Đột Nhập Bóng Tối
Mùi bùn sình nồng nặc bốc lên từ phía kênh Nhiêu Lộc, theo gió lùa qua những kẽ nứt của bức tường gạch loang lổ, tràn ngập vào lòng nhà hát cải lương Hưng Cổ. Cơn mưa bão đêm muộn của Sài Gòn không còn gầm rú điên cuồng như những ngày trước, nhưng nó vẫn rả rích trút xuống những giọt nước lạnh lẽo, gõ đều đặn lên phần mái ngói dột nát phía sau hậu trường. Dưới ánh sáng vàng vọt, tù mù của chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng, không gian rạp hát hiện lên u ám và lạnh lẽo đến rợn người. Những hàng ghế khán giả trống rỗng bám đầy bụi bặm im lìm trong bóng tối, như những bóng ma câm lặng đang chực chờ một vở diễn không bao giờ bắt đầu.
Nguyễn Gia Huy đứng giữa sân khấu gỗ mục nát, thân hình gầy guộc của anh bao phủ trong chiếc áo khoác bomber thêu họa tiết rồng phượng cải lương đã rách vạt vai. Cổ họng anh quấn chặt dải băng gạc mỏng màu đỏ rực, thắt nút nghiêm trang như một dải lụa hiến tế. Dưới lớp gạc đỏ ấy, vết nứt huyết quản vẫn đang giật mạnh theo từng nhịp tim, râm ran rát bỏng như có hàng vạn mảnh thủy tinh đang găm chặt vào niêm mạc thanh quản. Cơn ho khan từ đêm diễn trước đã tàn phá cổ họng anh đến mức hoại tử nhẹ. Hiện tại, anh hoàn toàn mất giọng. Anh không thể phát ra bất kỳ một âm thanh nào, dù là một tiếng thầm thì nhỏ nhất. Mỗi hơi thở sâu dồn xuống vùng đan điền đều bị chặn lại bởi cơn đau buốt nhói từ mạng sườn dưới – nơi xương sườn bị rạn nứt nhẹ sau cú đá tàn bạo của bọn đòi nợ thuê.
Huy chậm rãi bước lên những bậc thang rỉ sét dẫn lên căn gác xép chật hẹp phía sau hậu trường. Nơi đây từng là phòng chứa đạo cụ cổ của dòng họ Nguyễn, giờ là nơi trú ngụ đạm bạc của hai cha con anh. Góc phòng đặt một chiếc hòm gỗ mun cũ kỹ bám đầy mạng nhện – kỷ vật duy nhất còn sót lại của người mẹ quá cố Trần Thị Xuân. Huy quỳ một gối xuống sàn gỗ mục, đôi bàn tay gầy guộc với mười đầu ngón tay rách da rớm máu, quấn băng keo cá nhân dán vội, run rẩy mở nắp hòm.
Bên trong hòm, chiếc trâm cài tóc bằng bạc hình phượng hoàng bị gãy một cánh nằm im lìm trên xấp bản thảo ố vàng. Huy chậm rãi rút từ trong vạt áo ra một tờ giấy gấp tư đã nhăn nhúm. Đó là bức thư tay của Nghệ sĩ Ưu tú Trần Minh Cảnh – người thầy dạy cổ nhạc của anh, cũng là người bạn già của cha anh. Những dòng chữ mực đen sắc sảo nhưng đầy giận dữ hiện rõ dưới ánh đèn dầu: *“Từ nay, ta đoạn tuyệt quan hệ thầy trò với con. Dòng họ Nguyễn không có hạng kép hát vô lễ, bôi nhọ tổ nghiệp bằng thứ nhạc lai căng bẩn thỉu...”*.
Lòng kiêu hãnh của một kép chính bị chà đạp tàn nhẫn, nhưng Huy không khóc. Ánh mắt anh đỏ rực oán hận, nhưng cũng kiên định đến lạnh lùng. Anh chậm rãi đặt bức thư trục xuất của thầy Cảnh vào góc sâu nhất của chiếc hòm gỗ mun, ngay cạnh kỷ vật của mẹ, rồi đóng nắp hòm lại. Tiếng khóa đồng kêu lên một tiếng *“cạch”* khô khốc giữa đêm vắng. Đây là lời thề câm lặng của anh: anh sẽ dùng chính thứ nghệ thuật bị xua đuổi này để cứu lấy nhà hát, cứu lấy cha mình, bất chấp cả thế giới quay lưng.
