Thợ Săn Bóng Đêm
Thủy Tiên nhìn chằm chằm vào vết sẹo rướm máu trên vai Hải, giọng nói run rẩy lạc đi giữa tiếng gió bão gầm rú dội qua khe giếng gió. Ánh sáng đỏ nhạt của chiếc đèn thoát hiểm khẩn cấp hắt lên khuôn mặt cô sự bàng hoàng tột độ. Vết sẹo dài hơn hai mươi phân, xù xì và vặn xoắn như một con rết khổng lồ bám chặt lấy bả vai phải của người đàn ông lầm lì này. Đối với một chuyên gia khí tượng hải văn từng làm việc chung với lực lượng biên phòng, cô không lạ gì những dấu vết đặc trưng của ca phẫu thuật dã chiến tái tạo dây chằng khớp vai – vết tích chỉ có ở những chiến binh tinh nhuệ nhất của Lữ đoàn Đặc nhiệm Hải quân M1 sau những trận thủy chiến khốc liệt.
“Vết sẹo này... Anh chính là...”
“Im lặng.” Hải lạnh lùng cắt ngang, giọng nói trầm thấp nhưng sắc lẹm như một nhát dao găm khóa chặt mọi câu hỏi của Thủy Tiên. Đôi mắt anh không hề dao động, vẫn găm chặt vào khoảng tối sâu thẳm phía dưới miệng giếng thông gió. “Muốn sống sót thì ngậm miệng lại. Quá khứ không cứu được chúng ta lúc này.”
Cơn sốt nhiễm trùng bắt đầu dội lên thái dương Hải từng nhịp buốt nhói. Nước biển mặn chát dột từ trần hầm B2 bám đầy cát mịn đã thấm sâu vào thớ thịt hở của vết thương vai phải bị rách sâu. Hải có thể cảm nhận được luồng nhiệt nóng rực đang lan tỏa dọc sống lưng, làm các thớ cơ vai co rút lại đầy đau đớn. Thể lực của anh đang suy giảm nhanh chóng. Nếu không cầm máu và hạ sốt ngay lập tức, anh sẽ không đủ phản xạ để đối phó với những kẻ đi săn chuyên nghiệp đang lùng sục phía ngoài.
Hải vươn bàn tay trái thô ráp mở nắp hộp tủ điện kỹ thuật bằng thép mạ kẽm gá trên vách giếng thông gió số 3. Đúng như anh dự đoán, bên trong tủ chứa các cuộn băng keo cách điện chuyên dụng của công nhân bảo trì. Hải lục tìm và lôi ra một cuộn băng dính điện cao su tự vá 3M màu đen dầy dặn. Đây là loại băng dính dẻo có khả năng đàn hồi cực tốt, chống nước tuyệt đối và chịu được điện áp cao.
“Giúp tôi quấn chặt bả vai phải. Siết thật mạnh.” Hải ném cuộn băng dính 3M cho Thủy Tiên, tay trái tự kéo rách cổ áo bảo hộ kỹ sư màu xanh sẫm, lộ ra bờ vai vạm vỡ đang rỉ máu dồn dập.
Thủy Tiên nhận lấy cuộn băng dính, bàn tay cô run lên vì lạnh và sợ hãi. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định, lạnh băng của Hải, cô tự ép mình phải lấy lại sự bình tĩnh của một nhà khoa học. Cô quỳ một gối xuống gờ thép hẹp, xé một đoạn băng dính điện, áp sát vào bả vai Hải. Mùi máu tươi nồng nặc trộn lẫn mùi dầu máy bôi trơn xộc thẳng vào mũi cô.
“Sẽ rất đau đấy,” Thủy Tiên thì thầm.
“Cứ siết đi.” Hải không nháy mắt.
Thủy Tiên dồn lực vào hai tay, kéo căng sợi băng cao su 3M và quấn chặt ba vòng quanh khớp vai phải của Hải. Sức căng của cao su tự vá ép chặt miệng vết thương hở, ngăn không cho máu tiếp tục rỉ ra ngoài. Cơn đau thấu xương dội lên khiến Hải nghiến chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra, trán nổi đầy gân xanh. Anh không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Hải áp dụng kỹ thuật nín thở khô (dry static apnea) của đặc nhiệm hải quân để điều hòa nhịp tim, cưỡng ép nhịp đập từ một trăm hai mươi nhịp giảm xuống còn sáu mươi nhịp một phút, khống chế cơn đau và sự dâng trào của cơn sốt.
