Áp Suất Tối Tăm
Tiếng bước chân dồn dập của toán tuần tra Black Tide dội lên từ phía cầu thang sắt trục C đột ngột bị nuốt chửng bởi một tiếng *rắc* khô khốc của hệ thống rơ-le trung thế.
Trong vòng nửa giây, toàn bộ dải đèn huỳnh quang bảo trì dọc hành lang tầng lửng hầm B1 chớp nháy liên tục rồi tắt ngúm. Bóng tối đặc quánh, lạnh lẽo của lòng đất sâu dưới mực nước biển lập tức ập xuống, nuốt chửng mọi vật thể. Chỉ còn lại ánh sáng đỏ nhạt, nhấp nháy cô độc từ những hộp đèn thoát hiểm khẩn cấp chạy bằng pin dự phòng 24V.
Phạm Thế Hải đứng bất động dưới gầm bệ máy phát điện tua-bin số 4. Anh cảm nhận rõ ràng sự thay đổi đột ngột của áp suất không khí qua màng nhĩ tai trái. Tiếng gầm rú chín mươi decibel quen thuộc của cánh quạt tua-bin khổng lồ sâu dưới hầm B2 bắt đầu giảm tần số, chuyển từ tiếng rít cao vút sang những nhịp rung động trầm đục, nặng nề.
Trần Đắc đã ra lệnh cắt hoàn toàn lưới điện dự phòng của phân khu kỹ thuật ngầm.
“Anh Hải... điện mất rồi...” Nguyễn Minh thều thào sát tai anh, hơi thở của cậu kỹ sư trẻ dồn dập và nóng hổi, đầy mùi gỉ sắt của sự hoảng loạn. Cổ chân trái bị bong gân nặng của Minh sưng tấy lên, rỉ máu bết dính vào lớp ủng bảo hộ cao su.
“Im lặng. Giữ hơi thở thật đều,” Hải ra lệnh bằng giọng thì thầm lạnh lùng của một người lính chiến.
Anh xốc mạnh Minh lên vai trái. Vai phải anh nhói lên một cơn đau xé thịt. Cú đập bằng báng súng shotgun Benelli M4 của Sáu Búa trước đó đã làm nứt gãy hoàn toàn vết mổ tái tạo dây chằng khớp vai cũ của anh. Máu tươi rỉ ra dính dính, nóng hổi dọc theo thớ cơ rách hở, thấm qua lớp áo bảo hộ kỹ sư màu xanh sẫm dính đầy bùn đất và dầu máy bôi trơn dã chiến. Cơn sốt nhiễm trùng bắt đầu bùng phát, dội lên thái dương anh từng nhịp đập búa tạ đau buốt. Nhưng thần kinh thép của cựu trung úy đặc nhiệm lữ đoàn M1 ép anh phải gạt bỏ cơn đau ra khỏi rìa nhận thức.
*ẦM! ẦM! ẦM!*
Một chuỗi âm thanh kim loại va chạm kinh hoàng vang lên dọc theo trục hành lang chính. Đó là tiếng xích sắt rít lên dồn dập khi hệ thống cửa sập an toàn tự động (cửa sập ngăn nước) nặng hai tấn hạ xuống rầm rập dọc hành lang hầm B1. Trần Đắc đang sử dụng quyền kiểm soát cơ học từ tháp trung tâm để cô lập hoàn toàn phân khu tua-bin số 4, biến nơi đây thành một cái quan tài bê tông cốt thép không có lối thoát.
Đúng lúc đó, một tiếng rít nhọn hoắt, chói tai (*XÈÈÈ!*) vang lên từ phía đường ống làm mát bằng khí nén chạy dọc trần hầm. Phát đạn shotgun lạc của Sáu Búa bắn trượt Hải lúc trước đã găm nát lớp vỏ bọc bằng đồng của đường ống dẫn khí sulfur làm lạnh tua-bin. Dưới áp lực nén mười lăm bar, vết nứt rạn nứt rộng ra dồn dập, phun ra một làn sương mù màu vàng nhạt, cay xè.
“Khí... khí sulfur rò rỉ!” Minh ho sặc sụa, hai tay cào cấu vào cổ họng khi hít phải ngụm khí độc đầu tiên.
Hải biết rõ tính chất hóa học của loại khí này. Khí sulfur nén làm lạnh khi tiếp xúc với hơi ẩm trong phổi sẽ tạo ra axit sunfuric nồng độ nhẹ, có thể hủy hoại niêm mạc đường hô hấp và gây ngạt thở chết người chỉ trong vòng ba phút.
Không một giây do dự, Hải dùng lực cánh tay trái đẩy mạnh Minh nằm nép sát xuống sàn bê tông – nơi nồng độ khí gas độc hại chưa tích tụ đậm đặc bằng vùng trần hầm. Anh nhanh tay giật phăng nắp hộp kính bảo hộ khẩn cấp treo trên vách bê tông bên cạnh. Bên trong là hai chiếc mặt nạ phòng độc 3M 6200 trang bị phin lọc hữu cơ chuyên dụng của kỹ sư bảo trì.
Hải chụp chiếc mặt nạ đầu tiên lên khuôn mặt đang hoảng loạn của Minh, kéo chặt hai sợi dây chun sau gáy cậu học trò để đảm bảo màng cao su ôm khít lấy sống mũi.
“Hít thở sâu! Chỉ thở bằng mũi!” Hải quát khẽ qua lớp mặt nạ.
Ngay sau đó, anh tự đeo chiếc mặt nạ thứ hai cho mình. Khi van một chiều của mặt nạ 3M áp chặt vào miệng anh phát ra tiếng *phập* dứt khoát, mùi hóa chất hăng hắc và không khí mát lạnh từ phin lọc lập tức thế chỗ cho mùi sulfur cay xè. Tầm nhìn của Hải qua lăng kính đơn của kính nhìn đêm AGM Wolf-14 bị hạn chế đáng kể do hơi ẩm bắt đầu bám sương mờ mịt trên mặt kính nhựa.
