Giếng Gió Tử Thần
Cánh cửa gỗ mỏng rít lên dưới sức nặng của cây rìu sắt bổ xuống.
*Rầm!*
Tiếng gỗ thông ghép vỡ vụn dội vào vách bê tông hẹp của hành lang hầm B1, bị tiếng gầm rú chín mươi decibel của tua-bin số 4 nuốt chửng một nửa, nhưng vẫn đủ khiến Nguyễn Minh giật nảy mình dưới gầm bệ máy phát điện. Cậu kỹ sư tập sự co rúm người lại, hai tay ôm chặt lấy thanh xà-beng sắt, mắt trợn trừng nhìn qua khe hở của bệ máy phát điện bê tông chịu lực sừng sững. Khói bụi gỗ và mùn cưa bay ra mù mịt từ hướng phòng nghỉ ca của Hải.
“Thằng chó đặc nhiệm! Mày trốn ở đâu?” Tiếng Sáu Búa gầm lên khan đặc, đầy phẫn nộ. Tiếng bốt đinh của hắn nện rầm rập trên sàn thép, kèm theo tiếng loảng xoảng của tủ sắt cá nhân bị lật nhào. Hắn đang tàn phá phòng nghỉ ca của Hải.
Hải nằm rạp dưới gầm bệ máy, cơ thể vạm vỡ dán chặt xuống mặt sàn bê tông ẩm ướt. Nước biển rò rỉ từ các khe co giãn dâng xấp xỉ mắt cá chân, lạnh buốt thấu xương, nhưng Hải không hề nhúc nhích. Tay phải anh siết chặt lấy tay cầm bọc cao su chống trượt của chiếc cờ-lê lực Kingtony nặng ba kilôgam. Từng thớ cơ trên bả vai phải của anh căng lên cứng đờ. Vết mổ cũ tái tạo dây chằng khớp vai - di chứng từ vụ nổ kinh hoàng ba năm trước khiến Đỗ Minh hy sinh - bắt đầu nhói lên từng cơn buốt nhức dưới áp lực tinh thần cực độ.
Sáu Búa đang tàn phá tủ đồ của anh. Nơi đó có bức ảnh thẻ ba nhân bốn đã ố vàng của Nguyễn Mai Lan dán ở mặt trong cánh cửa sắt rỉ sét. Nụ cười hiền hậu của người vợ quá cố là mảnh ký ức bình yên duy nhất, là mỏ neo nhân tính cuối cùng giữ Hải không hóa thành một cỗ máy giết chóc vô hồn. Cơn căm phẫn dồn nén trong lồng ngực Hải rực lên như lửa bỏng, nhưng đôi mắt anh vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng một cách đáng sợ. Bản năng của một cựu trung úy đặc nhiệm hải quân lữ đoàn M1 ép anh phải giữ sự tỉnh táo tuyệt đối. Đối đầu trực diện với một gã khổng lồ cầm súng shotgun Benelli M4 và hai tay súng tuần tra Black Tide trong không gian hẹp này khi tay không tấc sắt là hành vi tự sát.
“Minh, nghe tôi.” Hải ghé sát tai Minh, giọng trầm thấp đến mức gần như bị tiếng gầm của tua-bin nuốt trọn. “Sáu Búa đang bị thu hút vào phòng nghỉ. Hắn nghĩ chúng ta đang tìm đường chạy ra cửa chính. Đây là cơ hội duy nhất để di chuyển. Đi khom lưng sát gót chân tôi. Tuyệt đối không tạo ra tiếng động.”
Minh nuốt nước bọt ực một cái, run rẩy gật đầu.
Hải di chuyển trước. Anh trườn ra khỏi gầm bệ máy phát điện một cách êm ái như một bóng ma dưới nước. Từng cử động của anh đều được tính toán để triệt tiêu quán tính của dòng nước mặn dưới sàn. Minh bám sát phía sau, thanh xà-beng trong tay va nhẹ vào thành máy phát ra tiếng *coong* nhỏ, nhưng may mắn thay, tiếng gầm rú của tua-bin số 4 đã che giấu hoàn hảo lỗi sơ đẳng đó.
