Giọt Máu Trên Phím Đàn
Bóng tối phía sau hậu trường của trường quay Quận 7 ập xuống như một tấm màn nhung dày đặc, nuốt chửng lấy Nguyễn Gia Huy ngay khi anh vừa bước chân ra khỏi luồng sáng rực rỡ của những dải đèn led. Tiếng reo hò cuồng loạn, tiếng vỗ tay rầm rộ của hàng vạn khán giả phía ngoài sân khấu vẫn dội vào tai anh, nhưng chúng nhanh chóng trở nên mờ nhạt, méo mó rồi lùi xa như tiếng sóng vỗ ngoài khơi xa.
Huy lảo đảo, một tay ôm chặt cây Đàn kìm mun chỉ đỏ Nguyễn gia trước ngực, tay kia bám vịn vào vách ngăn thạch cao lạnh ngắt để giữ cho cơ thể khỏi quỵ xuống. Khớp gối trái của anh nhói lên một cơn đau buốt xé thịt, di chứng từ cú ngã trên bến Bình Đông sũng nước mưa bão vẫn chưa hề nguôi ngoai. Nhưng nỗi đau ở chân không thấm thía gì so với sự tàn phá đang diễn ra bên trong lồng ngực anh. Cơ hoành bị rách nhẹ do cú đá tàn bạo của Đặng Quốc Uy trước đó co thắt dữ dội, ép chặt phổi anh, khiến mỗi nhịp hít thở trở thành một cuộc tra tấn câm lặng.
*Khục.*
Huy ho khan một tiếng nghẹn ngào. Anh vội vã đưa bàn tay rách da rớm máu lên bịt miệng, nhưng chất lỏng ấm nóng, tanh nồng đã kịp trào qua kẽ tay, nhuốm đỏ dải băng gạc đỏ quấn quanh cổ họng anh. Dưới lớp gạc mỏng, vết nứt huyết quản đang giật mạnh liên hồi, phát ra luồng ánh sáng đỏ mờ ảo nhấp nháy đầy quỷ dị. Luồng sáng ấy đập theo đúng tần số yếu ớt, đứt quãng của máy đo nhịp tim người cha già Nguyễn Lâm Giang đang nằm hôn mê sâu tại bệnh viện Quận 3. Khế ước máu của dòng họ Nguyễn đang vận hành tàn khốc, rút cạn sinh khí của cha để nuôi dưỡng tiếng đàn ma mị của đứa con trai.
“Huy! Đỡ lấy nó, mau lên!”
Tiếng hét thất thanh của Lê Mỹ Uyên vang lên giữa không gian hậu trường chật hẹp. Cô đào phụ của gánh Hưng Cổ lao đến như một cơn gió, tà áo bà ba nâu sồng vẫn còn vương mùi nước mưa ẩm ướt và mùi sình lầy hôi thối đặc trưng của dòng kênh Nhiêu Lộc bám trên người Huy từ bến sông. Uyên đỡ lấy bả vai gầy guộc của anh, đôi mắt cô sưng húp, đỏ hoe vì khóc nhưng đôi bàn tay vẫn vô cùng dịu dàng, cẩn trọng tránh chạm vào vết thương trên người anh. Giắt sau lưng Huy, bọc giấy báo cũ kỹ chứa hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi sũng nước nặng trĩu cọ sát vào da thịt, lạnh lẽo như một lời nhắc nhở căm hận.
“Bác sĩ Phương! Cứu anh ấy với!” Uyên gào lên, hướng về phía bóng tối hành lang.
Từ trong góc tối, Bác sĩ Nguyễn Văn Phương bước ra với phong thái điềm tĩnh nhưng gương mặt lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Ông nhanh chóng ra hiệu cho các nhân viên hậu trường tránh ra xa, rồi cùng Mỹ Uyên đỡ Huy ngồi xuống chiếc ghế xếp inox ở góc khuất. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bảo vệ hắt xuống, chiếu rõ khuôn mặt nhợt nhạt, hốc hác không còn giọt máu của Huy, vệt máu tươi đỏ rực nơi khóe môi anh nổi bật một cách rùng rợn trên làn da xám xịt.
Bác sĩ Phương không lãng phí một giây. Ông đeo găng tay y tế, lấy từ trong hộp cứu thương cầm tay một chiếc đèn soi nội soi thanh quản mini.
“Há miệng ra, Huy. Đừng vận lực cơ bụng, thả lỏng cơ hoành ra,” giọng bác sĩ Phương trầm và dứt khoát.
