Nhạc nềnGrief

Đêm Trăng Khuyết Bình Đông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa Sài Gòn không bao giờ dịu dàng với những kẻ cùng đường.


Nước mưa xối xả trút xuống từ bầu trời đen kịt, quất liên tiếp vào da thịt Nguyễn Gia Huy như những nhát roi lạnh buốt. Anh lao đi trong màn đêm giông bão, bước chân loạng choạng trên những con hẻm lầy lội của Quận 8, hướng thẳng về phía bến Bình Đông hoang vắng. Dải băng gạc đỏ quấn quanh cổ họng anh giờ đây đã sũng nước, nhớp nháp và lạnh ngắt, dính chặt vào vết nứt huyết quản đang âm ỉ bỏng rát bên dưới. Cổ họng anh nóng rực như có than hồng thiêu đốt, mỗi nhịp thở dốc là một lần lồng ngực co thắt đau đớn. Giắt sau lưng anh, bọc giấy báo cũ kỹ chứa hai nửa thanh kiếm gỗ đào bị gãy đôi – kỷ vật duy nhất của người cha – đang sũng nước, nặng trĩu như chính cái danh dự gia tộc mà anh đang cố gắng bám víu.


Huy không thể chậm trễ. Chỉ một tiếng trước, sau khi trở về từ cuộc họp khẩn cấp của Hội đồng giám khảo tại Quận 7 – nơi anh đã phải dùng sự im lặng kiêu hãnh và thần thái của một kép chính để đổi lấy cơ hội đặc cách cuối cùng cho đêm diễn trực tiếp – anh đã phát hiện ra mật thất dưới bệ thờ Tổ nghiệp bị cạy phá. Cánh cửa sắt rỉ sét bị bẻ khóa thô bạo. Chiếc hòm gỗ mun trống rỗng. Cây đàn kìm mun chỉ đỏ Nguyễn gia – linh hồn của dòng họ, bảo vật kết nối huyết mạch duy nhất giữa anh và người cha đang nằm hôn mê sâu tại bệnh viện – đã biến mất.


Kẻ trộm để lại một vết bùn đặc trưng của vùng sình lầy ven sông và một mảnh vải đen rách. Nhờ thính giác tuyệt đối của một thiên tài cảm âm, Huy đã nghe thấy tiếng xích sà lan và tiếng bước chân lướt nhanh ngoài ngõ hẻm hướng về bến sông. Đó là Lê Văn Tèo, gã kẻ trộm chuyên nghiệp hoạt động trong giới đồ cổ, kẻ duy nhất có khả năng bẻ khóa mật thất cổ kính của gánh hát Hưng Cổ.


“Đứng lại! Trả đàn cho tôi!”


Tiếng hét của Huy nghẹn lại trong cổ họng, thoát ra ngoài chỉ là một luồng hơi khàn đặc, rách nát bị tiếng sấm sét át đi hoàn toàn. Anh băng qua những bãi container rỉ sét, những dãy nhà kho hoang phế bám đầy rêu mốc của bến Bình Đông. Mùi hôi thối của bùn sình ô nhiễm, dầu mỡ rỉ ra từ những chiếc sà lan cũ và mùi gỗ mục nát xộc thẳng vào mũi, tạo nên một bầu không khí u uất, nghẹt thở.


Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn đường màu vàng nhạt đang chao đảo trước gió bão, Huy bắt kịp bóng dáng nhỏ thó của Lê Văn Tèo ở cuối bến tàu gỗ mục. Tèo đang ôm chặt chiếc túi vải bạt che mưa, bên trong lộ ra đầu cây đàn kìm mun đen bóng quấn những sợi chỉ đỏ phong thủy. Nhưng Tèo không đi một mình.


Từ trong bóng tối của một kho hàng bỏ hoang, ba gã đàn ông lực lưỡng bước ra, dẫn đầu là Đặng Quốc Uy – trưởng phòng siết nợ của băng đảng Tín Nghĩa. Gương mặt bặm trợn của Uy lộ ra dưới chiếc nón sơn, nụ cười tàn nhẫn và ngạo mạn hiện rõ khi hắn nhìn thấy Gia Huy đang đứng ướt sũng, run rẩy trong mưa lạnh.


“Ồ, cậu kép hát tài hoa,” Uy cười khẩy, giọng nói ồm ồm đầy đe dọa vang lên giữa tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền. “Mưa bão thế này mà cậu còn lặn lội ra đây tìm đồ cổ sao? Tiếc quá, cây đàn này đã được một đại nhân vật mua đứt rồi. Nhiệm vụ của tụi tao là làm cho nó biến mất vĩnh viễn khỏi Sài Gòn.”