*“Huy... xuống đây tập nhịp đi con.”*
Tiếng gọi khàn đặc, trầm buồn của chú Ba Đờn vọng lên từ phía dưới sân khấu. Huy khẽ vuốt lại dải gạc đỏ trên cổ họng, giắt hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi – bọc kỹ trong tờ giấy báo cũ sũng nước – sau lưng quần như một vật chứng căm hận không bao giờ quên. Anh bước xuống gác, đối mặt với người nhạc công nhị trung thành duy nhất còn bám trụ lại gánh hát nghèo.
Chú Ba Đờn ngồi xếp bằng trên một chiếc chiếu rách giữa sân khấu. Gương mặt chú sạm nắng, hốc hác, đôi bàn tay nổi đầy gân xương gầy guộc đang nâng niu cây đàn nhị bằng gỗ trắc cổ truyền. Chú nhìn Huy bằng ánh mắt đầy lo lắng và xót xa, nhưng không nói lời thừa thãi. Chú biết rõ Huy đang chịu đựng cơn khủng hoảng câm lặng tạm thời, và chỉ còn chưa đầy bốn ngày nữa là đến thời hạn cưỡng chế niêm phong rạp hát của Chi cục Thuế.
“Thanh quản con đang rách, tuyệt đối không được phát ra hơi hát,” chú Ba Đờn thầm thì, giọng nói run rẩy trong gió lạnh. “Hôm nay, chú sẽ dùng kỹ thuật Truyền nhịp qua tiếng đàn nhị. Con không cần hát, hãy dùng tai nghe nhịp nhị của chú để điều phối chuyển động cơ thể, tập múa bộ tịch cho khớp với nhịp phách trống chầu. Tiếng nhị của chú sẽ là giọng hát của con.”
Huy khẽ gật đầu. Anh đứng thẳng người ở vị trí trung tâm sân khấu, hai chân mở rộng theo tấn pháp nghiêm trang của một vị tướng tuồng cổ.
*Tưng...*
Chú Ba Đờn bắt đầu kéo vĩ. Tiếng đàn nhị réo rắt, nức nở cất lên, xé toạc bầu không khí u uất của rạp hát hoang tàn. Tiếng nhị của chú Ba không chỉ là âm nhạc, nó mang theo oán khí trăm năm của những kiếp cầm ca nghèo khổ, réo rắt luyến láy như một lời than khóc đầy u uất. Chú Ba dùng ngón tay gân guốc nhấn nhả liên tục trên dây đàn nhị, tạo ra những nhịp ngắt quãng tinh tế để dẫn dắt nhịp thở đan điền của Huy.
Huy nhắm mắt lại. Dù tai không nghe thấy giọng hát của chính mình, nhưng thính giác tuyệt đối của anh đang bắt trọn từng tần số rung động của sợi dây đàn nhị. Anh bắt đầu di chuyển. Cánh tay gầy guộc đưa lên, ngón tay chỉ thẳng về phía trước theo bộ tịch oai nghiêm của kép chính, khớp gối trái nhói đau nhưng tấn pháp vẫn vững vàng như bàn thạch. Tiếng nhị kéo dài một nốt oán sâu thẳm, Huy lập tức uốn cong người, lùi một bước chéo chân theo điệu đi xéo tuồng cổ. Sự phối hợp âm thầm nhưng ăn ý tuyệt đối giữa người nhạc công già và kép hát câm lặng tạo nên một không khí bi tráng, ma mị dưới ánh đèn sợi đốt.
Cùng lúc đó, cách nhà hát Hưng Cổ hơn ba cây số, một cuộc chiến khác tàn khốc không kém đang diễn ra trong bóng tối lạnh lẽo của Quận 1.
Hoàng Nam nép mình sát vào bức tường đá xám của tòa nhà Chi cục Thuế Quận 1. Cơn mưa rả rích dội xuống chiếc áo khoác gió màu đen sũng nước của gã producer trẻ, khiến những thớ cơ trên người gã run lên vì lạnh. Nam đeo kính cận gọng dày bám đầy nước mưa, ánh mắt lo âu nhìn chằm chằm vào chiếc cổng sắt khóa xích lớn phía trước.
Nam biết mình đang đánh cược cả tương lai pháp lý của bản thân. Nhưng gã không còn lựa chọn nào khác. Tối hậu thư cưỡng chế rạp Hưng Cổ chỉ còn hiệu lực trong vòng bốn ngày. Nếu không tìm thấy Hồ sơ gốc thuế đất nhà hát Hưng Cổ để phanh phui hành vi ngụy tạo của cán bộ biến chất Nguyễn Văn Thắng, gánh hát của dòng họ Huy sẽ vĩnh viễn biến thành bình địa dưới tay tập đoàn bất động sản Thịnh Phát.
