Thanh Âm Câm Lặng
Cánh gà của Sân khấu chính Vòng loại tại trường quay Quận 7 ngập tràn thứ ánh sáng neon lạnh lẽo, chói mắt. Thứ ánh sáng ấy không mang lại hơi ấm, nó chỉ làm nổi bật lên sự tương phản tàn khốc giữa hai thế giới. Một bên là Lê Sỹ Hoàng, gã “hoàng tử ballad” lộng lẫy trong bộ vest thêu kim sa lấp lánh, mái tóc nhuộm màu khói thời thượng được chải chuốt không lệch một sợi. Bên kia là Nguyễn Gia Huy, truyền nhân duy nhất của gánh cải lương Hưng Cổ, đứng run rẩy trong bộ quần áo rách nát, ướt sũng nước mưa bão và bốc lên mùi hôi thối đặc trưng của bùn sình bến Bình Đông.
Mùi nước sông ô nhiễm quyện với mùi dầu máy rỉ sét bám chặt vào da thịt Huy, xộc thẳng vào mũi những nhân viên hậu trường đang đi qua. Họ bịt mũi, ném về phía anh những ánh mắt ghê tởm, né tránh như né tránh một dịch bệnh. Nhưng Huy không bận tâm. Cơn đau từ mạn sườn dưới – nơi nhận cú đá chí mạng của Đặng Quốc Uy làm rạn xương sườn và rách cơ hoành nhẹ – đang nhói lên từng cơn buốt nhói theo mỗi nhịp thở dốc. Cổ họng anh nóng rực như có hàng vạn mảnh thủy tinh đang găm chặt. Dưới dải băng gạc đỏ quấn quanh cổ họng, vết nứt huyết quản đang giật mạnh, phát ra luồng sáng đỏ mờ ảo nhấp nháy đầy quỷ dị, đồng nhịp với tần số yếu ớt của máy đo nhịp tim người cha già Nguyễn Lâm Giang đang nằm hôn mê sâu tại bệnh viện Quận 3. Giắt sau lưng anh, bọc giấy báo cũ kỹ chứa hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi sũng nước nặng trĩu như một lời nhắc nhở căm hận.
“Nhìn mày kìa, Nguyễn Gia Huy,” Lê Sỹ Hoàng khẽ tiến lại gần, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc thắng tột độ. Gã ghé sát tai Huy, thì thầm bằng giọng nói đầy khinh bỉ: “Mày nghĩ mày là ai? Một thằng kép hát lỗi thời vừa chui ra từ cống rãnh Sài Gòn mà đòi đứng chung sân khấu với tao sao? Hôm nay, tao sẽ xem mày hát bằng cái cổ họng rách nát, câm lặng đó thế nào trước hàng vạn khán giả trực tiếp. Mày tiêu rồi, Huy ạ.”
Huy không thể trả lời. Anh cố gắng mở miệng, dồn dưỡng khí xuống bụng đan điền theo kỹ thuật lấy hơi cơ hoành cổ truyền để phát ra âm thanh, nhưng cơ hoành bị tổn thương nhói đau dữ dội, cổ họng co thắt cứng ngắc. Không có bất kỳ thanh âm nào thoát ra ngoài, chỉ có một luồng hơi câm lặng, khô khốc và vị máu tanh tưởi trào lên đầu lưỡi. Anh đang phải chịu đựng Cơn khủng hoảng câm lặng tạm thời.
*“Và sau đây, xin một tràng pháo tay nồng nhiệt cho thí sinh tiếp theo của đêm chung kết vòng loại... Nguyễn Gia Huy!”*
Tiếng loa phát thanh của MC dõng dạc vang lên khắp trường quay. Tiếng reo hò, vỗ tay của hàng vạn khán giả phía ngoài dội vào cánh gà như một làn sóng âm thanh khổng lồ. Ánh đèn led rực rỡ đồng loạt quét qua, rọi thẳng vào thân hình gầy gò, ướt sũng và câm lặng của Huy.
Huy siết chặt cây Đàn kìm mun chỉ đỏ Nguyễn gia trong tay. Những sợi chỉ đỏ quấn trên thân đàn mun đen bóng dường như đang co thắt, phát ra luồng linh khí mờ ảo khi thấm máu tươi từ mười đầu ngón tay rách da của anh. Huy nhắm mắt, hít một hơi thật sâu bất chấp cơn đau xé toác mạn sườn, rồi vững vàng bước ra ngoài ánh sáng chói mắt của sân khấu chính.
Ngay khi Huy bước ra, một tiếng xầm xì kinh ngạc vang lên dưới hàng ghế khán giả.
“Sao người ngợm dơ dáy thế kia?”
“Hôi quá! Mùi gì như mùi sình lầy vậy?”
“Nó mặc đồ gì rách nát thế kia? Đây là show sống còn chứ có phải bang hội cái bang đâu?”
