Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Lưỡi Rìu Truy Sát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú chín mươi decibel của tua-bin phát điện số 4 dội lên từ tầng đáy hầm B2 rung bần bật qua lớp sàn bê tông cốt thép, biến không gian tối tăm của hành lang lửng hầm B1 thành một cái phễu cộng hưởng âm thanh khổng lồ. Mùi dầu máy bôi trơn nóng hổi, mùi rỉ sét ẩm ướt trộn lẫn với vị mặn chát của sương muối bão biển tràn qua các khe hở kỹ thuật tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.


Phạm Thế Hải đứng bất động trong bóng tối bên cạnh cửa sập kỹ thuật số 3. Qua lăng kính của chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại AGM Wolf-14 chiếm đoạt được, thế giới hiện lên dưới một sắc xanh lá cây rực rỡ và kỳ dị. Những đường ống dẫn dầu thủy lực áp lực cao chạy dọc trần hầm phát ra luồng nhiệt ấm nóng màu cam nhạt, trong khi cơ thể của Nguyễn Minh – cậu kỹ sư tập sự đang run rẩy nép sau lưng anh – hiện lên như một bóng nhiệt đỏ rực, tràn đầy sự hoảng loạn.


Vết thương rách miệng khâu cũ ở bả vai phải của Hải đang co thắt từng cơn buốt nhói. Nước mưa mặn chát bết dính bùn đất và lớp dầu máy bôi trơn – thứ hỗn hợp dã chiến mà anh dùng để ngụy trang thân nhiệt trước các cảm biến của địch – đang thấm sâu vào thớ thịt hở, kích thích một cơn sốt nhẹ dâng lên dọc sống lưng. Hải cắn chặt răng, tay phải siết chặt lấy tay cầm bọc cao su chống trượt của chiếc cờ-lê lực Kingtony nặng 3kg dắt ở đai hông. Anh có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim của mình đang đập chậm rãi, ổn định ở mức năm mươi lăm nhịp một phút nhờ kỹ thuật điều hòa hơi thở đặc nhiệm lữ đoàn M1. Anh buộc phải giữ sự tĩnh lặng tuyệt đối.


Đột ngột, một tiếng rít chói tai xé toạc dải tần vô tuyến của chiếc bộ đàm Kenwood dắt ở hông thi thể tên lính gác Black Tide nằm cách đó không xa. Đó không phải là tiếng gió bão, mà là tiếng gầm rú đầy thú tính của Sáu Búa.


“Mẹ kiếp! Thằng Tuần tra 2 chết rồi! Nó bị siết cổ chết ngay trong giếng thông gió số 3! Có chuột nhắt trong hầm máy! Đóng toàn bộ các cửa sập kỹ thuật hầm B1 lại ngay cho tao!”


Tiếng hét của Sáu Búa chưa dứt thì từ phía xa hành lang, tiếng xích sắt của các cửa sập an toàn tự động bắt đầu rít lên rầm rầm. Trần Đắc đã ra lệnh khóa chặt phân khu tua-bin số 4 để cô lập kẻ phá hoại.


“Anh... Anh Hải...” Nguyễn Minh thều thào, giọng run lên bần bật, thanh xà-beng sắt trong tay cậu va vào thành tủ điện tạo ra một tiếng *coong* nhỏ bén nhọn. “Chúng ta... chúng ta bị khóa chặt rồi sao?”


“Im lặng. Đi sát sau tôi.” Hải ra lệnh bằng một giọng thì thầm lạnh lùng, dứt khoát.


Anh biết rõ kết cấu 3D của con đập khổng lồ này như lòng bàn tay nhờ những ngày tháng được lão kỹ sư Mai Văn Thắng chỉ dẫn. Kỹ năng Định Vị Vô Ảnh (Memory-mapped Navigation) lập tức hoạt động trong não bộ Hải. Trong bóng tối tuyệt đối của một công trình mất điện lưới hoàn toàn, anh không cần đèn pin. Mỗi bước chân của anh đều tính toán chính xác khoảng cách đến các bệ máy bê tông chịu lực, các góc rẽ của đường ống dẫn khí gas và các điểm mù của camera giám sát.


Nhưng Sáu Búa không cho họ nhiều thời gian. Tiếng bước chân nặng nề dồn dập dội lên từ phía cầu thang sắt trục C. Tiếng kéo lê của một lưỡi kim loại nặng trên sàn thép hành lang tạo ra những tia lửa xẹt qua bóng tối cùng âm thanh *xoèn xoẹt* ghê rợn. Gã sát thủ khổng lồ đang đến, dẫn theo hai tay súng tuần tra Black Tide trang bị súng shotgun Benelli M4.