Họ lách qua sảnh kỹ thuật chính hầm B1. Dưới ánh sáng đỏ nhạt nhấp nháy của hệ thống đèn thoát hiểm khẩn cấp, vũng máu của hai người bảo vệ dân sự đã bị nước biển rò rỉ pha loãng, loang lổ khắp sàn bê tông. Hải dừng lại một nhịp ngay góc rẽ. Ánh mắt anh quét nhanh xuống mặt sàn ngập nước.
Kia rồi.
Chùm chìa khóa tổng điều khiển cửa sập thép mà Ngô Quốc đã dũng cảm đá văng xuống nước trước khi bị bắt đang nằm im lìm dưới đáy nước mặn sát chân cột bê tông số 4. Hải cúi người, lướt bàn tay thô ráp xuống nước và thu hồi chùm chìa khóa tổng một cách không tiếng động. Anh nhanh chóng dắt nó vào đai lưng bảo hộ lao động dầy, bên cạnh chiếc cờ-lê lực Kingtony.
“Anh Hải... chúng ta đi đâu?” Minh thầm thì, răng đánh vào nhau lập cập vì lạnh và sợ.
“Trạm thu nhận gió của tua-bin số 4. Ở đó có Giếng thông gió số 3.” Hải thì thầm đáp. “Đường hầm chính đã bị Black Tide phong tỏa bằng các chốt chặn súng máy quét nhiệt. Chúng ta phải đi đường ống ngầm.”
Họ nhanh chóng tiếp cận căn phòng đặt quạt hút gió công nghiệp của tua-bin số 4. Đây là một không gian chật hẹp, ngột ngạt hơi nóng tỏa ra từ hệ thống lò hơi và đầy mùi dầu máy bôi trơn đậm đặc. Ngay giữa phòng là nắp lưới lọc gió bằng thép mạ kẽm của Giếng thông gió số 3 - trục thông gió đứng chạy thẳng từ hầm tua-bin lên tầng kỹ thuật phía trên. Đường kính ống kẽm chỉ vỏn vẹn tám mươi centimet.
Chưa kịp để Hải tháo lưới lọc, một tiếng vo vo cao vút, sắc nhọn đột ngột vang lên từ phía hành lang ngoài cửa phòng.
Tiếng động cơ điện tử cỡ nhỏ.
Hải lập tức giật mạnh người Minh nép sát vào góc tối sau bệ đỡ ống dẫn hơi nước nóng của hệ thống làm mát. Anh ra hiệu cho Minh im lặng tuyệt đối.
Qua khe hở của cánh cửa chớp phòng quạt gió, một luồng ánh sáng đỏ rực, sắc lẹm quét qua hành lang bê tông ẩm ướt. Đó là một chiếc drone trinh sát mini DJI Matrice 300 đã được độ chế, trang bị camera quét nhiệt hồng ngoại tầm xa và súng điện áp chế. Chiếc drone bay lơ lửng cách mặt nước ba mươi centimet, luồng gió từ cánh quạt của nó thổi nước biển bắn tung tóe thành những tia nhỏ dính đầy mỡ bôi trơn. Kẻ điều khiển thiết bị này từ tháp chỉ huy chính là Mắt Chim (Lê Văn Ưng) - gã kỹ thuật viên công nghệ tàn nhẫn của Black Tide.
Chiếc drone từ từ xoay camera quét nhiệt về phía cánh cửa phòng quạt gió. Hải biết camera quét nhiệt hồng ngoại đời mới có thể dễ dàng phát hiện ra bức xạ nhiệt từ cơ thể sống của hai người trong không gian phòng lạnh này.
Anh nhìn lên đường ống dẫn hơi nước nóng sát trần. Nhiệt độ bề mặt ống dẫn lên tới năm mươi độ C, tỏa ra một luồng hơi nóng hầm hập. Hải lập tức đưa tay xuống sàn, vục một vốc bùn lạnh trộn lẫn với dầu máy bôi trơn đen kịt rò rỉ từ trục tua-bin.
“Bôi lên mặt và cổ. Nhanh lên!” Hải ra lệnh bằng khẩu hình miệng, tự mình trét thứ hỗn hợp bùn dầu lạnh buốt, hôi hám lên khắp mặt, cổ và những phần da hở của cánh tay.
