... sẽ hết dưỡng khí ngay trên giường bệnh này nếu mày không chịu ký tên. Để xem cái mạng rách của mày giữ được cái rạp rách đó đến bao giờ!"


Nói xong, Uy cùng hai tên đàn em nhanh chóng leo qua cửa sổ phòng bệnh, nhảy xuống bãi cỏ phía sau bệnh viện và biến mất vào màn mưa bão tối tăm.


Chiếc cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra. Y tá Phan Hoàng Anh cùng ba gã bảo vệ bệnh viện cầm dùi cui lao vào phòng. Hoàng Anh nhìn thấy đống chai lọ vỡ nát, bả vai bầm tím rớm máu của Huy và nhịp tim đo đạc của ông Lâm Giang đang nhảy loạn xạ, cô hốt hoảng lao đến giường bệnh để chỉnh lại ống thở oxy.


"Anh Huy! Anh có sao không? Bọn giang hồ đó lại đến nữa hả?" Hoàng Anh lo lắng hỏi dồn dập.


Gia Huy không trả lời. Anh chậm rãi ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh ngắt, hai tay ôm chặt lấy hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi vào lòng ngực đang phập phồng đau đớn. Một vệt máu tươi nhỏ từ khóe môi anh rỉ ra, nhuốm đỏ dải băng gạc trên cổ họng câm lặng. Anh nhìn người cha già vẫn nằm bất động dưới máy thở, lòng trống rỗng và dằn vặt tột cùng trước lưới pháp lý và bạo lực tàn bạo đang bủa vây lấy số phận gánh hát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!