Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Tín Hiệu VHF Mong Manh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rè rè từ chiếc bộ đàm Kenwood dắt hông thi thể tên lính gác Black Tide lại rít lên dồn dập.


“Tuần tra 2, báo cáo tình trạng. Tín hiệu drone số 3 vừa bị mất kết nối đột ngột ở khu vực trục thông gió hầm B1. Có biến cố an ninh xảy ra ở khu vực của mày không? Trả lời ngay!”


Giọng nói của Mắt Chim phát ra từ cái loa nhỏ của máy bộ đàm, nghe sắc nhọn và lạnh băng như tiếng kim loại cọ xát vào nhau trong không gian ngột ngạt của hành lang kỹ thuật lửng hầm B1. Hải đứng bất động trong bóng tối. Chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại AGM Wolf-14 ôm sát trán anh hiển thị một thế giới kỳ dị mang sắc xanh lá cây rực rỡ, nơi những đường ống dẫn hơi sưởi chạy dọc trần hầm hiện lên như những dải nhiệt phát quang rực rỡ, còn thi thể của tên lính gác dưới chân anh đang mất dần sắc đỏ ấm áp, chuyển sang tông màu xanh lam lạnh lẽo của cái chết.


Nguyễn Minh đứng nép sát sau tủ điện biến áp dự phòng, hai tay siết chặt thanh xà-beng sắt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu kỹ sư trẻ không dám thở mạnh, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào Hải như thể đang chờ đợi một phán quyết sinh tử. Tiếng gầm rú chín mươi decibel của tua-bin số 4 dội lên từ dưới lòng đất vẫn rung bần bật qua lớp sàn bê tông cốt thép, nhưng trong khoảnh khắc này, âm thanh ấy lại trở thành bức tường bảo vệ duy nhất che giấu sự hiện diện của họ.


Hải không chạm vào nút PTT (Push-to-Talk) trên chiếc bộ đàm Kenwood cướp được. Là một cựu đặc nhiệm hải quân lữ đoàn M1, anh biết rõ bất kỳ một âm thanh trả lời nào không đúng tần số giọng nói hoặc có dấu hiệu ngập ngừng sẽ lập tức kích hoạt hệ thống báo động đỏ tại tháp chỉ huy trung tâm của Trần Đắc. Anh đưa ngón tay thô ráp xuống, nhẹ nhàng gạt nhẹ bánh lăn âm lượng của máy bộ đàm xuống mức tối thiểu, vừa đủ để giữ lại những tiếng xì xào đứt quãng của mạng lưới liên lạc nội bộ của Black Tide.


“Chúng ta phải đi ngay,” Hải thì thầm, giọng trầm thấp dứt khoát sát tai Minh. “Mắt Chim là gã kỹ thuật viên lão luyện. Khi phát hiện drone số 3 mất kết nối và Tuần tra 2 im lặng quá ba mươi giây, hắn sẽ lập tức điều toán tuần tra tiên phong của Sáu Búa xuống càn quét trục thông gió này.”


Minh nuốt nước bọt ực một cái, run rẩy gật đầu. Cậu cố gắng nhấc đôi chân mỏi nhừ do chuyến leo bám đứng dốc dọc giếng gió đứng mạ kẽm vừa rồi. Cơn sốt nhẹ từ vết thương rách miệng khâu cũ ở bả vai phải của Hải bắt đầu dâng lên, mang theo cảm giác nóng rát và buốt nhói mỗi khi anh vận động cánh tay. Máu mặn bết dính bùn đất và dầu máy bôi trơn rỉ ra từ dưới lớp áo bảo hộ kỹ sư màu xanh sẫm, nhưng khuôn mặt sương gió của Hải vẫn lạnh lùng như đá tảng. Anh dắt khẩu Glock 17 chống nước vừa cướp được vào đai lưng, tay phải siết chặt chiếc cờ-lê lực Kingtony nặng 3kg, dẫn Minh luồn lách qua những góc khuất của hành lang kỹ thuật lửng.


***


Cùng lúc đó, tại Đài khí tượng hải văn Kỳ Xuân nằm trên tháp thép cao lộng gió sát đỉnh đập, Nguyễn Thủy Tiên đang đứng trước hệ thống kính cường lực chống bão chịu áp lực lớn. Bên ngoài, siêu bão miền Trung gầm rú dữ dội, những cơn gió giật cấp 11 dội trực tiếp vào thân đập bê tông khổng lồ, tạo ra những tiếng rít kinh hoàng như tiếng gào thét của quái thú đại dương. Những hạt mưa bão lớn bằng hạt ngô nện liên tiếp vào mặt kính cường lực, mờ mịt bọt nước trắng xóa.