Minh nhắm mắt nhắm mũi làm theo, run rẩy bôi thứ bùn dầu nhớp nháp lên mặt. Hải kéo Minh áp sát cơ thể vào vách bê tông ngay phía dưới đường ống dẫn hơi nước nóng.
Kỹ thuật Né Tránh Hồng Ngoại (Thermal Masking Movement).
Bức xạ nhiệt nóng rực từ đường ống dẫn hơi nước phía trên tỏa xuống sẽ hòa lẫn và che khuất hoàn toàn bóng nhiệt cơ thể của họ, trong khi lớp bùn dầu lạnh trên da sẽ làm giảm tối đa tín hiệu nhiệt phản xạ lên camera quét của drone.
Chiếc drone của Mắt Chim bay sát vào ô chớp cửa phòng quạt gió. Ánh sáng đỏ quét nhiệt rọi thẳng vào góc tối nơi họ đang nép mình. Tim Minh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu nhắm nghiền mắt, nín thở theo bản năng. Hải cũng khóa chặt nắp thanh quản, thực hiện kỹ thuật nín thở khô tĩnh (Dry Static Apnea) của đặc nhiệm hải quân để triệt tiêu hoàn toàn hơi thở nóng có thể tạo ra luồng khí phát xạ nhiệt trong không khí ẩm lạnh.
Năm giây trôi qua dài như một thế kỷ.
Trên màn hình điều khiển của Mắt Chim tại tháp trung tâm, góc phòng quạt gió chỉ hiển thị một dải nhiệt độ màu cam rực đồng nhất tỏa ra từ đường ống dẫn hơi sưởi. Chiếc drone không phát hiện ra bất kỳ sự bất thường nào. Nó từ từ xoay hướng, vo vo bay dọc theo hành lang kỹ thuật hướng về phía sảnh chính.
Hải thở hắt ra một hơi dài dứt khoát. Anh lập tức rút chiếc cờ-lê lực Kingtony 3kg dắt ở hông ra.
“Không có thời gian đâu. Địch bắt đầu dùng drone quét nhiệt diện rộng rồi. Chúng ta phải lên giếng gió ngay.”
Hải dùng đầu dẹt của cờ-lê lực làm đòn bẩy, luồn vào khe hở của nắp lưới lọc gió bằng thép mạ kẽm. Anh vận lực cánh tay trái, bẩy mạnh một phát dứt khoát.
*Rắc!*
Bốn chiếc bu-lông mười hai ly bắt chặt nắp lưới lọc bị lực bẩy cơ học khổng lồ bẻ gãy gập, bắn tung ra sàn bê tông ẩm ướt. Hải nhanh nhẹn nhấc tấm lưới lọc nặng nề đặt sang bên, để lộ miệng Giếng thông gió số 3 tối om, hun hút dốc đứng dẫn ngược lên tầng kỹ thuật.
“Chui lên trước. Hai tay bám chặt vào các gờ nối kẽm bên trong ống. Tôi sẽ đẩy cậu lên.” Hải đỡ lấy hông Minh, đẩy cậu kỹ sư trẻ chui tọt vào trong ống kẽm chật hẹp.
Không gian bên trong Giếng thông gió số 3 cực kỳ ngột ngạt. Đường kính tám mươi centimet chỉ vừa đủ cho một người dáng thon gọn di chuyển khom lưng. Vách ống bằng kẽm mạ lạnh buốt, bám đầy bụi than điện đen kịt và hơi nước ngưng tụ trơn trượt do gió bão dồn từ đỉnh tháp xuống. Mùi rỉ sét và ozone nồng nặc sộc thẳng vào mũi.
Hải chui vào ngay sau Minh. Anh dùng hai chân đạp mạnh vào hai bên vách ống kẽm để lấy điểm tựa, hai tay bám vào gờ nối chịu lực để đẩy cơ thể lên từng centimet. Việc leo bám đứng dọc trục ống kẽm trơn trượt đòi hỏi một sức bền thể chất phi thường. Khớp vai phải của Hải bắt đầu nhói lên từng cơn đau dữ dội do phải chịu lực kéo liên tục từ cơ bắp cánh tay. Anh cắn chặt răng đến mức bật máu môi để không phát ra tiếng rên rỉ.