*“Thằng Thắng luôn lưu trữ các chứng từ giao dịch ngầm trên máy tính cá nhân tại văn phòng thuế thay vì mang về nhà. Gã sợ mụ vợ ghê gớm phát hiện ra các khoản tiền hối lộ khổng lồ.”* Lời phân tích sắc bén của nhà báo Vũ Hoàng Minh trước đó vang lên trong đầu Nam.
Nam hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Gã đưa bàn tay run rẩy vào túi áo, lôi ra một thiết bị gây nhiễu camera tự chế – một chiếc hộp nhựa nhỏ dán đầy sticker phong cách cyberpunk với dải đèn led nhấp nháy màu xanh lục. Gã bấm nút kích hoạt. Thiết bị phát ra một tần số sóng ngắn đặc biệt, tạm thời làm đóng băng hình ảnh hiển thị trên hệ thống camera giám sát của hành lang phía sau tòa nhà trong vòng mười lăm phút.
Nam nhanh chóng di chuyển bước chân không tiếng động qua bãi cỏ sũng nước, tiến sát đến cửa phụ của tòa nhà. Gã rút từ trong ba lô ra một chiếc thẻ từ giả lập mật mã mà gã đã dùng thuật toán sao chép từ trước. Nam áp chiếc thẻ vào đầu đọc quét của cửa phụ.
*Tít... Tít... Xoẹt.*
Màn hình đầu đọc lập tức nhấp nháy đèn đỏ rực rỡ, kèm theo dòng chữ cảnh báo lạnh lùng hiển thị trên màn hình LCD nhỏ: *“Lỗi bảo mật cấp cao. Thẻ không hợp lệ.”*
Nam giật bắn mình, mồ hôi lạnh lập tức toát ra hòa lẫn nước mưa trên trán. Hệ thống bảo mật của chi cục thuế đã được nâng cấp lên phiên bản mới ngay trong tuần này, chiếc thẻ từ giả lập hoàn toàn vô dụng. Nếu gã cố tình quẹt thêm một lần nữa, hệ thống an ninh trung tâm sẽ lập tức báo động đỏ.
*“Chết tiệt! Bọn Thịnh Phát đã nhúng tay vào việc thắt chặt an ninh ở đây,”* Nam nghiến răng suy nghĩ đầy căng thẳng. Gã quan sát xung quanh, ánh mắt dừng lại ở ô cửa thông gió bằng sắt rỉ sét nằm cách mặt đất khoảng hơn hai mét, ngay phía trên đường ống dẫn nước thải.
Không thể bỏ cuộc. Nam cất chiếc thẻ từ vào túi, bám chặt tay vào đường ống nước trơn trượt. Đôi giày thể thao sũng nước của gã trượt liên tục trên mặt tường gạch ướt, lực cơ tay mỏi rã rời dưới cái lạnh thấu xương. Gã rướn người, dùng chiếc tuốc-nơ-vít nhỏ mang theo trong ba lô để cạy mạnh chốt khóa của cửa thông gió. Tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau kêu lên những tiếng *“két... két”* ghê người giữa tiếng mưa bão át đi.
*Cạch.*
Cánh cửa thông gió bật mở. Nam nhanh nhẹn luồn người qua khe hẹp chật chội đầy bụi bặm, trườn vào bên trong đường ống dẫn khí của tòa nhà Chi cục Thuế. Không khí bên trong ngột ngạt, nồng nặc mùi bụi xi măng và hơi ẩm mốc. Nam bò lén lút trong bóng tối hoàn toàn, thính giác nhạy bén của một producer giúp gã lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất vang vọng từ phía các phòng làm việc bên dưới.
Gã bò qua dải lưới tản nhiệt, nhìn xuống phía dưới. Đó chính là Phòng lưu trữ hồ sơ thuế quận 1. Căn phòng rộng lớn ngập trong bóng tối, với những dãy tủ tài liệu bằng sắt xám xịt đứng sừng sững như những bia mộ cổ. Ở góc phòng, chiếc máy tính để bàn của cán bộ thuế biến chất Nguyễn Văn Thắng vẫn đang cắm nguồn, dải đèn led màu xanh dương của thùng máy nhấp nháy đều đặn như một con quái vật đang ngủ say.
Nam khẽ dùng tay đẩy nhẹ tấm lưới tản nhiệt ra, thả người rơi nhẹ xuống sàn gạch lạnh ngắt của phòng lưu trữ. Tiếng tiếp đất cực nhỏ bị tiếng mưa bão đập vào cửa kính bên ngoài che lấp hoàn toàn.