Trên bục đạo diễn, Trần Khánh Nam cười khẩy. Gã lập tức ra lệnh cho ê-kíp kỹ thuật qua bộ đàm: “Zoom cận cảnh khuôn mặt hoảng hốt, nhợt nhạt của nó cho tao! Cắt góc quay từ dưới lên để làm nổi bật sự rách nát, dơ bẩn của nó. Tao muốn biến nó thành một trò hề thảm hại nhất trên sóng trực tiếp đêm nay!”
Hàng chục ống kính camera chĩa thẳng vào Huy. Trên màn hình led khổng lồ của trường quay, gương mặt nhợt nhạt, hốc hác của anh hiện lên rõ nét dưới dải băng gạc đỏ thẫm quấn quanh cổ họng. Ánh mắt anh kiên định nhưng đôi môi mím chặt, không thể phát ra một lời chào hỏi thông thường.
Phía dưới hàng ghế ban giám khảo, NSND Thanh Kim Huệ khẽ chau mày, đôi mắt quý phái của bà lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn thấy dải băng gạc đỏ trên cổ Huy đang rỉ ra những vệt máu tươi sẫm màu. Trong khi đó, các vị giám khảo khác chỉ biết lắc đầu ngao ngán trước ngoại hình dị biệt, rách rưới của anh.
Tiếng nhạc hiệu dồn dập, dồn dập trỗi dậy. Đó là bản phối nhạc điện tử EDM bị ban tổ chức cố tình điều chỉnh dải tần bass lên mức cực đại hòng đè bẹp mọi dải tần âm thanh khác. Tiếng bass đập mạnh liên hồi như những nhát búa nện thẳng vào lồng ngực Huy, khiến khớp xương sườn rạn nứt của anh run lên đau đớn.
Huy đứng trước chiếc micro cổ điển của gánh Hưng Cổ. Anh hé môi, cố gắng lấy hơi đan điền để cất tiếng hát câu vọng cổ đầu tiên đè bẹp tiếng nhạc bẩn. Nhưng ngay khi anh vừa vận lực, một cơn ho khan dữ dội ập đến. Thanh quản co thắt cứng ngắc, huyết quản nhỏ bên trong thanh quản rách toác, máu tươi trào ra khóe miệng. Anh hoàn toàn câm lặng. Không có một nốt nhạc nào cất lên từ cổ họng anh. Chỉ có tiếng nhạc điện tử dồn dập vang lên vô cảm giữa sự im lặng rợn người của nhân vật chính.
Khán giả bắt đầu la ó.
“Hát đi chứ!”
“Đứng trơ ra đó làm gì? Bị câm rồi à?”
“Đuổi nó xuống đi! Trông như thằng điên!”
Trần Khánh Nam đắc ý gõ gõ ngón tay lên máy tính bảng, sẵn sàng bấm nút kích hoạt kịch bản drama bạt hiếu bôi nhọ để kết liễu sự nghiệp của Huy. Dưới hàng ghế chờ, Lê Sỹ Hoàng cười khẩy đầy tự mãn, tin chắc rằng Huy sẽ bị loại nhục nhã ngay trong đêm nay.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, khi cả thế giới đang quay lưng và cổ họng hoàn toàn câm lặng, Huy khẽ chạm tay vào lồng ngực. Dưới vạt áo khoác sũng nước, lá bùa bình an tết từ tóc bạc của cha đang tỏa ra một hơi ấm nhẹ nhàng, len lỏi vào tim anh. Anh nhớ đến lời hứa danh dự nối nghiệp, nhớ đến rạp hát Hưng Cổ đang bị niêm phong đỏ rực, và nhớ đến người cha đang nằm hôn mê sâu giành giật sự sống tại bệnh viện Quận 3.
*Nếu mình bỏ cuộc đêm nay, nhà hát sẽ bị dỡ bỏ, và cha sẽ chết trong đau khổ vì di nguyện dang dở. Mình không được phép gục ngã!*
Một sự quyết tuyệt điên cuồng trỗi dậy trong ánh mắt Huy. Anh không hát được bằng giọng, anh sẽ hát bằng cả cơ thể và linh hồn của mình. Anh quyết định biến khuyết điểm câm lặng thể chất thành lợi thế biểu diễn.
Huy dùng móng tay cái bấm thật mạnh vào vết nứt huyết quản đang rỉ máu trên cổ họng mình dưới dải băng gạc. Cơn đau rát bỏng tột cùng khiến anh rùng mình, nhưng dòng máu tươi đỏ rực lập tức trào ra, thấm đẫm mười đầu ngón tay. Huy vuốt mạnh dòng máu ấy, bôi trực tiếp lên những sợi dây tơ của cây Đàn kìm mun chỉ đỏ Nguyễn gia.