Thủy Tiên, hai mươi tám tuổi, mái tóc cột đuôi ngựa gọn gàng và đôi mắt sắc sảo sau cặp kính cận đang nheo lại đầy lo âu. Trên màn hình máy tính chuyên dụng Panasonic Toughbook chống nước va đập của cô, biểu đồ áp suất khí quyển và mực nước biển đang hiển thị những thông số dị thường. Mực nước triều dâng ngoài đê chắn sóng đang tăng vọt với tốc độ phi lý, vượt xa mọi mô hình dự báo khí tượng thủy văn mà cô đã lập trình tuần trước.


“Không thể nào,” Thủy Tiên lầm bầm, những ngón tay thon dài gõ dồn dập trên bàn phím dính nước mưa. “Triều cường do bão giật cấp 11 không thể đẩy mực nước biển dâng cao hai mét trong vòng chưa đầy hai tiếng. Có sự can thiệp vật lý vào hệ thống cửa van xả đáy.”


Cô lập tức nhấc điện thoại nội bộ để gọi cho phòng trực ca đêm của tua-bin số 4 để cảnh báo Ngô Quốc. Nhưng đáp lại cô chỉ là những tiếng tút dài lạnh lẽo.


Cô kiểm tra luồng kết nối mạng cáp quang của đập. Đèn tín hiệu trên cổng Ethernet của Toughbook tắt ngúm. Chữ “No Connection” đỏ rực hiện lên trên màn hình. Toàn bộ hệ thống cáp quang truyền dẫn tín hiệu số chạy dọc thân đập dài 2km đã bị cắt đứt hoàn toàn. Đài khí tượng hải văn Kỳ Xuân của cô đã trở thành một hòn đảo cô độc hoàn toàn giữa biển khơi giông bão.


Thủy Tiên không phải là một cô gái dễ hoảng loạn. Lý trí cực cao dưới áp lực công việc của một chuyên gia khí tượng giúp cô nhanh chóng xâu chuỗi các sự kiện. Việc mất điện lưới lưới tổng, hệ thống cửa sập tự động đột ngột khóa chặt, và giờ là việc cắt đứt hoàn toàn viễn thông... Đây không phải là một sự cố thiên tai thông thường. Đây là một cuộc tấn công phá hoại có tổ chức.


Cô cố gắng gửi một email cảnh báo khẩn cấp ra đất liền bằng hệ thống mạng vệ tinh băng thông rộng dự phòng của đài khí tượng. Nhưng ngay khi cô vừa nhấn lệnh gửi, một bức tường lửa màu đen với logo hình mỏ neo rỉ máu của tập đoàn lính đánh thuê Black Tide xuất hiện trên màn hình, khóa chặt toàn bộ luồng dữ liệu ra ngoài. Mắt Chim đã hoàn tất việc bẻ khóa và chiếm quyền kiểm soát máy chủ an ninh của đập.


“Mẹ kiếp,” Thủy Tiên khẽ rủa một câu bằng giọng lạnh lùng. Cô đứng dậy, bước nhanh đến tủ sắt kỹ thuật ở góc phòng.


Trong ngăn kéo dưới cùng, bên cạnh những tập bản đồ dòng chảy cũ kỹ của thầy Mai Văn Thắng để lại, có một chiếc hộp nhựa chống nước màu cam. Thủy Tiên mở hộp, lấy ra chiếc bộ đàm cầm tay Kenwood TK-2000 dự phòng của đài khí tượng. Đây là thiết bị liên lạc vô tuyến tần số ngắn hoạt động trên dải sóng VHF tầm ngắn, vốn được các kỹ sư bảo trì sử dụng để liên lạc nội bộ khi làm việc dưới các khoang ngầm chịu áp suất lớn của thân đập bê tông.


Thủy Tiên bật nguồn thiết bị. Tiếng rè rè của nhiễu sương muối và bão biển dội vào tai nghe. Cô điều chỉnh bánh răng tần số sang dải sóng VHF dự phòng - kênh liên lạc khẩn cấp mà thầy Thắng từng dặn chỉ được dùng khi toàn bộ hệ thống điều khiển số SCADA bị tê liệt hoàn toàn.