“Ra đây đi gã kỹ sư!” Tiếng Sáu Búa cười sằng sặc, vang vọng dọc hành lang hẹp. “Tao ngửi thấy mùi dầu máy ngụy trang của mày rồi! Mày nghĩ trò bôi bùn dã chiến đó lừa được tao sao?”


Ánh đèn pin chiến thuật công suất lớn từ họng súng của địch quét dọc hành lang, cắt đôi bóng tối dày đặc. Hải kéo mạnh Minh nép vào sau bệ đỡ của tua-bin số 4, ngay sát một vách ngăn bằng gỗ công nghiệp cũ dùng để chắn bụi bảo trì.


*Đoàng!*


Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên. Khẩu shotgun Benelli M4 của Sáu Búa khạc lửa rực rỡ giữa bóng tối. Loạt đạn chì 12-gauge xé toạc vách ngăn gỗ thành trăm mảnh vụn văng tung tóe. Những mảnh dăm gỗ và hạt chì găm bôm bốt vào vách bê tông cốt thép mác 600 ngay sát đầu Hải, bụi xi măng bốc lên mù mịt.


“Nằm xuống!” Hải hét lên, dùng hết sức lực của tay trái đẩy mạnh Nguyễn Minh ngã rạp xuống sàn bê tông ẩm ướt để né loạt đạn thứ hai đang bắn quét tầm trung.


Nhưng thiên tai không đứng về phía họ. Đúng lúc loạt đạn shotgun phá hủy hệ thống giá đỡ bằng thép của đường ống dẫn nước làm mát phía trên, kết hợp với chấn động rung lắc dữ dội từ những con sóng bão giật cấp 11 dội vào thân đập bên ngoài, một thanh dầm thép chữ I chịu lực nặng hàng trăm kilôgam từ trần hầm bị nứt gãy sụt lở. Thanh dầm rơi tự do, đổ sập xuống rầm rập.


“Á!”


Tiếng thét đau đớn của Nguyễn Minh vang lên. Thanh dầm thép chữ I đã đè trúng chân trái của cậu kỹ sư trẻ, ghim chặt cậu xuống sàn bê tông trơn trượt. Minh điên cuồng dùng thanh xà-beng sắt cố bẩy dầm thép lên nhưng vô dụng, khớp cổ chân của cậu đã bị chấn thương bong gân nặng nề, máu tươi bắt đầu rỉ ra thấm qua ủng bảo hộ.


“Anh Hải... cứu em... chân em kẹt rồi!” Minh khóc nghẹn, cố kìm nén tiếng hét khi ánh đèn pin của địch đang quét sát lại gần.


Hải quay đầu lại. Qua kính hồng ngoại, anh thấy bóng nhiệt của Sáu Búa đang tiến lại gần vách ngăn đổ nát, khoảng cách chỉ còn chưa đầy mười mét. Khẩu shotgun Benelli M4 trên tay gã khổng lồ đã được nạp đầy đạn, sẵn sàng thổi bay bất kỳ thứ gì di động.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Hải không hề do dự. Anh biết nếu mình bỏ chạy vào giếng thông gió, Minh chắc chắn sẽ bị Sáu Búa hành quyết dã man để răn đe. Lời thề trước vong linh đồng đội cũ Đỗ Minh về việc bảo vệ những người vô tội bùng cháy như lửa đỏ trong tâm trí anh. Anh không thể chạy trốn nữa.


Hải dắt khẩu Glock 17 cướp được vào đai lưng hông – anh biết tiếng nổ súng quân dụng của Glock lúc này sẽ lập tức gọi thêm toàn bộ toán tuần tra Black Tide đổ về đây, dồn họ vào góc chết hầm máy. Anh rút chiếc cờ-lê lực Kingtony nặng 3kg ra khỏi đai bảo hộ, tay trái siết chặt lấy thân thép chrome-vanadium lạnh ngắt.


“Ở yên đó. Nhắm mắt lại.” Hải thì thầm với Minh, rồi bất ngờ lao ra khỏi góc khuất bệ máy.


Sáu Búa vừa bước qua đống đổ nát của vách gỗ thì một bóng đen lao thẳng về phía hắn từ trong bóng tối tuyệt đối. Phản xạ của một gã sát thủ thực chiến giúp Sáu Búa vung cây rìu chữa cháy bọc thép cán dài một mét bổ thẳng một cú cực mạnh từ trên xuống dưới hướng vào đầu Hải.


