Cứu Rỗi Trong Nước Xiết
Ngón tay thô ráp của Phạm Thế Hải siết chặt lấy phần tay cầm bọc cao su chống trượt của chiếc cờ-lê lực Kingtony dài sáu mươi phân dắt ở đai hông. Dưới áp suất nước mặn lạnh buốt ở độ sâu mười mét của Đường ống kỹ thuật ngầm tầng hầm B2, xúc giác của anh trở nên nhạy bén đến mức cực đoan. Lồng ngực Hải đang co thắt dữ dội. Những cơn co thắt cơ hoành do nồng độ CO2 tích tụ trong máu vượt ngưỡng giới hạn liên tục dội lên, giật mạnh từng nhịp ba giây một lần. Phổi anh nóng rát như đang chứa đầy than hồng, gào thét đòi hỏi một hơi thở không tồn tại.
Màng nhĩ tai trái nhói lên đau buốt, vệt máu tươi mỏng rỉ ra từ kẽ tai bị áp lực dòng chảy cuốn trôi ngay lập tức. Hải biết mình chỉ còn chưa đầy ba mươi giây trước khi rơi vào trạng thái ngất lịm do thiếu oxy não. Trong bóng tối tuyệt đối của dòng nước đục ngầu phù sa, anh không thể nhìn thấy sợi xích sắt phi 16 đang quấn chặt lấy tay xoay cửa sập, nhưng sơ đồ kết cấu cơ khí của con đập khổng lồ Bức Tường Đại Dương đã được khắc sâu vào não bộ.
Hải luồn đầu dẹt của chiếc cờ-lê lực Kingtony nặng ba kilôgam vào giữa hai mắt xích sắt đang căng thẳng dưới áp lực van xả. Anh khóa chặt hai chân vào gờ đá của tai neo bê tông cốt thép chịu lực để làm điểm tựa. Bả vai phải của anh – nơi vết mổ cũ tái tạo dây chằng khớp vai bục ra hoàn toàn – nhói lên một cơn đau xé thịt. Máu nóng từ vai phải rỉ ra, bị dòng nước biển mặn chát xát vào rát buốt thấu xương. Lực tay phải của anh bị triệt tiêu gần như hoàn toàn. Hải cắn chặt răng đến mức suýt vỡ nanh, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực cơ bắp của cánh tay trái vào thân cờ-lê lực, biến nó thành một đòn bẩy cơ học khổng lồ.
*KÍT... RẮC!*
Tiếng kim loại chịu lực quá hạn co giãn rít lên chói tai dưới nước, truyền qua hệ xương sọ của Hải thành một chấn động đục ngầu. Chiếc ổ khóa bọc đồng công nghiệp rỉ sét bị lực vặn xoắn cực đại bẻ gãy chốt khóa. Sợi xích sắt phi 16 tuột ra, xào xạc rơi xuống đáy hầm ngầm. Hải không dừng lại một tích tắc để thở phào. Anh dùng tay trái đẩy mạnh cánh cửa sập bằng thép tấm dày chịu lực. Cánh cửa nặng nề rít lên, mở ra một khe hẹp vừa vặn cho thân người dẻo dai của anh luồn qua.
Dòng nước xiết từ lối đi ngầm nối đài khí tượng lập tức hút mạnh cơ thể Hải qua khe cửa sập. Anh nương theo quán tính dòng chảy, duỗi thẳng hai tay bơi sải dài không bóng khí vượt qua khúc cua cuối cùng.
Khi đầu Hải ngoi lên khỏi mặt nước, anh hít vào một hơi thật sâu đầy mùi rỉ sét và hơi ẩm mặn của giông bão. Nước ở đây đã dâng cao ngập đến cổ, chỉ còn chừa lại một khoảng không khí hẹp sát trần bê tông của hành lang ngầm hầm B2. Tiếng bão biển gào rú dội qua các giếng thông gió nghe như tiếng gầm rú của một con quái thú đang giận dữ.