“Xong rồi,” Thủy Tiên thều thào, mồ hôi hột hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên má.
“Tốt. Ngồi yên ở đây. Không được phát ra tiếng động,” Hải ra lệnh, tay trái dắt lại khẩu súng ngắn Glock 17 chống nước vào đai hông bảo hộ.
Anh bắt đầu thực hiện kỹ thuật Xóa Dấu Vết Nước (Water Trace Erasure). Hải dùng một miếng giẻ lau công nghiệp khô nhặt được trong tủ điện để lau sạch những vệt nước mặn dột và vệt máu nhỏ giọt dọc theo các bậc thang sắt của giếng thông gió. Sau đó, anh bôi một lớp dầu máy bôi trơn tuabin đậm đặc chịu nhiệt dính đầy bụi bê tông lên đế ủng cao su của mình. Lớp dầu mỏng này sẽ triệt tiêu hoàn toàn khả năng để lại vết chân ẩm ướt hay vệt nước rò rỉ khi anh di chuyển qua những hành lang bê tông khô ráo của hầm B1.
*RÈ... RÈ...*
Tiếng rít vô tuyến cực nhỏ phát ra từ chiếc bộ đàm Kenwood dắt ở hông thi thể tên tuần tra Black Tide nằm dưới chân giếng gió dội lên. Hải áp sát tai vào loa bộ đàm, gạt bánh lăn âm lượng xuống mức tối thiểu.
“Sói Cô Độc báo cáo. Đã phát hiện vệt máu tươi tại cửa sập ngầm hầm B2. Đối tượng bị thương ở vai phải, đang di chuyển hướng lên hầm B1. Tôi đang bám theo dấu vết máu nhỏ giọt. Đề nghị Lê Phong khóa chặt các cửa thoát hiểm trục C.”
Giọng nói lạnh lùng, đều đều của gã trinh sát Bùi Văn Lang (Sói Cô Độc) vang lên khiến bầu không khí trong giếng gió đông cứng lại. Hải biết gã này. Sói Cô Độc là một kẻ săn dấu vết chuyên nghiệp của Black Tide, được trang bị kính nhìn đêm hồng ngoại AGM Wolf-14 thế hệ mới. Trong bóng tối của hành lang hẹp hầm B1, chiếc kính hồng ngoại quét nhiệt đó sẽ biến Hải thành một bia tập bắn rực rỡ, nhất là khi cơ thể anh đang phát nhiệt mạnh do cơn sốt nhiễm trùng.
Hải nhìn xuống vệt bùn lạnh dính dầu máy bôi trơn tích tụ dưới đáy giếng thông gió. Một kế hoạch chiến thuật lập tức hình thành trong bộ não nhạy bén của cựu đặc nhiệm.
“Bôi thứ này lên người. Mặt, cổ, tay. Tất cả những vùng da hở.” Hải dùng tay trái xúc một vốc bùn dầu máy lạnh ngắt, bôi thẳng lên mặt và cổ của mình, sau đó ra hiệu cho Thủy Tiên làm theo.
Thủy Tiên không hề do dự. Cô hiểu rõ nguyên lý vật lý: lớp bùn đất lạnh trộn dầu máy đậm đặc này sẽ tạo ra một màng cách nhiệt dã chiến, triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt của cơ thể trước camera quét nhiệt hồng ngoại của đối thủ. Cô nhanh chóng bôi lớp bùn đen đúa lên mặt và tay, biến cả hai thành những bóng ma vô hình hòa lẫn vào bóng tối rỉ sét của công trình bê tông.