“Anh... anh Hải... em trơn quá, không bám nổi...” Tiếng Minh thầm thì đầy tuyệt vọng dội xuống từ phía trên.
“Dùng đầu gối và gót ủng cao su tì chặt vào nếp gấp gờ nối. Không được dùng lòng bàn tay bám trực tiếp, ma sát với mỡ bôi trơn sẽ làm cậu trượt chân rơi tự do đấy!” Hải thở dốc, chỉ dẫn kỹ thuật di chuyển đứng trong ống hẹp cho học trò.
Họ leo được khoảng mười lăm mét, tương đương với độ cao của tầng kỹ thuật lửng. Đúng lúc này, một tiếng động cơ vo vo quen thuộc lại vang lên từ phía dưới miệng giếng gió.
Chiếc drone trinh sát của Mắt Chim đã quay trở lại phòng quạt gió.
Lần này, nó phát hiện ra nắp lưới lọc gió bằng thép đã bị phá hỏng hoàn toàn. Ánh sáng đỏ quét nhiệt hồng ngoại từ camera của drone lập tức rọi thẳng ngược lên lòng Giếng thông gió số 3 đứng dốc.
“Nằm im! Không được cử động một thớ cơ nào!” Hải thầm thì ra lệnh cho Minh phía trên.
Luồng ánh sáng đỏ quét nhiệt từ từ bò dọc theo thành ống kẽm rỉ sét hướng lên cao. Hải cắn răng áp sát lưng vào vách ống kẽm lạnh ngắt, cố gắng hòa lẫn lớp bùn dầu máy trên người vào bề mặt kẽm xám xịt bám đầy than điện. Anh nín thở khô tĩnh hoàn toàn, nhịp tim được điều hòa xuống mức tối thiểu bốn mươi nhịp một phút nhờ kỹ thuật điều hòa tim mạch của lữ đoàn đặc nhiệm hải quân.
Tia quét nhiệt hồng ngoại bò sát qua ủng cao su của Hải, quét qua bắp chân bôi bùn lạnh, rồi dừng lại ngay sát hông anh khoảng hai giây.
Một giọt mồ hôi nóng rực rỉ ra từ trán Hải, lăn dài qua lớp bùn dầu bết dính, dột xuống vách kẽm tạo ra một tiếng *tách* cực nhỏ.
Chiếc drone dưới miệng giếng hơi khựng lại một nhịp, như thể cảm biến âm thanh nhạy bén của nó vừa bắt được tần số lạ. Mắt Chim từ phòng chỉ huy trung tâm đang tập trung quan sát luồng hình ảnh nhiệt chập chờn xanh đỏ truyền về từ giếng gió số 3.
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Nguyễn Minh ở phía trên do quá căng thẳng và mỏi cơ chân đã vô tình bị trượt gót ủng cao su khỏi gờ nối kẽm.
*Sạt!*
Cơ thể Minh mất đà rơi tự do xuống dưới.
“Á...” Minh định hét lên kinh hoàng.
Hải phản xạ nhanh như một tia chớp. Không màng đến vết thương vai phải đang nhói buốt, anh gồng lực bắp tay trái bám chặt gờ nối kẽm, chân trái co mạnh lên, gác ngang lòng ống kẽm tạo thành một chốt chặn cơ học chịu lực dứt khoát.
*Bộp!*
Mông của Minh đập mạnh vào đùi trái của Hải. Trọng lượng cơ thể của Minh dồn xuống suýt nữa đã kéo cả hai rơi tự do xuống cánh quạt thông gió công nghiệp đang quay rầm rập dưới đáy giếng. Nhưng Hải đã giữ chặt được. Anh dùng bàn tay trái bóp chặt lấy cổ chân Minh, giữ cố định cậu học trò lơ lửng giữa khoảng không chật hẹp.
Cú va chạm mạnh tạo ra một tiếng chấn động kim loại *uỳnh* nhỏ truyền qua ống kẽm.
Chiếc drone phía dưới lập tức kích hoạt chế độ cảnh báo đỏ. Đèn LED trên thân nó nhấp nháy liên tục, súng điện áp thế trên drone xoay nòng hướng thẳng lên lòng ống thông gió, sẵn sàng phóng luồng điện mười vạn vôn quét sạch mục tiêu.