Gã lao nhanh đến bàn làm việc của Nguyễn Văn Thắng. Thân hình mập mạp, bóng dầu của Thắng không có ở đây, nhưng mùi thuốc lá rẻ tiền và mùi cà phê thiu vẫn thoang thoảng quanh bàn làm việc. Nam bấm nút khởi động màn hình máy tính. Một khung cửa sổ yêu cầu nhập mật mã bảo mật hiện lên giữa màn hình sáng xanh lạnh lẽo.
Nam không hề hoảng loạn. Gã nhanh tay rút từ trong túi áo ra một chiếc USB chuyên dụng bẻ khóa mật mã do chính tay gã lập trình thuật toán. Gã cắm USB vào cổng kết nối của thùng máy máy tính.
Trên màn hình, những dòng code giải mã màu xanh lục bắt đầu chạy dọc như thác đổ, phần trăm giải mã tăng dần một cách chậm chạp: *10%... 25%... 40%...*
Trong lúc chờ đợi bẻ khóa mật mã nghẹt thở, Nam lôi từ trong ba lô ra các dụng cụ cá nhân gồm kìm cắt dây, tuốc-nơ-vít và bộ tua-vít đa năng để sẵn trên bàn. Gã không hề biết rằng, dải băng gạc đỏ quấn quanh cổ họng Gia Huy tại nhà hát Hưng Cổ lúc này đang đột ngột phát ra luồng ánh sáng đỏ mờ ảo, nhấp nháy liên tục theo đúng tần số nhịp tim của cha anh đang nằm viện.
Tại rạp Hưng Cổ, tiếng đàn nhị của chú Ba Đờn đột ngột réo rắt lên một quãng cao chót vót, nức nở như một tiếng khóc nghẹn đầy oán hận. Huy đang thực hiện động tác vung thanh kiếm gỗ đào gãy sau lưng ra phía trước, nhưng ngay khi tiếng nhị rít lên, một cơn nhói tim dữ dội từ cảnh giới Huyết cảm sơ bộ ập đến lồng ngực anh.
*Hự!*
Huy khụy gối xuống sàn sân khấu, một tay ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng đau đớn dưới vạt áo bomber. Vết nứt huyết quản trên cổ anh đỏ rực lên, máu tươi từ thanh quản đang tổn thương lại trào ra khóe môi, thấm đẫm dải băng gạc đỏ quấn cổ. Nhịp tim của cha anh tại bệnh viện Quận 3 đang đột ngột đập loạn nhịp, đứt quãng một cách nguy kịch. Khế ước máu đang phản phệ tàn khốc thể xác anh.
“Huy! Dừng lại đi con!” Chú Ba Đờn buông vĩ đàn nhị, lao đến đỡ lấy bả vai Huy, giọt nước mắt già nua lăn dài trên gò má nhăn nheo: “Tiếng nhị của chú mang oán khí quá nặng, nó đang kích hoạt khế ước máu tàn phá con và cha con rồi! Đừng tập nữa con ơi!”
Huy khẽ đẩy tay chú Ba ra. Anh dùng ống tay áo thêu phượng hoàng lau đi vệt máu tươi nơi khóe môi, ánh mắt quật cường nhìn thẳng vào chú Ba Đờn. Anh lắc đầu, tay cầm hai nửa thanh kiếm gỗ đào gãy ghép chặt lại vào nhau, ra hiệu cho chú Ba tiếp tục kéo đàn. Anh không thể dừng lại. Nếu dừng lại lúc này, cuộc đột nhập của Hoàng Nam sẽ trở nên vô nghĩa, nhà hát sẽ bị san phẳng và cha anh sẽ chết trong đau khổ vì di nguyện dang dở.
Chú Ba Đờn khóc nghẹn, đôi bàn tay run rẩy lại nâng cây đàn nhị lên. Tiếng đàn nhị nức nở vang lên lần nữa, dẫn dắt nhịp bước chân oai nghiêm của Huy giữa rạp hát hoang tàn dột nát.
Quay trở lại phòng lưu trữ thuế Quận 1.
Màn hình máy tính của Nguyễn Văn Thắng hiển thị: *90%... 95%... 100%. Bẻ khóa thành công.*
Hoàng Nam mừng rỡ, nhanh chóng nhấp chuột vào thư mục ẩn mang tên *“Hưng Cổ - Dự án Thịnh Phát”*. Bên trong chứa toàn bộ Hồ sơ gốc thuế đất nhà hát Hưng Cổ và các email trao đổi ngầm giữa Thắng và trợ lý Vy của tập đoàn Thịnh Phát về việc cố tình ngụy tạo số liệu nợ thuế đất để ép gánh hát bán đất vàng.