“Khục... cứu... Hải...”
Tiếng kêu cứu thều thào, nghẹn ngào vang lên từ góc tối phía cuối hành lang. Hải bật chiếc đèn pin chiến thuật Fenix TK16 trên mũ bảo hộ. Luồng ánh sáng ba nghìn một trăm lumens xé toạc màn sương nước mờ mịt, rọi thẳng vào khuôn mặt xanh xao, đẫm nước của Nguyễn Thủy Tiên.
Mái tóc dài của cô chuyên gia khí tượng bết chặt vào cổ, đôi mắt thông minh sau cặp kính cận dính đầy bọt nước đang mở to hoảng loạn. Thủy Tiên đang bị kẹt cứng ở góc tường. Lực hút thủy lực cực mạnh từ lưới lọc rác của van xả cát đáy đập đang dâng cao, liên tục kéo ghì phần thân dưới của cô vào những khe thép rỉ sét. Nước biển lạnh buốt đã ngập đến cằm cô, bọt sóng trắng xóa liên tục ập vào miệng khiến cô sặc sụa, ho dữ dội.
“Đừng cử động! Thả lỏng người!” Hải hét lớn át tiếng gió rít, lao mình sải nước về phía cô.
Thủy Tiên nhìn thấy Hải như nhìn thấy chiếc phao cứu mạng duy nhất. Sự hoảng sợ tột độ của một người sắp chết ngạt khiến cô mất đi lý trí lạnh lùng thường ngày. Khi Hải vừa áp sát, hai bàn tay lạnh ngắt của cô lập tức vươn ra, bám chặt lấy bả vai phải của anh như gọng kìm, cố ngoi lên để tìm kiếm dưỡng khí.
“Á...!” Hải rên rỉ một tiếng trầm thấp trong cổ họng. Lực bám vô tình của Thủy Tiên ấn trực tiếp vào vết thương vai phải đang rách sâu của anh, đau đớn dữ dội khiến anh suýt nữa thì sặc nước. Thân hình vạm vỡ của anh bị kéo chìm xuống dưới mặt nước lạnh buốt một nhịp.
Bản năng sinh tồn của đặc nhiệm hải quân lập tức kích hoạt. Hải không để sự hoảng loạn của cô kéo cả hai cùng chìm. Anh dùng lòng bàn tay trái đẩy mạnh cằm Thủy Tiên hướng lên trên để giữ cho mũi cô không bị ngập, đồng thời luồn cánh tay trái qua nách cô, thực hiện kỹ thuật khóa nách cứu hộ chuyên nghiệp từ phía sau. Lực khóa dứt khoát và lạnh lùng của Hải ép chặt cơ thể Thủy Tiên vào ngực anh, triệt tiêu hoàn toàn khả năng giãy giụa của cô.
“Nghe tôi nói! Thở sâu bằng mũi! Tôi đã khóa van chặn! Sức hút sẽ giảm!” Giọng nói trầm ấm, đầy uy lực chỉ huy của Hải ghé sát tai Thủy Tiên, như một dòng điện ghim chặt sự tỉnh táo trở lại vào thần kinh đang hoảng loạn của cô.
Thủy Tiên áp sát vào lồng ngực vững chãi của Hải, cảm nhận được nhịp tim đập chậm rãi, ổn định của anh dưới lớp áo bảo hộ dính đầy dầu máy. Sự điềm tĩnh đến đáng sợ của người đàn ông này giúp cô lấy lại lý trí. Cô ngừng giãy giụa, hít thở sâu theo nhịp đếm của anh. Sức hút từ lưới lọc rác bắt đầu yếu dần đúng như Hải dự đoán khi áp suất nước ngầm được cân bằng qua khe cửa sập mở.