Hải bò ra khỏi miệng Giếng thông gió số 3, nhẹ nhàng tiếp cận hành lang kỹ thuật hầm B1. Tiếng ồn động cơ chín mươi decibel của tua-bin số 4 từ dưới hầm dội lên rầm rập, tạo ra một bức tường âm thanh hoàn hảo che giấu mọi tiếng động di chuyển của anh. Hành lang bê tông dài hun hút, tối tăm hoàn toàn do điện lưới đã bị cắt. Chỉ có ánh chớp từ những cơn giông bão ngoài khơi xa thi thoảng quét qua các ô kính mờ, chiếu lên những vách tường bê tông xám xịt.
Hải quan sát hệ thống dây cáp điện chạy dọc trần hành lang. Đây là đường cáp truyền dẫn từ máy biến áp phụ 220V vẫn đang hoạt động bằng nguồn pin dự phòng khẩn cấp của đập. Anh dùng bộ dụng cụ đa năng Leatherman Wave+ dắt ở hông, nhẹ nhàng tháo bảng mạch bảo vệ của hộp chia điện hành lang.
Với đôi bàn tay khéo léo của một kỹ sư vận hành lâu năm, Hải cắt đứt lớp vỏ bọc bảo vệ của sợi cáp nguồn 220V, kéo sợi dây đồng trần mảnh ra ngoài. Anh quấn chặt sợi dây đồng dẫn điện này vào thanh lan can thép chịu lực chạy dọc hành lang kỹ thuật, tạo ra một bẫy rò điện dã chiến vô hình. Sàn bê tông hành lang lúc này đang ẩm ướt do hơi nước bão ngưng tụ, tạo thành một môi trường dẫn điện tiếp đất hoàn hảo. Chỉ cần ai đó chạm tay vào lan can thép mà không đeo găng tay cách điện, dòng điện 220V sẽ ngay lập tức phóng qua cơ thể họ.
Hải nép mình vào góc tối khuất sau bệ đỡ máy nén khí, nâng khẩu súng ngắn Glock 17 bằng tay trái, nín thở chờ đợi.
Từ phía cuối hành lang, một bóng đen mảnh mai, dẻo dai đang tiến lại gần. Sói Cô Độc di chuyển cực kỳ nhẹ nhàng, không tiếng động như một con mèo hoang trong đêm. Trên mũ bảo hộ của hắn, chiếc kính đơn nhìn đêm hồng ngoại AGM Wolf-14 phát ra ánh sáng xanh lá cây nhạt, quét liên tục dọc theo các góc tường. Tay phải hắn cầm khẩu súng ngắn giảm thanh Ruger MK IV chỉ thẳng về phía trước.
Sói Cô Độc dừng lại trước góc cua dẫn đến giếng thông gió số 3. Qua lăng kính hồng ngoại Wolf-14, hắn quét dọc hành lang bê tông. Thế giới hiển thị qua kính là một màn sương màu xanh lá cây. Hắn nhìn thấy những đường ống dẫn hơi nóng rực màu cam đỏ, nhưng hoàn toàn không phát hiện ra bất kỳ bóng nhiệt cơ thể người nào. Lớp bùn dầu máy lạnh trên người Hải đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ngụy trang thân nhiệt.
Sói Cô Độc hơi nhíu mày dưới lớp mặt nạ. Hắn cúi xuống, phát hiện ra vệt máu tươi nhỏ giọt mà hắn bám theo từ hầm B2 đã hoàn toàn biến mất ngay tại góc cua này. Kỹ thuật Xóa Dấu Vết Nước của Hải đã làm mù hoàn toàn khả năng truy vết dã chiến của gã thợ săn.
Sự nghi ngờ trỗi dậy. Sói Cô Độc tiến thêm một bước, tay trái hắn đưa ra theo bản năng, vịn chặt vào thanh lan can thép để lấy điểm tựa thăng bằng trên sàn bê tông trơn trượt.
*XÈO... RẮC... RẮC!*
Dòng điện 220V từ sợi dây đồng trần lập tức phóng mạnh qua bàn tay không đeo găng bảo hộ của Sói Cô Độc, chạy thẳng xuống sàn nước tiếp đất.