Nhưng tiếng gầm rú chín mươi decibel của tua-bin số 4 ngoài phòng quạt gió đột ngột tăng tần số rung động do triều dâng bão giật bên ngoài dội vào lòng đập. Tiếng bê tông rung lắc rầm rầm tạo ra một chấn động âm thanh cực lớn, lấn át hoàn toàn tiếng động va chạm trong giếng gió.
Mắt Chim nhìn màn hình điều khiển thấy biểu đồ sóng âm của camera bị nhiễu động bởi tần số rung của tua-bin số 4, gã tặc lưỡi nghĩ rằng chấn động vừa rồi chỉ là do rung lắc tự nhiên của con đập bê tông dưới sức gió bão cấp 11. Chiếc drone từ từ hạ độ cao, xoay hướng bay ra ngoài sảnh chính để tiếp tục tuần tra.
Hải thở phào nhẹ nhõm trong lồng ngực. Anh buông cổ chân Minh ra, thầm thì gằn giọng:
“Bám chắc vào gờ nối bên sườn trái. Chúng ta sắp lên tới miệng thoát của tầng kỹ thuật rồi. Cố lên!”
Minh run rẩy bò ngược lên, từng ngón tay bấu chặt vào gờ kẽm rỉ sét đến rớm máu.
Sau năm phút leo bám nghẹt thở, họ tiếp cận được nắp lưới thoát gió của Giếng thông gió số 3 ở tầng kỹ thuật lửng hầm B1. Nắp lưới thoát gió này nằm sát mặt sàn hành lang kỹ thuật hẹp phía trên.
Hải bò lên sát Minh, đưa mắt quan sát qua khe hở của nắp lưới sắt.
Hành lang tầng kỹ thuật lửng tối tăm, chỉ có ánh đèn bão cầm tay chạy dầu diesel dự phòng treo lơ lửng trên vách bê tông tỏa ra ánh sáng vàng vọt, mờ ảo dưới màn sương muối ẩm ướt dột từ trần hầm.
Một bóng đen đang đứng gác ngay sát miệng giếng gió.
Đó là một tên lính tuần tra Black Tide gác cổng drone. Hắn mặc bộ giáp vải mềm chống nước màu đen, đầu đội mũ bảo hiểm nhựa cứng bám đầy bụi xi măng, hông dắt súng ngắn Glock 17 chống nước tiêu chuẩn và bộ đàm cầm tay Kenwood. Tay phải hắn cầm thiết bị điều khiển drone cầm tay bọc thép hiển thị màn hình camera quét nhiệt của chiếc drone dưới hầm B1.
Tên lính gác đứng tựa lưng vào lan can thép, lười biếng rút một điếu thuốc lá ra châm lửa. Ngọn lửa từ chiếc bật lửa ga chớp lóe lên, soi rõ khuôn mặt thô kệch, đầy sẹo lồi của hắn đang nhăn nhó grầm gừ vì thời tiết mưa bão khắc nghiệt.
“Mẹ kiếp cái thời tiết này...” Tên lính gác lầm bầm chửi rủa bằng tiếng nước ngoài pha giọng bồi, rít một hơi thuốc sâu rồi nhả khói thẳng về phía miệng giếng thông gió.
Hải nhìn chằm chằm vào khoảng cách giữa cổ họng tên lính gác và miệng giếng gió. Chỉ chưa đầy năm mươi centimet.
Anh chậm rãi thò tay vào túi áo bảo hộ kỹ sư, rút ra vũ khí tự chế dã chiến mà anh đã chuẩn bị sẵn từ kho bảo trì: Sợi dây siết cổ bằng cáp phanh xe đạp mảnh dài sáu mươi centimet, hai đầu được quấn chặt nhiều vòng băng dính điện cao su tự vá 3M để làm tay cầm chống trượt.
Kỹ năng Siết Cổ Vô Thanh (Silent Wire Strangulation) - bài học thực chiến triệt hạ im lặng từ trường huấn luyện đặc nhiệm lữ đoàn M1 hiện về rõ mồn một trong tâm trí Hải.