“Tìm thấy rồi! Thằng Huy cứu được rạp rồi!” Nam thầm thì đầy phấn khích, cắm chiếc USB sao chép dữ liệu vào máy.
Đột nhiên...
*Cộp... Cộp... Cộp...*
Tiếng bước chân nện gót nặng nề, dứt khoát vang lên từ phía hành lang bên ngoài phòng lưu trữ. Ánh đèn pin quét qua khe cửa kính mờ rọi thẳng vào trong phòng. Đó là tiếng bước chân đi tuần tra đột xuất của nhân viên bảo vệ tòa nhà Chi cục Thuế!
Nam giật bắn mình, tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiến trình sao chép dữ liệu trên màn hình chỉ mới đạt *60%*. Tiếng bước chân càng lúc càng tiến sát gần cửa phòng lưu trữ hồ sơ thuế.
Không có đường lui. Nam nhanh chóng cúi người, chui tọt xuống gầm chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ tối tăm của Nguyễn Văn Thắng. Gã co rúm người lại trong bóng tối dưới gầm bàn, hai tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng thở dốc dồn dập của bản thân.
*Cạch.*
Cánh cửa phòng lưu trữ mở ra. Ánh đèn pin mạnh mẽ của gã bảo vệ quét một vòng quanh căn phòng tối, lướt qua những dãy tủ tài liệu bằng sắt lạnh lẽo, rồi dừng lại ngay trên mặt bàn làm việc của Thắng – nơi màn hình máy tính vẫn đang sáng xanh hiển thị tiến trình sao chép dữ liệu.
Gã bảo vệ nhíu mày, bước chân nặng nề tiến sát về phía bàn làm việc. Nam nín thở hoàn toàn dưới gầm bàn, cơ thể gã đông cứng lại vì sợ hãi. Khoảng cách giữa gã và đôi giày bốt đen của nhân viên bảo vệ chỉ còn chưa đầy nửa mét. Gã có thể nhìn thấy rõ những vệt bùn sình bám trên đế giày của hắn.
Đúng lúc đó, chiếc thiết bị gây nhiễu camera tự chế của Nam đặt trên bục thông gió bất ngờ bị hết pin do vận hành quá công suất. Hệ thống camera giám sát hành lang được khôi phục hoạt động bình thường.
Sự khôi phục đột ngột của hệ thống điện camera đã kích hoạt một hệ thống cảm biến hồng ngoại ngầm ẩn giấu trong góc phòng lưu trữ – một thiết bị bảo mật đặc biệt mà Thắng đã lén lắp đặt riêng để bảo vệ các tài liệu giao dịch đen của mình.
*Tít... Tít... Tít...*
Tiếng còi báo động hồng ngoại vang lên chói tai tại phòng lưu trữ thuế đúng lúc Hoàng Nam vừa nhìn thấy tiến trình sao chép hiển thị *100%* trên màn hình máy tính. Gã nhanh tay giật phắt chiếc USB chứa dữ liệu gốc ra khỏi thùng máy.
“Kẻ đột nhập! Đứng lại!” Gã bảo vệ hét lớn, cúi người soi đèn pin thẳng xuống gầm bàn.
Nam không màng đến tính mạng, gã dùng hết sức bình sinh đạp mạnh vào đầu gối gã bảo vệ khiến hắn ngã nhào ra sàn gạch. Nam lao vút ra khỏi gầm bàn, hướng thẳng về phía ô cửa thông gió rỉ sét.
Nhưng tiếng còi báo động đỏ rực đã vang dội khắp toàn bộ tòa nhà Chi cục Thuế Quận 1. Tiếng bước chân rầm rập của lực lượng an ninh bảo vệ từ các hành lang đang đổ dồn về phía phòng lưu trữ hồ sơ thuế. Nam hoảng loạn leo lên đường ống nước để thoát thân, nhưng trong cơn vội vã, gã đã vô tình bỏ lại chiếc ba lô đựng toàn bộ dụng cụ cá nhân có dính đầy dấu vân tay của mình trên bàn làm việc của Nguyễn Văn Thắng.
Tiếng còi hú chói tai của hệ thống an ninh xé toạc màn đêm mưa bão Sài Gòn, bao vây lấy Hoàng Nam đang đơn độc lẩn trốn trên mái nhà trơn trượt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!