Cô bấm nút PTT, áp sát micro vào môi, giọng nói rõ ràng, dứt khoát vang lên giữa tiếng gió bão gào rú ngoài cửa kính:


“Có ai nghe thấy không? Đây là Nguyễn Thủy Tiên từ đài khí tượng Kỳ Xuân. Hệ thống cáp quang của đập đã bị cắt hoàn toàn. Mực nước biển ngoài đê đang dâng cao bất thường. Có dấu hiệu phá hoại vật lý tại các cửa van. Ai nghe rõ xin trả lời ngay!”


***


Dưới hầm máy tối tăm của phân khu tua-bin số 4, Hải đang dẫn Minh bò khom lưng dọc theo máng cáp treo sát trần hầm kỹ thuật lửng. Chiếc kính hồng ngoại AGM Wolf-14 giúp anh định vị được một toán tuần tra gồm hai tên lính Black Tide đang dùng đèn pin công suất lớn quét dọc hành lang chính phía dưới cách họ mười lăm mét.


Đột nhiên, từ chiếc bộ đàm Kenwood TK-2000 dắt ở đai hông của Hải phát ra một luồng âm thanh rè rè rách nát.


“Có ai... nghe thấy... rè rè... Đây là Nguyễn Thủy Tiên... rè rè... đập đang gặp... sự cố phá hoại...”


Hải giật mình khựng lại. Giọng nói trong bộ đàm tuy bị nhiễu bão bóp méo nhưng anh vẫn lập tức nhận ra. Đó là Nguyễn Thủy Tiên - nữ chuyên gia khí tượng có ánh mắt sắc sảo phía sau kính cận, người mới tuần trước thôi đã trực tiếp đối đầu với anh trong phòng hành chính của ban quản lý đập.


Khi đó, Thủy Tiên cầm tập hồ sơ nhân sự bị xóa trắng của Hải, nhìn anh bằng ánh mắt đầy nghi ngờ: *“Anh Phạm Thế Hải, một kỹ sư trưởng tua-bin số 4 mẫn cán nhưng lý lịch quân ngũ từ ba năm trước lại bị xóa sạch không một dấu vết. Anh đang lẩn trốn điều gì ở con đập hẻo lánh miền Trung này?”* Hải lúc đó chỉ im lặng, lầm lì gạt đi và quay lưng bước vào khoang máy. Sự nghi ngờ của cô từng khiến anh khó chịu, nhưng giờ đây, giọng nói lý trí của cô lại là sợi dây liên kết duy nhất của anh với thế giới bên ngoài.


Hải nhanh tay bấm nút PTT trên bộ đàm Kenwood dắt hông, áp sát miệng vào micro, thì thầm bằng giọng trầm thấp cực ngắn gọn:


“Hải đây. Thủy Tiên, nghe tôi cho kỹ. Đừng dùng kênh tần số chính. Địch đang giám sát toàn bộ dải sóng vô tuyến nội bộ. Chuyển ngay sang tần số phụ 146.520 MHz. Trả lời ngay!”


Phía đầu dây bên kia, Thủy Tiên đang đứng trong bóng tối của đài khí tượng Kỳ Xuân. Tiếng rè rè đột ngột chuyển thành giọng nói trầm ấm, lạnh lùng nhưng đầy uy lực của Hải khiến cô giật nảy mình. Cô nhanh chóng dùng ngón cái xoay bánh răng tần số của chiếc Kenwood TK-2000 sang đúng dải sóng 146.520 MHz.


“Hải! Anh vẫn sống sao?” Thủy Tiên thì thầm vào bộ đàm, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Phòng trực ca thế nào rồi? Chú Quốc đâu?”


“Quốc đã bị bắt làm con tin,” Hải đáp, mắt vẫn không rời khỏi bóng nhiệt của hai tên tuần tra đang di chuyển phía dưới hành lang qua kính hồng ngoại Wolf-14. “Đập thủy triều Bức Tường Đại Dương đã bị một nhóm lính đánh thuê vũ trang tinh nhuệ của tập đoàn Black Tide chiếm đóng hoàn toàn. Chúng được trang bị súng tiểu liên quân dụng, drone quét nhiệt hồng ngoại và thiết bị gây nhiễu sóng công suất lớn. Tôi đang kẹt ở hành lang kỹ thuật lửng hầm B1 cùng với Nguyễn Minh.”


Thủy Tiên bóp chặt chiếc bộ đàm, tim cô đập dồn dập trong lồng ngực nhưng bộ não phân tích của cô vẫn hoạt động cực kỳ nhanh nhạy.