*Rung... oán...*
Ngay khi máu tươi chạm vào dây đàn, một luồng ánh sáng đỏ rực phát ra từ thân đàn gỗ mun trăm tuổi. Huy quỳ xếp bằng xuống sàn sân khấu, hai tay ôm đàn, gảy mạnh nốt dạo đầu của khúc Phụng Hoàng Sanh.
*Tưng... rùng... rợn...*
Tiếng đàn kìm mun không qua bất kỳ thiết bị khuếch đại nào đột ngột vang lên, tạo ra một dải tần âm thanh oán hận, sắc lẹm xé toạc màn đêm trường quay. Tiếng rung của dây đàn mạnh đến mức tạo ra một làn sóng âm tần lan tỏa trong không gian, đè bẹp hoàn toàn tiếng bass điện tử dồn dập của nhà đài. Luồng oán khí lạnh lẽo tỏa ra từ cây đàn khiến toàn bộ khán giả trường quay lập tức im bặt, da gà dựng đứng vô thức trước tần số âm thanh ma mị.
Huy bắt đầu thực hiện Bộ tịch cải lương trên nền nhạc giật. Anh không cất tiếng hát, nhưng chuyển động cơ thể anh bắt đầu di chuyển nhịp nhàng theo nhịp gõ trống chầu mộc mạc phát ra từ cây đàn kìm. Anh sử dụng các động tác chỉ tay oai nghiêm, vuốt tóc, đi xéo đặc trưng của một vị tướng tuồng cổ bi kịch. Mỗi bước đi chéo chân của anh vô cùng vững chắc, uyển chuyển nhưng dứt khoát, khắc chế hoàn toàn chấn thương khớp gối và cơ hoành.
Đồng thời, Huy sử dụng kỹ năng Phóng thần thái kép chính. Đôi mắt anh sáng quắc đầy ma lực, ánh nhìn sắc lẹm như nhìn thấu tâm can hàng vạn người xem, chĩa thẳng vào ống kính camera chính của Trần Khánh Nam. Thần thái oai dũng, bi tráng của một kép chính thực thụ hiện lên rực rỡ dưới ánh đèn led đỏ ma mị, biến toàn bộ sân khấu hiện đại thành một thánh đường tuồng cổ ngập tràn oán khí.
Khán giả dưới sân khấu hoàn toàn bị thôi miên bởi ma lực của Cộng cảm oán khí đám đông. Tiếng đàn kìm mun chỉ đỏ réo rắt, nức nở như tiếng khóc nghẹn của vong hồn người mẹ quá cố Trần Thị Xuân mười năm trước, hòa quyện với những động tác múa bộ tịch đầy đau đớn, kiêu hãnh của Huy. Họ không nghe thấy tiếng hát, nhưng họ cảm nhận được nỗi đau thấu xương, sự dằn vặt tột cùng của một đứa con hiếu thảo đang hiến tế chính máu thịt mình để bảo vệ di sản dòng họ. Nhiều khán giả lớn tuổi bắt đầu rơi lệ vô thức, những giọt nước mắt lăn dài trên má những người trẻ tuổi đang ngồi im phăng phắc.
Trần Khánh Nam hoảng loạn gào thét vào bộ đàm: “Cắt cảnh! Cắt cảnh ngay cho tao! Chuyển camera sang góc khác!” nhưng kỹ thuật viên hoàn toàn bị đờ đẫn trước tiếng đàn, đôi tay đông cứng trên bàn điều khiển.
Tiếng đàn kìm mun rung lên nốt nhạc cuối cùng, ngân dài rồi vụt tắt trong không gian câm lặng hoàn toàn của trường quay Quận 7.
Huy kết thúc màn trình diễn bộ tịch bằng tư thế quỳ một gối, thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi giắt sau lưng lộ ra một góc tàn khuyết dưới ánh đèn đỏ rực. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn, mười đầu ngón tay rách da sũng máu tươi đang nhỏ từng giọt xuống mặt gỗ mun đen bóng của cây đàn gia bảo.
*Huyết khế đã vận hành tàn khốc. Dây đàn kìm mun thắt chặt lấy linh hồn người cha, khiến nhịp tim ông Lâm Giang tại bệnh viện Quận 3 đập loạn nhịp nguy kịch.*
Huy cố gượng đứng thẳng dậy, kiêu hãnh cúi đầu chào khán giả. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, cơ thể anh đạt đến giới hạn chịu đựng thể chất cực hạn. Cổ họng co thắt dữ dội, một giọt máu tươi đỏ rực, đặc quánh trào ra từ khóe miệng anh, rơi thẳng xuống mặt đàn kìm mun chỉ đỏ tạo nên một vệt máu loang lổ đầy bi tráng.
Phía dưới hàng ghế giám khảo, NSND Thanh Kim Huệ bàng hoàng đứng phắt dậy, đôi mắt bà trợn tròn trước giọt máu tươi trên phím đàn và thần thái kiêu hãnh, bi thương tột cùng của người kép trẻ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!