*Keng!*


Một tiếng va chạm kim loại đanh thép, chói tai vang lên, bắn ra những tia lửa sáng rực bóng tối. Hải đã vung chiếc cờ-lê lực Kingtony lên đỡ chéo góc cú bổ rìu của Sáu Búa. Sức mạnh cơ học khủng khiếp từ cú đánh của gã khổng lồ nặng gần một tạ dội thẳng xuống cánh tay Hải. Khớp vai phải bị thương của anh nhói lên một cơn đau thấu xương, tiếng thớ cơ bị căng rách nghe rõ mồn một trong lồng ngực. Nhưng Hải không lùi bước. Anh mượn quán tính của đòn đỡ, xoay người cực nhanh né tránh họng súng shotgun đang vung lên của Sáu Búa.


Hải áp sát cận chiến giáp lá cà, dùng đầu gối trái húc mạnh một cú bạo lực vào vùng chậu và bụng dưới của Sáu Búa. Cú húc hiểm hóc khiến gã khổng lồ hơi gập người lại, tiếng thở dốc ộc ra khỏi cổ họng.


Tuy nhiên, Sáu Búa là một kẻ lỳ lợm chịu đòn cực tốt. Ngay khi bị húc trúng, hắn đã dùng báng súng shotgun Benelli M4 đập mạnh một cú như búa bổ thẳng vào bả vai phải đang bị thương của Hải.


*Bốp!*


Cú đập báng súng chí mạng trúng ngay vết mổ cũ của Hải. Cơn đau kinh hoàng lập tức bùng nổ, khiến toàn bộ cánh tay phải của anh tê dại hoàn toàn, chiếc cờ-lê lực Kingtony suýt nữa rơi khỏi tay. Máu tươi từ vết rách sâu bắt đầu chảy xối xả, ướt sũng lớp áo bảo hộ kỹ sư màu xanh sẫm.


Hải cố gắng dùng tay trái giật lấy khẩu shotgun từ tay Sáu Búa, nhưng lực tay phải bị thốn do vết thương rách sâu khiến anh mất đà một nhịp quyết định. Sáu Búa cười gầm lên, vung rìu bổ ngang định chém đứt ngang hông Hải.


Bản năng sinh tồn của một cựu đặc nhiệm hải quân giúp Hải nhận ra Sáu Búa ra đòn rất nặng nhưng quán tính của cây rìu chữa cháy cán dài là cực lớn. Hải lập tức thay đổi chiến thuật. Anh không đỡ đòn trực diện nữa mà chủ động nhào lộn né tránh góc rộng sang sườn phải của tua-bin.


*Phập!*


Lưỡi rìu thép nặng nề của Sáu Búa chém hụt Hải, găm thẳng và kẹt chặt vào lớp vỏ thép chịu lực dày năm mươi milimét của bệ máy tua-bin số 4.


“Mẹ kiếp!” Sáu Búa gầm lên, điên cuồng dùng hai tay giật mạnh cán rìu nhưng lưỡi rìu bọc thép đã bị kẹt cứng trong khe thép nén của bệ máy.


Tận dụng khoảng trống 3 giây quý giá khi Sáu Búa đang cố giật rìu ra, Hải cắn răng nhịn đau, lao về phía Nguyễn Minh. Anh luồn chiếc cờ-lê lực Kingtony dưới thanh dầm chữ I, dùng hết sức lực của cánh tay trái và cơ vai trái làm đòn bẩy cơ học bẩy mạnh thanh dầm thép lên khoảng mười xăng-ti-mét.


“Rút chân ra! Nhanh!” Hải hét lên, khuôn mặt sương gió của anh bám đầy bụi xi măng và mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.


Nguyễn Minh nghiến răng dùng hết sức bình sinh rút cái chân trái bị thương ra khỏi gầm dầm thép. Ngay khi Minh vừa thoát ra, thanh dầm đổ sụp xuống sàn bê tông tạo ra một tiếng *uỳnh* lớn rung chuyển cả hầm máy.


Hải đỡ Minh dậy, vác một cánh tay của cậu học trò lên vai trái của mình. Nhưng đúng lúc đó, tiếng súng shotgun nổ vang dội vừa rồi đã hoàn thành nhiệm vụ báo động của nó. Từ phía hành lang kỹ thuật chính hầm B1, tiếng bước chân dồn dập của các toán tuần tra Black Tide khác đang đổ về phân khu tua-bin số 4 ngày một gần hơn. Ánh đèn pin chiến thuật của chúng bắt đầu quét loang loáng qua các vách ngăn đổ nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!