“Tôi hiểu rồi. Đó là lý do toàn bộ hệ thống cáp quang và vệ tinh của tôi bị khóa chặt. Hải, tôi có một tin cực kỳ kinh khủng cho anh.” Giọng Thủy Tiên đứt quãng do nhiễu bão tăng mạnh. “Hệ thống cảm biến áp suất độc lập của đài khí tượng vừa ghi nhận những chấn động tần số cao rất lạ dưới chân móng đập số 7 sâu bốn mươi mét dưới đáy biển. Đó không phải là chấn động tự nhiên của bão biển. Đó là chấn động của máy khoan kim cương công nghiệp nặng và các khối thuốc nổ dẻo C4 chống nước!”


Hải nheo mắt lại dưới lớp kính hồng ngoại màu xanh lá. Bản năng đặc nhiệm hải quân của anh lập tức đưa ra cảnh báo nguy hiểm tột độ.


“Chúng muốn giật sập kết cấu chịu lực chính của đập?” Hải hỏi, giọng anh trầm hẳn xuống.


“Đúng vậy!” Thủy Tiên nói, giọng cô run lên vì kinh hoàng. “Móng số 7 là trụ đỡ chịu lực chính nằm ngay trên thềm đá nứt nẻ địa chất của cửa biển Kỳ Xuân. Nếu chúng kích nổ phá hủy móng số 7 dưới áp lực nước dâng cực hạn của siêu bão cấp 11 này, toàn bộ cấu trúc bê tông của Bức Tường Đại Dương sẽ vỡ tự nhiên theo hiệu ứng dây chuyền trong vòng chưa đầy năm phút. Hàng triệu mét khối nước biển khổng lồ sẽ quét sạch toàn bộ vùng đồng bằng hạ lưu Kỳ Xuân. Hàng triệu sinh mạng vô tội sẽ bị xóa sổ hoàn toàn. Đây là một thảm họa sóng thần nhân tạo!”


Lời nói của Thủy Tiên dội vào màng nhĩ Hải như một tiếng sét đánh ngang tai. Ám ảnh tội lỗi từ nhiệm vụ thất bại trong quá khứ khiến toàn bộ đồng đội lữ đoàn M1 hy sinh năm xưa lại bùng lên rực lửa trong lồng ngực anh. Anh đã từng bất lực nhìn đồng đội ngã xuống trong dòng nước tối. Lần này, anh tuyệt đối không cho phép thảm kịch đó lặp lại với hàng triệu người dân vô tội ở hạ lưu Kỳ Xuân, nơi có chị gái Dung, anh rể Cảnh và đứa cháu trai nhỏ Thế An đang kẹt ngoài đê chắn sóng.


“Tôi sẽ xuống hầm van xả áp thủy lực hầm B2 để khóa van chặn tổng,” Hải dứt khoát nói vào bộ đàm. “Nếu khóa được van thủy lực chính, chúng ta sẽ làm chậm tiến độ xả lũ cưỡng bức của chúng, kéo dài thời gian cho lực lượng biên phòng tiếp cận giải cứu.”


“Nhưng anh di chuyển thế nào được?” Thủy Tiên hỏi nhanh. “Toàn bộ các hành lang chính đều bị chốt chặn súng máy tuần tra.”


“Tôi có kính hồng ngoại AGM Wolf-14 và chùm chìa khóa tổng của Quốc để lại,” Hải đáp, tay trái vỗ nhẹ vào chùm chìa khóa cơ học dắt ở hông. “Tôi đang di chuyển dọc theo hệ thống máng cáp treo và giếng thông gió đứng. Thủy Tiên, cô có thể truy cập vào hệ thống camera giám sát nội bộ từ đài khí tượng không?”


Thủy Tiên lập tức quay lại màn hình Toughbook. Cô dùng một đoạn mã bẻ khóa cũ mà cô từng học được từ các kỹ sư tự động hóa của đập để truy cập luồng dữ liệu camera giám sát nội bộ thông qua đường dây đồng dự phòng của đài khí tượng.


“Được rồi!” Thủy Tiên reo khẽ. “Tôi đã bẻ khóa được luồng camera giám sát khu vực hành lang B1. Hải, nghe tôi chỉ đường. Toán tuần tra hai tên phía dưới anh đang di chuyển về phía phòng máy phát điện dự phòng. Góc rẽ phía Tây hành lang lửng hiện đang trống trải. Anh có thể bò qua khe co giãn thân đập để tiếp cận cửa sập kỹ thuật số 3.”