Hải dùng một tay đỡ lấy eo Thủy Tiên, tay kia bám vào các đường ống dẫn dầu bôi trơn dọc vách tường để kéo cả hai ra khỏi góc chết của lưới lọc rác, di chuyển về phía khu vực an toàn khuất sau bệ máy biến áp phụ.
*PẰNG! PẰNG! PẰNG!*
Đột ngột, những tiếng nổ đanh gọn, chói tai xé toạc không gian ngột ngạt của tầng hầm B2.
Những tia lửa đầu nòng sáng rực chớp lóe từ phía trên hành lang lưới thép hở đáy treo lơ lửng cách mặt nước ba mét. Đó là toán tuần tra Black Tide của Lê Phong. Chúng đã phát hiện ra sự cố mở cửa sập ngầm và đang nổ súng bắn quét xối xả xuống mặt nước. Từng loạt đạn súng tiểu liên MP5 bắn xuống, cày nát mặt nước thành những cột bọt nước trắng xóa, rít lên những tiếng *vút... vút* chết chóc ngay sát tai Hải.
“Nằm rạp xuống! Nín thở!”
Hải ấn mạnh đầu Thủy Tiên chìm xuống dưới mặt nước lạnh, dùng thân hình to lớn của mình che chắn hoàn toàn cho cô phía sau bệ máy biến áp bê tông chịu lực dầy.
Ánh chớp lửa súng từ phía trên phản chiếu trên vách bê tông ẩm ướt dột nước mưa bão. Qua lăng kính lặn Mares, Hải quan sát thấy bóng nhiệt của tên lính gác Black Tide đang di chuyển dọc theo lan can lưới thép, họng súng tiểu liên của hắn vẫn đang quét tìm mục tiêu dưới nước. Khoảng cách giữa hắn và vị trí của Hải là mười mét. Trong môi trường nước ngập dâng cao, Hải không thể di chuyển nhanh mà không làm động nước lộ vị trí.
Anh phải phản kích ngay lập tức trước khi tên thứ hai kịp tiếp cận hỗ trợ.
Hải dùng tay trái đẩy Thủy Tiên nép sâu vào hốc kẹt của bệ máy biến áp. Anh xoay người, nương theo quán tính của dòng nước xiết đang cuộn chảy để giữ thăng bằng. Tay trái Hải rút khẩu súng ngắn Glock 17 chống nước cướp được từ tên tuần tra trước ra khỏi bao da bảo hộ dắt hông.
Khẩu Glock 17 có cơ chế chống nước hoàn hảo, nhưng lực cản của nước biển mặn và bọt nước bão sẽ làm giảm đáng kể độ chính xác nếu bắn từ dưới mặt nước. Hải cần một điểm tựa vững chắc. Anh sử dụng kỹ năng Thủy Kích Cận Thân (Water-assisted Strike) – tận dụng lực đẩy ngược của dòng nước xoáy dội vào bệ máy để tạo ra một phản lực ổn định cho bả vai trái. Hải giữ chặt khuỷu tay trái sát sườn, dùng dòng nước làm bệ đỡ giảm giật dã chiến.
Tên lính gác phía trên dừng lại một nhịp để thay băng đạn mới cho khẩu MP5. Tiếng kim loại va chạm lách cách vang lên giữa tiếng bão.
Đó là thời cơ duy nhất.
Hải ngoi đầu lên khỏi mặt nước đúng hai phân, chỉ lộ ra phần kính lặn Mares và họng súng Glock 17. Anh định vị chính xác hướng chớp lửa phản chiếu trên vách bê tông ẩm ướt.
*ĐOÀNG!*
Tiếng nổ của khẩu Glock 17 vang lên đanh gọn, bị tiếng gầm rú của tua-bin phát điện dưới hầm tiêu âm đi đáng kể. Phát đạn điểm xạ bóng tối ở cự ly mười mét của Hải găm thẳng qua khe lưới thép hở đáy, xuyên qua cằm và găm thẳng vào não bộ của tên lính gác Black Tide.