Huy cố gắng hé môi. Cơn đau rát bỏng như có hàng vạn mảnh thủy tinh đang găm chặt vào niêm mạc cổ họng khiến anh nhắm nghiền mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương. Ánh sáng xanh từ đầu dò nội soi len lỏi vào vòm họng anh. Bác sĩ Phương quan sát kỹ lưỡng, chân mày ông càng lúc càng nhíu chặt lại, tạo thành một nếp nhăn sâu hoắm giữa trán.
“Tình trạng tồi tệ hơn tôi tưởng rất nhiều,” bác sĩ Phương thở dài, tắt đèn soi và tháo găng tay ra. Ông nhìn Huy bằng ánh mắt đầy ái ngại và nghiêm khắc: “Các huyết quản nhỏ xung quanh dây thanh đới của cậu đã bị rách nghiêm trọng, niêm mạc họng bị hoại tử nhẹ do xuất huyết liên tục. Cột hơi của cậu đang bị rò rỉ, nếu cậu tiếp tục hát hoặc vận lực gào thét trong trạng thái này, cậu sẽ tự tay hủy hoại hoàn toàn thanh quản của mình.”
Huy không thể phát ra tiếng nói, anh chỉ dùng đôi mắt đỏ rực oán hận, kiên định nhìn thẳng vào bác sĩ, đôi môi mím chặt như muốn nói rằng anh không có đường lui.
Bác sĩ Phương thở dài, giọng ông chùng xuống, mang theo sự lạnh lẽo của một lời phán quyết y học:
“Cậu có biết trong sổ tổ nghiệp của gánh hát cải lương Hưng Cổ có ghi chép một điều gì không? Cha cậu, soạn giả Lâm Giang, từng nhắc nhở tôi về nó khi tôi còn điều trị cho ông ấy năm xưa. Đó là Cấm kỵ Vô âm tuyệt mệnh. Tuyệt đối không được cất giọng hát khi cổ họng đang chảy máu tươi. Nếu cậu vi phạm quy tắc này, dây thanh quản sẽ đứt vĩnh viễn, cậu sẽ vĩnh viễn mất đi giọng hát và chỉ còn có thể câm lặng suốt đời như một phế nhân. Khế ước máu của dòng họ cậu không phải là trò đùa, nó là một lưỡi hái vật lý tàn khốc.”
Nghe đến ba chữ 'Vô âm tuyệt mệnh', bả vai Mỹ Uyên run lên bần bật. Cô khóc nghẹn, vội vàng mở chiếc bình giữ nhiệt inox mang theo bên mình, hương thơm nồng ấm, ngọt đắng của các loại thảo dược Nam Bộ lập tức lan tỏa trong không khí hậu trường lạnh lẽo. Đó là Trà thảo mộc bổ phế Liên Hoa do chính tay cô sắc từ lá húng chanh, gừng tươi và mật ong rừng nguyên chất suốt ba tiếng đồng hồ hằng ngày.
“Huy... em xin anh... uống chút trà đi anh,” Uyên dâng chiếc nắp bình chứa thứ nước màu nâu sẫm ấm áp lên môi Huy, giọng cô khản đặc vì nước mắt: “Uống đi để dịu cổ họng. Em cầu xin anh, đừng hát nữa. Rạp hát có bị niêm phong thì mình tìm cách khác, chứ anh thế này... cha ở bệnh viện cũng không sống nổi đâu anh.”
Huy nhìn chén trà thảo mộc, cảm nhận được tình cảm thầm lặng và sự hy sinh vô điều kiện của cô đào phụ dành cho mình. Anh chậm rãi đón lấy chén trà, uống từng ngụm nhỏ. Vị đắng nồng của gừng và vị ngọt dịu của mật ong rừng thấm vào niêm mạc cổ họng đang bỏng rát, mang lại một cảm giác dịu nhẹ tức thời, xoa dịu các thớ cơ thanh quản đang co thắt cứng ngắc. Nhưng trong thâm tâm, anh biết rõ thứ trà này chỉ là một liều thuốc giảm đau tạm thời, không thể chữa lành vết thương tâm linh đang rỉ máu trong huyết quản anh.
*“Không tập, không diễn thì cút! Hợp đồng ký rồi, điều khoản đền bù năm tỷ đồng cậu có không?”*
Tiếng quát tháo lạnh lùng của một nhân viên ban tổ chức từ phía xa dội lại như dội một gáo nước lạnh vào lòng Mỹ Uyên. Cô đã cố gắng liên hệ với ban điều phối chương trình để xin hoãn lịch tập luyện của Huy trong vòng hai ngày, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự từ chối tàn nhẫn, máy móc của bộ máy giải trí thương mại bẩn thỉu.
Trong khi Gia Huy đang phải chịu đựng nỗi đau thể xác tột cùng tại hậu trường, thì ở một góc khác của trường quay – căn phòng chờ VIP sang trọng dành riêng cho các ngôi sao hạng A – Lê Sỹ Hoàng đang điên cuồng trút giận.