“Nhận rõ,” Hải đáp. “Thủy Tiên, nghe tôi ra lệnh. Tắt toàn bộ đèn chiếu sáng tại đài quan sát của cô ngay lập tức. Chỉ sử dụng ánh sáng màn hình Toughbook bọc kín bằng vải tối màu. Lê Phong - phó tướng sát thủ của Trần Đắc, một cựu lính bắn tỉa quân đội - đang chiếm lĩnh các điểm cao trên đỉnh đập. Nếu cô để lộ bất kỳ tia sáng nào ra ngoài cửa kính cường lực, hắn sẽ định vị và hạ gục cô bằng súng bắn tỉa tầm nhiệt xuyên bão từ khoảng cách một cây số.”


Thủy Tiên nghe lời cảnh báo lạnh lùng của Hải, sống lưng cô chợt lạnh toát. Cô không chút do dự, reach tay ra dập cầu dao điện tổng của đài khí tượng. Toàn bộ căn phòng plunge vào bóng tối đen kịt, chỉ còn lại tiếng gió bão gầm rú dập dềnh ngoài cửa kính. Cô kéo chiếc áo khoác bò dày cộp bọc kín quanh màn hình Toughbook, chỉ để lộ một khe hở nhỏ vừa đủ để đôi mắt cô quan sát luồng sơ đồ camera.


“Đã tắt đèn,” Thủy Tiên thì thầm vào bộ đàm. “Tôi chỉ dùng màn hình Toughbook bọc kín. Hải, toán tuần tra phía dưới đang dừng lại châm thuốc lá ở góc rẽ. Anh có đúng ba mươi giây để vượt qua khe co giãn bê tông.”


“Đi thôi, Minh,” Hải giật mạnh vai Minh, dẫn cậu học trò bò rạp dọc theo máng cáp treo trần hầm kỹ thuật lửng.


Nhờ sự chỉ đường chính xác từng giây của Thủy Tiên từ trên cao tháp khí tượng, Hải và Minh di chuyển trót lọt qua khe co giãn bê tông cốt thép ẩm ướt mà không để lại bất kỳ dấu vết rò rỉ nước hay tiếng động va chạm cơ học nào.


Tuy nhiên, đúng lúc họ vừa tiếp cận được cửa sập kỹ thuật số 3 dẫn xuống hầm B2, chiếc bộ đàm Kenwood của Hải lại phát ra những tiếng rè rè chói tai của sóng nhiễu cực mạnh. Thiết bị gây nhiễu sóng quân sự của Bóng Đêm tại tháp trung tâm đang bắt đầu tăng công suất phát sóng để quét sạch mọi tần số lạ nội bộ.


“Hải... nghe... rè rè... rõ không...” Giọng Thủy Tiên méo mó, đứt quãng dữ dội qua loa bộ đàm. “Sóng vô tuyến... đang bị... rè rè... nhiễu mạnh... Anh phải nói... cực kỳ... ngắn gọn...”


“Tôi nghe rõ,” Hải áp sát bộ đàm vào tai, cắn răng chịu đựng tiếng rít chói tai của sóng nhiễu. “Thủy Tiên, giữ vững vị trí ẩn nấp của cô. Tôi sẽ lặn xuống hầm van xả áp B2. Giữ liên lạc ở tần số này bằng mọi giá.”


Trước khi tín hiệu vô tuyến hoàn toàn bị bóp nghẹt bởi luồng sóng nhiễu của kẻ thù, giọng nói của Thủy Tiên đột ngột dâng lên một tông đầy hoảng hốt và dồn dập:


“Hải! Nguy hiểm! Tôi vừa nhìn thấy qua camera ngoài trời... Một toán tuần tra gồm ba tên lính Black Tide mang vũ khí hạng nặng... đang di chuyển dọc theo cầu dẫn phía Tây... Chúng đang hướng thẳng về phía tháp đài khí tượng của tôi! Chúng sắp đến rồi!”


Tiếng bộ đàm đột ngột tắt lịm, chỉ còn lại một tiếng rít dài, cao vút và lạnh lẽo của dải sóng VHF bị bóp nghẹt hoàn toàn.


Hải đứng khựng lại trước cửa sập kỹ thuật số 3. Qua lớp kính hồng ngoại AGM Wolf-14 hiển thị sắc xanh lá cây rực rỡ, đôi mắt anh co thắt lại đầy sát khí. Bả vai phải bị thương rách miệng khâu cũ bắt đầu nhói lên một cơn đau buốt nhói như kim châm dưới cơn sốt nhẹ đang dâng cao, nhưng Hải chỉ siết chặt tay cầm bọc cao su của chiếc cờ-lê lực Kingtony 3kg, chuẩn bị bước vào một cuộc chạy đua sinh tử mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!