*BÙNG!*
Một tia lửa điện phóng ra từ hộp cáp trung thế bị chập mạch do nước mưa bão rò rỉ dột xuống từ trần hầm. Tia lửa bén vào luồng khí sulfur nén dễ cháy. Một ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ đột ngột bùng lên dọc theo máng cáp treo tường, nướng nóng đỏ các thanh dầm chịu lực. Nhiệt độ trong hành lang hẹp tăng vọt lên hơn năm mươi độ C chỉ trong vài giây. Khói đen kịt bốc lên cuồn cuộn, hòa lẫn với sương mù sulfur tạo thành một trận địa tử thần ngạt thở.
Sáu Búa và toán tuần tra Black Tide phía bên kia cửa sập thét lên hoảng loạn khi ngọn lửa ga chặn đứng đường truy quét của chúng. Nhưng Hải biết, nếu không dập tắt ngọn lửa này ngay lập tức, áp lực nhiệt dâng cao sẽ kích nổ các bình khí nén bôi trơn tuabin gần đó, thổi bay toàn bộ phân khu số 4.
Hải không thể dùng nước mặn để dập lửa gas nén. Anh đảo mắt quét nhanh qua sơ đồ 3D hầm máy trong trí nhớ. Cách vị trí anh năm mét có một cụm van xả khí chữa cháy CO2 bằng tay của hệ thống dập lửa tự động. Nhưng dòng điện điều khiển đã mất, hệ thống SCADA tự động hoàn toàn vô dụng.
Anh phải kích hoạt thủ công.
Hải bò trườn sát sàn bê tông trơn trượt dính đầy dầu máy nóng hổi, vai phải kéo lê một vệt máu đỏ sẫm. Sức nóng từ ngọn lửa trên trần dội xuống lưng áo bảo hộ của anh bỏng rát. Anh tiếp cận được hộp van CO2. Chiếc hộp bằng thép tấm dày đã bị nhiệt độ cao nung nóng đến mức lớp sơn xanh bắt đầu phồng rộp, bốc mùi khét lẹt.
Hải vung chiếc cờ-lê lực Kingtony nặng 3kg bằng tay trái.
*CHOANG!*
Cú đập bạo lực bằng thép chrome-vanadium đập nát vụn tấm kính bảo vệ dày năm ly. Hải luồn đầu cờ-lê lực qua mắt xích của tay gạt van xả, tận dụng nguyên lý đòn bẩy cơ học để tăng lực vặn xoắn. Khớp vai phải của anh thốn lên một cơn đau buốt nhói khi anh cố gắng dùng bả vai trái làm điểm tựa chịu lực tì đẩy.
“Mở ra!” Hải nghiến răng gầm lên qua mặt nạ.
*RẮC!*
Chốt khóa cơ học bằng đồng rỉ sét bị lực bẻ gãy gập. Luồng khí CO2 hóa lỏng dưới áp suất cao lập tức xả ra dồn dập qua các vòi phun trên trần hầm với tiếng rít kinh hoàng (*XÙÙÙ!*). Làn khói trắng lạnh buốt của CO2 nhanh chóng bao phủ toàn bộ hành lang, dập tắt ngọn lửa gas màu xanh lam trong vòng mười giây nhưng đồng thời cũng triệt tiêu hoàn toàn lượng oxy còn sót lại trong không gian kín.
Nguyễn Minh, do hít phải khí sulfur trước đó kết hợp với trạng thái thiếu oxy não dâng cao, đã lịm đi hoàn toàn, thân hình cậu đổ sụp xuống vũng nước mặn rò rỉ dưới sàn.
Hải lao đến, xốc Minh lên vai trái bằng một động tác dứt khoát của lính đặc nhiệm bơi chiến đấu. Phin lọc độc của chiếc mặt nạ 3M trên mặt anh bắt đầu có dấu hiệu quá tải, lực cản hô hấp tăng lên khiến lồng ngực anh co thắt dữ dội. Anh chỉ còn tối đa hai phút trước khi phin lọc mất tác dụng hoàn toàn.
Hải rút chùm chìa khóa tổng của Ngô Quốc dắt ở hông ra. Anh tiếp cận cửa sập kỹ thuật số 3 dẫn xuống hầm B2 – lối thoát duy nhất không bị bít kín bởi bê tông đổ nát. Anh tra chiếc chìa khóa cơ học số 12 vào ổ khóa thép chịu lực.
*CẠCH!*
Cửa sập mở ra, để lộ một đường ống xả tràn tối tăm, sâu hoắm dẫn xuống tầng hầm B2 ngập nước.
Đúng lúc Hải chuẩn bị hạ người đưa Minh xuống hầm tối, chiếc bộ đàm Kenwood TK-2000 dắt ở hông anh đột ngột rít lên một tiếng rè rè chói tai của dải sóng VHF bị bóp nghẹt. Qua tiếng rít gió bão gào rú giật cấp 11 ngoài khơi dội vào thân đập, giọng nói hoảng loạn nhưng cố giữ lý trí của Nguyễn Thủy Tiên truyền đến cắt quãng:
“Hải... nghe rõ không? Tôi... tôi bị kẹt ở lối đi ngầm nối đài khí tượng với thân đập... Lính Black Tide đã cắt đứt cầu dẫn phía Tây... Nước biển ngoài đê chắn sóng đang rò rỉ dữ dội qua khe co giãn... nước đã ngập đến đầu gối tôi rồi! Có tiếng súng máy ở tháp trung tâm... Hải... trả lời tôi ngay!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!