*Rầm!*
Chiếc ly thủy tinh đựng rượu vang đỏ bị Hoàng ném mạnh vào bức tường thạch cao, vỡ tan tành thành hàng vạn mảnh vụn lấp lánh dưới ánh đèn neon vàng ấm áp. Những giọt rượu đỏ rực bắn tung tóe, thấm vào tấm thảm lông cừu đắt tiền như những giọt máu tươi.
“Tại sao? Tại sao nó vẫn không bị loại?!” Sỹ Hoàng gào lên, gương mặt soái ca thần tượng hoàn mỹ của gã vặn vẹo, méo mó vì sự đố kỵ cực đoan. Gã túm lấy cổ áo của gã trợ lý đang khúm núm bên cạnh: “Tao đã thuê Lê Văn Tèo trộm cây đàn kìm của nó, tao đã mua chuộc bảo vệ ngắt mic của nó trên sân khấu trực tiếp! Tại sao mụ Thanh Kim Huệ lại đứng lên bảo vệ nó?! Tại sao khán giả lại khóc vì cái thứ nhạc rác rưởi lỗi thời đó của nó?!”
Gã trợ lý run rẩy, lắp bắp không ra hơi: “Dạ... thưa anh Hoàng... thực lực mộc mạc của nó quá mạnh... tiếng đàn kìm của nó dường như có tà thuật... khiến khán giả trực tiếp bị thôi miên...”
“Câm miệng!” Sỹ Hoàng tát mạnh vào mặt gã trợ lý, tiếng chát chúa vang dội căn phòng kín. Gã thở dốc, đôi mắt híp lại đầy tia máu độc địa. Gã rút chiếc điện thoại thông minh mạ vàng ra, bấm một dãy số quen thuộc.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy. Giọng nói giảo hoạt, khàn khàn của Nguyễn Minh Trí – gã nhà báo lá cải chuyên nhận tiền bẩn của tập đoàn Thịnh Phát – vang lên đầy nịnh nọt:
“Dạ, cậu Hoàng tử gọi em có việc gì chỉ thị ạ?”
“Trí! Mày viết bài ngay cho tao!” Sỹ Hoàng nghiến răng ra lệnh, giọng nói trầm xuống đầy tàn nhẫn: “Tao muốn mày đẩy mạnh Chiến dịch Seeding bạt hiếu nhắm vào thằng Nguyễn Gia Huy ngay lập tức. Hãy giật tít thật kêu: 'Thí sinh đặc cách show sống còn bỏ mặc cha già bại liệt nằm thoi thóp ở bệnh viện để đi tìm kiếm hào quang vinh quang giả tạo'. Hãy chụp trộm hình lão Lâm Giang đang cắm máy thở cô độc ở phòng hồi sức bệnh viện Quận 3 rồi tung lên mạng. Tao muốn biến nó thành một con quái vật bạt hiếu vô liêm sỉ trước mắt công chúng Sài Gòn!”
“Dạ, cậu Hoàng cứ yên tâm,” Nguyễn Minh Trí cười khẩy đầy tham lam qua điện thoại: “Hệ thống tài khoản ảo seeding bẩn của Công ty PR Ngôi Sao Mới đã sẵn sàng. Chỉ trong vòng mười hai tiếng tới, dư luận mạng xã hội sẽ đồng loạt quay xe, tẩy chay thằng Huy bét bảng bình chọn. Để xem nó có mặt mũi nào bước lên sân khấu vòng tiếp theo nữa không.”
Sỹ Hoàng cúp máy, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười đắc thắng tột độ. Gã nhìn bóng mình trong tấm gương lớn của phòng chờ, khẽ vuốt lại mái tóc nhuộm màu khói thời thượng. Gã tin chắc rằng, dưới sức ép của búa rìu dư luận bạt hiếu bẩn thỉu, Gia Huy sẽ bị ban tổ chức trục xuất khỏi cuộc thi trong nhục nhã ê chề.
Nhưng kẻ thù không ngờ rằng, trong bóng tối của một căn phòng trọ chật hẹp, nóng bức ở quận Bình Thạnh, một đốm lửa phản công đang âm thầm được thắp lên.
Mùi ẩm mốc của những bức tường loang lổ quyện với mùi mì gói ăn dở tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nghẹt thở bên trong căn phòng thuê của Hoàng Nam. Chiếc quạt máy cũ kỹ quay lọc cọc liên tục nhưng không xua đi được cái nóng hầm hập của Sài Gòn sau bão. Trên chiếc bàn gỗ ép dán đầy sticker phong cách cyberpunk, ba chiếc màn hình máy tính cỡ lớn đang hiển thị hàng vạn dải sóng âm và các dòng code phức tạp phát ra ánh sáng xanh mờ ảo rọi vào khuôn mặt phờ phạc, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ của Nam.