Anh quấn chặt hai đầu dây cáp phanh vào hai lòng bàn tay bọc găng cao su dầy. Khớp vai phải của anh chợt nhói nhẹ một nhịp cảnh báo đau đớn, nhưng Hải đã khóa chặt cảm giác đau bằng ý chí sắt đá của một chiến binh đặc nhiệm.
Anh ra hiệu cho Minh lùi sâu xuống lòng ống thông gió để tránh bị lộ dấu vết nhiệt.
Hải di chuyển lên sát nắp lưới lọc gió. Bằng một động tác cực kỳ khéo léo và nhẹ nhàng, anh dùng các ngón tay trái luồn qua khe lưới sắt, bóp chặt lẫy khóa cơ học của nắp lưới lọc gió. Lẫy khóa rỉ sét phát ra một tiếng *tách* cực nhỏ, hoàn toàn bị tiếng rít của gió bão ngoài cửa thông gió và tiếng gầm rú của tua-bin tua-bin số 4 nuốt chửng.
Hải từ từ đẩy tấm lưới lọc gió mở hé ra một khoảng rộng ba mươi centimet.
Tên lính gác drone vẫn hoàn toàn lơ là, đang tập trung nhìn vào màn hình điều khiển hiển thị camera quét nhiệt dưới hầm máy phát điện tua-bin số 4. Điếu thuốc lá trên môi hắn đỏ rực lên theo nhịp thở.
Hải nín thở hoàn toàn. Cơ thể anh dồn lực vào hai chân bám chặt vách ống kẽm d dốc đứng.
*Một.*
*Hai.*
*Ba.*
Hải bất ngờ nhô người lên khỏi miệng giếng gió như một bóng ma trồi lên từ lòng đất tối.
Hai cánh tay vạm vỡ của anh vung lên dứt khoát, quăng sợi dây cáp phanh xe đạp mảnh qua đầu tên lính gác, vòng thẳng vào cổ họng hắn từ phía sau.
*Phập!*
Hải giật mạnh sợi cáp thép ngược ra sau, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể kéo tên lính gác đổ sụp xuống miệng giếng gió đứng dốc đứng.
“Ư... ư...”
Tên lính gác Black Tide trợn ngược hai mắt kinh hoàng. Điếu thuốc lá trên môi hắn rơi sập xuống nước tắt ngúm. Sợi cáp phanh xe đạp mảnh rít lên, cứa sâu vào lớp giáp vải mềm bảo vệ cổ của bộ đồ dã chiến, siết chặt vào khí quản và cắt đứt đường thở cùng động mạch cảnh của hắn.
Hắn điên cuồng vẫy vùng, hai tay buông rơi bộ điều khiển drone bọc thép xuống sàn thép phát ra tiếng *bộp* nhỏ, cố gắng với tay ra sau để cào cấu vào mặt Hải. Nhưng Hải đã khóa chặt mục tiêu bằng kỹ thuật cận chiến triệt hạ khớp đặc nhiệm. Anh dùng đầu gối trái thúc mạnh vào xương quai xanh chịu lực của đối thủ, bẻ gập người hắn ngược ra sau để triệt tiêu hoàn toàn lực kháng cự của cơ bắp.
Khớp vai phải của Hải bị chấn động mạnh do lực giằng co dữ dội của tên lính gác nặng gần tám mươi ký. Vết thương cũ rách sâu thêm, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp băng dính điện 3M quấn dã chiến dưới áo bảo hộ, nhưng Hải vẫn nghiến chặt răng, giữ nguyên lực siết cực đại của đôi bàn tay thép.
Tên lính gác giãy giụa yếu ớt dần dưới lòng ống kẽm tối tăm. Âm thanh rên rỉ nghẹt thở trong cổ họng hắn bị tiếng rít của quạt thông gió công nghiệp hút sạch.
Tám giây trôi qua dài dặc.
Cơ thể tên lính gác Black Tide hoàn toàn mềm nhũn, đầu ngoẹo sang một bên, hai mắt trợn trừng vô hồn nhìn vào bóng tối hun hút của Giếng thông gió số 3. Hắn đã chết lâm sàng hoàn toàn do ngạt thở và thiếu máu não đột ngột.