Huy quỳ sụp xuống mặt sàn gỗ trơn trượt của bến tàu, hai tay chắp lại, hướng về phía Uy. Đầu ngón tay anh rách da rớm máu do chuyến leo trèo tìm kiếm trước đó đang nhói lên đau đớn khi chạm vào thớ gỗ lạnh. Anh cố gắng dùng chút hơi tàn ở đáy phổi để phát ra âm thanh, giọng nói thều thào đầy khẩn thiết:


“Tôi xin các người... Cây đàn đó... đó là mạng sống của cha tôi. Hãy lấy mạng tôi, lấy hết tiền thưởng của tôi... nhưng xin đừng đụng vào cây đàn...”


“Mạng của mày không đáng giá một cắc, Nguyễn Gia Huy ạ,” Uy lạnh lùng ngắt lời. Hắn ra hiệu cho một gã đàn em giật lấy chiếc túi vải bạt từ tay Lê Văn Tèo, rồi thản nhiên tháo chiếc đàn kìm mun ra.


Dưới ánh trăng khuyết mờ ảo bị mây bão che khuất, những sợi chỉ đỏ quấn trên thân đàn kìm mun như những huyết quản đang co thắt. Gã đàn em cầm cây đàn, bước ra rìa bến tàu gỗ mục, lơ lửng ngay trên dòng nước kênh đen ngập rác rưởi và dầu cặn hôi thối. Chỉ cần gã buông tay, dòng nước sông ô nhiễm sẽ hủy hoại vĩnh viễn chất gỗ mun trăm tuổi, khế ước máu của dòng họ Nguyễn sẽ bị đứt đoạn, và người cha ở bệnh viện sẽ chết trong đau đớn.


“Không! Đừng!”


Sự hoảng loạn tột cùng thổi bùng lên một luồng sinh lực điên cuồng trong huyết quản Gia Huy. Anh không màng đến sự an toàn của bản thân, không màng đến khớp gối đang sưng đau do chấn thương. Huy lao thẳng về phía gã đàn em đang cầm đàn như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng.


*Bốp!*


Một gã giang hồ khác bước xéo góc, tung một cú đá tàn bạo bằng chiếc ủng da nặng nề thẳng vào mạn sườn dưới của Huy. Cú đá cực mạnh đập trúng vùng cơ hoành và cơ bụng đan điền – nơi tích lũy cột hơi vạn cổ của anh. Tiếng xương sườn rạn nứt vang lên khô khốc. Cơn đau thấu xương bùng phát khiến toàn bộ dưỡng khí trong lồng ngực Huy bị ép sạch ra ngoài. Anh đổ gục xuống sàn gỗ, ho sặc sụa, nước mưa lạnh ngắt tràn vào miệng quyện lẫn vị máu tươi tanh tưởi.


“Mày chỉ là một thằng xướng ca vô loài rách rưới bướng bỉnh,” Đặng Quốc Uy bước đến, dùng chân giẫm mạnh lên bả vai đang bị chấn thương của Huy, nghiến gót giày xuống thớ thịt bỏng rát. “Để tao xem không có đàn, không có giọng hát, mày sẽ cứu cái rạp hát rách nát đó bằng cách nào!”


Gã đàn em cười rộ lên, chuẩn bị buông tay thả cây đàn kìm xuống dòng kênh đen.


Chính trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi danh dự và tình thân bị dồn vào vực thẳm của sự hủy diệt, một sự biến chuyển quỷ dị bộc phát. Huy trườn người tới, dùng mười đầu ngón tay rách da bấm chặt vào chân gã đàn em cầm đàn. Máu tươi từ tay anh trào ra, thấm thẳng vào những thớ gỗ mục của bến tàu và dây tơ của cây đàn kìm mun chỉ đỏ.


*Rung... oán... hận...*


Một tần số âm thanh trầm đục, rợn người đột ngột phát ra từ thân đàn kìm mun dù không có ai gảy. Những sợi chỉ đỏ trên thân đàn phát sáng đỏ rực mờ ảo dưới màn mưa bão. Một luồng oán khí lạnh lẽo tột cùng tỏa ra khắp bến Bình Đông hoang vắng.


Lê Văn Tèo – gã kẻ trộm đang đứng gần đó – đột ngột trợn trừng mắt. Trong nhãn quan bị ảo giác tấn công của hắn, bóng tối xung quanh biến thành một tà áo dài nhung đen sang trọng của cô đào thương quá cố Trần Thị Xuân đang đứng lơ lửng trên mặt nước đen, đôi mắt ngấn lệ đầy oán hận nhìn chằm chằm vào hắn. Tiếng đàn kìm rung lên như tiếng khóc nghẹn thấu xương của vong hồn tổ tiên Nguyễn gia đòi mạng.


“Ma... Ma kìa! Trả đàn cho tụi nó đi!”


Tèo hét lên một tiếng kinh hoàng, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn hoảng loạn lùi lại, sẩy chân trên mặt sàn gỗ trơn trượt đầy rêu mục của bến tàu.


*Rắc!*


Cánh tay trái của Tèo đập mạnh vào cạnh container rỉ sét khi hắn ngã nhào xuống nước sông, gãy gập một góc dị dạng với tiếng xương gãy rùng rợn. Sự kinh hoàng của Tèo khiến hai gã đàn em của Uy hoảng sợ, gã cầm đàn vô thức nới lỏng tay.