Bên cạnh anh, Vũ Hoàng Minh – chàng nhà báo trẻ chính trực mảng văn hóa – đang đăm chiêu hút thuốc, tay liên tục ghi chép vào cuốn sổ tay nhỏ mài mòn gáy.
“Nam... mày tìm thấy gì rồi?” Minh gạt tàn thuốc, giọng nghiêm trọng.
Hoàng Nam không trả lời ngay. Đôi bàn tay gầy gò của gã producer trẻ lướt nhanh như bay trên bàn phím cơ phát ra những tiếng lách cách giòn giã. Gã đang sử dụng một thuật toán truy quét IP tự chế để rà soát nguồn gốc của hàng vạn tài khoản ảo đang đồng loạt bình luận bôi nhọ Gia Huy trên các diễn đàn mạng xã hội.
“Nhìn vào đây đi, Minh,” Nam gõ mạnh vào phím Enter, chỉ tay vào màn hình hiển thị một sơ đồ mạng lưới kết nối chằng chịt: “Toàn bộ các tài khoản ảo seeding bạt hiếu nhắm vào thằng Huy đều được điều khiển từ một dải IP chung thuộc sở hữu của Công ty PR Ngôi Sao Mới. Đây là một chiến dịch bôi nhọ có tổ chức, được chuẩn bị cực kỳ bài bản từ trước.”
“Nhưng ai là kẻ chi tiền đứng sau?” Vũ Hoàng Minh hỏi, ánh mắt sắc sảo nheo lại.
“Đó mới là điểm mấu chốt,” Hoàng Nam khẽ đẩy gọng kính cận dày cộp, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: “Tao đã lần theo dấu vết dòng tiền thanh toán cho chiến dịch seeding này. Bọn chúng sử dụng một cổng thanh toán điện tử trung gian để che giấu danh tính. Nhưng bọn chúng đã đánh giá thấp thính giác công nghệ của tao.”
Nam bấm chuột, mở ra một bảng sao kê giao dịch tài chính ngân hàng được mã hóa dưới dạng các dòng lệnh số.
“Nhìn vào dòng giao dịch này đi. Một tài khoản ngân hàng ẩn danh từ một công ty con thuộc Tập đoàn Bất động sản Thịnh Phát – thế lực đang thèm khát mảnh đất vàng của nhà hát Hưng Cổ – thường xuyên chuyển khoản những khoản tiền khổng lồ, lên đến hàng trăm triệu đồng hằng tuần.”
“Chuyển cho ai?” Minh nín thở.
Hoàng Nam quay ngoắt đầu lại nhìn Minh, ánh mắt gã lóe lên một tia sáng sắc lạnh đầy chấn động:
“Chuyển thẳng vào tài khoản cá nhân của Trần Khánh Nam – đạo diễn quyền lực của show Vương Miện Ánh Sáng – ngay trước thềm mỗi tập phát sóng trực tiếp. Đây là bằng chứng giao dịch hối lộ phạm pháp chí mạng chứng minh nhà đài đang cấu kết với tài phiệt Thịnh Phát để dìm hàng, triệt hạ thằng Huy nhằm cướp đoạt nhà hát Hưng Cổ!”
Vũ Hoàng Minh đứng bật dậy, chiếc tẩu thuốc trên tay suýt rơi xuống sàn nhà. Chân tướng tài chính bẩn thỉu của cuộc thi đã bước đầu lộ diện ra ánh sáng.
Nhưng niềm vui tìm thấy manh mối của đôi bạn trẻ lập tức bị dập tắt bởi tiếng chuông điện thoại bàn reo lên chói tai từ góc phòng. Nam nhấc máy nghe, sắc mặt gã lập tức chuyển sang trắng bệch.
“Có chuyện gì vậy Nam?” Minh lo lắng hỏi.
Nam từ từ đặt ống nghe xuống, giọng nói run rẩy đầy áp lực:
“Chi cục Thuế Quận 1... vừa gửi tối hậu thư cưỡng chế khẩn cấp. Nếu trong vòng năm ngày tới gánh Hưng Cổ không nộp đủ năm trăm triệu tiền thuế đất đai ngụy tạo... bọn chúng sẽ tiến hành cưỡng chế, niêm phong và san phẳng rạp hát vĩnh viễn.”
Trong bóng tối của căn phòng trọ chật hẹp, dải sóng neon từ màn hình máy tính vẫn nhấp nháy liên tục, rọi vào hai gương mặt trẻ đang đứng chôn chân trước áp lực ngạt thở của thời gian.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!