Tên lính gác không kịp rên rỉ một tiếng. Thân hình to lớn của hắn đổ sập xuống lan can, khẩu súng MP5 tuột khỏi tay rơi xuống mặt nước tạo ra một tiếng *ùm* lớn, trước khi thi thể hắn trượt dài qua khe lưới thép, rơi sập xuống dòng nước ngập dập dềnh bọt trắng xóa.
Hải lập tức bơi tới, dùng tay trái chụp lấy cổ áo bảo hộ của Thủy Tiên, kéo cô di chuyển nhanh về phía chân trục đứng của Giếng thông gió số 3 nằm ngay góc Tây hành lang.
“Bám chặt lấy thang sắt! Trèo lên!” Hải ra lệnh, giọng nói dứt khoát không chấp nhận sự chậm trễ.
Thủy Tiên cắn răng, dùng cả hai tay bám chặt vào các bậc thang thép của giếng thông gió đứng hẹp chỉ tám mươi phân. Cô dốc hết sức lực còn lại để trèo ngược lên trên, thoát khỏi dòng nước lạnh buốt đang dâng tràn sát gót chân.
Hải leo ngay phía sau cô, một tay cầm súng Glock 17 cảnh giới phía dưới, tay kia bám vào thang sắt để đẩy Thủy Tiên lên. Khi cả hai đã chui sâu vào lòng ống thép tối tăm của giếng thông gió cách mặt nước năm mét, tiếng súng bắn quét của toán tiếp viện Black Tide mới dội vào sảnh hầm B2 phía dưới, bắn nát bét mảng bê tông nơi họ vừa đứng ẩn nấp.
Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt của giếng thông gió số 3, Thủy Tiên ngồi bệt trên một gờ thép kỹ thuật, thở dốc dồn dập để điều hòa lại nhịp tim. Ánh sáng đỏ nhạt của đèn thoát hiểm khẩn cấp từ khe hở giếng gió hắt vào, chiếu rõ khuôn mặt đẫm nước nhưng đã lấy lại vẻ lý trí, sắc sảo của cô.
Cô quay sang nhìn Hải, định nói lời cảm ơn. Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt Thủy Tiên bỗng khựng lại ở bả vai phải của anh.
Bộ đồ bảo hộ kỹ sư màu xanh sẫm của Hải đã bị rách toác một mảng lớn trong trận cận chiến dưới hầm ngầm. Dưới ánh sáng đỏ nhạt chập chờn, lớp bùn ngụy trang dã chiến bôi trét trên vai anh đã bị nước biển gột rửa sạch sẽ, để lộ ra một vết sẹo dài hơn hai mươi phân, lồi lõm, chạy dọc từ khớp vai xuống sát xương quai xanh.
Vết sẹo ấy có hình dạng một vết cắt sâu do mảnh vỡ bộc phá quân dụng để lại, bộc lộ rõ ràng di chứng của một ca phẫu thuật tái tạo dây chằng khớp vai phức tạp cực kỳ đặc trưng của lực lượng đặc nhiệm thủy chiến.
Thủy Tiên bàng hoàng nín thở. Là một chuyên gia từng làm việc nhiều năm với các lực lượng an ninh duyên hải, cô lập tức nhận ra vết sẹo huyền thoại này. Đây chính là di chứng từ trận chiến đặc nhiệm hải quân lừng lẫy ngoài khơi xa ba năm trước – trận chiến mà toàn bộ một đội đặc nhiệm tinh nhuệ của lữ đoàn M1 đã hy sinh để bảo vệ đảo Hòn Sơn, chỉ có một người duy nhất sống sót trở về với đôi vai tàn phế.
Thủy Tiên bàng hoàng nhận ra vết sẹo dài trên vai phải của Hải chính là di chứng từ trận chiến đặc nhiệm hải quân lừng lẫy năm xưa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!