Gia Huy dùng chút tàn lực cuối cùng, nhoài người ra rìa bến tàu, hai tay ôm chặt lấy thân đàn kìm mun chỉ đỏ ngay khi nó vừa rơi xuống. Cả cơ thể anh mất đà, lao thẳng xuống dòng nước kênh đen ngập rác rưởi lạnh buốt.


Dòng nước sông ô nhiễm hôi thối ùa vào miệng, vào mũi Huy, len lỏi sâu vào thanh quản đang bị tổn thương nghiêm trọng. Sự nhiễm lạnh cực độ của nước bão kết hợp với chất bẩn công nghiệp lập tức tàn phá các tế bào dây thanh đới nhạy cảm của anh. Cổ họng anh co thắt dữ dội, một cơn ho khan xé toạc huyết quản nhỏ bên trong thanh quản, máu tươi trào ra hòa vào dòng nước kênh đen ngòm.


Huy ôm chặt cây đàn kìm mun vào lòng như ôm lấy sinh mệnh của cha, dùng một tay bám vào cọc gỗ rỉ sét để leo lên bờ. Đặng Quốc Uy nhìn gã đàn em đang run rẩy và Lê Văn Tèo đang gào thét dưới nước với cánh tay gãy, hắn tặc lưỡi đầy tức tối:


“Hừ, một lũ vô dụng bị một tiếng đàn làm cho hoảng loạn! Đi mau, công an phường sắp tuần tra bến sông rồi!”


Bọn giang hồ nhanh chóng rút lui vào bóng tối của kho hàng hoang phế, bỏ lại Gia Huy nằm còng queo trên nền gỗ mục nát dưới cơn mưa tầm tã.


Anh đã giành lại được cây đàn kìm mun chỉ đỏ Nguyễn gia. Nhưng cái giá phải trả quá tàn khốc. Cú đá vào sườn dưới đã làm tổn thương nghiêm trọng cơ hoành, khiến anh không thể lấy hơi đan điền sâu. Nước sông lạnh buốt và ô nhiễm đã kích hoạt hoàn toàn "Cơn khủng hoảng câm lặng tạm thời". Cổ họng anh tê dại, hoàn toàn mất đi khả năng phát ra bất kỳ âm thanh nào, dù chỉ là một tiếng thầm thì khàn đặc.


***


Hai tiếng sau, tại trường quay rực rỡ ánh đèn led của Quận 7.


Không gian hậu trường của đêm thi quyết định vòng loại náo nhiệt, ngập tràn tiếng nhạc hiệu dồn dập và tiếng reo hò của hàng vạn khán giả. Ánh đèn neon xanh đỏ phản chiếu lên những vách kính hiện đại, tạo nên một thế giới rực rỡ đầy ảo ảnh.


Gia Huy đứng cô độc trong cánh gà sân khấu lớn. Anh vẫn mặc bộ quần áo rách nát, ướt sũng nước mưa bão và bốc mùi hôi thối của bùn sình bến Bình Đông. Hai tay anh run rẩy ôm chặt cây đàn kìm mun chỉ đỏ đã được lau vội, dải băng gạc đỏ trên cổ họng đẫm máu tươi và nước mưa rỉ ra từng vệt sẫm màu dưới ánh đèn led.


Bên cạnh anh, Lê Sỹ Hoàng đứng đó trong bộ vest thiết kế lộng lẫy, mái tóc nhuộm màu khói hoàn hảo không một sợi lệch. Hoàng nhìn Huy bằng ánh mắt đầy sự hả hê và khinh bỉ tột cùng, khẽ thì thầm bên tai anh:


“Nhìn mày kìa, Nguyễn Gia Huy. Trông mày không khác gì một con chó hoang ghẻ lở vừa chui ra từ cống rãnh. Hôm nay tao sẽ xem mày hát cải lương bằng cái cổ họng rách nát đó thế nào trước hàng triệu khán giả truyền hình trực tiếp.”


Huy không thể trả lời. Anh cố gắng mở miệng, lấy hơi bằng bụng đan điền, nhưng cơ hoành bị tổn thương nhói đau dữ dội, cổ họng anh co thắt cứng ngắc, chỉ thoát ra ngoài một luồng hơi câm lặng, khô khốc.


*“Và sau đây, xin một tràng pháo tay nồng nhiệt cho thí sinh tiếp theo của đêm chung kết vòng loại... Nguyễn Gia Huy!”*


Tiếng loa phát thanh của MC dõng dạc vang lên khắp trường quay Quận 7. Ánh đèn led rực rỡ đồng loạt quét qua cánh gà, rọi thẳng vào thân hình gầy gò, rách nát và câm lặng của Gia Huy. Anh đứng chôn chân tại chỗ, cổ họng hoàn toàn không ra hơi khi tiếng nhạc nền bắt đầu trỗi dậy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!