Hải buông sợi dây cáp tự chế ra. Thân hình tên lính gác đổ sụp xuống miệng giếng gió đứng, được Hải dùng tay trái đỡ chặt lấy cổ áo để tránh tạo ra tiếng động va chạm lớn xuống sàn.
Anh kéo thi thể tên lính gác nằm sấp xuống sàn hành lang kỹ thuật tối tăm, khuất sau bóng tối của các tủ điện điều khiển máy biến áp dự phòng.
“Minh, lên đây. Giúp tôi một tay dọn dẹp chiến trường.” Hải thở dốc, thì thầm ra lệnh xuống lòng giếng.
Nguyễn Minh run rẩy bò lên khỏi miệng giếng gió, mắt trợn tròn nhìn thi thể lạnh buốt của tên lính đánh thuê vừa bị hạ gục không tiếng động. Sự tàn bạo dứt khoát và kỹ năng sát thủ lạnh lùng của Hải một lần nữa bóp nghẹt tinh thần của cậu kỹ sư trẻ, nhưng Minh nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo để hỗ trợ ân nhân.
Họ phối hợp kéo xác tên lính gác giấu kỹ vào khe hẹp giữa tủ điện biến áp và vách bê tông dày chịu lực.
Hải cúi xuống, bắt đầu lục soát thi thể đối thủ bằng đôi bàn tay thô ráp dứt khoát của một chuyên gia trinh sát đặc nhiệm.
Anh giật lấy khẩu súng ngắn Glock 17 chống nước tiêu chuẩn dắt ở bao da hông của tên lính gác. Hải tháo băng đạn ra kiểm tra dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn bão treo vách. Băng đạn polymer dầy chứa đầy mười lăm viên đạn chín ly Parabellum sáng bóng, đầu đạn bọc đồng chống rỉ sét nước mặn hoàn hảo. Anh giật khóa nòng dã chiến một phát dứt khoát, viên đạn đầu tiên nằm gọn trong buồng đạn sẵn sàng khai hỏa.
Tiếp theo, Hải tháo chiếc kính đơn nhìn đêm hồng ngoại AGM Wolf-14 gắn trên mũ bảo hộ lao động của tên lính gác. Thiết bị quang học quân sự hiện đại này hoạt động tốt trong điều kiện sương mù bão biển và bóng tối hoàn toàn của các tầng hầm ngập nước.
Anh cẩn thận dắt khẩu Glock 17 vào đai lưng bảo hộ lao động, đeo chiếc kính hồng ngoại AGM Wolf-14 lên đầu và thử bật công tắc nguồn.
Toàn bộ không gian tối tăm của hành lang tầng kỹ thuật lập tức hiện lên rõ mồn một qua lăng kính màu xanh lá sắc nét. Các vệt nhiệt phát xạ từ hệ thống ống dẫn hơi nước nóng hiện lên như những dải lụa sáng rực rỡ, giúp Hải dễ dàng định vị các góc khuất an toàn.
“Vũ khí nóng đầu tiên của chúng ta,” Hải lầm bầm, tay siết chặt báng súng Glock 17 lạnh buốt. “Bây giờ chúng ta đã có công cụ tự vệ tầm xa.”
Đột nhiên, chiếc bộ đàm cầm tay Kenwood dắt bên hông thi thể tên lính gác Black Tide chợt nhấp nháy đèn xanh, phát ra những tiếng rè rè rè rè rách nát xuyên qua màn sương muối ẩm ướt.
Một giọng nói lạnh băng, sắc nhọn phát ra từ loa bộ đàm:
“Tuần tra 2, báo cáo tình trạng. Tín hiệu drone số 3 vừa bị mất kết nối đột ngột ở khu vực trục thông gió hầm B1. Có biến cố an ninh xảy ra ở khu vực của mày không? Trả lời ngay!”
Đó là giọng nói của Mắt Chim (Lê Văn Ưng) từ tháp chỉ huy trung tâm đập.
Hải đứng im giữa hành lang tối, họng súng Glock 17 chống nước siết chặt trong lòng bàn tay dính đầy bùn dầu máy mặn mòi, ánh mắt rực sáng qua lăng kính nhìn đêm hồng ngoại màu xanh lá hướng thẳng về phía lối rẽ hành lang dẫn lên tầng kỹ thuật trên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!