Cơ thể gã trinh sát co giật mạnh liên hồi dưới tác động của dòng điện xoay chiều. Các thớ cơ tay co rút cực hạn khiến hắn không thể buông tay khỏi thanh lan can thép rực lửa điện. Khẩu súng ngắn giảm thanh Ruger MK IV tuột khỏi những ngón tay đang tê dại, rơi sập xuống sàn bê tông phát ra tiếng kim loại va chạm đanh gọn.
Hải không để lãng phí một phần mười giây của thời cơ vàng. Từ trong bóng tối của bệ máy nén khí, thân hình vạm vỡ của anh lao ra như một con báo săn mồi. Hải áp sát Sói Cô Độc từ góc mù phía sườn trái.
Sói Cô Độc dù bị điện giật tê liệt vẫn là một sát thủ thực chiến dạn dày. Ngay khi cảm nhận được luồng gió sát khí ập đến, hắn cố sức dùng chân phải đạp mạnh về phía sau để cản đà tiến của Hải. Nhưng cú đạp của hắn bị trượt trên lớp dầu máy trơn trượt mà Hải đã bôi sẵn trên sàn.
Hải lách người né tránh cú đạp trong gang tấc. Tay trái anh vươn ra như một chiếc gọng kìm bọc thép, bóp chặt lấy khớp cổ tay phải của Sói Cô Độc, vặn xoắn ngược chiều kim đồng hồ với một lực phát chấn cực đại của võ đặc nhiệm hải quân.
*RẮC... RẮC!*
Tiếng xương cổ tay của Sói Cô Độc bị gãy gập vang lên khô khốc giữa tiếng gầm rú của tua-bin. Gã trinh sát trợn tròn mắt đau đớn, định há miệng hét lên báo động qua bộ đàm dắt hông.
Nhưng Hải đã nhanh hơn. Cánh tay trái của anh luồn qua cổ họng Sói Cô Độc, thực hiện đòn Siết Cổ Vô Thanh (Silent Wire Strangulation) từ phía sau. Hải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể kéo ghì đối thủ lùi sâu vào góc tối khuất của giếng thông gió, triệt tiêu hoàn toàn đường thở và động mạch cảnh của hắn.
Sói Cô Độc giãy giụa yếu ớt. Đôi chân hắn cào xé sàn bê tông ẩm ướt trong vô vọng. Sau tám giây nghẹt thở, đôi mắt gã thợ săn mờ dần, toàn thân rũ xuống, ngất lịm hoàn toàn rồi chết lâm sàng trong vòng tay lạnh lùng của Hải.
Hải buông thi thể Sói Cô Độc xuống sàn. Anh nhanh chóng tháo chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại AGM Wolf-14 ra khỏi mũ bảo hộ của hắn, lau sạch vết bùn đất bám trên lăng kính rồi đeo lên đầu mình.
Anh bật công tắc nguồn. Thế giới tối tăm của hành lang hầm B1 lập tức hiện lên rành rọt qua màn hình hồng ngoại màu xanh lá cây sáng rõ. Hải nhặt khẩu súng ngắn giảm thanh Ruger MK IV của đối thủ, kiểm tra băng đạn còn đầy mười viên rồi dắt vào đai lưng.
*RÈ... RÈ...*
Chiếc bộ đàm Kenwood dắt ở hông thi thể Sói Cô Độc đột ngột rít lên tiếng gọi dồn dập của Trần Đắc từ tháp chỉ huy trung tâm.
“Sói! Báo cáo tình hình! Mẹ kiếp, mất tín hiệu định vị GPS của mày rồi! Có biến cố gì không? Trả lời ngay!”
Không gian hành lang im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng nước mưa dột lép bép. Hải nhìn chằm chằm vào chiếc bộ đàm đang nhấp nháy đèn đỏ. Anh biết Trần Đắc đã nhận ra sự bất thường.
Giọng nói lạnh băng, tàn nhẫn của Trần Đắc lại vang lên xé toạc dải tần vô tuyến:
“Toàn đội chú ý! Thằng Hải đã hạ Sói Cô Độc! Sáu Búa, dẫn đội công binh mang thuốc nổ C4 nổ tung cửa phòng chứa van thủy lực chính ngay lập tức! Tao không muốn kéo dài trò chơi này nữa!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!